Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 103: Một mình trong bóng tối

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:47:59 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 103: MỘT MÌNH TRONG BÓNG TỐI

Con đường dẫn về phía Bắc như một dải lụa đen tàn lụi, bị vây hãm giữa hai vách núi sừng sững và những cánh rừng già rậm rạp. Sương mù không còn là thứ hơi ẩm bao phủ cảnh vật, mà giờ đây nó quánh đặc, mang theo mùi của lá mục và hương khói nhang nồng nặc. Trần Phi Vũ cầm lái, bàn tay anh siết chặt vô lăng đến trắng bệch.

Chiếc xe Jeep cũ kỹ vốn dĩ rất kiên cố giờ đây rung lắc dữ dội, động cơ gầm rú một cách khó nhọc như thể đang kéo theo cả một cỗ quan tài bằng sắt. Ngồi ở ghế phụ, Linh Chi đã lịm đi từ lúc nào. Đôi mắt âm dương của cô vốn là báu vật nhưng cũng là gánh nặng. Kể từ khi rời khỏi địa phận làng Cổ Nguyệt, cô liên tục co giật, lẩm bẩm những đoạn ngôn ngữ cổ xưa rồi lịm dần vào cơn hôn mê sâu. Trên gương mặt xanh xao của cô, một vệt đen sẫm đang từ từ bò lan từ thái dương xuống cổ – dấu hiệu của oán khí bị kìm nén quá lâu nay bắt đầu bộc phát.

“Ráng lên một chút nữa, Chi… Anh sẽ tìm được cách.” – Phi Vũ khẽ nói, nhưng giọng anh cũng run rẩy không kém.

Bất chợt, đồng hồ điện tử trên xe nháy loạn xạ. Con số 3:00 sáng hiện lên đỏ rực rồi vụt tắt. Kim la bàn phong thủy đặt trên táp lô quay tít, ma sát tạo ra tiếng lạch cạch khô khốc trước khi gãy đôi ngay chính giữa. Cùng lúc đó, chiếc xe khựng lại như đâm phải một bức tường vô hình. Đèn pha lóe sáng rồi tắt lịm, ném cả không gian vào một hố đen thăm thẳm.

Cái tĩnh lặng ập đến tức thì, đặc quánh và ngột ngạt. Phi Vũ nghe thấy tiếng tim mình đập như trống điểm vào lồng ngực. Ở sau gáy, vết bớt hình nhện bắt đầu bỏng rát. Anh cảm nhận rõ ràng tám cái chân nhện không còn là những nét vẽ phẳng lì trên da nữa; chúng đang nhú ra, những móng vuốt li ti găm sâu vào dây thần kinh tủy sống, thôi thúc anh một khao khát điên cuồng là được cào cấu, được xé toạc lớp da để giải phóng một thứ gì đó.

“Linh Chi? Chi ơi!” – Anh với tay sang ghế bên cạnh.

Bàn tay anh chạm vào một thứ gì đó mềm oặt và lạnh ngắt. Nhưng đó không phải là bờ vai mảnh dẻ của cô em họ. Đó là một lớp vải thô nhám, ẩm ướt như vừa được đào lên từ lòng đất. Một mùi xác thối nồng nặc xộc vào mũi.

Phi Vũ giật phắt tay lại, vội vàng lần tìm chiếc bật lửa trong túi áo. Ngọn lửa nhỏ nhoi xanh lét bật lên, soi sáng một góc không gian hẹp. Ghế phụ trống rỗng. Linh Chi đã biến mất. Chỉ còn lại một bộ áo cưới rách nát, mục rỗng nằm rũ rượi trên ghế, cùng những sợi chỉ đỏ đan chéo vào nhau như một mạng nhện khổng lồ che kín lối cửa xe.

