Lời Nguyền Của Dòng HọChương 142: Bẫy rập và cơ quan
**CHƯƠNG 142: BẪY RẬP VÀ CƠ QUAN**
Sương mù phương Bắc vào sáng sớm không phải màu trắng đục thuần khiết, mà nó đặc quánh, mang theo cái lạnh cắt da và mùi của lá mục lâu ngày. Sau khi rời khỏi phế tích của từ đường họ Trần Phi, Phi Vũ, Linh Chi và Đại úy Huy được Cụ Mười dẫn dắt theo một con đường mòn nhỏ men theo sườn núi Hắc Sơn.
Mọi thứ xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ. Những tán cây cổ thụ cao vút che khuất cả bầu trời, khiến không gian bên dưới luôn chìm trong một màu xám xịt u ám. Bước chân của họ dẫm trên lá khô tạo nên những tiếng động giòn tan, nhưng lại nghe như những tiếng xương gãy vụn dưới âm phủ.
“Chúng ta đang đi đâu đây, cụ?” – Huy lên tiếng, giọng anh vẫn còn rất yếu. Sau đợt phát tác của vết bớt hình nhện, sắc mặt anh xám xịt như người chết, đôi môi tím tái vì lạnh.
Cụ Mười không quay đầu lại, tay chống chiếc gậy mây đã đen bóng vì thời gian, chậm rãi đáp:
“Đến nơi mà món nợ máu bắt đầu. Các cậu chỉ nhìn thấy cái nhà từ đường kia sụp đổ, nhưng thực chất đó chỉ là cái đuôi của con rắn. Muốn giết rắn, phải tìm đến hang, phải đâm nát đầu nó.”
Phi Vũ im lặng, đôi mắt anh không ngừng quan sát địa thế xung quanh. Với một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ như anh, những triền đá kia không chỉ đơn giản là tự nhiên. Anh nhận thấy sự can thiệp của bàn tay con người. Những hốc đá được đục đẽo theo hình dáng của đầu rùa, đầu hổ một cách tinh vi. Theo thuật phong thủy tầm long trạch huyệt, đây là thế “Ngọa Hổ Tàng Long”, nhưng lại bị kẻ nào đó tà ác trấn yểm thành “Hổ Trảo Phược Thi” – thế đất dùng để kìm kẹp những linh hồn không cho siêu thoát.
Họ dừng lại trước một vách đá cao sừng sững, phía trước là một lối vào nhỏ hẹp chỉ vừa một người đi qua, hai bên là hai pho tượng lính canh bằng đá đã mất đầu.
“Vào trong đó, tính mạng của các cậu chỉ dựa vào một sợi chỉ treo chuông.” – Cụ Mười dừng lại, đôi mắt độc nhất của cụ lóe lên một tia sáng lạnh lẽo khi nhìn Phi Vũ – “Vũ, từ đây cậu phải dẫn đường. Kiến thức của cậu là thứ duy nhất giúp chúng ta qua khỏi cửa này.”
Phi Vũ hít một hơi sâu. Anh rút từ trong túi áo ra chiếc thước Lỗ Ban truyền đời của cha để lại. Mặt thước đã ố vàng, nhưng những thông số âm dương trên đó vẫn rành mạch. Anh bước tới trước lối vào, nơi có những khối đá xếp chồng lên nhau một cách kỳ lạ.
“Đây không phải là lối vào hang động tự nhiên.” – Phi Vũ trầm giọng, anh dùng đầu thước gõ nhẹ vào vách đá – “Nó được xây dựng theo kiến trúc ‘Trường Minh Môn’ của thời nhà Lê, nhưng lại bị biến tấu theo sơ đồ ‘Sinh Tử Môn’ trong Kỳ Môn Độn Giáp. Các phiến đá này liên kết với nhau bằng những sợi dây treo ngầm và tạ đồng. Nếu bước sai một bước, cả lối vào sẽ sụp xuống và biến chúng ta thành mắm thịt.”
Linh Chi run lên, cô cảm nhận được luồng oán khí đặc quánh đang tỏa ra từ bên trong hầm tối. Đôi mắt âm dương của cô sau lớp kính râm đang nhảy múa liên hồi. Cô nhìn thấy hàng ngàn cánh tay mờ ảo đang vẫy gọi từ phía sau cánh cổng đá.
“Vũ… em thấy có rất nhiều… thứ… ở bên trong.”
“Đừng nhìn vào chúng, Linh Chi. Hãy nhìn vào anh.” – Phi Vũ trấn an em họ, rồi anh chỉ tay xuống sàn đá dưới chân – “Nhìn xem, các phiến đá ở đây được lát không đồng đều. Có những viên được đục hình hoa sen, có những viên hình mây cuốn. Đây là bẫy ‘Bộ Bộ Kinh Tâm’.”
