Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 190: Bí mật về đứa con tương lai của Phi Vũ

Cập nhật lúc: 2026-05-31 19:21:23 | Lượt xem: 5

Nắng sớm ở làng Cổ Nguyệt không còn mang cái vẻ hanh hao, nặng nề của những ngày đại hạn. Sau khi từ đường Uẩn Kim Đường được thanh tẩy, bầu không khí như trút bỏ được lớp áo choàng xám xịt của tử khí. Những tán cây đa cổ thụ đầu làng xào xạc trong gió, tiếng chim khách kêu râm ran trên mái ngói rêu phong, báo hiệu một sự khởi đầu mới. Nhưng đối với Trần Phi Vũ, sự yên bình này dường như chỉ là một khoảng lặng giữa hai cơn bão dữ.

Phi Vũ ngồi trong gian phòng khách của Uẩn Kim Đường, trước mặt anh là bản vẽ phục dựng lại cấu trúc của chính ngôi nhà này. Những đường nét mực tàu đen nhánh trên giấy tuyên thành phản ánh tư duy của một kiến trúc sư bậc thầy, nhưng cũng đồng thời chứa đựng những tính toán về phong thủy mà chỉ người trong giới tâm linh mới hiểu. Ngón tay anh khẽ lướt qua vị trí gian thứ 13 – nơi từng là hầm mộ giam cầm biết bao oán linh của dòng họ Trần Phi.

Vết bớt hình hoa sen sau gáy anh khẽ nhói lên một nhịp. Nó không còn là cảm giác nóng cháy, đau đớn như khi con nhện đỏ bò trườn dưới da thịt, mà là một luồng điện thanh khiết nhưng lạnh lẽo, một lời nhắc nhở rằng anh không còn là một người bình thường. Anh là “Thầy giữ cửa”, là người đứng giữa hai bờ thực ảo, gánh trên vai món nợ máu trải dài qua chín thế hệ.

— Vũ, anh lại thức trắng đêm à?

Tiếng nói dịu dàng của Linh Chi vang lên từ phía cửa. Cô bước vào, trên tay bưng một khay trà nhỏ tỏa khói nghi ngút. Dù đôi mắt âm dương vẫn phải che giấu dưới lớp kính râm mờ, nhưng dáng vẻ của Linh Chi đã bớt đi phần u sầu, mong manh của ngày trước.

Phi Vũ mỉm cười, gập bản vẽ lại:
— Chỉ là có chút việc cần suy nghĩ. Cụ Mười hôm nay thế nào rồi?

Linh Chi đặt chén trà xuống bàn, giọng hơi trầm xuống:
— Cụ vẫn vậy, ngồi lặng lẽ bên bờ hồ Hắc Thủy, nhìn về phía rặng núi. Sáng nay, khi em mang thuốc đến, cụ nhìn em rất lạ. Cụ bảo… mùa hoa Bỉ Ngạn đã qua, nhưng gốc rễ của nó vẫn đang hút máu từ lòng đất để nuôi dưỡng một mầm non mới.

Phi Vũ nhíu mày. Lời nói của Cụ Mười chưa bao giờ là vô nghĩa. Sự chuyển hóa của lời nguyền sang hình dạng hoa sen chỉ là cách thức che đậy đi một sự thật đáng sợ hơn: nghiệp lực không mất đi, nó chỉ ẩn tàng.

Đúng lúc đó, từ phía sân ngoài có tiếng bước chân dồn dập. Đại úy Huy bước vào, vẻ mặt không giấu nổi sự căng thẳng. Trên tay anh cầm một tập hồ sơ dày cộm, dấu niêm phong của Cục Quản lý Hiện tượng Lạ vẫn còn mới nguyên.

— Có chuyện gì sao, Huy? — Phi Vũ đứng dậy, trực giác mách bảo anh điều không lành.

Huy đặt tập hồ sơ lên bàn, nhìn thẳng vào mắt Phi Vũ:
— Tôi đã bí mật dùng thẩm quyền của mình để truy xuất vào tàng thư của dự án “Mắt Quỷ”. Có một phần hồ sơ bị niêm phong đen mà ngay cả cấp trên của tôi cũng không được phép chạm vào. Nhưng kỳ lạ là, nó lại ghi tên cậu… và một cái tên khác chưa từng xuất hiện.

