Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 140: Lửa địa ngục bùng cháy

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:29:57 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 140: LỬA ĐỊA NGỤC BÙNG CHÁY**

Không khí sền sệt như nhựa đường bao trùm lấy không gian. Khi chiếc xe cũ kỹ dừng lại trước cổng một dinh thự cổ nằm sâu trong miệt vườn Tiền Giang, Trần Phi Vũ cảm nhận được một luồng nhiệt lượng kỳ quái đang bốc lên từ lòng đất. Đây không phải là cái nắng oi nồng của miền Tây, mà là thứ nhiệt âm ỉ, khô khốc phát ra từ những oán niệm tích tụ cả trăm năm.

Vết bớt hình nhện sau gáy anh, dù đã nhạt đi một phần sau cái chết của lão trưởng lão Phước, lúc này lại bắt đầu rung lên bần bật. Những xúc tu mờ nhạt vừa co lại nay đột ngột cắm sâu vào da thịt anh, đau buốt như có hàng ngàn mũi kim tẩm độc đâm thẳng vào tủy sống.

– Vũ… anh nhìn kìa. – Linh Chi run rẩy nói, đôi mắt âm dương của cô phản chiếu một luồng ánh sáng mà người thường không thể thấy.

Dưới đôi kính râm đen kịt, Linh Chi đang chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng. Ngôi dinh thự trước mặt không phải đang đứng vững giữa thực tại, mà nó đang bị bao vây bởi một quầng lửa màu tím đen. Những ngọn lửa ấy không bốc lên cao, chúng liếm láp một cách chậm chạp dọc theo những hàng cột gỗ căm xe quý giá, len lỏi vào từng khe hở của lớp gạch men Pháp cổ. Điều đáng sợ nhất là lớp sơn tường không hề bị cháy sém, nhưng từ bên trong, những giọt nhựa đen sẫm như máu đặc đang rỉ ra, chảy thành dòng xuống nền đất.

Phi Vũ bước xuống xe, chân anh vừa chạm đất đã cảm thấy lớp sỏi đá dưới đế giày nóng ran. Anh đưa mắt nhìn toàn bộ công trình với nhãn quan của một kiến trúc sư chuyên nghiệp. Ngôi nhà này được xây dựng theo kiểu chữ “Đinh” truyền thống, nhưng các gian phòng lại được bố trí lệch so với trục trung tâm một cách có tính toán.

– Đây không phải là hỏa hoạn bình thường. – Phi Vũ thào thào, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. – Đây là nghi thức “Tự Phần” (tự thiêu rụi). Toàn bộ kiến trúc này là một bình chứa linh hồn, và giờ đây “bình” đang bị nấu chảy để luyện hóa thứ gì đó bên trong.

Đại úy Huy, người vẫn luôn đi sát phía sau, nắm chặt báng súng. Dù đã trải qua biết bao chuyện kinh hoàng cùng Phi Vũ, sự logic của một người làm ngành hình sự vẫn khiến anh rùng mình trước cảnh tượng vô lý này. Trước mắt anh, ngôi nhà vẫn đứng đó im lìm trong bóng hoàng hôn, nhưng không hiểu sao hơi nóng lại bốc lên khiến không khí bị bóp méo, mờ ảo như ảo ảnh trên sa mạc.

Đột ngột, một tiếng “rắc” chói tai vang lên từ trên cao. Thanh xà ngang phía trên mái hiên bỗng nhiên vỡ đôi, để lộ ra bên trong lõi gỗ không phải là mùn cưa, mà là hàng chục lá bùa đỏ thẫm đã khô héo. Ngay khi tiếp xúc với không khí, những lá bùa đó bùng lên ngọn lửa xanh lét.

– Vào bên trong mau! – Phi Vũ hét lớn. – Nếu không phá vỡ được “Nhãn Hỏa” (mắt lửa), toàn bộ vùng đất này sẽ biến thành một lò thiêu sống!

