Lời Nguyền Của Dòng HọChương 183: Phi Vũ trở thành kiến trúc sư phong thủy
Gió mùa từ phương Bắc tràn về, mang theo hơi ẩm se lạnh của những ngày cuối năm, len lỏi qua từng kẽ lá đại thụ trong khu vườn nhỏ của biệt phủ họ Trần. Sau bao biến cố kinh hoàng, làng Cổ Nguyệt dường như đã lấy lại được vẻ tĩnh lặng vốn có của nó, nhưng cái tĩnh lặng này không còn mang vẻ chết chóc, u ám của những năm tháng bị che phủ bởi bóng tối oán linh. Nó là sự tĩnh lặng của một mầm xanh đang âm thầm vươn lên từ tro tàn.
Trần Phi Vũ đứng bên bục cửa sổ, đôi mắt anh trầm mặc nhìn ra khoảng sân gạch bát tràng. Trên cổ anh, ngay dưới chân tóc, đóa sen kết tinh từ vết bớt Huyết Nhện ẩn hiện dưới làn da trắng nhạt, tỏa ra một cảm giác ấm áp nhu hòa thay vì sự ngứa ngáy, nóng rực như trước đây. Kể từ khi anh tìm ra con đường dung hòa giữa kiến thức kiến trúc và năng lực Huyết Kế, Phi Vũ không còn là một kẻ chạy trốn số phận nữa. Anh đã trở thành một người định hình nó.
Lúc này, trên bàn làm việc gỗ trắc của anh không phải là những tờ công văn hay nhật ký tử nạn của dòng họ, mà là một bản vẽ phối cảnh 3D của một dự án dân dụng. Một tập hồ sơ đề tên: “Công trình Nhà ở Tư nhân – Gia tộc họ Quách, Đông Anh.”
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Vũ. Linh Chi bước vào, trên tay là khay trà ấm. Ánh mắt cô giờ đây đã tháo bỏ lớp kính râm sẫm màu, để lộ đôi đồng tử trong veo nhưng sâu thẳm như mặt hồ mùa thu. Dù không còn phải thấy những viễn cảnh máu me hãi hùng mỗi ngày, nhưng đôi mắt âm dương của cô vẫn giữ được sự nhạy cảm kỳ lạ đối với năng lượng của vạn vật.
– Anh Vũ, người của ông Quách Đại đã đến chân núi rồi. Họ có vẻ rất gấp.
Phi Vũ gật đầu, đưa tay thu dọn bản vẽ. Anh khẽ cười:
– Gấp là phải. Một tòa biệt thự đồ sộ xây xong hai năm không ai dám ở, cứ vào ở là sinh bệnh, người làm thì gặp tai nạn liên miên, đó không còn là vấn đề phong thủy đơn thuần nữa, đó là “kiến trúc hung sát”.
Mười phút sau, dưới sảnh chính, một người đàn ông trung niên béo mập, gương mặt đầy vẻ lo âu nhưng vẫn cố giữ vẻ đạo mạo của một doanh nhân giàu có, cung kính cúi chào Phi Vũ. Ông ta chính là Quách Đại, một đại gia có tiếng trong ngành vận tải, người đang đứng trước nguy cơ phá sản và gia đình ly tán vì “cái tổ ấm” bạc tỷ mà ông ta mới xây.
– Kiến trúc sư Trần, xin cậu hãy cứu lấy nhà tôi. Tôi đã mời bao nhiêu thầy cúng, thầy địa lý về trấn yểm nhưng đâu vẫn vào đấy. Có thầy còn nói… nói là đất nhà tôi bị ma quỷ ám, không thể cứu vãn.
Phi Vũ mời khách ngồi, đôi tay anh lướt nhẹ trên chén trà, hơi nóng bốc lên bao phủ lấy gương mặt thanh tú. Anh không vội trả lời bằng thuật ngữ tâm linh, mà mở bản vẽ do ông Quách cung cấp ra.
– Ông Quách, tôi không phải thầy cúng, tôi là một kiến trúc sư. Nhưng kiến trúc là cơ thể, phong thủy là mạch máu. Nếu cơ thể của căn nhà anh bị xây sai cấu trúc, mạch máu sẽ ứ đọng, sinh ra u nhọt. Thứ u nhọt đó trong tâm linh gọi là “煞” (Sát).
Quách Đại đổ mồ hôi hột:
– Mong cậu nói rõ hơn.
