Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 85: Đói khát và ảo giác

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:24:48 | Lượt xem: 5

Đêm ở làng Cổ Nguyệt không bao giờ mang lại cảm giác bình yên, đặc biệt là sau khi dinh thự họ Trần đổ sụp. Dưới đống gạch vụn ngổn ngang và những cột gỗ sưa cháy dở, một bầu không khí quánh đặc, hôi hám mùi vôi vữa trộn lẫn với mùi máu bắt đầu lan tỏa. Những tưởng mọi thứ đã kết thúc khi trận pháp bị phá vỡ, nhưng không, oán niệm của dòng họ Trần Phi không dễ dàng tan biến như làn khói. Nó lặn sâu vào lòng đất, thấm qua những khe nứt của hầm mộ, tìm kiếm những vật chủ cuối cùng để trút xuống sự trừng phạt tàn khốc nhất: Cơn đói của quỷ dữ.

Trần Phi Vũ tỉnh lại giữa một khoảng không gian chật hẹp, tối tăm. Anh cảm nhận được trọng lượng của Linh Chi đang tựa vào lồng ngực mình. Cả hai bị kẹt trong một hốc tường vững chắc của căn hầm ngầm cũ, nơi mà đống đổ nát phía trên vô tình tạo thành một mái che tạm bợ. Ánh sáng duy nhất là tia chớp le lói của chiếc đèn pin gần hết pin nằm lăn lóc cạnh đó.

“Linh Chi… tỉnh lại đi…”

Phi Vũ thầm thì, giọng anh khản đặc như bị tẩm bằng sỏi đá. Cơn đau sau gáy trỗi dậy, cái chân nhện thứ tám vẫn còn mập mờ dưới da, nhưng giờ đây nó không còn nóng rát nữa. Nó lạnh. Cái lạnh buốt thấu tận xương tủy, và theo sau cái lạnh đó là một cảm giác trống rỗng đáng sợ bên trong dạ dày.

Không phải là cơn đói bụng thông thường. Đó là một sự khao khát cào xé, như thể có hàng ngàn con côn trùng đang bò lổm ngổm trong ruột gan, gặm nhấm từng tấc cơ thịt để đòi hỏi sự bù đắp.

Bỗng nhiên, từ phía bóng tối sâu thẳm của hành lang hầm mộ vốn đã sạt lở, một tiếng động phát ra.

*Xoàn xạt… rắc…*

Tiếng như xương khô bị nghiền nát, rồi sau đó là một âm thanh nhai nuốt sồn sột, đầy nhớp nháp. Phi Vũ nín thở, với tay lấy chiếc đèn pin, ánh sáng vàng vọt run rẩy quét qua lớp sương bụi.

Hiện ra trước mắt anh là một cảnh tượng mà suốt đời này anh sẽ không bao giờ quên được.

Phía sau đống xà gồ gãy nát, có ba bốn bóng người đang tụm lại một chỗ. Đó là những người em họ và gia nhân may mắn sống sót sau vụ sập nhà. Trong số đó có Trần Thắng – đứa con trai của người cô họ xa vốn tính tình kiêu ngạo. Nhưng lúc này, Trần Thắng không còn vẻ bảnh bao của một thiếu gia. Gương mặt hắn biến dạng, đôi mắt trợn trừng chỉ thấy lòng trắng, môi chảy dài những sợi nước dãi dính dớp.

Hắn đang quỳ trên mặt đất, đôi bàn tay gầy guộc như những chiếc vuốt quỷ đang cấu xé một vật gì đó. Cạnh hắn là bà Tư – người làm lâu năm của dòng họ. Cả hai người họ đang lao vào nhau, không phải để cứu giúp, mà để giành giật một thứ mà dưới ánh đèn pin hiện rõ là một đoạn cánh tay người đã chuyển màu xám xịt.

