Lời Nguyền Của Dòng HọChương 138: Đấu trí với quỷ dữ
**CHƯƠNG 138: ĐẤU TRÍ VỚI QUỶ DỮ**
Chiếc xe tải cũ kỹ lăn bánh trong màn đêm đặc quánh của vùng ngoại vi. Tiếng động cơ nổ trầm đục như nhịp tim của một con thú già nua đang kiệt sức. Bên trong cabin, bầu không khí im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng những hạt bụi va chạm vào nhau dưới ánh đèn bảng điều khiển mù mờ.
Trần Phi Vũ tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt nhắm nghiền nhưng nhãn cầu bên dưới lớp mí mỏng vẫn không ngừng rung động. Tám vết sẹo hình chân nhện sau lưng anh không còn đau đớn theo kiểu xé thịt lột da, mà chuyển sang một trạng thái đáng sợ hơn: chúng ngứa ngáy một cách âm ỉ, như thể những sợi dây thần kinh của anh đã thực sự mọc dài ra, luồn lách vào không trung để cảm thụ những rung động nhỏ nhất của cõi âm.
“Vũ, anh ổn chứ?” Linh Chi khẽ chạm vào vai anh. Đôi bàn tay cô lạnh toát, dấu hiệu cho thấy “đôi mắt âm dương” của cô đang bị kích thích cực độ bởi thứ gì đó đang bám theo chiếc xe.
Phi Vũ mở mắt, con ngươi anh lóe lên một tia sáng xanh xám lạnh lẽo. Anh không nhìn Linh Chi, mà nhìn vào khoảng không vô định trước mặt.
“Nó đến rồi.” Anh thì thầm, giọng khản đặc.
“Cái gì đến?” Cảnh sát Huy, người đang cầm lái, cau mày. Anh ta liếc vào gương chiếu hậu, ngoài màn sương mù xám xịt phản chiếu ánh đèn hậu đỏ quạch, chẳng có gì cả. “Tôi không thấy xe nào phía sau.”
“Không phải là một chiếc xe.” Cụ Mười ngồi ở ghế sau, tay siết chặt chuỗi hạt gỗ làm bằng thân cây dâu tằm cổ thụ, trầm giọng tiếp lời: “Là ‘Tâm Vực’. Chúng ta không còn đi trên con lộ quốc lộ nữa đâu, cậu Huy ạ.”
Huy giật mình nhìn xuống đồng hồ tốc độ. Kim đồng hồ chỉ 80km/h, nhưng cảnh vật hai bên đường dường như đứng yên. Những rặng phi lao bên đường méo mó, kéo dài ra như những cánh tay ma quái, liên tục lặp lại một cách tuần hoàn.
Bỗng nhiên, một luồng sương trắng xóa từ đâu ập đến, phủ kín toàn bộ tầm nhìn. Huy đạp thắng cháy đường. Chiếc xe trượt dài rồi dừng khựng lại.
Khi màn sương dần tan đi, trước mắt họ không còn là đường lộ tẻ về miền Tây. Đó là một bãi đất trống rộng mênh mông, và ở chính giữa là một ngôi đình cổ với kiến trúc kỳ lạ. Ngôi đình có tám mái đao cong vút như tám chiếc chân nhện khổng lồ đang cào cấu bầu trời đêm.
“Vào thôi.” Phi Vũ bước xuống xe trước, phong thái của anh giờ đây mang một vẻ lãnh đạm kỳ quái. “Nó không muốn giết chúng ta bằng lực. Nó muốn đánh cược bằng Tâm.”
Cụ Mười lo lắng giữ lấy tay Vũ: “Cẩn thận, đây là ‘Bát Khổ Trận’ của phái tà sư Bắc Bộ. Kẻ đứng sau có thể là một trong những đại đệ tử của người đàn ông mặt nạ khỉ. Chúng muốn bẻ gãy ý chí của cậu để biến cậu thành một Thần Thai thực thụ.”