Phi Vũ chỉ vào bản thiết kế:
– Căn nhà này ông xây theo lối kiến trúc Tân cổ điển, rất sang trọng. Nhưng ông nhìn xem, hành lang dài chính giữa chia đôi ngôi nhà này có hình dạng như một thanh kiếm. Phía cuối hành lang lại đặt một chiếc gương lớn để lấy chiều sâu không gian. Trong kiến trúc cổ, đây gọi là “Xuyên Tâm Sát”. Gió từ cửa chính thổi thẳng vào, gặp gương dội ngược lại, tạo thành một dòng khí xoáy không lối thoát. Ông và vợ nằm ở phòng chủ nhân, đúng vị trí mũi nhọn của thanh kiếm này. Sức khỏe không suy sụp mới là chuyện lạ.
– Đúng… đúng là vợ tôi gần đây thường xuyên đau đầu, tối nào cũng mơ thấy có người cầm vật nhọn đâm vào tim. – Quách Đại run rẩy nói.
– Đó chỉ là một phần. – Phi Vũ đứng dậy, cầm lấy cây thước Lỗ Ban truyền đời mà cha anh để lại. – Đi thôi, tôi muốn trực tiếp xem thực địa. Phải thấy được “hồn” của đất, tôi mới sửa được “thân” của nhà.
…
Chiếc xe hạng sang chở Phi Vũ và Linh Chi đến ngoại thành Hà Nội. Hiện ra trước mắt họ là một dinh thự nguy nga, sơn trắng toát, nằm đơn độc trên một khu đất bằng phẳng. Nhìn từ xa, nó giống như một lăng mộ hơn là một căn nhà ở.
Vừa bước xuống xe, Linh Chi khẽ rùng mình. Cô ghé tai Phi Vũ nói nhỏ:
– Anh Vũ, có hơi lạnh từ lòng đất. Không phải vong hồn, mà là một sự oán hận của long mạch bị đè nén.
Phi Vũ nhắm mắt lại. Trong giây phút đó, đóa sen sau gáy anh khẽ lay động. Năng lực Huyết Kế từ dòng máu họ Trần nay đã được anh thuần hóa hoàn toàn. Một luồng khí đỏ nhạt bao phủ lấy tròng mắt của Phi Vũ, cho phép anh nhìn xuyên thấu qua những bức tường xi măng cốt thép kia.
Trong nhãn giới tâm linh của anh, dinh thự họ Quách không phải màu trắng rực rỡ, mà là một vùng xám xịt. Đáng sợ nhất chính là dưới móng nhà, những luồng oán khí màu đen kịt đang cuồn cuộn chảy như những con rắn bị mắc kẹt.
– Ông Quách, khi đào móng nhà, ông có phát hiện điều gì lạ không? – Phi Vũ trầm giọng hỏi.
Quách Đại ngập ngừng một lát rồi thở dài:
– Thực ra… lúc đó thợ đào có chạm phải một vài hũ sành cũ, hình như là hài cốt của người xưa từ lâu lắm rồi. Tôi… vì sợ ảnh hưởng đến tiến độ và thủ tục rắc rối nên đã bảo thợ… dời họ đi chỗ khác một cách lặng lẽ và tiếp tục đổ bê tông đè lên.
Phi Vũ nghe đến đây, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Anh bước về phía tâm của ngôi nhà, ngay dưới cái giếng trời tráng lệ được trang trí bởi những dải pha lê lung linh.
– Ông quá sai rồi. Đó là “Yết Huyết Chi Địa”. Những người nằm dưới kia vốn là người bảo hộ vùng đất này qua bao thế hệ. Ông di dời họ thiếu tôn trọng, lại dùng hàng nghìn tấn bê tông đóng sầm nắp quan tài của họ xuống, họ không còn đường siêu thoát, uất ức biến thành “Địa Sát”.
Nói đoạn, Phi Vũ đưa tay chạm vào cột trụ chính bằng đá cẩm thạch. Anh thầm vận hành Huyết Kế. Thông thường, năng lực này sẽ dùng để phá hủy, nhưng giờ đây, anh dùng nó để “giao tiếp”. Những đường tơ máu đỏ nhạt từ đầu ngón tay Phi Vũ len lỏi vào từng thớ đá. Anh thấy một cảnh tượng đau lòng: Những linh hồn bị xi măng kẹt lại, đôi tay họ cào xé trong vô vọng bên dưới mặt sàn bóng loáng này.