“Ngon… ngon lắm… của tao…” Trần Thắng gầm gừ, giọng nói không còn là của con người mà giống như tiếng sủa của một loài linh cẩu đói khát.

Bà Tư không đáp lời, bà ta dùng bộ răng rụng gần hết của mình ngoạm chặt vào bắp tay Thắng, cố sức rứt ra một mẩu thịt. Máu đen chảy xuống, nhưng thay vì hét lên vì đau đớn, Trần Thắng lại cười hì hì, rồi quay sang ngoạm ngược lại vào vai bà ta.

Họ không còn nhìn thấy nhau như những con người nữa.

Trong đôi mắt bị ảo giác từ oán khí che phủ, Trần Thắng có lẽ đang thấy mình đang đứng trước một bàn tiệc sơn hào hải vị đầy ắp thịt quay và rượu quý. Còn bà Tư có lẽ đang nhìn thấy một mâm cỗ linh đình giữa từ đường. Lời nguyền “Đói khát” đã biến tri giác của họ thành địa ngục. Kẻ này nhìn kẻ kia ra thức ăn, người thân nhìn người thân ra vật hiến tế.

“Vũ… anh Vũ…” Linh Chi rên rỉ, cô đã tỉnh nhưng hơi thở rất yếu. “Mùi gì… hôi thối quá… Em không thấy gì cả… nhưng em nghe thấy tiếng nhai…”

Phi Vũ vội vàng che mắt Linh Chi lại. Anh không muốn cô nhìn thấy cảnh tượng những người cùng dòng máu đang xâu xé nhau trong cơn loạn trí. Oán khí của “Bà Chúa Không Mặt” đã biến hầm ngầm này thành một tầng của địa ngục Ngã Quỷ. Những kẻ mang nợ máu của bà ta, giờ đây phải trả nợ bằng cách tiêu thụ chính máu thịt của người thân mình.

“Đừng nhìn, Chi. Đừng nghe. Nhắm mắt lại.”

Nhưng chính Phi Vũ cũng đang run rẩy. Vết bớt nhện sau gáy anh bắt đầu cựa quậy. Con nhện đỏ không còn ngủ yên nữa. Nó đang đòi ăn. Những xúc tu nhện li ti từ vết bớt dường như muốn đâm xuyên qua da cổ anh để vươn ra ngoài, hướng về phía mùi máu tanh tưởi kia. Một ảo giác cực mạnh ập đến tâm trí Phi Vũ.

Bỗng chốc, bóng tối của hầm mộ biến mất. Thay vào đó, anh thấy mình đang đứng trong một đại sảnh sang trọng. Trên chiếc bàn dài bằng gỗ trắc là những đĩa thịt nướng thơm lừng, những bình rượu huyết đỏ rực rỡ. Một người phụ nữ không mặt, mặc bộ váy cưới đỏ tươi, duyên dáng rót rượu vào chén và đẩy về phía anh.

*“Ăn đi, con của ta… Càng đói, con sẽ càng mạnh. Chỉ cần một miếng thôi, vết bớt sẽ hoàn thiện, và con sẽ không bao giờ phải chịu đau đớn nữa.”*

Tiếng thầm thì như gió lùa qua khe cửa, mềm mại nhưng lạnh buốt. Phi Vũ nhìn xuống tay mình. Anh đang cầm một con dao bạc, và trước mặt anh, không phải là món thịt quay nào cả, mà là… cánh tay trắng ngần của Linh Chi.

Anh rùng mình, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cơn đói trong dạ dày thôi thúc anh hạ dao xuống. *Chỉ một miếng thôi. Chỉ cần nếm chút máu của người cùng huyết thống, con nhện sẽ no lòng.*

“Không!” Phi Vũ hét lên một tiếng đau đớn, anh dùng hết chút lý trí cuối cùng đập mạnh đầu mình vào cạnh tường gạch.

