Lời Nguyền Của Dòng HọChương 141: Trận chiến dưới lòng đất
CHƯƠNG 141: TRẬN CHIẾN DƯỚI LÒNG ĐẤT
Chiếc xe tải cũ kỹ của Cảnh sát Huy lao đi trong màn đêm đặc quánh của vùng quê Bắc Bộ, ánh đèn pha vàng vọt như hai lưỡi dao rỉ sét cố gắng khía vào bóng tối nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sương mù dày đặc. Làng Cổ Nguyệt hiện ra trước mắt họ không còn là vẻ yên bình giả tạo của một vùng quê lúa nước, mà là một tử địa đúng nghĩa. Mùi nhang tàn quyện cùng mùi gỗ mục tỏa ra từ phía từ đường dòng họ Trần Phi, nồng nặc và lạnh lẽo đến rợn người.
Phi Vũ ngồi ở ghế phụ, bàn tay run rẩy mân mê chiếc kim bạc mà cụ Mười đã trao. Sau gáy anh, vết bớt hình nhện đỏ dù đã bằng phẳng nhưng cảm giác như có hàng ngàn cái chân nhỏ li ti đang bò lổm ngổm dưới lớp da thịt vẫn không hề tan biến. Anh cảm nhận được mạch đập của mặt đất dưới chân mình, một thứ rung động âm u, hỗn loạn, như thể có một sinh vật khổng lồ đang co thắt trong cơn đau đớn cuối cùng trước khi trút hơi thở tàn.
“Chúng ta đến rồi.” – Đại úy Huy nghiến răng, thắng gấp xe trước cổng từ đường đổ nát.
Sau trận hỏa hoạn và sự sụp đổ của các cột trụ trấn yểm ở chương trước, nơi này giờ chỉ còn là một đống hoang tàn. Tuy nhiên, điều kỳ dị là những mảng tường ám khói không hề tĩnh lặng. Chúng đang rỉ ra một thứ dịch lỏng màu đen ngòm, đặc quánh như máu chết. Giữa đống gạch vụn, một lỗ hổng đen ngóm, sâu hoắm hiện ra như cái miệng của một con quái vật đang chờ đợi con mồi.
“Lão Khang… lão đã vào trong đó.” – Linh Chi thì thào, đôi mắt sau lớp kính râm của cô ánh lên những tia sáng xanh xao đến ma mị. Cô có thể thấy rõ những luồng oán khí đỏ thẫm như những sợi dây thừng đang cuộn xoáy chung quanh cửa hầm, dẫn dắt vào sâu tận cùng lòng đất.
Phi Vũ không nói gì, anh bước xuống xe, mang theo bộ bản vẽ và những dụng cụ đo đạc vốn dùng để trùng tu công trình cổ, nhưng giờ đây là vũ khí để anh phá giải cái chết. Với anh, ngôi mộ cổ này không chỉ là nơi chứa chấp quỷ dữ, nó là một đồ án kiến trúc sai lệch hoàn toàn về luân thường đạo lý, một công trình được xây dựng trên sự bóp méo phong thủy để giam cầm sinh linh.
Họ bước xuống hầm. Không gian ngay lập tức thay đổi. Không còn tiếng gió thổi rít qua các khe tường, chỉ còn tiếng nhỏ giọt đều đặn của thứ dịch đen từ trên trần hầm. Nhiệt độ giảm sút một cách đột ngột, lạnh đến mức hơi thở hóa thành làn sương mỏng.
“Đây không phải là hầm mộ thông thường.” – Phi Vũ dùng đèn pin rọi lên vách tường. Thay vì gạch đá bình thường, vách hầm được tạo nên từ những phiến đá xanh nhẵn nhụi, trên khắc kín những hình thù nhện đỏ và hoa bỉ ngạn. Điều kinh tởm nhất là giữa những kẽ đá, người ta nhét vào những túm tóc dài của phụ nữ, chúng vẫn còn tươi, như thể vừa được rứt ra từ da đầu của một ai đó.
Càng vào sâu, lối đi càng hẹp lại và dốc đứng. Đột ngột, một tiếng cười khàn đặc, ghê rợn vang lên từ sâu thẳm bên dưới, nó không giống tiếng người mà giống như tiếng kim loại cọ xát vào xương cốt.