– Kiến trúc sư Trần… phải làm sao bây giờ? Đập đi xây lại sao? Tôi không còn đủ khả năng tài chính nữa rồi. – Quách Đại khẩn khoản, giọng run bần bật.
Phi Vũ mở mắt ra, đôi mắt anh rực lên ánh sáng của trí tuệ và sự bao dung.
– Không cần đập bỏ tất cả. Kiến trúc là sự dung hòa, không phải sự đối đầu. Linh Chi, lấy túi đạo cụ của anh ra.
Linh Chi nhanh nhẹn mở túi da, bên trong không phải bùa chú vàng đỏ mà là những hũ gốm chứa bùn ngũ sắc từ làng Cổ Nguyệt, một cuộn chỉ đỏ ngâm tinh chất gỗ đàn hương, và quan trọng nhất là bản vẽ phục dựng địa mạch do Phi Vũ tự tay phác họa.
– Tôi sẽ không đuổi họ đi, vì đây là nhà của họ trước khi là nhà của ông. – Phi Vũ nói với Quách Đại, giọng nói đanh thép. – Tôi sẽ tạo ra một “Kênh Dẫn Hồn”.
Dưới sự chỉ đạo của Phi Vũ, một nhóm công nhân được điều đến ngay trong đêm. Anh không bắt họ đập tường bừa bãi. Theo những tính toán tỉ lệ chính xác dựa trên “Bản Đồ Luân Hồi” mà anh đã giải mã được từ hầm mộ họ Trần, Phi Vũ yêu cầu khoan bốn lỗ sâu ở bốn góc cung vị “Sinh” của ngôi nhà.
Tại mỗi lỗ khoan, anh tự tay đặt xuống một ống gốm nung đặc biệt, bên trong chứa bùn ngũ sắc và một sợi tơ Huyết Kế của chính anh.
– Ông Quách, hãy dỡ bỏ chiếc gương ở cuối hành lang. Chỗ đó, hãy thay bằng một bức phù điêu hình Hoa Sen gỗ mộc. Đừng dùng đá, hãy dùng gỗ – thứ mang tính mộc để hút hỏa khí. – Phi Vũ hướng dẫn. – Phía trên giếng trời, tôi sẽ lắp đặt một hệ thống phản quang đặc biệt, dẫn ánh nắng mặt trời buổi sáng sớm xiên thẳng qua tâm nhà, chạm vào bốn vị trí hầm dẫn hồn kia. Đó là “Kim Quang Giải Sát”.
Khi Phi Vũ vẽ những vòng tròn phong thủy lên nền đất, từng cử động của anh đều mang một vẻ đẹp u linh và chuẩn xác đến đáng sợ. Anh không dùng máu để hiến tế, mà dùng Huyết Kế để làm chất dẫn đạo. Anh quỳ xuống, áp bàn tay lên nền nhà, nhắm mắt lại thì thầm:
– Những vị tiền nhân vô danh, hậu duệ họ Trần xin được tạ tội thay kẻ phàm phu. Ngôi nhà này giờ là nơi trú ẩn cho các vị, hãy theo đường dẫn này để hưởng hương khói và ánh nắng, đừng oán hận nữa.
Linh Chi đứng bên cạnh, cô thấy rõ từ bốn góc nhà, những làn khí đen u uất bắt đầu bị hút vào những ống gốm bùn ngũ sắc. Khi ánh sáng rực rỡ từ những bóng đèn công suất lớn (thay cho ánh nắng vì lúc này là đêm) phản chiếu qua hệ thống gương đồng do Phi Vũ sắp đặt, các luồng oán khí dường như được gột rửa, biến thành một màu xanh nhạt rồi lặn vào không gian.
Cảm giác nặng nề, ngột ngạt bao trùm cả tòa dinh thự suốt hai năm qua bỗng chốc tan biến trong sự ngỡ ngàng của mọi người xung quanh. Một cơn gió mát rượi không biết từ đâu thổi qua, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của bùn đất và gỗ đàn hương.
Quách Đại đứng đó, nước mắt trào ra. Lần đầu tiên ông cảm thấy căn nhà này là một nơi có thể “thở” được. Gánh nặng vô hình bấy lâu đè nặng lên vai ông bỗng chốc nhẹ tênh.
– Xong rồi. – Phi Vũ đứng dậy, gương mặt thoáng chút mệt mỏi nhưng nụ cười thật nhẹ nhõm. – Đừng lấp bốn ống gốm đó lại. Hãy đặt lên đó những chậu cây xanh, để sự sống mới nuôi dưỡng sự bình an cũ. Đây là cách kiến trúc cứu rỗi linh hồn.