*Rầm!*

Cơn đau tê dại giúp anh thoát khỏi ảo ảnh trong gang tấc. Sảnh đường xa hoa biến mất, trước mặt anh vẫn là hầm mộ sụp đổ và tiếng nhai nuốt ghê người của Trần Thắng. Máu từ trán Phi Vũ chảy xuống, mặn chát và tanh nồng.

Ở góc tối kia, cuộc chiến sinh tồn giữa những kẻ điên loạn đã đi đến hồi kết thúc tàn khốc. Trần Thắng đã bóp chết bà Tư bằng sức mạnh phi thường của kẻ phát điên. Hắn bắt đầu ngấu nghiến thi thể bà ta với một sự tận hưởng ghê rợn. Nhưng rồi, từ trong đống đổ nát, những bóng đen khác lại bò ra. Đó là những người khác trong họ Trần, những kẻ ban nãy còn lẩn trốn, giờ đây bị mùi máu kích thích. Họ lao vào Trần Thắng như một đàn kiến lửa.

Tiếng gào thét, tiếng chửi rủa, tiếng xé vải và tiếng xương gãy vang vọng khắp không gian chật hẹp. Họ cắn xé nhau vì ảo giác, kẻ này nhìn thấy kẻ kia là con heo sữa, kẻ nọ nhìn thấy người kia là bình rượu nồng. Đây chính là cái giá cuối cùng của sự giàu sang dựa trên xương máu người khác: Một kết cục nơi mà dòng họ tự tuyệt diệt chính mình bằng cách tiêu thụ lẫn nhau.

Linh Chi run rẩy trong vòng tay Vũ, đôi mắt âm dương của cô dù bị che lại vẫn rỉ ra hai dòng huyết lệ. “Họ… họ đang ăn nhau… anh Vũ ơi… Linh hồn của họ đen kịt lại rồi… Bà ta đang cười… em thấy bà ta đang đứng trên đống xác chết kia mà cười…”

Phi Vũ cắn chặt môi đến bật máu. Anh biết mình phải làm gì. Nếu còn ở lại đây, sớm muộn gì anh cũng sẽ phát điên như bọn họ. Cơn đói của con nhện sau gáy đang tăng lên từng giây, nó bắt đầu hút lấy sinh lực của anh, khiến tay chân anh bủn rủn.

Anh lảo đảo đứng dậy, dìu Linh Chi len lỏi qua một khe nứt khác dẫn sâu hơn vào lòng đất. Anh không thể đi ngược lên trên vì lối thoát đã bị lấp kín bởi hàng tấn đất đá. Chỉ còn một con đường duy nhất: Đi xuyên qua tâm mạch của hầm mộ để tìm tới lối thoát hiểm thông ra sông Hắc Thủy mà anh từng thấy trong bản đồ da người.

Dọc theo đường đi, những ảo giác liên tục hiện về. Những hồn ma của tổ tiên họ Trần xuất hiện, kẻ thì không đầu, người thì mất chi, tất cả đều vươn tay về phía anh, miệng há hốc đòi ăn.

“Vũ… trả mạng cho chúng ta…”

“Đói quá… cho ta xin chút máu của ngươi…”

Phi Vũ phớt lờ tất cả. Anh dùng chiếc chìa khóa làm từ xương của Bà Chúa Không Mặt nắm chặt trong tay, cảm nhận hơi lạnh từ nó để giữ cho tâm trí tỉnh táo. Chiếc chìa khóa này dường như có tác dụng trấn áp một phần oán khí, tạo ra một vòng bảo vệ nhỏ hẹp quanh anh và Linh Chi.

Đi được một đoạn, họ bắt gặp Trần Vĩnh Khang.

Ông ta không chết. Người chú ruột của anh đang ngồi tựa lưng vào một chiếc quan tài gỗ sưa đã vỡ nát một góc. Trông ông ta thảm hại chưa từng thấy. Bộ âu phục đắt tiền rách tả tơi, khuôn mặt đạo mạo nay chỉ còn là một đống da thịt bầm tím, xám ngoét.