“Vũ… cháu đến rồi sao? Đứa cháu yêu quý nhất của ta… vật tế hoàn hảo nhất của dòng họ Trần Phi.”
Giọng của Trần Vĩnh Khang. Nhưng nó méo mó, trầm đục và đầy uy lực của một thực thể không thuộc về nhân gian.
“Ông đang ở đâu, bước ra đi!” – Phi Vũ thét lên, âm thanh dội lại từ bốn bức tường đá, nghe như hàng ngàn tiếng vọng đang cười nhạo anh.
Phía trước họ hiện ra một đại sảnh ngầm rộng lớn. Kiến trúc của nơi này khiến Phi Vũ, một kiến trúc sư chuyên nghiệp, phải rùng mình. Đây chính là trung tâm của “Khốn Long Cung”. Giữa sảnh là bốn cây cột lớn quấn bằng xích sắt rỉ sét, đỉnh cột chạm khắc hình những cô gái đang gào thét – đó chính là mô phỏng lại những nạn nhân đã bị chôn sống để làm thần giữ của.
Ở chính giữa sảnh, bên trên một cái bệ đá cao, Trần Vĩnh Khang đang ngồi đó. Nhưng đó không còn là người đàn ông đạo mạo trong bộ âu phục. Lão giờ đây chỉ còn là một cái xác khô héo, da bọc xương, đôi mắt đỏ ngầu không còn tròng trắng. Điều kinh dị nhất là từ sau lưng lão, tám cái chân nhện bằng xương xẩu rướm máu mọc ra, găm chặt vào bệ đá, giữ cho thân thể lão lơ lửng giữa không trung.
“Nhìn xem Vũ, nhìn thấy sự huy hoàng của tổ tiên chúng ta chưa?” – Lão Khang cười ngất, đôi tay khẳng khiu như cành củi khô dang rộng. “Bà Chúa Không Mặt đã ban cho ta sức mạnh. Chỉ cần lấy được máu của cháu, lấy được Huyết Ấn sau gáy kia, ta sẽ bất tử. Lời nguyền sẽ biến thành đặc ân!”
Linh Chi run rẩy nắm chặt tay Phi Vũ: “Anh ơi… xung quanh lão… toàn là vong hồn. Họ đang bị lão nuốt chửng.”
Đại úy Huy không kìm được nữa, anh rút khẩu súng lục, nã ba phát đạn liên tiếp về phía lão Khang. “Đoàng! Đoàng! Đoàng!”
Những viên đạn bay đi, nhưng khi chưa chạm đến người lão Khang, chúng đột ngột dừng lại giữa không trung, như thể va phải một bức tường vô hình, rồi rớt xuống đất với tiếng kim loại khô khốc.
“Súng đạn của con người không có ý nghĩa ở đây, đại úy.” – Lão Khang liếc mắt nhìn Huy, một trong tám chân nhện sau lưng lão đột ngột vụt đi với tốc độ sấm sét.
“Cẩn thận!” – Phi Vũ nhào đến đẩy Huy ngã ra. Cái chân nhện xương xẩu đâm sầm vào phiến đá nơi Huy vừa đứng, làm nó vỡ vụn thành trăm mảnh.
Phi Vũ đứng dậy, lau vết máu trên trán. Anh hiểu rằng không thể đấu bằng sức mạnh vật lý. Anh bắt đầu quan sát sơ đồ của sảnh đường này theo quy tắc phong thủy nghịch.
“Lão Khang, ông tưởng đây là sự huy hoàng sao? Nhìn kỹ đi!” – Phi Vũ chỉ vào bốn cây cột lớn. “Bốn cây cột này không phải để bảo vệ ông. Chúng là bốn vị trí ‘Tứ Tượng Tuyệt Sát’. Bà Chúa Không Mặt không hề muốn ban sức mạnh cho ông, bà ta dùng ông như một cái màng lọc oán khí để chính bà ta tái sinh. Ông chỉ là một con tốt thí, một cái kén để nuôi dưỡng bà ta thôi!”