Phi Vũ khẽ mỉm cười, một nụ cười u sầu nhưng kiên định: “Cháu là một kiến trúc sư. Trong mắt cháu, không có trận đồ nào là không có cấu trúc. Mà đã có cấu trúc, thì sẽ có điểm yếu.”
Nhóm bốn người tiến vào bên trong đình. Không gian bên trong rộng hơn vẻ ngoài rất nhiều, với những hàng cột gỗ lim đen bóng, tỏa ra mùi gỗ mục và nhang tàn nồng nặc. Trên tòa chính điện, không có tượng thần Phật, mà chỉ có một chiếc gương đồng khổng lồ đặt trên kệ đá.
Trong gương, không phản chiếu hình ảnh của Phi Vũ hay Linh Chi. Nó phản chiếu một viễn cảnh hãi hùng: Làng Cổ Nguyệt bốc cháy, hàng vạn người đang quỳ lạy dưới chân một thực thể mang tám cái chân nhện rỉ máu. Và kẻ ngồi trên ngai vàng oán khí đó, chính là Phi Vũ với gương mặt già nua, đôi mắt mất đi nhân tính.
Từ sau chiếc gương, một bóng người thanh mảnh bước ra. Đó là một cô gái xinh đẹp trong tà áo dài trắng thanh khiết, gương mặt dịu hiền đến lạ thường. Nhưng Linh Chi chợt hét lên, che mắt lại: “Đừng nhìn vào mặt cô ta! Cô ta không có ngũ quan, tất cả chỉ là ảo giác của mắt người!”
Phi Vũ vẫn đứng yên, bình thản nhìn “cô gái” trước mặt.
“Trần Phi Vũ,” Giọng nói của cô ta vang lên, nghe như tiếng chuông gió va chạm vào nhau, vừa du dương vừa lạnh lẽo. “Ngươi đã mệt mỏi chưa? Chín đời dòng họ Trần vay nợ, đến đời ngươi phải trả cả vốn lẫn lãi. Ngươi dùng máu để trấn quỷ, dùng linh hồn để vá địa mạch. Nhưng ai sẽ cứu ngươi?”
Kẻ đối diện vừa nói vừa bước lại gần, mỗi bước đi của cô ta khiến nền gạch rung chuyển. “Ngươi muốn làm kiến trúc sư, xây dựng những ngôi nhà cho người sống. Nhưng nhìn xem, đôi tay ngươi giờ chỉ toàn máu của đồng bào, của cả những người thân đã ngã xuống. Bà Chúa Không Mặt đã chọn ngươi, vì ngươi và bà ta đều là những kẻ bị dòng họ này ruồng rẫy.”
Áp lực từ oán khí bắt đầu đè nặng lên ngực Phi Vũ. Tám chân nhện sau lưng anh bắt đầu co quắp, như muốn đâm thủng lớp da để vồ lấy kẻ đối diện. Đây chính là lúc “Đấu trí”. Nếu Vũ sử dụng pháp lực của kiếm Trấn Hồn để tấn công, anh sẽ rơi ngay vào bẫy “Phản phệ”, khiến oán lực trong người bùng phát và chính thức hóa quỷ.
“Không dùng lực, dùng tâm.” Vũ tự nhủ trong đầu. Anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, hoàn toàn không để ý đến những lời khiêu khích của con quỷ.
Trong tâm thức của Phi Vũ, anh bắt đầu dựng lại bản đồ kiến trúc của ngôi đình này. Tám mái đao là tám cung: Sinh, Thương, Đỗ, Cảnh, Tử, Kinh, Khai, Hưu. Đây không phải là một ngôi đình, đây là một cái bẫy ngôn từ được xây dựng theo cấu trúc của sự sợ hãi.