Nhưng điều đáng sợ nhất là ông ta đang cầm một cái hộp gỗ nhỏ, bên trong chứa đầy những con nhện đỏ đang bò nhung nhúc. Vĩnh Khang bốc từng nắm nhện cho vào miệng, nhai rau rấu. Máu của lũ nhện – thứ chất lỏng màu tím ngắt – chảy tràn ra từ khóe môi ông ta.

“Vũ à… cháu về rồi à?” Vĩnh Khang ngước mắt nhìn anh, nụ cười của ông ta méo mó đến kinh dị. “Nhện ngon lắm… Chúng nó mang theo ký ức của tổ tiên đấy… Ăn vào đi, cháu sẽ thấy giàu sang… cháu sẽ thấy cả thế giới dưới chân mình…”

“Chú điên rồi, chú Khang.” Phi Vũ lạnh lùng nói, tay siết chặt Linh Chi.

“Điên? Không, chú tỉnh táo hơn bao giờ hết.” Vĩnh Khang đứng bật dậy, một cách vụng về và cứng nhắc như một con rối bị đứt dây. “Chú đã chuẩn bị bao nhiêu năm… để hóa thần. Bà Chúa không thể nuốt được chú đâu. Chú sẽ nuốt bà ta! Nhưng chú cần thêm… cần thêm ‘chân nhện’ cuối cùng của cháu!”

Ông ta lao tới với một tốc độ kinh hồn, đôi bàn tay gầy guộc nhắm thẳng vào cổ Phi Vũ. Khang không còn sức mạnh của con người; mỗi bước chân của ông ta đều để lại những vệt máu đen và mùi thối rữa nồng nặc.

Ảo giác lại ập tới. Phi Vũ thấy Khang biến thành một con nhện khổng lồ với khuôn mặt người, các chi dài lêu nghêu chiếm trọn cả hành lang tối.

“Anh Vũ, tránh ra!” Linh Chi hét lên, cô tung ra một nắm bùa hộ mệnh mà cụ Mười đã đưa cho cô trước đó.

Những lá bùa bùng cháy trong không trung thành những đóm lửa xanh lét, làm chậm nhịp độ của Vĩnh Khang. Nhân cơ hội đó, Phi Vũ vung chiếc chìa khóa xương đâm mạnh vào vai ông chú.

Một tiếng rít chói tai vang lên, không phải từ miệng Vĩnh Khang, mà từ vết bớt trên gáy ông ta. Khói đen bốc lên nghi ngút từ vết thương. Khang lùi lại, ôm lấy vai, ánh mắt hiện lên vẻ hoảng loạn tột độ.

“Cái đó… cái chìa khóa đó… tại sao cháu có nó?”

“Vì cha đã để lại nó cho cháu, để kết thúc tội ác của gia tộc này.” Phi Vũ thở dốc, mắt anh cũng đã đỏ rực lên vì cơn đói và oán khí bủa vây.

Vĩnh Khang đột nhiên cười sằng sặc. “Kết thúc? Cháu không thể kết thúc nó đâu Vũ ơi. Ngay lúc này, ở ngoài kia, sông Hắc Thủy đang dâng cao. Cơn đói này không chỉ dành cho chúng ta. Nó sẽ lan ra cả làng, cả vùng này. Ai mang dòng máu họ Trần đều sẽ thành quỷ nếu đêm nay nghi lễ không được hoàn tất!”

Ông ta chỉ tay về phía sâu hơn của căn hầm, nơi phát ra một luồng sáng đỏ rực rỡ và kỳ dị. “Bà ta đang chờ cháu ở tế đàn cuối cùng. Đừng đấu tranh nữa. Ăn đi… ăn để có sức mà đối mặt với bà ta.”

