Lời Nguyền Của Dòng HọChương 84: Trận pháp vây hãm biệt thự
CHƯƠNG 84: HUYẾT QUANG TỎA VIỆN
Trời sẩm tối, màn sương mù đặc quánh từ dòng Hắc Thủy bắt đầu tràn vào, nuốt chửng từng tấc đất của làng Cổ Nguyệt. Trần Phi Vũ siết chặt chiếc hộp kim loại trong bọc vải, bước chân anh dồn dập trên con đường mòn dẫn về dinh thự họ Trần. Gió rít qua kẽ lá, mang theo mùi của bùn lầy và cái tanh tao nồng nặc của nhang tàn.
Càng tiến gần về phía cổng lớn, Phi Vũ càng cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Vết bớt sau gáy anh không chỉ cựa quậy, nó đang nóng ran lên như có ai đó dí một thỏi than hồng vào da thịt. Từng nhịp đập của mạch máu sau gáy khớp với tiếng xào xạc của bụi cây ven đường, tạo nên một sự cộng hưởng rùng rợn.
Khi bóng dáng dinh thự hiện ra trong màn sương, Phi Vũ khựng lại.
Cổng chính bằng đồng nặng nề vốn thường ngày luôn mở hé để đón khách nay đã đóng sầm lại. Những sợi xích sắt to bản, xám xịt oán khí, quấn chằng chịt lấy hai cánh cổng như những con rắn thép đang ngủ say. Trên mặt mỗi mắt xích, người ta có thể thấy rõ những ký tự ngoằn ngoèo được khắc bằng máu gà trống thiến – thứ máu tinh dương dùng để trấn yểm linh hồn.
– “Phong tỏa rồi sao?” – Phi Vũ thì thào, cổ họng đắng ngắt.
Anh đảo mắt nhìn quanh. Toàn bộ khuôn viên biệt thự rộng lớn hiện ra như một chiếc lồng khổng lồ. Trên các bức tường bao quanh, cứ cách ba mét lại có một lá bùa vàng rực dán ngược chiều. Ánh sáng của chúng trong bóng đêm không mang lại cảm giác an tâm, mà ngược lại, nó phát ra một thứ quang mang đỏ rượi, u ám, che mờ cả ánh trăng non phía trên đỉnh đầu.
Dưới tư cách một kiến trúc sư, Phi Vũ nhận ra ngay điểm bất thường kinh khủng nhất. Những cột đá trang trí chạy dọc theo tường bao không còn nằm thẳng hàng. Chúng dường như đã bị xê dịch bởi một lực lượng vô hình nào đó, tạo thành một trận đồ **“Bát Quái Tuyệt Mệnh”**. Đây là trận pháp vây hãm tàn độc nhất trong các mật thuật phong thủy, kẻ bên trong không thể thoát ra, kẻ bên ngoài không thể thâm nhập, và quan trọng nhất, mọi sinh khí bên trong sẽ bị chuyển hóa thành tử khí để nuôi dưỡng trung tâm trận nhãn.
Và trung tâm đó, không nơi nào khác chính là gian từ đường – nơi tổ tiên họ Trần đang ngự trị.
– “Phi Vũ… đừng vào.”
Một giọng nói thều thào vang lên từ phía sau gốc cây đa cổ thụ ngay sát tường rào. Phi Vũ giật mình, tay luồn vào túi áo thủ sẵn chiếc kim bạc. Từ bóng tối, một bóng dáng nhỏ bé, run rẩy bò ra. Đó là Linh Chi. Cô em họ của anh trông tơi tả, đôi kính râm bị vỡ một bên mắt, để lộ ra con ngươi màu xám tro nhợt nhạt đang nhìn về phía anh với vẻ kinh hoàng tột độ.
– “Chi? Sao em lại ở đây? Không phải chú Khang đã nhốt em sao?” – Phi Vũ lao đến, đỡ lấy cô gái đang lả đi vì kiệt sức.
