Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 131: Đối thoại với tử thần

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:18:43 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 131: ĐỐI THOẠI VỚI TỬ THẦN**

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp cửa kính bệnh viện vốn nên mang theo hơi ấm của sự sống, nhưng đối với Trần Phi Vũ, nó lại mang một sắc thái nhợt nhạt và lạnh lẽo đến kỳ lạ. Tiếng tít tít đều đặn của máy đo nhịp tim bên cạnh giường bệnh giống như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược những hạt bụi cuối cùng.

Linh Chi đã ngủ thiếp đi bên cạnh giường anh, tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay gầy gộc của anh như thể sợ chỉ cần buông ra, anh sẽ tan biến vào hư vô. Phi Vũ đưa mắt nhìn xuống đôi tay mình. Vết sẹo ở gáy không còn đau nữa, nhện đỏ đã biến mất, nhưng bên dưới lớp da dẻ xanh xao ấy, anh vẫn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo đang luân chuyển. Đó không phải là máu, mà là thứ oán niệm thâm sâu còn sót lại từ “Khế ước tử thần” mà anh đã đơn phương ký kết với linh hồn tổ tiên Trần Phi Cao.

Cánh cửa phòng bệnh nhẹ nhàng mở ra. Không phải tiếng bước chân của bác sĩ, mà là mùi nhang tàn và hương bồ kết cũ kỹ. Cụ Mười bước vào, đôi mắt độc nhất của cụ sâu thẳm như một vực vũng, nhìn xoáy vào khoảng không phía sau lưng Phi Vũ.

“Nó vẫn chưa đi, đúng không cụ?” Phi Vũ lên tiếng, giọng khàn đặc như có cát trong cổ họng.

Cụ Mười không trả lời ngay. Cụ rút trong túi áo ra một nén nhang đã tắt ngấu, đặt lên bàn điều trị của bác sĩ. Lạ kỳ thay, nén nhang vừa chạm bàn liền tự bốc lên một làn khói trắng đục, cuộn tròn quanh giường của Phi Vũ thành một vòng bảo vệ.

“Oán có đầu, nợ có chủ.” Cụ Mười thở dài, giọng trầm đục như tiếng gỗ mục va vào nhau. “Anh đã tịnh hóa được Bà Chúa Không Mặt, nhưng anh lại tham lam thu nạp linh hồn của Trần Phi Cao vào chính cơ thể mình để chiếm lấy ký ức về Vương Miện Của Quỷ. Đó là một chén rượu độc, Phi Vũ ạ. Anh đã thắng được lời nguyền thể xác, nhưng linh hồn anh giờ đây đã trở thành vật chứa cho kẻ khởi đầu sự tà ác của dòng họ Trần.”

Phi Vũ cười nhạt, đôi môi khô khốc nứt nẻ. “Nếu không làm thế, làm sao tôi biết được thứ đó đang nằm ở đâu? Nếu không tiêu diệt được cái mầm mống đã sinh ra Bà Chúa Không Mặt, thì sớm muộn gì một bi kịch khác cũng sẽ tái diễn.”

“Cái giá là gì, anh có biết không?” Cụ Mười tiến lại gần, đặt bàn tay khô héo lên trán anh.

Ngay khoảnh khắc đó, không gian xung quanh Phi Vũ bắt đầu vặn xoắn. Ánh nắng rực rỡ biến mất, tiếng thở đều của Linh Chi xa dần rồi lặng hẳn. Thay vào đó là một bóng tối đặc quánh, lạnh buốt thấu xương tủy. Bệnh viện tan biến, Phi Vũ thấy mình đang đứng trên một cánh đồng hoa bỉ ngạn đỏ thẫm kéo dài đến tận chân trời xám xịt. Không có gió, không có âm thanh, chỉ có mùi máu tanh nồng nặc và hơi thở của hư vô.

Đây là “U Minh Giới” – ranh giới của những linh hồn không thể siêu thoát.

“Trần Phi Vũ… cuối cùng ngươi cũng đến.”

Một giọng nói âm u, đa tầng âm thanh vang lên, giống như tiếng hàng ngàn người cùng thầm thì một lúc. Trước mặt Phi Vũ, từ dưới lớp hoa bỉ ngạn rực đỏ, một hình hài dần hiện ra. Nó không phải là một con quỷ có sừng có mỏ, mà là một thực thể khoác chiếc áo choàng bằng sương đen, khuôn mặt là một chiếc mặt nạ trắng hếu không có ngũ quan, trừ hai hốc mắt sâu hoắm chứa đựng những dải ngân hà chết chóc.

Tử Thần.

