Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 139: Sự hối hận muộn màng

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:28:57 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 139: SỰ HỐI HẬN MUỘN MÀNG

Cơn mưa tầm tã của miền sông nước Tây Nam Bộ dội xuống mái tôn của chiếc xe vận tải, tạo nên những âm thanh chát chúa như hàng ngàn mũi kim châm vào thính giác. Trần Phi Vũ tựa đầu vào thành xe, đôi mắt anh mỏi mệt nhưng tâm trí lại chưa từng được thảnh thơi. Sau gáy anh, vết bớt Nhện Huyết dường như đang dịu đi sau cuộc chạm trán với kẻ đeo mặt nạ khỉ, nhưng một luồng hơi lạnh lẽo từ đâu đó ngoài không gian bao la kia vẫn đang rình rập, như những sợi tơ vô hình siết lấy cổ anh mỗi khi anh chợp mắt.

Ở phía đầu xe, qua tấm gương chiếu hậu, Linh Chi khẽ tháo kính râm. Đôi mắt âm dương của cô u sầu nhìn ra màn mưa trắng xóa. Đột nhiên, Chi rùng mình, đôi đồng tử co lại, cô thầm thì:

“Anh Vũ… có người vừa đi.”

Phi Vũ mở choàng mắt, một luồng điện xẹt qua cột sống khiến anh tỉnh táo đến rợn người. Với một người đang cộng sinh với lời nguyền như anh, cái chết của một người mang dòng máu họ Trần lúc này không chỉ là một thông tin, mà là một sự cộng hưởng huyết thống.

Cùng lúc đó, cách đó hơn hai trăm cây số về phía Bắc, tại một am nhỏ biệt lập nằm chênh vênh bên sườn núi ở làng Bình Yên – nơi còn sót lại chút tàn dư của họ Trần sau biến cố sụp đổ từ đường – một cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra trong thinh lặng.

Trần Vĩnh Phước, người trưởng lão duy nhất còn sống sót sau đêm kinh hoàng tại từ đường dòng họ, đang quỳ gối trước một bát nhang tàn. Lão đã ngoài tám mươi, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây khô bị sâu mọt đục khoét, đôi mắt vốn dĩ đầy vẻ uy quyền, xảo trá ngày nào giờ đây chỉ còn lại sự đục ngầu của bóng tối và nỗi sợ hãi tột cùng.

Căn phòng nồng nặc mùi ẩm mốc, mùi nhang tàn và một mùi tanh tao khó tả của thứ máu đã bắt đầu phân hủy. Trên bốn bức tường vách đất, những hình vẽ bùa chú màu đỏ thẫm do chính tay lão vẽ bằng máu gà trống và chu sa đang run rẩy dưới ánh đèn dầu leo lét.

“Mận à… cô đến rồi sao?” Lão Phước thều thào, giọng nói khản đặc như tiếng gió lùa qua kẽ lá.

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục nát. Thế nhưng, trong đôi mắt đục ngầu của lão, hình bóng một người phụ nữ trong bộ váy cưới rách nát, khuôn mặt phẳng lì không mắt mũi miệng – Bà Chúa Không Mặt – đang từ từ trồi lên từ dưới cái bóng của chính lão trên sàn nhà.

Hơn năm mươi năm trước, khi Trần Vĩnh Sơn, cha của lão Khang, quyết định dùng Nguyễn Thị Mận để tế cột móng cho sự hưng thịnh của dòng họ, chính Trần Vĩnh Phước là người đã cầm dây thừng trói chặt cô gái ấy. Lão vẫn nhớ rõ đôi mắt tuyệt vọng của Mận lúc đó, nhớ rõ tiếng móng tay cô cào cấu vào gạch đá cho đến khi bật máu, và nhớ cả tiếng cười hả hê của những người đàn ông họ Trần khi nghĩ về tương lai vinh hoa phú quý sắp tới.