Vũ mở mắt, nhìn thẳng vào khoảng không nơi đáng lẽ là mắt của đối phương:
“Cô nói đúng, tôi là một kiến trúc sư. Vì thế tôi biết rằng, một ngôi nhà không thể vững chãi nếu chỉ có những bức tường đẹp đẽ. Nó cần một nền móng. Cô nói tôi bị ruồng rẫy, nói tôi cô độc. Nhưng cô sai rồi.”
Phi Vũ bước lên một bước, đối diện sát sao với thực thể ma quái.
“Nền móng của tôi không phải là lời nguyền này. Nền móng của tôi là sự hy sinh của cha tôi để tôi sống thêm 20 năm, là sự hướng dẫn của cụ Mười, là đôi mắt của Linh Chi đã thức đêm để canh chừng giấc ngủ của tôi, và là sự công chính của đại úy Huy. Cô gọi đó là gánh nặng? Không, đó là ‘Lương cốt’ (xà ngang) giữ cho linh hồn tôi không sụp đổ.”
Con quỷ khựng lại, không gian xung quanh bắt đầu rung rinh.
Vũ tiếp tục bằng giọng điệu lạnh lùng và logic: “Cô xây dựng cái ‘Tâm Vực’ này dựa trên sự hối hận của tôi về quá khứ. Nhưng cô quên một điều, trong kiến trúc, đôi khi người ta phải phá dỡ cái cũ nát để xây dựng cái mới bền vững hơn. Lời nguyền chín đời đã bị tôi thiêu rụi cùng với ngôi từ đường. Thứ cô đang đứng đây, chỉ là một cái vỏ trống rỗng được dựng lên bằng tà thuật của những kẻ ở phương Bắc.”
“Im miệng!” Con quỷ rống lên, hình hài xinh đẹp tan biến, để lộ ra một khối thịt đỏ hỏn với hàng trăm con mắt li ti. “Ngươi sẽ phải chết ở đây!”
Nó lao vào Phi Vũ, nhưng anh không rút kiếm. Anh chỉ đứng yên, dang rộng hai tay.
“Vũ! Đừng!” Huy định lao lên nhưng cụ Mười giữ lại.
“Nhìn kỹ đi,” cụ Mười thì thầm, “Nó đang đấu trí, không phải đấu lực.”
Khi thực thể đó sắp chạm vào Phi Vũ, anh bỗng đưa một ngón tay lên, gõ nhẹ vào hư không, ngay điểm trung tâm của chiếc gương đồng. Đó là ‘Huyệt nhãn’ của toàn bộ trận đồ này.
“Bản thiết kế này… có một lỗi rất lớn.” Vũ nói khẽ. “Đó là cô quá coi trọng cái chân thứ chín sẽ mọc ra, mà quên mất rằng tám cái chân trước đã thuộc về tôi. Chúng không còn là tơ của Bà Chúa Không Mặt, mà là gân cốt của tôi.”
Ngay lập tức, tám cái bóng đen khổng lồ mọc ra từ sau lưng Phi Vũ, nhưng chúng không mang hình thù quái dị mà tỏa ra ánh sáng xám tro của sự thanh tịnh. Tám cái chân nhện thần kỳ lạ thay lại uốn lượn, đan cài vào nhau tạo thành một cái khung bảo vệ bao quanh bốn người, đẩy lùi hoàn toàn bóng tối.
Phi Vũ dùng máu đầu ngón tay vẽ một vòng tròn lên mặt gương. Một tiếng “rắc” chói tai vang lên. Chiếc gương đồng nứt toác thành trăm mảnh.
Màn sương mù bị xé toạc bởi một luồng chính khí phát ra từ tâm ý của Vũ. Ngôi đình cổ tan biến như tro bụi gặp gió lớn.
Huy giật mình thấy mình vẫn đang ngồi trong cabin xe, mồ hôi vã ra như tắm. Đồng hồ tốc độ bấy giờ mới bắt đầu nhảy số lại. Con đường phía trước hiện ra dưới ánh đèn pha, và lạ lùng thay, họ đang đứng ngay sát một vực thẳm chỉ cách bánh xe chưa đầy mười xăng-ti-mét.