Phi Vũ không run rẩy. Anh đã nhìn thấy quá nhiều điều kinh hoàng để giờ đây cảm thấy sợ hãi trước cái chết. Anh bước tới, thanh đoản kiếm Trấn Hồn – thứ duy nhất anh mang theo được từ thế giới thực vào cõi mộng – rung lên bần bật trong tay.

“Ta đến để kết thúc giao kèo của Trần Phi Cao,” Phi Vũ dõng dạc nói. “Hắn đã nhốt mình trong Huyết Ấn của ta. Ngươi là kẻ canh giữ sự cân bằng, hãy đưa hắn đi.”

Thực thể kia phát ra những tiếng cười khành khạch, âm thanh chói tai như tiếng kim loại rạch trên đá.

“Kết thúc? Kẻ tràm mình vào vũng bùn lại muốn mình sạch sẽ khi bước ra sao? Trần Phi Cao không phải bị ngươi nhốt, mà là hắn đã chọn ngươi làm vật chứa để trốn tránh sự trừng phạt của Minh giới. Khi ngươi phá vỡ lời nguyền của Bà Chúa Không Mặt, ngươi đã làm rối loạn trật tự của sáu đời oán hận. Muốn đưa hắn đi? Được thôi… nhưng ngươi lấy gì để đổi?”

“Ta lấy mạng của ta!” Phi Vũ hét lên, giơ cao thanh đoản kiếm.

“Mạng của ngươi?” Tử Thần bước lại gần, mỗi bước đi khiến hoa bỉ ngạn dưới chân khô héo ngay lập tức. “Cái mạng của một kẻ mang trọng bệnh, vốn dĩ đã thuộc về ta từ đêm sinh nhật thứ 27. Ngươi định lấy một món nợ cũ để trả cho một món nợ mới sao? Ngây thơ quá, kiến trúc sư ạ.”

Tử Thần phất tay, một làn khói đen bao trùm lấy Phi Vũ. Trong màn khói ấy, anh nhìn thấy toàn bộ lịch sử đẫm máu của dòng họ mình. Anh thấy tổ tiên Trần Phi Cao năm xưa đã quỳ lạy trước một cái hố không đáy, tay cầm một vương miện đúc từ xương người và đá đen – Vương Miện Của Quỷ. Hắn đã bán đi sự bình yên của chín đời con cháu chỉ để lấy lấy sự giàu sang tột đỉnh trong vòng 100 năm.

Sự thật phơi bày trước mắt anh giống như một thước phim kinh dị. Vương Miện Của Quỷ không phải là một vật báu, nó là một thiết bị thu dẫn oán khí. Càng có nhiều người chết thảm trong dòng họ, vương miện càng tích lũy được nhiều sức mạnh để giúp kẻ nắm giữ nó đạt đến sự bất tử giả tạo.

“Trần Phi Cao hiện đang ở trong linh hồn ngươi, hắn đang ẩn nấp dưới dạng một mảnh ký ức đen tối,” Tử Thần thì thầm sát tai Phi Vũ. “Ngươi muốn biết nơi giấu Vương Miện Của Quỷ để phá hủy nó? Ta có thể chỉ cho ngươi. Ngươi muốn gạt bỏ hồn ma của hắn ra khỏi cơ thể để tiếp tục sống một đời bình thường? Ta cũng có thể làm. Nhưng… cái giá không phải là mạng sống.”

“Vậy là cái gì?”

“Sự luân hồi.”

Phi Vũ khựng lại. Đây là cái giá kinh khủng nhất đối với một người tin vào nhân quả.

“Nếu ngươi đồng ý đổi mạng lấy sự thật và sự thanh tẩy, linh hồn ngươi sau khi chết sẽ vĩnh viễn không bao giờ được đầu thai. Ngươi sẽ trở thành một phần của bóng tối nơi đây, lang thang trong cánh đồng hoa bỉ ngạn này mãi mãi, không ký ức, không cảm xúc, không đích đến. Ngươi sẽ cứu được dòng họ Trần, cứu được đứa em họ Linh Chi, nhưng bản thân ngươi… sẽ là một hư vô.”

Bóng tối quanh Phi Vũ như siết chặt lấy hơi thở của anh. Anh nghĩ về Linh Chi, cô gái đã chịu quá nhiều đau khổ với đôi mắt âm dương luôn phải che giấu sau lớp kính râm. Anh nghĩ về Đại úy Huy, một người chính trực đã phải chấp nhận những điều phi lý nhất để bảo vệ lẽ phải. Và anh nghĩ về những nạn nhân đã nằm xuống dưới móng ngôi biệt thự làng Cổ Nguyệt.

Sự hy sinh này, có xứng đáng không?