Lời nói của Phi Vũ như chạm vào điểm yếu của lão Khang. Lão khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu chớp liên hồi. “Láo khoét! Ta đã hiến tế bao nhiêu sinh mạng, ta đã giết cả anh trai mình để có được vị thế này!”
“Chính vì ông đã giết người thân, nên máu của ông đã bị ô uế. Bà ta cần một dòng máu thuần khiết hơn… đó là lý do bà ta luôn đeo bám tôi, và để ông lại đây như một kẻ gác cổng hèn mọn.” – Phi Vũ bước lên một bước, tay cầm kim bạc đưa lên trước ngực.
Lão Khang rít lên một tiếng dài kinh thiên động địa. Tám chân nhện cùng lúc vươn ra, lao về phía Phi Vũ.
“Linh Chi! Mau định vị huyệt đạo!” – Phi Vũ hét lớn.
Linh Chi lập tức tháo kính râm, đôi mắt âm dương của cô rực sáng một màu tím biếc trong bóng tối. Cô gào lên: “Bên dưới bệ đá! Có một trái tim đang đập! Đó là nhãn陣 (trận nhãn) của Khốn Long Cung!”
Phi Vũ không hề né tránh các chân nhện đang lao tới. Anh chạy về phía bệ đá theo hình chữ Chi (Z), vận dụng bộ pháp mà cụ Mười đã chỉ dạy để luồn lách qua các khoảng trống giữa những chân nhện tử thần. Một chân nhện sượt qua vai anh, xé toạc lớp áo, để lại một vết cào rướm máu đỏ thẫm. Nhưng oán độc trong vết thương không thấm vào được, vì máu của Phi Vũ giờ đây đang sôi sùng sục dưới áp lực của Huyết Ấn.
Đại úy Huy dùng những quả lựu đạn khói mà anh mang theo, ném liên tiếp vào bốn góc sảnh. Khói trắng mịt mù giúp che khuất tầm nhìn của lão Khang, tạo cơ hội cho Phi Vũ áp sát.
“Chết đi!” – Lão Khang điên cuồng đập phá xung quanh. Một cái chân nhện đâm trúng ngực Đại úy Huy, hất văng anh vào vách đá. Huy phun ra một ngụm máu tươi, ngã quỵ.
“Huy!” – Linh Chi định chạy lại nhưng Phi Vũ ngăn lại: “Đừng! Tìm chỗ trốn đi!”
Phi Vũ đã đến sát bệ đá. Dưới ánh sáng đèn pin, anh thấy một khối thịt đỏ thẫm, phập phồng như một trái tim khổng lồ đang bị kẹt giữa các khe đá. Từ khối thịt đó, hàng vạn sợi chỉ đỏ đâm ra, nối liền với lưng của lão Khang và các xác chết khâu miệng treo lủng lẳng trên trần nhà.
“Đây chính là nguồn cơn của mọi tội ác…” – Phi Vũ nghiến răng, anh không dùng kim bạc để đâm lão Khang, mà anh dùng nó để đâm mạnh vào chính vết bớt sau gáy mình.
Máu của chính anh phun ra, chảy dài xuống mũi kim bạc. Phi Vũ gầm lên, dùng toàn lực đâm mũi kim dính đầy máu chủ nhân vào trái tim đá đang đập dưới bệ.
“Phập!”
Một âm thanh rợn người như tiếng vỡ vụn của hàng ngàn tấm kính. Lão Khang rú lên một tiếng đau đớn, thân hình lão co giật dữ dội. Toàn bộ các sợi chỉ đỏ xung quanh rung chuyển, rồi đồng loạt bốc cháy.
Khói đen tỏa ra nghi ngút. Những chân nhện trên lưng lão Khang bắt đầu rụng rời từng mảng một. Oán khí tích tụ nghìn năm bắt đầu phản phệ lại kẻ điều khiển nó.
“Không! Không thể như thế này được! Bà Chúa! Cứu ta!” – Lão Khang bò lết trên mặt đất, đôi bàn tay trơ xương cố nắm lấy chân của Phi Vũ.