Ba người lao nhanh vào sảnh chính. Vừa bước qua bậc cửa, một luồng sóng nhiệt ập đến suýt chút nữa đánh gục Linh Chi. Không gian bên trong dinh thự giờ đây đã biến dạng hoàn toàn. Những bức tranh chân dung các bậc tổ tiên nhà họ Trần treo dọc hành lang đều đang “khóc”. Những giọt màu dầu nóng chảy trên mặt tranh, khiến khuôn mặt của những người quá cố trông như đang bị lột da, biến dạng thành những hình thù quái dị, đầy oán hận.

Hỏa thần từ cõi địa ngục không đốt cháy vật chất, nó đốt cháy ký ức và nghiệp lực.

– Vũ, nhìn dưới chân! – Huy hô lớn.

Nền gạch hoa vốn bóng loáng giờ đây rung chuyển. Từ những kẽ gạch, những bóng ma nhỏ bé, hình hài như những đứa trẻ sơ sinh nhưng làn da đen nhẻm vì bị thiêu cháy, đang từ từ chui lên. Chúng rít lên những tiếng âm u, bàn tay khô khốc nhỏ xíu quờ quạng, bám lấy ống quần của Phi Vũ.

– Đừng chạm vào chúng! Đó là những “Thanh Hỏa Anh” – vật tế để giữ ngọn lửa không bao giờ tắt của nhà họ Trần! – Cụ Mười (trong ký ức của Phi Vũ từng dặn dò) dường như đang vang lên trong đầu anh.

Phi Vũ dùng chiếc thước đo bằng đồng – vật dụng gắn liền với nghiệp kiến trúc sư của mình, nhưng đã được cụ Mười yểm bùa – vạch một đường vòng tròn quanh ba người. Chiếc thước đồng chạm đến đâu, ngọn lửa đen dưới đất lùi lại đến đó, phát ra tiếng xèo xèo kinh tởm như thịt người bị nung chín.

Nhưng ngôi nhà không dễ dàng để họ thoát đi. Trần nhà bắt đầu sụp xuống từng mảng. Những khối gỗ cháy đen rực lửa không rơi trực tiếp mà lơ lửng giữa không trung, tạo thành một mê cung lửa rực trời. Phi Vũ nhìn lên mái, nơi tâm điểm của ngọn lửa đang rực sáng. Tại đó, treo lơ lửng là một hình nhân bằng rơm có kích thước như người thật, khuôn mặt nó được dán một tấm giấy ghi tên: Trần Vĩnh Khang.

Dù Trần Vĩnh Khang đã chết, nhưng cái tên và tội ác của ông ta vẫn là chất xúc tác để ngọn lửa này tiếp tục tồn tại. “Bà Chúa Không Mặt” không chỉ muốn giết người họ Trần, bà ta muốn đốt trụi mọi dấu vết tồn tại của họ khỏi nhân gian, bao gồm cả linh hồn của những người còn sống như Phi Vũ.

– Phi Vũ, em thấy bà ta! – Linh Chi thét lên, chỉ tay về phía gian thờ trung tâm.

Ở giữa đống đổ nát rực lửa, một bóng người cao gầy, khoác trên mình bộ váy cưới rách nát, cháy sém một nửa, đang đứng hiên ngang. Bà ta không có mặt, nơi đáng lẽ là ngũ quan chỉ là một hố đen thăm thẳm đang không ngừng nuốt chửng những linh hồn nhỏ bé xung quanh. Bà ta giơ đôi tay khẳng khiu ra phía trước, mỗi đầu ngón tay là một sợi chỉ máu đang rung lên theo nhịp cháy của ngôi nhà.

– Bà ta đang điều khiển hầm mộ dưới lòng đất! – Phi Vũ nhận ra sự thật kinh hoàng. – Dưới dinh thự này có một kho tàng vàng mã và xương cốt người. Ngọn lửa này đang được nuôi bằng sự tham lam!

Huy định nổ súng, nhưng Phi Vũ ngăn lại:
– Vô ích thôi, súng đạn không giết được hỏa ngục của lương tâm. Anh Huy, giúp tôi giữ chặt chân Linh Chi, tôi phải tiếp cận tấm giấy ghi tên trên hình nhân đó!

