Lời Nguyền Của Dòng HọChương 86: Linh Chi và khả năng tiên tri
Sương sớm ở vùng ven làng Cổ Nguyệt không mang theo cái thanh khiết của cỏ cây, mà luẩn quẩn một mùi nồng ngái của bùn đất bị xới tung và hương nhang tàn lạnh lẽo. Trong một gian nhà cổ nằm biệt lập giữa rừng vầu, tiếng mộc bản gõ đều đặn vang lên từ bàn thờ Phật phía sau nhà, xen lẫn tiếng gió lùa qua khe liếp.
Trần Phi Vũ ngồi trên mép phản gỗ, đôi tay thon dài vốn quen với việc cầm bút vẽ công trình nay run rẩy lướt qua gáy mình. Nơi đó từng là một vết bớt hình nhện đỏ thẫm, một ấn ký tử thần bám rễ sâu vào tủy xương, nay chỉ còn lại một vùng da nhẵn thín nhưng tái nhợt. Cảm giác trống rỗng ấy không làm anh thoải mái, ngược lại, nó khiến anh có cảm giác như một kẻ vừa trút bỏ xiềng xích nhưng đôi chân đã thối rữa từ lâu, chẳng biết nên đi về hướng nào.
“Anh Vũ…”
Tiếng gọi thều thào cắt ngang dòng suy nghĩ của Phi Vũ. Anh vội vã quay sang giường bên cạnh. Trần Linh Chi đang nằm đó, phủ trên người chiếc chăn bông sờn cũ. Gương mặt cô nhỏ nhắn, nằm lọt thỏm giữa gối, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy dó, hai hốc mắt sâu thẳm ẩn sau lớp băng gạc trắng.
Sau biến cố ở dinh thự, đôi mắt âm dương của cô đã hoàn toàn héo úa. Để cứu Phi Vũ khỏi “cơn đói” cuối cùng của lời nguyền, Linh Chi đã dùng toàn bộ sinh mạng và nhãn khí của mình để áp chế thực thể tà ác. Cô đã mù, một đôi mắt tuyệt đẹp giờ đây chỉ còn lại bóng tối.
Phi Vũ bước tới, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của em họ: “Anh đây, Chi. Đừng sợ, chúng ta ra khỏi đó rồi. Làng Cổ Nguyệt đã lùi lại phía sau rồi.”
Linh Chi không trả lời ngay. Hơi thở của cô gấp gáp, những ngón tay yếu ớt đột ngột siết chặt lấy tay anh. Sức mạnh phát ra từ một người con gái đang hấp hối lớn đến mức khiến Phi Vũ phải nhăn mặt đau đớn. Đột nhiên, Linh Chi bật dậy, cơ thể cô co giật mạnh, đầu ngửa ra sau, đôi môi mấp máy những âm thanh không phải là tiếng người.
“Lửa… máu… và xích sắt…”
Giọng nói của cô khê đặc, mang theo một âm hưởng u uất từ cõi xa xăm. Phi Vũ hốt hoảng ôm chặt lấy vai cô: “Chi! Bình tĩnh lại! Em đang mơ thôi!”
“Không… không phải mơ!” Linh Chi hét lên, giọng cô sắc lẹm như mảnh sành cứa vào không khí. Lớp băng gạc trên mắt cô bắt đầu thấm ra một vệt đỏ thẫm, máu chảy xuống dọc đôi gò má gầy guộc. “Anh Vũ, nhìn thấy không? Trên con đường gạch rêu phong của làng, một cái bóng đang đổ dài. Không có chân, không có đầu, chỉ có những sợi chỉ đỏ kéo lê một thân xác nặng nề.”
Phi Vũ cảm thấy tóc gáy mình dựng đứng. Anh biết đây không phải là cơn mê sảng thông thường. Linh Chi đã mất đi đôi mắt nhìn thấu âm dương thực tại, nhưng một khả năng khác, kinh khủng và đáng nguyền rủa hơn, đã trỗi dậy từ trong bóng tối của đôi nhãn cầu đã chết. Đó là nhãn thuật tiên tri – thứ mà tổ tiên họ Trần từng cực kỳ thèm khát nhưng cũng sợ hãi nhất.