Phi Vũ giải thích rằng theo quy tắc kiến trúc cổ, lối đi vào lăng tẩm thường dùng “Thốn bộ Lỗ Ban” để đo đạc. Mỗi viên gạch đều chứa đựng một mật mã. Viên gạch hình hoa sen tượng trưng cho “Sinh”, nhưng trong trận đồ ngược này, hoa sen lại là “Tử”.
“Cụ Mười, cõng Huy theo sát gót cháu. Tuyệt đối không được dẫm vào phần tâm của viên đá, chỉ được bước vào phần góc hướng về phía Đông Bắc.”
Phi Vũ đi đầu, mỗi bước chân của anh đều cực kỳ cẩn trọng. Khi anh vừa bước qua viên đá thứ tư, một tiếng *cạch* khô khốc vang lên dưới lòng đất. Một làn gió lạnh rợn người thổi thốc từ bên trong ra.
“Dừng lại!” – Phi Vũ hét lên.
Từ hai bên vách hang, những khe hở nhỏ đột ngột hé mở. Những mũi tên gỗ đen xì, đầu tẩm chất độc nâu đỏ lao vút ra. Nhờ phản xạ nhạy bén, Phi Vũ kịp kéo Linh Chi áp sát vào một góc khuyết của vách đá. Những mũi tên găm vào tường đối diện với tiếng động ghê người, tỏa ra mùi hôi thối của tử thi.
“Mũi tên xương!” – Cụ Mười gằn giọng – “Kẻ xây dựng nên nơi này đã dùng xương cốt của những đứa trẻ chết yểu để làm mũi tên. Oán khí của chúng sẽ bám lấy nạn nhân ngay cả khi mũi tên không bắn trúng.”
Huy đứng không vững, anh dựa vào vai Cụ Mười, kinh hãi nhìn những mũi tên đen ngòm kia: “Tại sao… tại sao kiến trúc lại có thể tinh vi và tà độc đến mức này?”
Phi Vũ vừa quan sát cơ quan, vừa điều chỉnh thước Lỗ Ban trên tay. Gương mặt anh đẫm mồ hôi dù trời lạnh ngắt.
“Vì đây là ‘Kiến trúc nuốt người’. Tổ tiên họ Trần không chỉ cầu tài lộc bằng máu, mà còn xây dựng một mê cung kiến trúc để giam giữ oán niệm. Kẻ thiết kế nên chỗ này chắc chắn là một đại bậc thầy về cơ quan thuật. Những bánh răng vận hành hệ thống này có lẽ được bôi trơn bằng mỡ người, nên qua hàng trăm năm vẫn không hề gỉ sét.”
Họ tiếp tục tiến sâu vào. Càng vào trong, không gian càng mở rộng ra thành một gian phòng tròn rộng lớn. Ánh đuốc từ tay Cụ Mười hắt lên những bức tường, làm lộ ra một kiến trúc kinh hoàng. Toàn bộ trần của gian phòng được bao phủ bởi hàng vạn sợi xích đồng li ti, từ mỗi sợi xích treo lủng lẳng một cái đầu lâu bằng sứ.
“Thiên La Địa Võng.” – Phi Vũ thì thầm. Anh nhận ra kết cấu của căn phòng này là một hình nón ngược. Toàn bộ trọng lực của trần nhà được giữ bởi một cây trụ duy nhất nằm chính giữa.
Nhưng cây trụ ấy không làm bằng đá, cũng không phải gỗ. Đó là một khối trụ được kết thành từ hàng ngàn thi thể đã khô quắt, quấn chặt lấy nhau bằng chỉ đỏ. Trên đỉnh của cột trụ là một khối ngọc hình con nhện lớn bằng bắp đùi người, đôi mắt nó tỏa ra ánh sáng đỏ rực trong bóng tối.
“Cái bẫy thực sự là đây.” – Phi Vũ chỉ vào khối ngọc – “Cái cột trụ này được gọi là ‘Kình Thiên Trụ’, nhưng đây là bản lỗi. Nó dựa trên nguyên lý đòn bẩy. Nếu có bất kỳ tác động nào làm thay đổi luồng không khí hoặc nhiệt độ trong phòng, con nhện sẽ chuyển động, nhả sợi xích ra, và vạn cái đầu lâu kia sẽ rơi xuống.”
“Vậy chúng ta phải làm sao?” – Huy hỏi, hơi thở anh ngày càng nặng nề.