Nếu anh không đồng ý, anh có thể tỉnh lại, sống thêm vài năm nữa với hồn ma của Trần Phi Cao trong người, cho đến khi bị hắn nuốt chửng và biến thành một con quái vật mới. Khi đó, lời nguyền sẽ không kết thúc, nó chỉ chuyển sang một hình thái đáng sợ hơn.

“Tôi đồng ý,” Phi Vũ nói, giọng nói của anh giờ đây bình thản một cách kỳ lạ.

Trong sâu thẳm tâm hồn, người kiến trúc sư phục hồi những giá trị cổ xưa hiểu rằng, muốn dựng lại một ngôi nhà kiên cố, đôi khi người ta phải dỡ bỏ hoàn toàn phần móng đã mục rỗng, dù việc đó có nghĩa là người thợ sẽ bị chôn vùi dưới đống đổ nát.

Tử Thần dừng lại, cái mặt nạ trắng hếu dường như biểu lộ một sự ngạc nhiên mờ nhạt. Một cánh tay dài, khô khéo của thực thể đó chạm vào trán Phi Vũ.

Lập tức, một dòng lũ ký ức nổ tung trong đầu anh.

Địa điểm: Hầm ngầm dưới Nhà hát lớn cũ ở thành phố.
Vị trí: Ngay tâm của sơ đồ bát quái được trấn yểm bởi những viên đá máu.
Cách phá hủy: Dùng máu của người cuối cùng mang Huyết Ấn đổ lên tâm vương miện vào giờ cực âm.

Cùng lúc đó, một tiếng thét xé lòng vang lên từ trong sâu thẳm linh hồn của Phi Vũ. Một cái bóng đen ngòm, mang hình dáng một ông lão trong triều phục cổ xưa, bị một luồng xích sắt đen từ lòng đất kéo ra khỏi gáy của Phi Vũ. Trần Phi Cao! Hắn vùng vẫy, đôi mắt trắng dã tràn đầy sự oán hận khi bị lôi xuống địa ngục thực sự.

“Ngươi… thằng cháu nghịch tử… ngươi đã phá hủy mọi thứ!” Tiếng thét của hắn tan biến dần vào lòng đất.

Phi Vũ cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng đi, nhẹ đến mức anh dường như không còn cảm nhận được sức nặng của chính mình.

“Hãy đi đi, Trần Phi Vũ. Ngươi có bảy ngày để hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của mình ở nhân gian trước khi khế ước này có hiệu lực vĩnh viễn,” Tử Thần nói, giọng nói đã dịu đi phần nào. “Vào ngày thứ bảy, khi mặt trời lặn, linh hồn ngươi sẽ thuộc về cánh đồng này.”

Mọi thứ sụp đổ.

Phi Vũ bừng tỉnh. Tiếng tít tít của máy đo nhịp tim lại vang lên, nhưng lần này nó dồn dập hơn.

“Anh ấy tỉnh rồi! Bác sĩ ơi, anh ấy tỉnh rồi!” Tiếng của Linh Chi vang lên bên tai, tràn đầy hy vọng và lo lắng.

Phi Vũ mở mắt. Cụ Mười vẫn đứng ở cửa sổ, nhưng nén nhang trên bàn đã cháy rụi, để lại một đống tro hình tròn hoàn hảo. Cụ nhìn anh, ánh mắt đầy sự bi thương xen lẫn tôn trọng. Cụ đã thấy những gì diễn ra trong cõi mộng.

“Cụ…” Phi Vũ thào thào. “Chỉ có bảy ngày.”

Linh Chi khựng lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh đầy thắc mắc: “Anh nói gì cơ? Bác sĩ bảo anh chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là có thể xuất viện rồi mà.”

Đại úy Huy lúc này cũng tiến lại gần, vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày biến mất, thay vào đó là sự quan tâm thực sự: “Vũ, anh đã ngủ suốt 48 tiếng rồi. Chúng tôi đã xử lý xong hồ sơ ở làng Cổ Nguyệt, nhưng có một chuyện… cảnh sát chúng tôi tìm thấy một bản đồ kiến trúc cổ giấu trong nhà ông Khang. Nó chỉ về phía Nhà hát lớn thành phố.”

Phi Vũ gắng gượng ngồi dậy, mỗi cử động của anh đều nặng nề như mang xiềng xích, nhưng ánh mắt của anh thì sáng rực lên một niềm quyết tâm phi thường.

“Huy, anh có tin vào một cuộc đối thoại với cái chết không?” Phi Vũ hỏi, ánh mắt chuyển sang nhìn Linh Chi. “Chúng ta không còn nhiều thời gian. Vương Miện Của Quỷ đang thức tỉnh, và nó đang ở ngay dưới chân chúng ta, trong lòng thành phố này.”