Anh lao ra ngoài theo bản năng, nhưng đôi chân vừa chạm đất đã cảm thấy sự rung chuyển kỳ lạ. Anh không đứng trên mặt đường nhựa. Dưới chân anh là nền gạch bát tràng nứt nẻ, phủ đầy rêu xanh. Một luồng gió lạnh buốt từ phía sau thổi tới, mang theo tiếng thì thầm như ngàn con sâu bò qua màng nhĩ:

“Vũ… cứu em…”

Tiếng của Linh Chi. Nó phát ra từ sâu trong một công trình kiến trúc cổ nằm sừng sững giữa làn sương phía trước. Phi Vũ giơ cao ngọn bật lửa, ánh sáng leo lét ấy dần lộ ra một cánh cổng tam quan đổ nát, bên trên treo lủng lẳng một cái đầu trâu làm bằng gỗ đã mủn, đôi mắt bằng đá đỏ của nó dường như đang trừng trừng nhìn anh.

Anh biết mình đã bước vào một “Địa sát trận”. Theo những gì Cụ Mười từng truyền thụ, khi linh hồn người mang Huyết Ấn rơi vào trạng thái yếu ớt nhất, lời nguyền sẽ tạo ra một vùng không gian dị biệt, được dựng lên từ những ký ức kinh hoàng nhất của dòng họ. Đây không phải là thực tại, nhưng nỗi đau và cái chết trong này là thật.

Vũ rút đoản kiếm Trấn Hồn ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm bằng thép nguội ánh lên sắc xanh trấn át ma quỷ, nhưng tiếng rung bần bật của nó cho thấy con quỷ trong vùng đất này không hề tầm thường.

“Linh Chi!” – Anh hét lên, thanh âm bị những vách tường gạch mục nuốt chửng.

Anh bước qua cổng tam quan, bước vào cái gọi là “Hành lang u hồn”. Đây là lối kiến trúc đặc trưng của các ngôi nhà thờ họ Trần cũ: hành lang dài, tối tăm, nối liền từ đường với gian tế lễ. Nhưng hành lang này dài vô tận. Cứ mỗi vài mét, hai bên tường lại treo một bức chân dung của một người đàn ông họ Trần.

Những gương mặt trong tranh đều giống anh đến kỳ lạ, chỉ khác ở trang phục và sự thối rữa theo thời gian. Có người mặc quan phục thời Nguyễn, người mặc áo gấm thời Lê, người lại diện âu phục những năm 40. Tất cả đều có chung một đặc điểm: Đôi mắt của họ bị khoét rỗng, từ đó chảy ra những dòng máu đen khô khốc.

Càng đi sâu, tiếng xì xào càng lớn. Những bức tranh bắt đầu lay động. Phi Vũ cảm nhận được hàng trăm ánh mắt chết chóc đang nhìn xoáy vào vết bớt sau gáy mình.

Bỗng dưng, một bàn tay tái nhợt từ trong bức tranh bên trái vươn ra, tóm chặt lấy vai anh. Móng tay của nó đen sì, găm vào da thịt Phi Vũ đau nhói. Tiếp sau đó là bàn tay thứ hai, thứ ba… Từ khắp các bức tường, những thân hình méo mó của tổ tiên họ Trần đang cố chui ra khỏi khuôn tranh.

“Về đây với chúng ta… Phi Vũ… Một mảnh đời cho chín đời vinh hiển…”

Lòng dũng cảm của Vũ bị băm vằn bởi nỗi sợ hãi nguyên thủy. Anh vung đoản kiếm, một đường kiếm sắc ngọt chém đứt cánh tay ma quái kia. Máu không chảy ra, chỉ có oán khí đen ngòm phun trào như khói.

“Cút đi!” – Vũ gầm lên.

Nhưng bóng tối xung quanh không tan đi mà càng cô đặc lại. Ngọn bật lửa trên tay anh vụt tắt. Bóng tối hoàn toàn nuốt chửng anh. Trong cái không gian không màu sắc ấy, một hơi thở lạnh lẽo phả ngay sau gáy anh.

Anh quay lại, và nhìn thấy *Bà Chúa Không Mặt*.