Lão đã sống trong sự giàu sang ấy nửa đời người, đứng trên đỉnh cao của quyền lực và tiền bạc nhờ vào sự đau khổ của một linh hồn bị giam cầm. Nhưng khi ngôi nhà tổ sụp đổ, khi nợ máu bắt đầu đến kỳ phải thu, lão mới nhận ra rằng tất cả vinh quang ấy chỉ là một cái bẫy tinh vi của quỷ dữ.

“Tôi đã giữ kín bí mật này bao năm… tôi tưởng rằng máu của con cháu có thể bù đắp được.” Lão Phước ho sặc sụa, văng ra những bãi đờm đen ngòm chứa đầy những sợi tơ nhện li ti. “Nhưng nó không bao giờ là đủ, phải không?”

Cái bóng của Bà Chúa Không Mặt không tấn công lão. Bà ta chỉ đứng đó, sự hiện diện ấy nặng nề hơn cả nghìn tấn đá, khiến hơi thở của lão dần trở nên đứt quãng. Lão nhìn vào đôi bàn tay mình – đôi tay đã ký vào biết bao tờ chi phiếu, cũng là đôi tay đã trực tiếp nhúng máu người. Giờ đây, từ dưới lớp da đồi mồi, những đường gân xanh xao đang nổi lên thành hình những con nhện đỏ lổm ngổm bò sát.

Sự hối hận là một loại kịch độc. Nó không giết chết con người ngay lập tức mà nó gặm nhấm linh hồn từ bên trong.

Lão Phước run rẩy cầm lấy một chiếc dao bằng đồng cổ – vật phẩm còn sót lại từ hầm mộ tổ tiên. Đây là dao chích huyết, thứ mà lão đã dùng để hiến tế bao nhiêu sinh linh nhỏ bé để cầu thọ cho chính mình.

“Phi Vũ… đứa cháu tội nghiệp…” Lão lẩm bẩm, dòng lệ đục chảy dài xuống những nếp nhăn sâu hoắm. “Ta đã sai rồi. Chú Khang của con đã phát điên, cả cái dòng họ này đã mục nát đến tận gốc rễ. Ta không thể giúp con xóa bỏ lời nguyền, nhưng ta sẽ trả lại cho con một phần ‘Huyết Lực’ mà ta đã đánh cắp từ tổ tông.”

Lão bắt đầu thực hiện một nghi lễ tà ác nhưng với mục đích chuộc tội. Lão tự rạch một đường dài từ giữa ngực xuống bụng. Không có máu đỏ tươi chảy ra, mà là một thứ dịch đen đặc quánh và bốc mùi hôi thối như xác chết để lâu ngày. Lão nghiến răng, cơn đau khiến toàn thân co giật, nhưng lão không dừng lại. Lão dùng ngón tay run rẩy, chấm vào thứ dịch đen đó, vẽ một trận đồ cuối cùng ngay trên chính lồng ngực mình.

Đó là trận đồ “Tán Nghiệp Phù”.

Khi những nét vẽ cuối cùng hoàn thành, căn am nhỏ bỗng dưng rung chuyển dữ dội. Những lá bùa trên tường bắt đầu bốc cháy, ngọn lửa không có màu vàng hay đỏ mà mang một màu xanh xao đến gai người.

Lão Phước ngửa mặt lên trời, hét lên một tiếng đau đớn. Linh hồn của lão như bị hàng vạn con nhện đỏ xé nát. Lão thấy lại cảnh tượng năm xưa, thấy Mận bị vùi trong đống đất đá, thấy những đứa trẻ mang dòng máu họ Trần chết trẻ, thấy cha của Phi Vũ tự sát… Tất cả những oan nghiệp ấy bây giờ đổ dồn lên một mình lão.

“Ta trả lại tất cả! Ta trả lại tất cả cho các người!”

Dưới ánh đèn dầu sắp cạn, Bà Chúa Không Mặt từ từ đưa đôi tay trắng nhợt vuốt lấy đỉnh đầu lão Phước. Những dòng máu đen từ hốc mắt (dù bà ta không có mắt) bắt đầu rơi xuống khuôn mặt nhăn nheo của lão. Đó là sự tha thứ, hay là sự trừng phạt cuối cùng? Không ai biết.