Vĩnh Khang nói xong, đột nhiên toàn thân ông ta co rút lại. Những con nhện đỏ từ trong chiếc hộp gỗ bắt đầu chui vào tai, mũi và miệng ông ta. Khang ngã xuống, co giật liên hồi, rồi tan biến thành một bãi chất lỏng đen ngòm ngay trước mắt Phi Vũ. Ông ta không chết bởi tay Phi Vũ, mà chết bởi chính sự tham lam khi cố tình hấp thụ sức mạnh vượt quá giới hạn của mình.

Lúc này, cái đói trong lòng Phi Vũ đã đạt đến đỉnh điểm. Anh thấy Linh Chi không còn là em họ của mình nữa. Trong ảo giác, cô hiện lên như một khối linh khí tinh thuần nhất, rực rỡ nhất. Chỉ cần một hơi, anh có thể hồi phục lại tất cả.

Con nhện thứ tám sau gáy anh tách đôi da thịt, thực sự nhô ra một phần đầu nhọn hoắt như gai quỷ. Nó rỉ ra một thứ dịch hương thơm ngào ngạt, kích thích mọi dây thần kinh của Phi Vũ, thúc giục anh sa ngã.

“Ăn… ta muốn ăn…” Tiếng nói phát ra từ chính bên trong đầu anh.

Phi Vũ khuỵu xuống, đôi tay anh run rẩy đưa lên cổ Linh Chi. Linh Chi không chạy, cô cũng không sợ hãi. Cô nhìn anh bằng đôi mắt đẫm lệ nhưng đầy sự thấu hiểu.

“Nếu máu của em có thể giúp anh tỉnh táo, anh cứ lấy đi… Nhưng xin anh, đừng để bản thân mình trở thành con quỷ như chú Khang.”

Câu nói của Linh Chi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào linh hồn đang bốc cháy của Phi Vũ. Anh nhìn thấy hình bóng của chính mình trong đôi mắt âm dương của cô – một con quái vật với khuôn mặt vặn vẹo, những chiếc chân nhện ngo ngoe trên vai.

Anh rùng mình, kinh tởm chính bản thân mình.

“Anh… anh không thể.”

Phi Vũ dùng răng cắn mạnh vào đầu lưỡi. Cơn đau nhức nhối cùng vị máu tanh nồng vị sắt thực tế khiến ảo giác bị xua tan đi phần nào. Anh cầm lấy mảnh xương đạo từ túi áo, đâm thẳng vào đùi mình để duy trì sự tỉnh táo bằng nỗi đau thể xác.

“Chúng ta phải đi tiếp, Chi. Đến tế đàn cuối cùng.”

Họ dìu nhau đi qua những đống xác chết của người họ Trần đang còn co giật vì cơn đói. Những người này, trong cơn điên, đã ăn sạch chính da thịt của mình khi không tìm thấy ai khác để cắn xé. Một cảnh tượng bi thảm và tởm lợm, minh chứng cho sự tự hủy diệt của nợ nghiệp dòng họ.

Càng tiến sâu vào, không gian càng mở rộng ra. Họ bước vào một gian buồng hình tròn, nơi có hàng trăm cái xác khô bị treo ngược trên trần nhà bằng những sợi chỉ đỏ bền chắc. Đó là thi thể của những “vật tế” qua các đời – những cô gái trẻ, những đứa trẻ mang họ Trần đã bị hiến tế để duy trì sự phồn vinh.

Ở giữa gian buồng là một cái giếng cổ không có thành. Luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ đáy giếng, và mùi thơm của thức ăn – một ảo giác cuối cùng và mạnh nhất – bao trùm lấy tất cả.

Bà Chúa Không Mặt đứng bên cạnh miệng giếng. Bà ta không còn mặc bộ váy cưới rách nát nữa. Giờ đây, bà ta mang một hình hài vô cùng đầy đặn, rực rỡ trong trang phục lụa là, khuôn mặt vẫn là một mảng phẳng lì nhưng từ đó tỏa ra một quyền uy đáng sợ.