Linh Chi nắm chặt lấy tay anh, cô dường như cảm nhận được điều gì đó qua đôi mắt âm dương. Cô thấy một bóng mờ màu đen đang quấn lấy linh hồn của anh – không phải oán khí của quỷ dữ, mà là sợi dây khế ước của Tử Thần.

“Anh đã đánh đổi điều gì, Vũ?” Cô run rẩy hỏi.

Phi Vũ mỉm cười, một nụ cười ấm áp nhất từ khi câu chuyện bắt đầu. Anh đưa tay vuốt tóc cô em họ: “Anh chỉ đổi lấy sự bình yên cho tất cả mọi người. Sáu đời dòng họ Trần đã sống trong bóng tối, đến đời chúng ta, phải thấy được ánh mặt trời thực sự.”

Bên ngoài cửa sổ, trời bỗng đổ một cơn mưa rào. Nước mưa gột rửa bụi bẩn trên những nhành cây, xua tan đi không khí ngột ngạt của bệnh viện. Nhưng ở dưới lòng đất, sâu trong những đường cống ngầm xuyên qua các tòa cao ốc, một luồng oán khí đỏ sẫm đang bắt đầu rục rịch chuyển động như một con nhện khổng lồ thức tỉnh sau giấc ngủ trăm năm.

Phi Vũ biết, trận chiến cuối cùng không còn là vì sự sống của chính anh nữa, mà là một lễ trừ tà quy mô lớn nhất lịch sử dòng họ. Anh cần sự giúp đỡ của trí tuệ cụ Mười, lòng quả cảm của Huy và đôi mắt thấu thị của Linh Chi.

“Cụ Mười,” Phi Vũ gọi. “Lễ ‘Trấn Hồn Tịch Diệt’… chúng ta phải chuẩn bị ngay từ tối nay.”

Cụ Mười gật đầu chậm rãi, đôi tay cụ run lên khi cầm lấy chuỗi hạt bằng gỗ đào: “Cái giá này quá lớn, Vũ ạ. Anh là kiến trúc sư giỏi nhất mà dòng họ Trần từng sinh ra, không chỉ kiến tạo những tòa nhà, mà còn kiến tạo lại cả số phận của hàng nghìn con người.”

Đại úy Huy gạt đi điếu thuốc chưa châm, gật đầu: “Tôi sẽ cấp cho các anh quyền truy cập vào các hầm kỹ thuật dưới thành phố. Coi như đây là vụ án cuối cùng của tôi với tư cách là một cảnh sát tin vào luật pháp.”

Bảy ngày.

Mỗi phút giây trôi qua giờ đây đều quý giá như vàng. Trần Phi Vũ bước xuống giường bệnh, dù đôi chân còn run rẩy nhưng dáng vẻ lại vô cùng hiên ngang. Anh không còn là nạn nhân của một lời nguyền, mà đã trở thành kẻ thực thi phán quyết.

Đêm hôm đó, dưới ánh trăng mờ đục của đô thị, ba con người và một lão già bí ẩn lặng lẽ tiến về phía tâm điểm của thành phố. Phía sau gáy của Phi Vũ, nơi vết bớt nhện từng ngự trị, giờ đây hiện lên một dấu ấn hình cái cân cân bằng – biểu tượng của giao kèo tử thần.

Anh nhìn về hướng Nhà hát lớn thành phố, nơi những ánh đèn neon hào nhoáng đang che lấp một bóng tối nguyên thủy đang chực chờ nuốt chửng tất cả.

“Trần Phi Cao, vương miện của ngươi sẽ tan thành tro bụi cùng với tội lỗi của dòng họ này,” anh thầm hứa với chính mình.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, như muốn che giấu bước chân của những kẻ đi ngược lại dòng thời gian để sửa chữa sai lầm của quá khứ. Trần Phi Vũ bước đi, để lại phía sau bóng lưng cô độc nhưng kiên định.

Cái giá phải trả là “Sự luân hồi”, là cái tôi vĩnh cửu của anh. Nhưng trong khoảnh khắc đó, khi anh thấy nụ cười thoáng qua của Linh Chi và sự kiên định trong mắt Huy, anh biết mình đã thực hiện một cuộc “Đối thoại với Tử Thần” có lời nhất thế gian.

Câu chuyện về lời nguyền dòng họ Trần chưa kết thúc tại đống đổ nát làng Cổ Nguyệt, nó chỉ vừa bước sang một giai đoạn mới khốc liệt hơn: Trận chiến trong lòng thành phố hiện đại, nơi quỷ dữ nấp dưới những nền móng bằng bê tông và cốt thép.

Phi Vũ rút thanh Trấn Hồn kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm lấp lánh ánh kim quang rực rỡ trong đêm tối, báo hiệu một đêm kinh hoàng sắp bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8