Linh Chi nắm chặt lấy tay anh, móng tay bấm sâu vào lớp vải áo, giọng cô run bần bật:
– “Trốn đi… Vũ… chú Khang điên rồi. Chú ấy không còn là con người nữa. Chú ấy đã dùng máu của toàn bộ gia nhân để hiến tế cho Bà Chúa Không Mặt. Chú ấy đang dùng thuật ‘Huyết Quang Tỏa Viện’ để nhốt anh lại. Chú ấy biết anh đã quay về…”
Phi Vũ rùng mình. Nhìn vào vết thương rỉ máu trên cánh tay Linh Chi, anh thấy những vệt đen li ti như tơ nhện đang bò sát dưới lớp da cô. Đó là dấu hiệu của oán khí thâm nhập.
– “Tại sao ông ta lại làm thế vào lúc này? Chẳng phải ngày sinh nhật của anh mới là lúc nghi lễ bắt đầu sao?”
– “Vì anh đã đến nhà họ Lê!” – Linh Chi hét lên một tiếng nhỏ đầy tuyệt vọng. “Sự xuất hiện của anh ở đó đã đánh động đến linh hồn của tổ tiên Trần Phi Cao. Bà Chúa Không Mặt đang phẫn nộ. Chú Khang sợ rằng nếu anh biết được bí mật về Nguyễn Thị Mận, anh sẽ tìm cách tự sát để hủy diệt linh hồn của bà ta, và chú ấy sẽ mất tất cả vinh hoa…”
Đúng lúc đó, từ bên trong dinh thự vang lên một tiếng chuông đồng khô khốc.
*Coong… Coong… Coong…*
Tiếng chuông vừa vang lên, sương mù xung quanh bỗng nhiên cuộn trào mãnh liệt. Những lá bùa trên tường rào bắt đầu tự bốc cháy, nhưng không phải bằng lửa vàng, mà là bằng thứ ngọn lửa xanh lét lạnh lẽo. Ánh sáng ấy rọi thẳng vào người Phi Vũ.
– “Muộn rồi.” – Giọng nói của Trần Vĩnh Khang vang lên, trầm đục và vọng ra từ khắp mọi phía, như thể bản thân dinh thự đang lên tiếng.
Trên tầng hai của biệt thự, sau lớp kính cửa sổ phòng làm việc, bóng dáng của Vĩnh Khang hiện ra. Dưới ánh đèn u tối, khuôn mặt ông ta trông biến dạng đến đáng sợ. Làn da nhăn nheo chảy xệ, đôi mắt rực lên sắc đỏ hung dữ. Trên tay ông ta là một con búp bê vải nhỏ, quấn bằng tóc người và chỉ đỏ, đang rỉ máu không ngừng.
– “Vũ à, cháu yêu của chú. Chú đã dành cả đời để giữ gìn sự hưng thịnh cho dòng họ này. Cháu có biết tại sao bố cháu chết không? Vì ông ấy hèn nhát! Ông ấy định kết thúc lời nguyền bằng cách hy sinh chính mình. Nhưng chú thì khác. Chú sẽ sống, chú sẽ sống mãi với sự phù trợ của Bà Chúa!”
Ông Khang cười khùng khục, đôi bàn tay gầy guộc như bộ xương khô của ông ta đưa lên không trung. Theo động tác đó, mặt đất dưới chân Phi Vũ bắt đầu rung chuyển.
– “Trận pháp… nó bắt đầu vận hành rồi!” – Linh Chi hét lên, chỉ tay về phía cổng chính.
Những sợi xích sắt bắt đầu cựa quậy như thể chúng là gân mạch của một con quái thú. Chúng không chỉ quấn lấy cổng, mà bắt đầu bò lan ra khắp mặt đất, đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới đen ngòm phủ kín lối đi duy nhất dẫn ra ngoài. Những mấu sắt nhọn hoắt trồi lên, mang theo hơi lạnh từ âm tào địa phủ.