Phi Vũ im lặng, trí não anh hoạt động hết công suất. Anh bắt đầu hồi tưởng lại những trang nhật ký bí mật của cha. Cha anh từng nói về việc “nghịch chuyển âm dương” trong kiến trúc. Nếu căn phòng được thiết kế để nhạy cảm với nhiệt độ, thì họ phải tìm ra “mắt bão” – điểm tĩnh lặng nhất trong toàn bộ cấu trúc cơ quan này.
Anh quỳ xuống, áp tai xuống mặt sàn đá lạnh lẽo. Anh lắng nghe. Một tiếng động cực kỳ nhỏ, đều đặn như nhịp tim, vọng lên từ phía dưới.
*Tíc… tắc… tíc… tắc…*
“Bánh răng trung tâm nằm ngay dưới chân chúng ta.” – Phi Vũ đứng dậy, đôi mắt anh lóe lên sự quyết đoán – “Toàn bộ hệ thống xích trên trần nhà thực chất là một cái cân tiểu ly khổng lồ. Chúng ta có bốn người, trọng lượng của chúng ta đã phá vỡ sự cân bằng của căn phòng khi bước vào đây. Những sợi xích đang từ từ giãn ra, đó là lý do vì sao những cái đầu lâu sứ kia đang hạ thấp dần.”
Linh Chi nhìn lên, cô kinh hoàng thấy những chiếc đầu lâu kia chỉ còn cách đầu họ chưa đầy hai mét. Từ hốc mắt của những cái đầu sứ, những dòng chất lỏng đen ngòm bắt đầu rỉ ra.
“Là axit!” – Huy thốt lên khi thấy một giọt chất lỏng rơi trúng bả vai áo của mình, làm nó cháy xèo xèo và tỏa khói khét lẹt.
“Mọi người nghe tôi! Đứng vào bốn góc của trụ thi thể theo hình chữ thập.” – Phi Vũ ra lệnh – “Linh Chi hướng Đông, Cụ Mười hướng Tây, Huy hướng Nam, tôi hướng Bắc. Đây là thế ‘Tứ Trụ Bình Thiên’. Chúng ta phải dùng chính trọng lượng của mình để nén các tấm đá áp suất dưới chân xuống đồng thời, nhằm ép các bánh răng quay ngược trở lại.”
Huy nghiến răng, gắng gượng lết về phía nam. Cụ Mười với sự điềm tĩnh lạ thường bước về hướng Tây. Khi cả bốn người đã đứng đúng vị trí, Phi Vũ nhìn đồng hồ:
“Chuẩn bị… 3… 2… 1… Dẫm mạnh!”
Một tiếng động rung trời chuyển đất vang lên. Toàn bộ gian phòng rung lắc dữ dội. Những sợi xích đồng rít lên ghê người. Những cái đầu lâu sứ va vào nhau tạo nên những âm thanh lóc cóc như tiếng cười của quỷ dữ. Khối ngọc hình con nhện trên đỉnh cột đột ngột xoay tròn, phát ra những tia sáng chói lòa.
Trong một khoảnh khắc, Phi Vũ thấy hình bóng “Bà Chúa Không Mặt” xuất hiện ngay trước mắt, đôi bàn tay không ngón của bà ta vươn ra định bóp nghẹt cổ anh. Vết bớt sau gáy Phi Vũ đau nhói lên, cảm giác như những chiếc chân nhện đang ghim sâu vào cột sống của anh.
“Phá cho tôi!” – Phi Vũ gầm lên, anh dồn hết sức lực bình sinh vào bước chân cuối cùng, dẫm lên viên đá then chốt có ký hiệu hình Thước Lỗ Ban mà anh vừa nhận diện được qua kẽ hở.
*Ầm!*
Một luồng áp lực mạnh từ bên dưới đẩy ngược lên. Những sợi xích trên trần nhà đột ngột cuộn ngược lại một cách thần kỳ. Những cái đầu lâu sứ bị kéo lên cao, khuất dần vào bóng tối. Khối ngọc con nhện trên đỉnh cột nứt toác, để lộ ra bên trong là một cuộn thẻ tre cũ kỹ phủ đầy bụi thời gian.
Gian phòng trở lại tĩnh lặng, nhưng không khí vẫn nồng nặc mùi hôi thối và thuốc độc.
Cụ Mười thở phào, ngồi sụp xuống sàn:
“Giỏi lắm… Đúng là hậu duệ họ Trần. Nếu không có kiến thức kiến trúc của cậu, chúng ta đã sớm tan xương nát thịt.”