Bà ta không đứng dưới đất. Bà ta treo ngược mình trên trần hành lang, bộ váy cưới rách nát rủ xuống như một chiếc lồng giam bằng vải mục. Khuôn mặt bà ta phẳng lì, trắng bệch như mặt một con búp bê chưa được vẽ mắt mũi. Những dòng máu đen từ hốc mắt chảy xuống, tí tách rơi vào vai áo Phi Vũ.

Cơ thể anh đông cứng lại. Áp lực từ thực thể này quá mạnh khiến đoản kiếm Trấn Hồn trong tay anh trở nên nặng trịch như đá nghìn cân. Bà Chúa Không Mặt từ từ bò xuống, những đốt xương kêu răng rắc. Một bàn tay gầy guộc vươn ra, vuốt ve khuôn mặt xanh xao của anh.

“Ngươi… có mùi của kẻ đã đóng chiếc đinh đầu tiên vào đầu ta…” – Một giọng nói không phải phát ra từ cổ họng, mà dội thẳng vào tâm thức Phi Vũ.

Cơn đau sau gáy lúc này lên đến đỉnh điểm. Phi Vũ quỳ sụp xuống, ôm lấy đầu. Vết bớt hình nhện như muốn bứng gốc khỏi gáy anh. Trong cơn đau, anh thấy hiện lên những hình ảnh từ trăm năm trước: Một ngôi mộ bên bờ sông, một cô gái bị xích tay chân, và một người đàn ông mang khuôn mặt giống hệt anh đang cầm một chiếc búa sắt lớn. Mỗi nhát búa đóng xuống một chiếc đinh phong thủy là một tiếng thét vang trời của cô gái.

Huyết Ấn chính là vật chứng của tội ác ấy. Nó không chỉ là lời nguyền, nó là mảnh hồn của kẻ sát nhân bị giam giữ qua nhiều đời để trả nợ.

“Ta không phải là hắn!” – Phi Vũ rên rỉ giữa cơn đau.

“Tất cả các ngươi đều là hắn. Máu của hắn chảy trong tim ngươi. Tội ác của hắn khắc trên da thịt ngươi.”

Bà Chúa Không Mặt vươn móng tay dài sắc lẹm, định rạch vào chính giữa vết bớt nhện đỏ trên gáy Vũ. Anh biết, nếu bà ta chạm vào lúc này, linh hồn anh sẽ bị nuốt chửng hoàn toàn, và anh sẽ trở thành một con quỷ lang thang vĩnh viễn trong hành lang này như bao tổ tiên đi trước.

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một ý nghĩ lóe lên trong đầu nhà kiến trúc sư trẻ. Anh quan sát kỹ không gian xung quanh bằng đôi mắt âm dương mới thức tỉnh. Đây là một kết cấu “Ngục trong ngục”. Mỗi bước chân anh đi qua không phải là ngẫu nhiên, chúng tương ứng với các quẻ trong bát quái ngược.

“Hành lang u hồn… vốn không có lối thoát, trừ khi… ta là người xây dựng nó.”

Phi Vũ nén cơn đau, tay trái anh không cầm kiếm nữa mà bắt đầu bấm các quyết mà Cụ Mười từng dạy, phối hợp với kiến thức về cấu trúc đối xứng. Anh nhận ra một điểm yếu trong kiến trúc của ảo cảnh này: Điểm hội tụ của oán khí không nằm ở Bà Chúa Không Mặt, mà nằm ở chiếc la bàn phong thủy nứt vỡ lúc nãy anh thấy trên táp lô xe. Trong không gian này, nó hóa thành một chiếc trụ đá đen giữa trung tâm hành lang.

Lấy lại chút tàn lực cuối cùng, Phi Vũ vung đoản kiếm Trấn Hồn không phải về phía Bà Chúa, mà về phía bức tranh của Trần Phi Cao – kẻ khởi đầu mọi giao kèo.

“Nhân quả định bởi kiến trúc, kiến trúc định bởi tâm người!”

Lưỡi kiếm găm sâu vào trái tim kẻ trong tranh. Một tiếng thét vang trời từ khắp hành lang dội lại. Những bức tranh bắt đầu bốc cháy bằng ngọn lửa xanh biếc.