Phi Vũ cảm thấy máu trong người mình như bị hút ngược lên phía vết bớt. Con nhện đỏ trên gáy anh rung lên bần bật. Một, hai, ba… và giờ đây, chân nhện thứ sáu bắt đầu trồi ra từ vùng da thịt bầm tím. Đau đớn khủng khiếp khiến anh quỵ xuống, ôm lấy gáy.
Trong cơn đau đớn, Phi Vũ chợt thấy một ảo ảnh. Anh thấy hàng trăm linh hồn của những người gia nhân họ Trần đang quỳ lạy quanh ngôi biệt thự. Cổ họ bị quấn bởi chỉ đỏ, miệng bị khâu kín. Họ không thể kêu rên, chỉ có thể để oán khí từ thân xác bị hành hạ chảy vào những rãnh thoát nước đã được ông Khang sửa đổi lại theo đúng mô hình dẫn khí vào lòng đất.
– “Dùng kiến trúc để biến cả ngôi nhà thành một cái máy lọc oán khí…” – Phi Vũ cắn răng, mồ hôi đầm đìa chảy xuống cằm. – “Ông ta không định tế ta cho Bà Chúa, ông ta định biến ta thành ‘Mắt Trận’ để vận hành cái máy này mãi mãi!”
Ông Khang từ trên cao nhìn xuống, giọng đầy thỏa mãn:
– “Đúng vậy. Cháu là một kiến trúc sư giỏi, Phi Vũ. Cháu nên thấy tự hào khi được trở thành một phần của kiệt tác phong thủy này. Chỉ cần cháu đứng vào đúng vị trí ‘Khốn Long Cung’ ở trung tâm gian từ đường, tám chân của con nhện sẽ hoàn thiện. Lúc đó, cháu sẽ không chết, mà cháu sẽ tồn tại mãi mãi cùng với tòa nhà này, mang lại quyền lực tuyệt đối cho tộc trưởng đời tiếp theo… là chính chú!”
Phi Vũ nhìn xuống chiếc hộp kim loại mà Tuyết đã giao cho mình. “Nhang triệu hồn của họ Lê”… “Sức mạnh của bà Mận”… Anh biết đây là hy vọng duy nhất, nhưng cái giá phải trả là sự hoàn thiện của lời nguyền.
Anh nhìn sang Linh Chi. Cô gái nhỏ đang nằm co quắp dưới chân anh, hơi thở thoi thóp. Nếu anh không phá trận, Chi sẽ chết trước khi mặt trời kịp mọc, vì cô chính là vật tế dự phòng, là mồi nhử để dẫn anh vào cửa tử.
– “Câm mồm đi, đồ quái thai!” – Phi Vũ gầm lên, giọng anh lạc đi giữa tiếng gió rít.
Anh dùng chút sức tàn, đứng dậy. Anh không chạy ra xa cổng, mà ngược lại, anh bước thẳng về phía rào chắn oán khí đang bốc cao ngùn ngụt. Mỗi bước chân của anh như bước lên bàn chông. Đất đá dưới chân rạn nứt, những bàn tay thối rữa từ dưới lớp đất trồi lên, cố bám lấy chân anh.
– “Vũ… anh làm gì thế?” – Linh Chi kêu lên trong vô vọng.
Phi Vũ không trả lời. Anh rút miếng da người của Trần Phi Cao ra. Những đường mạch máu trên mẩu da cổ xưa ấy bỗng nhiên phát sáng đồng nhất với ánh sáng xanh của những lá bùa trên tường. Anh nhận ra sự đồng điệu. Trần Vĩnh Khang dùng oán lực để trấn áp ngôi nhà, nhưng nguồn gốc của oán lực ấy chính là sự căm hận của Bà Chúa Không Mặt đối với dòng máu họ Trần.
Nếu anh mang trong mình huyết thống đó, và mang cả ký ức về sự phản bội của họ Lê, anh chính là chìa khóa duy nhất có thể xoay chuyển luồng khí này.
– “Bà Mận! Nếu bà hận họ Trần đến thế, hãy nhìn xem kẻ hậu duệ này đang muốn làm gì!” – Phi Vũ hét lớn, bàn tay anh siết chặt miếng da người cho đến khi máu từ lòng bàn tay anh rỉ ra, thấm đẫm vào cổ vật.