Chỉ thấy rằng, trong khoảnh khắc ấy, Trần Vĩnh Phước thấy tâm mình bình thản đến lạ thường. Lão dùng chút tàn lực cuối cùng, đâm sâu con dao đồng vào trái tim mình.

Máu bắn tung tóe lên bức chân dung vị tổ tiên đã khởi đầu cho lời nguyền hắc ám.

Trở lại trên chiếc xe vận tải đang hướng về miền Tây, Trần Phi Vũ bỗng dưng ôm lấy ngực mình. Một cơn đau xé toác như có ai đó vừa đâm mạnh vào trái tim anh. Anh nôn khan, một ngụm máu đen chảy ra từ khóe miệng.

“Anh Vũ! Anh sao vậy?” Linh Chi hốt hoảng lao đến, dùng tay áo lau đi vết máu trên mặt anh.

Phi Vũ thở dốc, mắt anh hoa lên. Thế nhưng, điều kỳ diệu đã xảy ra. Vết bớt Nhện Huyết sau gáy anh, vốn đang sưng đỏ và căng nhức, đột ngột nhạt đi một phần ba. Những xúc tu đỏ thẫm như tơ máu bắt đầu co lại, để lộ ra làn da trắng xanh của anh.

“Có người… vừa dùng mạng để tán đi một phần nghiệp lực cho dòng họ.” Phi Vũ thì thào, giọng anh nghẹn lại. “Đó là lão trưởng lão Phước. Ông ấy… ông ấy chết rồi.”

Linh Chi khựng lại, đôi mắt cô hiện lên sự thấu cảm sâu sắc. Trong thế giới linh dị đầy rẫy sự lừa lọc và tàn ác này, sự hối hận thường đến quá muộn màng, nhưng nó lại mang sức mạnh lớn lao nhất để xoay chuyển định mệnh.

“Ông ấy chọn cách kết thúc cuộc đời bằng Tán Nghiệp Phù.” Phi Vũ nhắm mắt lại, anh có thể cảm nhận được qua dòng máu đang chảy trong người một luồng ký ức mảnh vụn. “Ông ấy gửi lời xin lỗi đến bố anh… và cả anh nữa.”

Màn đêm phía trước vẫn còn đen đặc, và sương mù miền Tây vẫn đang giăng lối, nhưng lúc này, trong lòng Phi Vũ bỗng nảy sinh một tia hy vọng mới. Cái chết của lão Phước không chỉ là sự trừng phạt của lời nguyền, mà đó là hành động kháng cự đầu tiên của một người họ Trần trước sự sắp đặt của quỷ dữ.

Hành trình tiến vào miền Tây tìm kiếm “Thần Thai” và nguồn gốc của lời nguyền thực sự chỉ mới bắt đầu. Những người con của dòng họ bị nguyền rủa đang dần thức tỉnh, bằng cách này hay cách khác, để chấm dứt sự thống trị của bóng tối.

Phi Vũ nhìn ra cửa sổ, nơi những cánh đồng sầm uất bắt đầu hiện ra trong mờ ảo. Phía trước họ, ngoài sự truy đuổi của kẻ đeo mặt nạ khỉ, còn là sự oán hận tích tụ trăm năm của những người bị họ Trần hãm hại. Sự hối hận của một người có lẽ là quá muộn, nhưng nếu nó mở đường cho sự cứu rỗi, thì cái chết ấy không hề vô ích.

Anh nắm chặt lấy bàn tay Linh Chi, thầm hứa với lòng mình:

“Lão Phước, hãy yên nghỉ. Con đường phía trước, cháu sẽ tự mình bước tiếp.”

Bên ngoài, trời tạnh mưa, nhưng hơi lạnh từ mặt nước sông Tiền sông Hậu bốc lên, mang theo hơi thở của những vong hồn đã khuất từ lâu. Một chương mới đầy máu và nước mắt của dòng họ Trần Phi chính thức lật mở tại vùng đất phương Nam này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8