Linh Chi nắm lấy cổ áo Phi Vũ, kéo anh sát vào mặt mình. Dù không nhìn thấy, nhưng hướng nhìn của cô như xuyên thấu qua tâm hồn anh, soi rọi vào những ngóc ngách tối tăm nhất của định mệnh.
“Một người… một người rất quan trọng…” Linh Chi lẩm bẩm, hơi thở mang theo mùi máu tanh nồng. “Dòng máu chảy từ đỉnh đầu xuống chân, hòa vào nước sông Hắc Thủy. Một chiếc quan tài không nắp đang chờ đợi. Anh ta không thể thoát. Lưới trời đã bện bằng tóc người chết, làm sao mà thoát?”
Phi Vũ rùng mình: “Ai? Em đang thấy ai? Chú Khang đã chết, mọi người đều đã…”
“Huy!”
Cái tên vang lên khiến trái tim Phi Vũ suýt chút nữa ngừng đập.
Đại úy Huy? Người cảnh sát chính trực từng đồng hành cùng anh, người mà tưởng như đã tan biến vào cõi chết khi cái xác bị quỷ nhện khống chế bị tiêu diệt tại bệnh viện tâm thần?
“Anh ấy chưa chết sao?” Phi Vũ run giọng hỏi.
“Linh hồn anh ta vẫn còn bị xích lại ở Cổ Nguyệt.” Linh Chi bắt đầu nói nhanh hơn, như thể sợ rằng quỹ thời gian của linh ảnh sắp hết. “Phần xác đã mất, nhưng phần vía đang bị kẻ mang gương mặt của bố anh giam giữ dưới giếng cổ. Kẻ đó… hắn đang dùng máu của Huy để nuôi dưỡng một mầm mống mới. Vào giờ Hợi đêm nay, khi trăng bị mây che lấp, Huy sẽ thực sự biến mất khỏi cõi đời này. Anh ấy sẽ trở thành một ‘Mộc Nhân’ – vật chứa cho một lời nguyền khác kinh tởm hơn cả nhện đỏ.”
Phi Vũ lùi lại một bước, sự kinh hoàng tràn ngập tâm trí. Đại úy Huy đối với anh không chỉ là một người bạn, mà là đại diện của ánh sáng công lý duy nhất dám bước vào vùng tối của gia tộc họ Trần. Nếu Huy phải chết trong đau đớn và linh hồn bị dày vò như vậy, Phi Vũ làm sao có thể thanh thản sống nốt quãng đời còn lại?
“Linh ảnh” trong mắt Linh Chi đột ngột chuyển hướng. Cô bắt đầu thở dốc, mồ hôi đầm đìa hòa cùng máu trên mặt.
“Em còn thấy gì nữa?” Phi Vũ gấp gáp hỏi, anh quỳ xuống bên giường, lay mạnh đôi vai của em họ.
“Lửa…” Linh Chi nói trong hơi thở đứt quãng. “Anh Vũ… nếu anh đi… anh cũng sẽ thấy chiếc quan tài đó. Nhưng chiếc quan tài ấy không phải dành cho Huy. Nó có tên của anh. Đừng đi… đừng trở lại Cổ Nguyệt nữa. Mọi thứ đã được sắp đặt để dẫn dụ anh quay về giếng cũ.”
Trong một khoảnh khắc, gian phòng bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường. Tiếng mộc bản đằng sau bỗng ngưng bặt. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian.
Phi Vũ nhìn xuống bàn tay mình. Vết bớt đã mất, nhưng anh cảm nhận được một sự liên kết vô hình vẫn đang rung lên bần bật trong huyết quản. Anh biết Linh Chi đúng. Việc anh và Linh Chi thoát ra được đêm qua không phải là nhờ may mắn, mà là một sự “phóng thích” có chủ đích. Kẻ bí ẩn có diện mạo giống bố anh – kẻ xuất hiện trong gương Minh Cảnh – vẫn đang đứng trong bóng tối chờ đợi.
Huy chính là con mồi. Và Phi Vũ là mục tiêu cuối cùng.