Một tiếng rít kinh hoàng xé toạc màn đêm. Không phải tiếng người, mà là một âm thanh chói tai giống như tiếng hàng triệu con nhện đang bò lên mặt kính. Sương mù bỗng nhiên đổi sang màu tím ngắt. Một bóng ma khổng lồ, cao bằng cả tòa nhà, bắt đầu hình thành phía sau lưng Phi Vũ. Đó là bóng của một người phụ nữ trong bộ trang phục cổ sờn rách, nhưng gương mặt hoàn toàn trống rỗng, chỉ có một vệt đen kéo dài từ trán xuống cằm.
Bà Chúa Không Mặt đã xuất hiện. Nhưng lần này, bà không đứng sau lưng anh với sự vuốt ve chết chóc, mà bà đang nhìn trừng trừng vào Trần Vĩnh Khang trên ban công.
Sự hiện diện của mẩu da Trần Phi Cao đã đánh thức bản năng hận thù nguyên thủy nhất. Linh hồn bị giam giữ hàng trăm năm nhận ra mùi vị của kẻ đã trực tiếp ra tay hãm hại mình.
– “Cái… cái gì vậy?” – Vĩnh Khang bắt đầu hoảng loạn. Ông ta liên tục giật sợi chỉ trên con búp bê vải. – “Ta đã cúng tế cho ngươi! Ta đã đưa máu và mạng sống của con cháu họ Trần cho ngươi! Ngươi phải nghe lệnh ta! Giết nó đi! Giết thằng Vũ đi!”
Nhưng Bà Chúa Không Mặt không động đậy về phía Vũ. Bà ta đưa đôi bàn tay dài ngoẵng, gầy guộc chạm vào màng bảo vệ của trận pháp “Huyết Quang Tỏa Viện”.
*Xoẹt… Rắc…*
Những sợi xích sắt vây quanh cổng chính vốn cực dương, khi chạm vào oán khí đậm đặc của chính nguồn cơn lời nguyền, bỗng nhiên bắt đầu rỉ sét với tốc độ chóng mặt. Những lá bùa trên tường bị xé rách, rơi rụng như lá vàng mùa thu. Trận pháp vốn dùng để giam cầm kẻ khác giờ đây lại trở thành thứ kích thích sự cuồng nộ của thực thể tâm linh.
Phi Vũ cảm thấy áp lực quanh mình giảm bớt, nhưng bù lại, nỗi sợ hãi nguyên thủy bao trùm lấy tâm trí anh. Bà Chúa Không Mặt đang hấp thụ oán khí từ chính trận pháp mà Vĩnh Khang lập nên. Bà ta đang mạnh lên, mạnh đến mức thực tại xung quanh bắt đầu vỡ vụn.
Những mảng tường của dinh thự họ Trần bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn. Gạch đá rơi xuống rào rào.
– “Không! Trận pháp của ta! Sự trường sinh của ta!” – Vĩnh Khang gào khóc thảm thiết. Ông ta điên cuồng cào cấu vào khuôn mặt mình, máu chảy ròng ròng trên bộ đồ âu phục sang trọng.
Phi Vũ quay lại, nhặt chiếc hộp kim loại lên. Anh biết đây là lúc phải hành động. Bà Chúa không đứng về phía anh, bà ta chỉ đang muốn trả thù. Nếu bà ta tiêu diệt Vĩnh Khang, oán khí sẽ không tan biến mà sẽ lan rộng ra cả làng Cổ Nguyệt, biến nơi đây thành vùng đất chết.
– “Chi, gắng lên, chúng ta phải vào trong gian từ đường!” – Phi Vũ đỡ Linh Chi dậy, kéo cô chạy về phía cửa chính vừa bị oán khí đánh sập.
Họ lao qua cánh cổng đổ nát. Bên trong sân, cảnh tượng còn kinh hoàng hơn bội phần. Những gia nhân bị hiến tế đang treo lơ lửng trên những cành cây cảnh, xác họ khô héo như bị rút hết tinh hoa. Mùi tử khí nồng nặc đến mức khiến người ta muốn nôn mửa.