“Con đã đến, đứa cháu cuối cùng của kẻ giết ta.” Tiếng của bà ta vang lên như tiếng chuông đồng vọng lại từ dưới giếng sâu. “Cơn đói thế nào? Có tuyệt vời không? Nó là nỗi đau mà ta đã phải chịu đựng suốt ba trăm năm dưới hầm tối này, không có gì để ăn ngoài oán hận và đất bùn.”

Phi Vũ đứng vững, dù cơ thể anh đang biểu tình dữ dội vì thiếu hụt sinh khí. “Sự giàu sang của họ Trần đã chấm dứt rồi. Bà hãy nhìn xem, họ đã ăn thịt lẫn nhau, không còn ai để bà hành hạ nữa đâu.”

“Vẫn còn con… và dòng máu trong người con.” Bà Chúa Không Mặt bước tới một bước, sương mù đỏ vây quanh bà ta như một bầy rắn. “Chỉ cần con nhảy xuống giếng này, trở thành thực thể của ta, lời nguyền sẽ hóa thành sức mạnh vĩnh cửu. Con sẽ không còn đói nữa, Vũ à.”

Linh Chi nắm chặt lấy tay Vũ. Cô cảm nhận được linh hồn anh đang bị giằng xé dữ dội giữa thực và ảo, giữa sự sống và sự quỷ hóa.

Lúc này, cái chân nhện thứ tám trên gáy Phi Vũ hoàn toàn vươn ra. Nó không còn là ảo ảnh. Một chiếc chi sắc lẹm, dài bằng cánh tay, mọc ra từ tủy sống của anh, hướng về phía Bà Chúa Không Mặt như một sự nghênh chiến hoặc một sự đồng quy vô tận.

Phi Vũ cười nhạt, một nụ cười đầy đau đớn nhưng ngạo nghễ. “Bà nói đúng, cái đó đói thật sự rất kinh khủng. Nhưng có một thứ còn khiến con người ta đói khát hơn cả thịt và máu.”

Bà Chúa Không Mặt dừng lại. “Là cái gì?”

“Sự thanh thản.” Phi Vũ trả lời, giọng anh vang vọng khắp gian buồng xác. “Ba trăm năm qua bà đói, không phải vì không có thức ăn, mà vì bà đói sự tha thứ. Và họ Trần cũng vậy, họ đói quyền lực đến mức nuốt chửng cả lương tâm.”

Anh giơ chiếc chìa khóa bằng xương lên cao.

“Tôi sẽ không nhảy xuống giếng để làm thức ăn cho bà. Tôi sẽ dùng cái đói này, để nuốt chửng chính lời nguyền này!”

Nói đoạn, Phi Vũ đột ngột không thủ thế nữa mà lao thẳng về phía Bà Chúa Không Mặt. Không phải bằng bùa chú, không bằng bạo lực, anh ôm chầm lấy thực thể đầy oán khí ấy.

Con nhện thứ tám trên gáy anh không tấn công bà ta, mà nó đâm thẳng vào trái tim của chính Phi Vũ, mượn máu của anh làm vật dẫn, nối liền huyết mạch giữa anh – kẻ kế thừa lời nguyền – và bà ta – nguồn cơn lời nguyền.

Một tiếng nổ lớn xảy ra. Toàn bộ oán khí của “cơn đói” dồn nén hàng thế kỷ bắt đầu đổ dồn vào cơ thể Phi Vũ. Anh cảm thấy như mình đang bị hàng triệu tấn đá đè lên, nhưng anh không buông tay.

Ảo giác vỡ vụn. Bà Chúa Không Mặt rú lên một tiếng thê lương, hình hài lộng lẫy tan biến, trở lại thành một cô gái nhỏ bé, gầy guộc đang khóc lóc trong bóng tối. Phi Vũ thấy được quá khứ của bà ta, thấy sự sợ hãi của bà ta khi bị chôn sống. Anh không thấy một con quỷ, anh thấy một con người đang bị cơn đói của sự oán hận hành hạ.