Nhưng lúc này, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Từ trong khối thịt đang vỡ vụn dưới bệ đá, một bóng hình mờ ảo hiện ra. Một người phụ nữ mặc váy cưới trắng rách nát, mái tóc đen dài che kín mặt. Bà ta không có mặt, chỉ có hai dòng lệ máu chảy dài.
Bà Chúa Không Mặt.
Bà ta lướt nhẹ nhàng qua Phi Vũ, không hề nhìn anh. Bà ta dừng lại trước mặt lão Khang. Đôi tay gầy guộc, trắng bệch của bà ta nâng đầu lão lên. Lão Khang trợn tròn mắt, hơi thở đứt quãng: “Thần… thần giữ của… xin hãy…”
Bà ta không nói gì, chỉ từ từ áp khuôn mặt phẳng lì của mình vào mặt lão Khang. Trong nháy mắt, một tiếng hút cực mạnh vang lên. Linh hồn của lão Khang – một khối sương mù xám xịt – bị hút sạch vào trong hư vô của Bà Chúa Không Mặt. Thân xác của lão nhanh chóng hóa thành tro bụi, chỉ còn lại bộ xương trắng hếu rã ra trên sàn đá.
Xung quanh họ, hầm mộ bắt đầu rung chuyển dữ dội. Các phiến đá trên trần nhà rơi xuống ầm ầm.
“Trận đồ sụp rồi! Mau ra ngoài!” – Phi Vũ hét lớn. Anh chạy lại cõng Huy lên vai, nắm lấy tay Linh Chi lao về phía lối cũ.
Đằng sau họ, Bà Chúa Không Mặt vẫn đứng đó giữa đống đổ nát, lặng lẽ nhìn theo. Lần đầu tiên, Phi Vũ thấy hình bóng ấy không còn đáng sợ nữa, mà là một nỗi u buồn sâu thẳm. Lời nguyền vẫn còn đó, nhưng món nợ của lão Khang đã được thanh toán bằng cái kết thảm khốc nhất.
Khi họ thoát ra được đến mặt đất, trời đã tảng sáng. Từ đường dòng họ Trần Phi đổ sụp hoàn toàn, bụi cuốn lên cao như một đám mây tang tóc. Phi Vũ đặt Huy xuống bãi cỏ, thở dốc. Sau gáy anh, vết bớt hình nhện giờ đây đã biến thành một màu nhạt hơn, nhưng nó không mất đi.
Năm ngày. Anh chỉ còn năm ngày để đến đích cuối cùng.
Phi Vũ nhìn về phía mặt trời mọc, nơi phương Bắc đầy sương mù. Trận chiến dưới lòng đất vừa rồi chỉ mới là khởi đầu của sự sụp đổ. Những kẻ kiến tạo nên lời nguyền này vẫn còn đang lẩn khuất đâu đó trong huyết quản của dòng họ, và “Bà Chúa” thật sự vẫn chưa nhận được câu trả lời mà bà ta mong muốn.
“Đi thôi.” – Phi Vũ thì thào, ánh mắt anh hiện lên một sự kiên định đến đáng sợ. “Cái giá cuối cùng… tôi sẽ tự tay trả.”
Linh Chi nhìn anh, cô thấy bóng lưng của người anh họ như hòa làm một với những bóng ma của lịch sử, vừa cô độc, vừa bi hùng. Cô biết, sáu ngày tới không phải là hành trình đi tìm sự sống, mà là hành trình để biến cái chết trở nên có ý nghĩa.
Và dưới đống tro tàn của từ đường, từ trong một kẽ nứt sâu tận cùng lòng đất, một con nhện đỏ thẫm bằng ngọc bò ra, nó hướng về phía Phi Vũ đi, để lại một vệt máu nhỏ li ti như dẫn đường cho những tai ương tiếp theo sắp sửa giáng xuống.
Cuộc chiến chưa kết thúc, nó chỉ vừa mới di dời từ những ngôi mộ đá sang tâm hồn của những kẻ còn sống. Phi Vũ biết, kẻ thù lớn nhất không phải là quái vật nhện, mà là sự tha hóa trong chính máu thịt dòng họ mình, thứ mà kiến trúc dù tài hoa đến mấy cũng không bao giờ có thể sửa chữa được.
Hết chương 141.