Mỗi bước chạy, Phi Vũ lại cảm thấy mặt đất dưới chân mình nóng rực. Kiến trúc của dinh thự đang thay đổi liên tục. Hành lang kéo dài ra bất tận, những căn phòng tự động hoán đổi vị trí cho nhau để ngăn cản họ tới được từ đường.
Đây chính là lớp bảo vệ cuối cùng của “Trận pháp vây hãm”. Không gian gập ghềnh, uốn lượn. Phi Vũ dùng la bàn kiến trúc sư mang theo, nhưng kim la bàn xoay tít không ngừng.
– “Hướng Đông… không, hướng Tử… chú ta đã dời cung Đoài sang cung Khảm!” – Phi Vũ lẩm bẩm tính toán. – “Dùng máu người để bẻ cong mạch đất… đúng là một thiên tài tà ác.”
Đột ngột, một bóng người xẹt qua trước mắt. Là ông Khang. Nhưng lúc này, ông ta không còn đi bằng hai chân. Ông ta bò trên tường nhà với tốc độ kinh người, tứ chi vặn vẹo như loài nhện. Đôi mắt ông ta mất đi tròng trắng, chỉ còn một màu đen thăm thẳm.
– “Vũ… cháu không đi đâu cả…” – Giọng nói ấy giờ đây như phát ra từ một cái hang sâu thẳm dưới lòng đất.
Vĩnh Khang từ trên trần nhà lao xuống, đôi tay đầy móng vuốt nhắm thẳng vào đầu Phi Vũ.
*Xoẹt!*
Phi Vũ chỉ kịp né người, một vệt máu dài hiện ra trên vai anh. Anh lăn mấy vòng trên mặt sàn đá hoa cương lạnh lẽo, đánh rơi chiếc hộp kim loại.
– “Nó là của ta!” – Vĩnh Khang thét lên, định vồ lấy chiếc hộp chứa nhang triệu hồn.
Nhưng đúng lúc đó, chân nhện thứ bảy từ sau gáy Phi Vũ đâm toạc lớp da chui ra. Một cơn chấn động tâm linh mãnh liệt tỏa ra từ người anh. Ánh sáng đỏ thẫm từ Huyết Ấn lan tỏa, đánh bật Vĩnh Khang ra xa.
Phi Vũ quỳ trên đất, thở hổn hển. Đau đớn đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Anh thấy tầm nhìn của mình bắt đầu bị phủ một lớp màng đỏ ngầu. Những tiếng nói thì thầm từ hàng trăm thế hệ họ Trần bắt đầu lùng bùng trong tai anh. *“Giết đi… chiếm lấy quyền lực… hy sinh chúng nó đi…”*
– “Anh Vũ! Đừng để bị lôi kéo!” – Tiếng kêu của Linh Chi kéo anh lại với thực tại. Cô đang dùng một nắm chỉ đỏ còn sót lại, cố gắng tạo ra một vòng tròn nhỏ quanh cả hai.
Vĩnh Khang lại lao lên lần nữa, lần này ông ta cầm một thanh dao găm cổ, thứ dao dùng để hành hình tội nhân ngày xưa.
– “Nếu không thể làm Mắt Trận, thì làm vật tế để ta hồi phục sinh lực vậy!”
Thanh dao găm lóe lên trong bóng tối. Nhưng chưa kịp chạm vào Phi Vũ, một bàn tay trong suốt, mang theo hơi lạnh của nghìn năm dưới sông Hắc Thủy, đã nắm lấy cổ tay Vĩnh Khang.
Đó là Tuyết. Không phải, là hình bóng của linh hồn mẹ cô – Nguyễn Thị Mận, được triệu hồi bởi sự phẫn nộ của Phi Vũ. Bà Chúa Không Mặt không còn là cái bóng to lớn bên ngoài tòa nhà nữa, bà ta đã thu nhỏ lại, hiện hình ngay trong gian hành lang hẹp này.