Vài ngày sau khi rời khỏi biệt thự họ Quách, danh tiếng của Trần Phi Vũ lan xa. Người ta không gọi anh là một “thầy pháp”, cũng không chỉ là một “kiến trúc sư”. Họ gọi anh là “Người hóa giải u uất của đá xanh”.
Trở về làng Cổ Nguyệt, Phi Vũ dành nhiều thời gian hơn trong văn phòng nhỏ của mình. Linh Chi bước vào, tay cầm một tập hồ sơ mới nhưng nét mặt cô có chút kỳ lạ.
– Anh Vũ, có một đơn hàng từ tận miền Trung. Một ngôi làng ven biển bị sa mạc hóa, người dân nói rằng có một công trình kiến trúc cổ từ thời Champa lộ ra dưới cát, và từ đó làng liên tục gặp điềm gở. Họ gửi kèm tấm ảnh này…
Phi Vũ đón lấy tấm ảnh. Đồng tử anh co rút lại. Trên những phiến đá rêu phong của phế tích Champa ấy, có một hoa văn quen thuộc đến rùng mình: Hình ảnh một con nhện tám chân đang bao lấy một quả cầu.
Dấu ấn của Hội Những Người Trả Nợ.
Phi Vũ thở dài, bàn tay anh vô thức sờ lên đóa sen trên gáy. Anh biết hành trình của mình mới chỉ bắt đầu. Việc cứu giúp gia đình ông Quách hay những công trình kiến trúc nhỏ lẻ chỉ là bước chuẩn bị. Bóng tối của những lời nguyền dòng họ trên dải đất này còn quá lớn, và kẻ đứng sau âm mưu dùng kiến trúc phong thủy để giam cầm long mạch vẫn đang lẩn khuất trong bóng tối.
Anh quay sang nhìn Linh Chi, ánh mắt tràn đầy quyết tâm:
– Sửa soạn hành lý thôi Chi. Chúng ta có việc phải làm. Kiến trúc không chỉ là nơi để ở, nó là chiến trường. Và lần này, chúng ta sẽ không để họ dùng những viên gạch để xây dựng nên địa ngục.
Linh Chi gật đầu, nụ cười của cô lấp lánh dưới nắng chiều. Sự sợ hãi trước đây đã biến mất, thay vào đó là niềm tin tuyệt đối vào người đàn ông đứng trước mặt mình – kẻ đã biến máu của một lời nguyền thành dòng sữa nuôi dưỡng những mầm sống bình yên.
Đêm hôm đó, Phi Vũ mơ thấy cha mình. Ông đứng giữa một công trình lộng lẫy bằng ánh sáng, nhìn anh mỉm cười. Ông không nói gì, chỉ chỉ tay về phía bản vẽ dang dở trên bàn. Khi anh nhìn xuống, bản vẽ ấy không còn là một ngôi nhà, mà là sơ đồ mạch đạo của toàn bộ dải đất hình chữ S.
Từng điểm nút đen xì đang cần một kiến trúc sư chân chính đến để khai thông.
Phi Vũ choàng tỉnh, mồ hôi đầm đìa nhưng tinh thần sảng khoái hơn bao giờ hết. Anh cầm bút lên, vẽ thêm một nét vào sơ đồ địa mạch miền Trung mà Linh Chi vừa đưa. Dấu ấn Huyết Kế sau gáy khẽ phát sáng.
Anh biết, anh không còn một mình. Quá khứ họ Trần đứng sau lưng hỗ trợ sức mạnh, tương lai tươi sáng nằm ở ngòi bút trong tay. Phi Vũ bước ra ban công, nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi sương mù đang dần tan đi, để lộ ra những mái nhà nhấp nhô của xóm làng. Mỗi mái nhà đó đều cần được bảo vệ, và anh, người kiến trúc sư của định mệnh, đã sẵn sàng cho chuyến đi mới.
Chương 183 khép lại với hình ảnh Phi Vũ đóng chiếc hòm gỗ đựng bộ dụng cụ gia truyền, chuẩn bị dấn thân vào một cuộc chiến cam go hơn, nơi kiến thức phong thủy và lòng trắc ẩn của anh sẽ một lần nữa đối đầu với những bóng ma cổ đại của thời gian. Lời nguyền dòng họ đã lùi bước, nhưng nhiệm vụ của một người giữ mạch cho đời chỉ mới thực sự bắt đầu.