Phi Vũ không đáp, anh tiến lại gần cột trụ thi thể, nhặt cuộn thẻ tre vừa rơi ra. Khi chạm tay vào nó, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc cơ thể anh. Anh mở ra, những dòng chữ cổ được viết bằng máu khô hiện rõ:
*“Kẻ nào mở được bẫy cơ quan này, kẻ đó chính là vật tế hoàn hảo nhất. Máu của kiến trúc sư sẽ là chìa khóa mở ra cánh cổng Vạn Quỷ.”*
Sắc mặt Phi Vũ tái nhợt. Anh nhìn xuống vết bớt trên gáy mình qua một mảnh gương đồng vỡ dưới đất. Nó không còn nhạt đi nữa, mà đang bắt đầu rỉ máu, hình nhện giờ đây đã mọc đủ tám chân hoàn chỉnh.
Linh Chi lao lại, lo lắng nắm lấy tay anh: “Vũ, anh sao thế?”
“Lời nguyền không dừng lại…” – Phi Vũ thì thào, giọng anh chứa đầy sự chua chát – “Nó chỉ đang chuyển hóa. Mỗi cái bẫy chúng ta phá bỏ, thực chất lại là một bước hoàn thiện nghi lễ hiến tế mạng sống của anh.”
“Hahaha!”
Một tiếng cười lồng lộng, vang vọng từ sâu thẳm trong bóng tối của hầm ngầm. Đó không phải tiếng cười của quỷ, mà là một giọng nói rất đỗi quen thuộc, nhưng chứa đựng sự điên loạn tột cùng.
“Tốt… tốt lắm, cháu trai của chú! Cuối cùng cháu cũng đã mang Huyết Ấn đến đúng chỗ.”
Cả bốn người giật mình quay lại hướng về phía sâu trong hầm. Từ bóng tối bước ra, một thân hình rách nát, đầy vết thương nhưng đôi mắt vẫn long sòng sọc sự tham lam.
Trần Vĩnh Khang.
Ông ta vẫn chưa chết dưới đống đổ nát của từ đường. Toàn thân ông ta đẫm máu, một cánh tay đã bị đá đè nát chỉ còn treo lủng lẳng lớp da, nhưng trên mặt ông ta là một nụ cười rùng rợn.
“Ông còn sống sao?” – Huy rút súng ra, nhưng tay anh run rẩy không sao giữ vững được mục tiêu.
Trần Vĩnh Khang không nhìn Huy, ông ta chỉ dán mắt vào Phi Vũ:
“Phi Vũ, cháu có biết vì sao tổ tiên chúng ta lại giàu có đến thế không? Vì họ biết biến sự tài hoa của kiến trúc thành một cái lồng nhốt quỷ. Cháu vừa phá giải bẫy cơ quan cuối cùng bảo vệ lối vào mật thất rồi. Giờ đây, ‘Bà Chúa’ sẽ không còn bị xiềng xích nữa. Và người đầu tiên bà ta nuốt chửng… chính là kẻ mang Huyết Ấn đủ tám chân!”
Đúng lúc đó, mặt đất dưới chân họ bắt đầu nứt ra. Một hơi lạnh từ cõi âm thực sự trào dâng, khiến toàn bộ ánh đuốc phụt tắt. Trong bóng tối mênh mông, Phi Vũ thấy vết bớt trên gáy mình bỗng dưng rời khỏi da thịt, nó bò lổm ngổm ra ngoài không gian, to dần lên thành một con nhện máu khổng lồ với khuôn mặt của một cô gái u sầu.
“Kiến trúc cứu được mạng người, nhưng không cứu được nghiệp chướng.” – Một giọng nói nữ trầm buồn vang lên sát tai Phi Vũ.
Cơ quan dưới chân họ lại một lần nữa khởi động. Nhưng lần này không phải để bắn tên hay đổ axit. Toàn bộ sàn phòng bắt đầu hạ xuống như một chiếc thang máy khổng lồ, đưa họ chìm sâu hơn vào lòng núi Hắc Sơn, nơi bí mật kinh tởm nhất của dòng họ Trần Phi đang chờ sẵn.
Phi Vũ siết chặt chiếc thước Lỗ Ban trong tay. Năm ngày thọ mạng của anh có lẽ đã bị rút ngắn xuống chỉ còn tính bằng giờ.
“Mọi người… giữ chặt lấy nhau!” – Anh chỉ kịp hét lên một tiếng trước khi cả nhóm rơi vào một khoảng không đen ngòm, chỉ còn nghe tiếng cười điên dại của Trần Vĩnh Khang và tiếng nhả tơ của quái vật nhện đỏ vang vọng giữa đại ngàn sương mù.
Ở phía trên cao, trên vách núi Hắc Sơn, những pho tượng lính đá bỗng dưng rơi nước mắt máu, như một điềm báo cho sự sụp đổ cuối cùng của một đế chế được xây dựng trên sự tàn bạo và kiến trúc quỷ dữ.
Hết chương 142.