“Chi, nghe anh nói này.” Phi Vũ lau đi những giọt máu trên má em họ, giọng anh trở nên đanh thép và đầy quyết đoán. “Khả năng này của em… nó chỉ cho em thấy một con đường. Nhưng anh là kiến trúc sư, anh biết rằng một công trình dù kiên cố đến đâu cũng luôn có một điểm yếu để phá dỡ. Lời nguyền này cũng vậy.”
Linh Chi khóc nấc lên, những giọt nước mắt nhuộm máu thấm đẫm băng gạc: “Không có lối thoát đâu. Em nhìn thấy rồi… em nhìn thấy anh quỳ trước giếng, tay cầm dao, tự rạch vào tim mình. Huy đã chết, máu anh ấy đầy giếng, và anh là kẻ cuối cùng dâng hiến…”
Phi Vũ ôm chặt lấy Linh Chi vào lòng, ngăn không cho cô tiếp tục run rẩy. Anh ngước nhìn lên bức tường vách đất của gian nhà cổ, nơi bóng tối của những tàn cây bên ngoài in hình trông giống như những con quỷ đang nhe nanh múa vuốt.
Lời tiên tri của Linh Chi không chỉ là một cảnh báo, nó là một gông cùm tinh thần. Nếu anh sợ hãi, lời tiên tri sẽ thành hiện thực. Nhưng nếu anh chấp nhận dấn thân, ít nhất anh còn có cơ hội định đoạt cái chết của chính mình.
Sự hy sinh của cụ Mười, cái chết của cha anh, sự tàn tạ của Linh Chi… tất cả đều đè nặng trên đôi vai anh. Đại úy Huy không thể là người tiếp theo phải trả giá cho tội lỗi của họ Trần.
“Anh phải đi, Chi ạ.” Phi Vũ thì thầm vào tai cô, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe thấy. “Lần này, anh không trở lại để hóa giải lời nguyền nữa. Anh trở lại để đốt trụi nó tận gốc.”
Linh Chi đột ngột lịm đi trong vòng tay anh. Sự xuất thần quá mức đã vắt kiệt sức lực cuối cùng của cô gái nhỏ. Phi Vũ nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, đắp lại chăn, rồi bước đến góc phòng nhặt lên chiếc ba lô bạc màu.
Bên trong là những món vật phẩm còn sót lại: chiếc gương đồng Minh Cảnh đã nứt một góc, răng hộ mệnh của con chó Mực và mảnh nhật ký của Trần Minh. Anh cầm lấy chiếc đèn bão, vặn bấc đèn cho lửa cháy xanh rì.
Khi bước ra đến cửa, anh dừng lại một chút, nhìn về phía ngôi làng Cổ Nguyệt đang ẩn hiện trong làn sương mù xa xăm. Nơi đó, tiếng gió rít qua các kẽ gạch của ngôi biệt thự đổ nát dường như đang gọi tên anh.
Đại úy Huy, một người chính trực, không xứng đáng bị kẹt lại giữa ranh giới sống chết của một dòng họ mục nát.
Tiên tri nói rằng anh sẽ chết? Được thôi. Nhưng trước khi nằm xuống chiếc quan tài mang tên mình, Phi Vũ sẽ biến cả cái giếng cổ và kẻ đang ẩn nấp trong đó thành đống tro tàn của quá khứ.
Bước chân Phi Vũ dẫm trên lớp lá mục, âm thanh giòn tan vang lên giữa sự im lặng của đại ngàn. Anh bắt đầu chạy. Chạy về phía bóng tối, nơi mà lời tiên tri của Linh Chi đang đợi sẵn như một miệng vực sâu thẳm.
Ở phía sau, trong căn nhà cổ, một ngọn nến trên bàn thờ Phật bỗng vụt tắt, để lại một làn khói trắng uốn lượn hình con nhện, rồi nhanh chóng tan vào bóng đêm. Lời nguyền vẫn chưa bao giờ kết thúc, nó chỉ đang chuyển hình đổi dạng, chờ đợi hồi kết đẫm máu nhất của chính mình.