Cảnh tượng tiếp theo khiến Phi Vũ nhớ mãi không quên.
Bà Chúa Không Mặt từ từ áp khuôn mặt trống rỗng của mình vào sát mặt Vĩnh Khang. Không cần vũ khí, chỉ với một cái chạm nhẹ, da thịt trên mặt Vĩnh Khang bắt đầu khô héo và thối rữa với tốc độ nhìn thấy bằng mắt thường. Tiếng la hét của ông ta bị kẹt trong cổ họng, khi hàng ngàn con nhện đen nhỏ xíu chui ra từ miệng, từ mắt của chính ông ta.
– “Nợ máu… trả bằng máu…” – Một giọng nữ u uất, mang theo cả ngàn tiếng khóc oán than, vang vọng trong không gian.
Trong lúc Bà Chúa đang trút hận lên kẻ trực tiếp gây ra nghi lễ hiến tế, Phi Vũ biết đây là cơ hội cuối cùng của mình. Anh bò dậy, chộp lấy chiếc hộp kim loại và kéo Linh Chi chạy thục mạng về hướng gian từ đường.
Mỗi cánh cửa anh bước qua đều nhuốm máu. Những bức tranh chân dung tổ tiên họ Trần treo hai bên tường dường như đang trợn mắt nhìn theo anh, những đôi môi vẽ trên toan vẽ dường như đang mấp máy chửi rủa đứa cháu phản nghịch.
Cánh cửa từ đường bằng gỗ sưa đen bóng hiện ra cuối hành lang. Nó được khóa bởi một ổ khóa hình bát quái khổng lồ, đỏ rực như được nung trong lửa địa ngục.
– “Phá nó thế nào đây?” – Linh Chi hốt hoảng.
Phi Vũ nhìn xuống bàn tay mình, nhìn vào những chân nhện đỏ đang ngọ nguậy sau gáy. Anh hiểu rồi.
– “Lời nguyền này do tổ tiên lập ra, chỉ có người mang Huyết Ấn mới có thể kết thúc nó.”
Anh không dùng bùa chú, không dùng bạo lực. Anh áp bàn tay đang rỉ máu của mình lên ngay tâm của ổ khóa bát quái. Anh nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tâm trí vào kiến trúc của ngôi nhà, vào cái “mắt bão” của sự oán hận này.
*Rắc!*
Ổ khóa bát quái vỡ đôi. Cánh cửa từ đường từ từ mở ra, để lộ ra bên trong một cảnh tượng mà không ngôn từ nào tả xiết.
Giữa căn phòng rộng lớn, không có bàn thờ tổ tiên truyền thống. Thay vào đó là một cái hố sâu hoắm, bên dưới đầy rẫy những quan tài bằng đá được xếp theo hình một bông hoa nhện khổng lồ. Và ngay chính giữa bông hoa đó, một chiếc quan tài bằng gỗ đỏ rực đang treo lơ lửng bởi bốn sợi xích lớn nối lên mái nhà.
Đó chính là nơi chứa đựng xác thân nguyên thủy của Bà Chúa Không Mặt.
Không gian bên trong từ đường không chịu ảnh hưởng của sương mù, nó tĩnh lặng một cách đáng sợ. Trên những bức tường chung quanh, hàng vạn cái kén bằng tơ nhện trắng xóa được treo lủng lẳng. Mỗi cái kén có kích thước bằng một con người, và từ bên trong chúng, những tiếng tim đập yếu ớt vọng ra.
Phi Vũ rùng mình. Đó là linh hồn của những đứa trẻ họ Trần đã chết trẻ trong suốt chín đời qua. Họ không hề được siêu thoát, mà bị nhốt ở đây để làm năng lượng dự trữ cho lời nguyền.
– “Chúng ta phải đốt nơi này.” – Phi Vũ giọng lạnh lùng, đôi mắt anh hiện rõ vẻ quyết tuyệt.
– “Anh Vũ nhìn kìa!” – Linh Chi chỉ lên mái nhà.