Nhiệt độ đã lên tới mức không thể chịu đựng nổi. Da thịt Phi Vũ bắt đầu phồng rộp, hơi nước trong cơ thể anh bốc hơi nhanh chóng khiến tầm nhìn mờ đi. Anh trèo lên những thanh xà đang rung rinh, mỗi bước chân là một sự đánh cược với thần chết. Thanh gỗ dưới chân anh kêu răng rắc, lửa xanh quấn lấy cổ chân anh như những sợi xích từ âm phủ.

Khi chỉ còn cách hình nhân rơm vài bước chân, “Bà Chúa Không Mặt” quay ngoắt lại. Dù không có mắt, nhưng Phi Vũ cảm nhận được một luồng tử khí sắc lẹm xoáy thẳng vào tim mình. Bà ta gầm lên một tiếng, âm thanh không phát ra từ cổ họng mà như từ hư không, làm rung chuyển cả móng nhà.

Lửa địa ngục bỗng nhiên đổi màu sang sắc đỏ rực máu. Từ những bức tường, hàng ngàn cánh tay người cháy đen vươn ra, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới chặn đứng lối đi của Phi Vũ.

– Vũ! Cẩn thận phía sau! – Tiếng Linh Chi vang lên lạc giọng.

Một cột lửa khổng lồ sụp xuống ngay vị trí của Huy và Linh Chi. Huy kịp thời đẩy Linh Chi vào gầm một chiếc bàn gỗ lim cổ – thứ duy nhất chưa bị cháy nhờ vào sức nặng của gỗ quý và các ký hiệu trấn yểm được khắc bí mật dưới chân bàn. Nhưng chính Huy lại bị một mảng trần nhà rực lửa đè trúng chân.

– Mặc kệ tôi! Phá đi… phá cái nhãn hỏa đó đi! – Huy nghiến răng đau đớn, khẩu súng trong tay anh đỏ rực vì nhiệt nhưng anh vẫn cố gắng hướng về phía Bà Chúa Không Mặt mà nổ súng để đánh lạc hướng.

Phi Vũ nhìn thấy cảnh tượng đó, trong lòng trào lên một sự căm phẫn cực độ. Sự hy sinh của lão Phước, sự đau khổ của cha anh, sự tận tụy của Huy và đôi mắt đẫm lệ của Linh Chi… tất cả đều là vì cái giao kèo đen tối của tổ tiên.

– Dừng lại ngay! – Phi Vũ gầm lên.

Anh không chạy tiếp nữa mà ngồi sụp xuống trên thanh xà ngang, hai tay kết ấn theo cách mà cụ Mười đã dạy trong những ngày hành trình cuối cùng. Anh dùng móng tay rạch thẳng vào vết bớt hình nhện sau gáy. Máu tươi bắn ra, không phải màu đỏ bình thường mà là màu đen óng ánh của nghiệp lực đã được hóa giải một phần.

Máu của Phi Vũ rơi xuống ngọn lửa bên dưới. Kỳ lạ thay, máu đến đâu, lửa tắt đến đó.

“Dòng máu này là nợ, dùng máu này để trả nợ!”

Phi Vũ dùng máu viết lên thước đồng bốn chữ: “Địa Mạch Quy Tâm”. Anh phóng chiếc thước đồng về phía hình nhân rơm. Chiếc thước xuyên qua ngực hình nhân, găm chặt nó vào cột chính của ngôi nhà.

Ngay lập tức, một tiếng nổ lớn vang lên làm rúng động cả vùng. Hình nhân rơm bùng cháy dữ dội rồi biến thành tro bụi. Bà Chúa Không Mặt rít lên một tiếng đau đớn, hình bóng của bà ta bắt đầu mờ ảo, run rẩy rồi tan biến vào những đám khói đen đặc.

Cơn hỏa hoạn ma quái bỗng nhiên mất đi nguồn năng lượng chính. Những ngọn lửa đen và tím bắt đầu yếu dần, nhường chỗ cho khói xám của một đám cháy thông thường.

– Anh Huy! – Phi Vũ lao xuống khỏi đống đổ nát, dùng hết sức bình sinh đẩy mảng trần đang đè lên chân Huy.

Linh Chi cũng từ gầm bàn chui ra, gương mặt lấm lem tro bụi nhưng ánh mắt lại sáng rực niềm hy vọng. Cô giúp Phi Vũ vực Huy dậy. Chân của Huy bị bỏng nặng và dập xương, nhưng tính mạng đã tạm thời an toàn.