“Được rồi… mọi thứ sẽ kết thúc…”

Linh Chi lao tới, cô dùng mắt âm dương nhìn xuyên qua mọi sương mù để tìm kiếm linh hồn anh. Cô thấy Phi Vũ đang bốc cháy trong ngọn lửa màu đỏ và đen, vết bớt nhện đang từ từ bong ra khỏi da thịt anh.

Sức ép từ căn hầm khiến những tảng đá cuối cùng bắt đầu sụp xuống. Miệng giếng cổ rung chuyển dữ dội rồi nổ tung, bắn ra những dòng nước ngầm của sông Hắc Thủy tràn vào như muốn nhấn chìm tất cả dấu vết của sự nhơ nhuốc.

Trong giây phút cuối cùng trước khi mọi thứ chìm vào màn nước lạnh giá, Phi Vũ nhìn thấy bà ta mỉm cười. Một khuôn mặt đã có mắt, có môi – một gương mặt xinh đẹp và thanh thản như trút bỏ được gánh nặng nghìn năm.

Cơn đói đột ngột biến mất. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng.

Nước sông tràn vào đại sảnh xác khô, cuốn phôi những linh hồn tội lỗi. Phi Vũ ôm lấy Linh Chi, để mặc dòng nước cuốn cả hai đi qua những đường ống ngầm hẹp. Anh không còn cảm thấy cái nhói ở gáy, cũng không còn cảm thấy con nhện cựa quậy.

Khi họ trồi lên mặt nước lạnh lẽo của sông Hắc Thủy bên ngoài làng Cổ Nguyệt, bình minh vừa bắt đầu ló rạng phía chân trời xa. Ánh sáng mờ nhạt buổi sớm chiếu xuống mặt nước đầy phù sa, cuốn theo những mảnh gỗ mục từ dinh thự vừa sụp đổ.

Phi Vũ dìu Linh Chi lên bờ, cả hai nằm vật trên bãi cỏ, thở dốc.

Anh đưa tay lên gáy. Trắng trơn. Không sẹo, không bớt, không còn một dấu vết nào của sự nguyền rủa.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí anh, dư vị của “cơn đói” đêm qua vẫn còn đó như một lời nhắc nhở. Anh nhìn vào bàn tay mình, rồi nhìn về phía ngôi làng đang chìm trong sương mù phía sau. Dinh thự đã hết, lời nguyền huyết thống có thể đã tan, nhưng những người dân làng – những kẻ cũng từng hưởng lợi từ sự giàu có của họ Trần – họ sẽ đối diện thế nào với những cơn đói và ảo giác của riêng họ?

Linh Chi nhỏ giọng: “Họ đã chết hết rồi phải không anh?”

Phi Vũ không trả lời. Anh biết, cái chết đôi khi còn nhẹ nhàng hơn sự sống bị giày vò bởi tội lỗi. Anh đứng dậy, nhìn vết máu khô trên tay mình, thầm hứa rằng cuộc đời sau này của mình và Linh Chi sẽ không bao giờ để cái đói của lòng tham dẫn dắt nữa.

Họ bước đi, rời khỏi làng Cổ Nguyệt khi ánh mặt trời chính thức xé toang màn sương. Phía sau họ, ngôi nhà cũ chỉ còn là một đống tro tàn, nhưng trong gió, dường như vẫn còn vương lại tiếng hát ru u uất, nhẹ nhàng tan đi vào thinh không.

Lời nguyền của dòng họ Trần đã kết thúc trong máu thịt, nhưng bài học về “cơn đói” của con người vẫn sẽ còn vang vọng mãi trong bóng tối của những căn hầm mộ chưa được khám phá trên thế gian này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8