Trần Vĩnh Khang, trong tình trạng thân tàn ma dại, thân hình nửa người nửa nhện, đang bò theo những sợi xích dẫn tới chiếc quan tài treo. Ông ta đang định làm gì đó để đánh thức hoàn toàn thực thể bên trong chiếc quan tài đỏ.
– “Ngăn ông ta lại!”
Nhưng đã quá muộn. Vĩnh Khang dùng móng vuốt rạch nát lồng ngực mình, để máu tim tuôn xối xả xuống nắp quan tài đỏ.
– “Hỡi Bà Chúa! Hãy nhận lấy máu của kẻ mang trọng trách tộc trưởng! Hãy tỉnh dậy và tiêu diệt kẻ phản nghịch này! Ta hiến tế chính linh hồn mình cho Người!”
Chiếc quan tài gỗ đỏ rùng mình. Tiếng nắp gỗ bị đẩy từ bên trong vang lên *khét… lẹt…* nặng nề. Oán khí từ chiếc quan tài phát ra mạnh đến nỗi toàn bộ dinh thự họ Trần bắt đầu lung lay dữ dội như sắp sụp đổ.
Dưới sân, trận pháp “Huyết Quang Tỏa Viện” vốn đang yếu đi bỗng rực sáng trở lại. Lần này, ánh sáng của nó không còn xanh hay vàng, mà là một màu đỏ thẫm của máu vừa đông. Toàn bộ không gian bị bao trùm bởi một sức ép khổng lồ. Linh Chi khuỵu xuống, nôn ra máu.
Phi Vũ đứng giữa gian từ đường, cảm giác như xương cốt mình đang bị nghiền nát. Chân nhện thứ tám – cái chân cuối cùng – bắt đầu xé toạc làn da cổ để lộ diện. Khi cái chân thứ tám hoàn thiện, Huyết Ấn sẽ nở rộ, và linh hồn anh sẽ không còn thuộc về chính mình.
Trong giây phút sinh tử, Phi Vũ chợt nhớ tới lời của Cụ Mười: *“Chỉ có kiến trúc tâm linh thực sự mới có thể nhốt được quỷ. Và cái kiến trúc vĩ đại nhất, không phải là gạch đá, mà là lòng người.”*
Anh rút trong chiếc hộp của họ Lê ra nụ nhang triệu hồn duy nhất. Anh không đốt nó bằng lửa bình thường. Anh dùng máu của chính mình, thấm đẫm vào đầu nụ nhang.
– “Bà Mận… tôi biết bà hận họ Trần. Nhưng nếu bà tiếp tục giết chóc, bà cũng chỉ là một phần của cái lời nguyền nhơ nhuốc này. Hãy dùng oán hận đó để đốt cháy cái nợ máu này đi!”
Phi Vũ quẹt mạnh nụ nhang lên mặt đá sắc nhọn của sàn nhà. Một ngọn lửa đen bùng lên, mang theo mùi hương của hoa bỉ ngạn và của nỗi buồn thiên thu. Khói hương nhanh chóng bao trùm lấy gian từ đường, quấn lấy chiếc quan tài đỏ và cả thân hình quái dị của Vĩnh Khang.
Tiếng thét từ bên trong chiếc quan tài không còn là sự giận dữ, mà là tiếng khóc than ai oán của một cô gái trẻ.
Bà Chúa Không Mặt – linh hồn nguyên thủy của Nguyễn Thị Mận – hiện hình ngay phía trên chiếc quan tài. Lần này, khuôn mặt bà không còn trống rỗng. Lớp sương mù bao quanh khuôn mặt bà dần tan biến, để lộ ra một dung nhan xinh đẹp nhưng tràn đầy lệ sầu.
Bà nhìn vào Phi Vũ, rồi nhìn vào Trần Vĩnh Khang.
Sự hiện diện của nhang triệu hồn họ Lê đã nhắc bà nhớ lại gốc gác của mình, nhớ lại bà là ai trước khi trở thành một thần giữ của ác độc.