– Mau ra ngoài! Ngôi nhà sắp sụp hẳn rồi! – Phi Vũ thúc giục.

Cả ba người dìu nhau lao ra cửa chính khi những bức tường bắt đầu đổ sập xuống. Ngay khi họ vừa đặt chân lên bãi cỏ phía ngoài, ngôi dinh thự hoành tráng – biểu tượng của một chi nhánh giàu có nhà họ Trần ở miền Tây – sụp đổ hoàn toàn trong một tiếng động kinh hoàng. Khói bụi mù mịt bốc lên, che khuất cả ánh trăng đang nhô cao.

Phi Vũ quỳ sụp xuống cỏ, phổi anh rát buốt vì hít quá nhiều khói. Anh nhìn lại đống đổ nát, trong làn khói đen kịt đó, anh vẫn thấy những đốm lửa li ti đang nhảy múa. Chúng không mất đi hoàn toàn. Chúng chỉ đang rút lui, chờ đợi một sự bùng nổ khác.

Vết bớt hình nhện sau gáy anh lúc này không còn đau đớn nữa, nó trở nên lạnh ngắt. Anh đưa tay lên sờ, cảm nhận được lớp da đã bằng phẳng trở lại. Nhưng anh biết, đây chỉ là một sự trì hoãn tạm thời.

Lửa địa ngục đã thiêu rụi ngôi nhà này, thiêu rụi một phần nghiệp chướng của người chú quá cố, nhưng nguồn gốc thật sự của ngọn lửa – sự oán hận nghìn năm và bí mật tại từ đường dòng họ ở làng Cổ Nguyệt – vẫn còn đó.

– Sáu ngày… – Phi Vũ lẩm bẩm, ánh mắt hướng về phía Bắc xa xôi. – Tôi chỉ còn sáu ngày để dập tắt ngọn lửa cuối cùng.

Linh Chi ôm lấy cánh tay anh, vai cô run lên vì sợ hãi nhưng cũng đầy kiên định:
– Anh Vũ, bất kể hỏa ngục hay đại dương máu, em sẽ cùng anh đi đến cùng.

Đại úy Huy cố gắng gượng dậy, nụ cười nhợt nhạt hiện trên khuôn mặt đầy bụi than:
– Tôi còn một chân khỏe mạnh, vẫn còn lái xe được. Chúng ta đi… về hướng từ đường thôi.

Dưới ánh trăng mờ ảo của miền sông nước, ba bóng người liêu xiêu bước đi. Đằng sau họ, đống tro tàn của ngôi nhà vẫn âm ỉ đỏ. Lửa địa ngục chưa tắt, nó chỉ đang cháy sâu hơn vào lòng đất, dẫn lối cho họ đến cuộc đối đầu cuối cùng, nơi mà máu và lửa sẽ định đoạt xem lời nguyền họ Trần sẽ kết thúc hay sẽ nuốt chửng cả thế giới này.

Đêm đó, khắp các tỉnh miền Tây truyền tai nhau về một vụ hỏa hoạn kỳ bí. Ngôi nhà đại phú hào cháy rụi mà hàng xóm không hề nhìn thấy ánh lửa, chỉ thấy một cột khói đen đặc bốc cao lên tận trời xanh, mang theo tiếng khóc than của hàng ngàn linh hồn vô danh. Và trong đống tro tàn đó, người ta tìm thấy hàng ngàn miếng ngọc bội mang chữ “Quỷ”, tất cả đều bị nung chảy thành một khối hình nhện đỏ thẫm đến rợn người.

Cuộc hành trình vạn dặm đầy máu đã bước vào giai đoạn tàn khốc nhất. Hỏa thần đã thức tỉnh, và nó đang đói khát. Phi Vũ biết, để dập tắt ngọn lửa này, có lẽ cái giá không chỉ là sáu ngày thọ mạng, mà là linh hồn đời đời kiếp kiếp của anh. Nhưng anh không còn sợ hãi. Lửa đã đốt cháy nỗi sợ, chỉ còn lại ý chí sắt đá của một người kiến trúc sư muốn xây dựng lại công lý trên đống đổ nát của tội ác gia tộc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8