“Thoát rồi…” Huy thở hổn hển, gục đầu vào vô lăng.
Linh Chi run rẩy nhìn Phi Vũ. Anh vẫn ngồi đó, sắc mặt trắng bệch, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen. Tám vết sẹo sau lưng anh lặn hẳn xuống, chỉ còn là những đường vân mờ nhạt.
Cụ Mười thở dài, vừa mừng vừa lo: “Cậu đã dùng ‘Tâm Kiếm’ để chém đứt sợi dây ám thị của chúng. Nhưng Vũ à, chúng đã biết cậu không còn là kẻ bị lời nguyền thao túng nữa, mà là kẻ làm chủ lời nguyền. Bắc Bộ Linh Ấn sẽ không dừng lại đâu.”
Phi Vũ lau vết máu, ánh mắt nhìn sâu vào màn đêm miền Tây sắp tới: “Cháu biết. Chúng muốn Thần Thai, cháu sẽ cho chúng thấy, khi một Thần Thai có ý chí của con người, nó sẽ trở thành cơn ác mộng của quỷ dữ như thế nào.”
Ở một nơi cách đó hàng trăm cây số, trong một ngôi miếu cũ ở vùng núi phía Bắc, kẻ đeo mặt nạ khỉ đang ngồi thiền bỗng hộc ra một ngụm máu tím ngắt. Một con hình nhân bằng giấy trên tay lão ta bốc cháy dữ dội, thiêu rụi cả tám cánh tay giấy.
“Khá lắm… Trần Phi Vũ.” Lão ta cười điên cuồng, đôi mắt lóe lên sự phấn khích tột độ. “Ngươi đã phá được ảo trận của ta mà không cần tốn một chút linh lực nào. Trò chơi này, thực sự đã bắt đầu vui rồi đây.”
Lão ta đứng dậy, nhìn ra dãy núi trập trùng phía trước, nơi những làn khói đen đang bốc lên từ những nghi lễ hiến tế mới.
“Vào miền Tây đi. Hãy cứ tìm kiếm sự cứu rỗi ở đó. Để rồi ngươi sẽ nhận ra, chính lòng tốt của ngươi sẽ là mồi lửa thiêu rụi tất cả những người đi cùng ngươi.”
Trên chiếc xe vận tải, Phi Vũ nhắm mắt lại, trong đầu anh không ngừng hiện ra những sơ đồ phong thủy phức tạp. Anh đang thiết kế một ngôi nhà mới. Một ngôi nhà mà móng là máu, cột là xương, nhưng mái che sẽ là hy vọng.
Bàn tay Linh Chi nắm chặt lấy tay anh. Cô cảm nhận được một luồng ấm áp kỳ lạ truyền từ anh sang. Dường như, trong đêm nay, Trần Phi Vũ không chỉ đánh thắng quỷ dữ, mà anh đã thực sự chấp nhận con quái vật bên trong mình để biến nó thành vũ khí bảo vệ người thân.
Chiếc xe tiếp tục lao đi, để lại phía sau màn sương độc địa đang dần tan rã. Cuộc đấu trí đầu tiên đã thắng lợi, nhưng những nanh vuốt ẩn nấp trong vùng sông nước miền Tây mới là thử thách thực sự cho “Người canh giữ ranh giới âm dương” – Trần Phi Vũ.
“Chi…” Vũ khẽ gọi.
“Em nghe đây.”
“Hãy nhìn xem… Phía trước, sương tan rồi.”
Quả thật, nơi chân trời xa xa, một vệt sáng mờ nhạt của bình minh bắt đầu ló rạng, báo hiệu một ngày mới lại đến, nhưng với Phi Vũ, bình minh chỉ là lúc bắt đầu cho những cuộc chiến không có hồi kết với bóng tối của lòng người.
—
**[HẾT CHƯƠNG 138]**