Cái chạm tay của Bà Chúa Không Mặt khựng lại. Khuôn mặt phẳng lì của bà ta dường như khẽ gợn sóng. Bà ta không biến mất, nhưng sự áp chế khủng khiếp dần giảm bớt.

Phi Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định dù trán đầy mồ hôi:

“Bà hận dòng họ tôi, điều đó không sai. Nhưng tôi trở về không phải để tế mạng, mà để phá tan cái lồng giam này. Nếu bà giết tôi bây giờ, oán hận này sẽ kéo dài thêm chín đời nữa. Bà muốn giải thoát, hay muốn tiếp tục bị giam cầm trong huyết thống của chúng tôi?”

Bà Chúa Không Mặt dừng lại. Những sợi chỉ đỏ lơ lửng trong không trung rung rinh. Bà ta nghiêng cái đầu không mặt sang một bên như đang cân nhắc. Những dòng máu đen ngừng chảy.

Bất chợt, cả không gian nứt vỡ như gương đại diện. Tiếng kêu gào của hàng trăm linh hồn tổ tiên bị bóp nghẹt. Một luồng sáng trắng chói lòa từ vết bớt sau gáy Vũ phát ra, bao trùm lấy mọi thứ.

Khi Phi Vũ mở mắt ra, anh thấy mình vẫn ngồi sau vô lăng. Bên cạnh, Linh Chi vẫn đang ngủ li bì, nhưng hơi thở đã đều hơn, vệt đen trên cổ đã mờ dần. Đèn pha xe Jeep bật sáng trở lại, soi rõ con đường vắng lặng phía trước. Chiếc bật lửa trong túi áo anh vẫn còn hơi ấm, nhưng la bàn gỗ đào đã thực sự nứt thành nhiều mảnh.

Phi Vũ tựa đầu vào ghế, thở dốc. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh đưa tay ra sau gáy; vết bớt nhện đỏ vẫn còn đó, nhưng cơn đau rát đã dịu đi, thay vào đó là một cảm giác nặng nề kỳ lạ. Anh biết mình không hề mơ. Cuộc đối đầu vừa rồi chỉ là một sự trì hoãn, một sự “thử thách” từ chính món nợ máu trong huyết quản.

Bà Chúa Không Mặt đã tha cho anh đêm nay, nhưng bà ta sẽ không buông tha vĩnh viễn. Bà ta đang đợi xem liệu anh có thực sự “kiến thiết lại công lý” như anh đã hứa, hay cuối cùng cũng sẽ sụp đổ dưới lòng tham như cha ông mình.

“Chúng ta chỉ mới đi được một nửa con đường thôi.” – Anh tự nhủ.

Phía xa trên đỉnh núi cao, ánh sáng ban mai bắt đầu ló rạng, nhưng nó không phải màu vàng ấm áp mà mang một sắc tím xám đượm buồn. Sương mù vùng Bắc Bộ dần tan đi, để lộ ra những rặng núi hình thù quái dị như những bàn tay khổng lồ đang chực chờ vồ lấy những vị khách không mời mà đến.

Mất đi Cụ Mười, phải tự mình vượt qua “Địa sát trận” đầu tiên, Phi Vũ nhận ra rằng anh không còn là một kiến trúc sư chuyên về các công trình cổ nữa. Mỗi bước anh đi bây giờ đều là đang thiết kế một bản vẽ cho sự sinh tồn, nơi mỗi nét vẽ sai lầm đều phải trả giá bằng linh hồn.

Vũ khởi động lại máy xe. Lần này, động cơ nổ giòn giã hơn. Anh tiếp tục lao về hướng Bắc, nơi mà những bí mật lớn lao hơn đang đợi để được giải mã bằng máu và thép. Trong bóng tối của cabin xe, một con nhện đỏ nhỏ xíu bằng hạt đậu từ từ bò ra từ vết nứt của chiếc la bàn phong thủy, rồi lặng lẽ bò lên vai anh, nằm im lìm như một sự giám sát vĩnh cửu.

Cuộc hành trình vào bóng tối mới chỉ bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8