– “Kết thúc rồi.” – Bà khẽ nói.
Cùng với lời nói đó, Bà Chúa vươn tay ra, nắm lấy cổ Vĩnh Khang. Thay vì hành hạ, bà ta chỉ nhẹ nhàng kéo ông ta vào bên trong chiếc quan tài đang mở nắp. Vĩnh Khang gào thét trong tuyệt vọng, nhưng ông ta không thể kháng cự lại lực hút từ chính oán niệm của mình.
Cánh nắp quan tài đóng sầm lại. Toàn bộ những sợi xích sắt nổ tung. Chiếc quan tài rơi thẳng xuống hố sâu đầy những linh hồn bị kẹt.
Ngọn lửa đen từ nụ nhang họ Lê bắt đầu lan ra khắp căn phòng, thiêu rụi những cái kén tơ nhện. Những linh hồn nhỏ bé bay lên, hóa thành những đốm sáng trắng nhạt, thoát ra qua mái nhà đã đổ nát, biến mất vào hư không.
Dinh thự họ Trần run rẩy lần cuối cùng. Những bức tường bắt đầu đổ sập xuống. Trận pháp “Huyết Quang Tỏa Viện” chính thức vỡ tan.
– “Chạy mau!” – Phi Vũ ôm lấy Linh Chi, lao ra khỏi từ đường khi trần nhà sụp xuống ngay sau gót chân họ.
Họ lao ra ngoài sân, vượt qua cổng chính khi những viên gạch cuối cùng của ngôi biệt thự sụp đổ thành một đống gạch vụn. Bụi cuốn mù mịt, oán khí tan loãng dần vào trong màn đêm lạnh lẽo của làng Cổ Nguyệt.
Khi khói bụi tan đi, dinh thự nguy nga của dòng họ Trần Phi – biểu tượng của vinh hoa và tội lỗi kéo dài chín đời – chỉ còn là một đống hoang tàn u ám. Sông Hắc Thủy bên cạnh dường như cũng ngừng chảy trong chốc lát, như thể dòng nước đen ngòm kia vừa gột rửa xong một vệt máu bẩn.
Phi Vũ ngồi bệt trên bãi cỏ ven đường, thở dốc. Anh đưa tay lên gáy.
Nóng rát đã biến mất. Chỉ còn lại một vết sẹo phẳng lì, không hình hài, không nhúc nhích. Bảy cái chân nhện vừa mọc ra đã lặn hẳn xuống, nhưng cái chân thứ tám… nó vẫn còn đó, mờ nhạt như một vết xăm cũ kỹ dưới da.
Lời nguyền chưa tan hẳn. Nhưng ngôi nhà – “vật chủ” của nó – đã bị phá hủy.
Linh Chi tựa đầu vào vai anh, đôi mắt cô đã trở lại màu đen bình thường, dù vẫn đầy mệt mỏi. Họ ngồi đó, im lặng nhìn tàn dư của một đế chế sụp đổ dưới ánh trăng non tàn úa.
Từ phía đống đổ nát, một mẩu vải từ con búp bê của Vĩnh Khang bị gió thổi bay đi, cuốn về phía con sông. Tiếng nước chảy rì rầm vang lên, dường như đang thì thầm về một sự khởi đầu mới, hoặc một bí mật khác đang chờ đợi dưới đáy bùn sâu.
Phi Vũ siết chặt bàn tay còn dính đầy máu và tro than. Anh biết, trận pháp vây hãm hôm nay chỉ là màn dạo đầu cho chương cuối cùng của cuộc đời anh.
Trần Vĩnh Khang đã mất tích cùng chiếc quan tài, nhưng thực thể nằm trong đó vẫn chưa chết. Nó chỉ chuyển dời từ tòa nhà sang một nơi khác… một nơi nằm sâu hơn cả những nấm mồ không tên ở nghĩa trang.
Và nơi đó, Phi Vũ sẽ phải tới, để viết dấu chấm hết cuối cùng cho ba chữ “Trần Phi Vũ”.