Huy lật đến một trang giấy ố vàng, bên trên là hình vẽ một đứa trẻ sơ sinh đang nằm trong một loại trận pháp kỳ quái. Điều kinh khủng nhất là trên trán đứa trẻ đó không có mắt, chỉ có một vết nứt dọc rỉ máu.

— “Huyết thệ tương lai” — Huy đọc thầm tiêu đề — Hồ sơ này được viết từ 30 năm trước, ngay khi cậu còn chưa chào đời. Nó ghi lại một giao kèo bí mật giữa cha cậu và một thế lực không xác định để đổi lấy mạng sống cho cậu vào năm 27 tuổi.

Trái tim Phi Vũ thắt lại. Anh nhớ đến người cha đã tự sát để trì hoãn lời nguyền cho mình. Hóa ra, cái giá phải trả không chỉ là mạng sống của ông, mà còn là một thứ gì đó khủng khiếp hơn.

Phi Vũ cầm tờ giấy lên, tay hơi run. Ở dòng cuối cùng, nét mực nhòe nhoẹt ghi rõ: *”Huyết mạch họ Trần không thể tuyệt diệt. Để xóa bỏ nợ cũ, phải dùng một Linh Thai thuần khiết. Đứa trẻ mang dòng máu của Kẻ Giữ Cửa và Người Có Đôi Mắt Âm Dương sẽ là chìa khóa cuối cùng.”*

Không gian trong phòng đột ngột trở nên đặc quánh. Ánh sáng mặt trời như bị một bàn tay vô hình che khuất. Linh Chi đứng bên cạnh, sắc mặt trắng bệch. Câu chữ đó… chẳng phải đang ám chỉ đến cô và Phi Vũ sao? Một đứa con của hai người họ?

— Đây không phải là một dự báo đơn thuần — Linh Chi thảng thốt, giọng cô run rẩy — Em… em vừa thấy nó.

— Em thấy gì? — Phi Vũ vội vàng nắm lấy vai em gái họ (dù trên danh nghĩa họ là anh em, nhưng sợi dây liên kết linh hồn lại sâu sắc hơn thế).

Linh Chi run rẩy tháo chiếc kính râm. Đôi mắt âm dương của cô lúc này không nhìn vào thực tại, mà đang nhìn vào một khoảng không gian vặn vẹo.
— Em thấy một đứa bé… nó đang ngồi giữa đống đổ nát của Uẩn Kim Đường. Nó không có khuôn mặt, giống hệt như Bà Chúa năm xưa. Nhưng đôi bàn tay nó nhỏ xíu, cứ cào cấu vào vết bớt hoa sen sau gáy anh. Nó gọi… cha. Tiếng gọi của nó như tiếng kim loại rít trên kính, đau đớn và thù hận vô cùng.

Phi Vũ lùi lại một bước, đụng phải chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ. Nỗi sợ hãi lớn nhất của anh không phải là cái chết của chính mình, mà là việc vô tình gieo rắc sự thống khổ cho một sinh linh khác.

Huy đập mạnh tay xuống bàn:
— Tào lao! Đây chỉ là những lời tiên tri quái đản từ đời trước. Phi Vũ, chúng ta đang sống ở thời hiện đại, không ai có thể bắt cậu phải có con hay bắt đứa bé đó phải gánh tội thay ai cả.

Phi Vũ lắc đầu, ánh mắt u uẩn:
— Huy à, anh chưa hiểu hết sự đáng sợ của “Huyết thệ”. Trong thế giới tâm linh, thời gian không phải là một đường thẳng. Những gì cha tôi đã ký, linh hồn tôi đã mặc nhiên thừa nhận. Đứa bé đó không cần phải ra đời bằng xương bằng thịt để tồn tại. Nó đang lớn dần trong chính tâm thức của dòng họ này.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía hầm rượu nơi anh từng tiêu diệt “Rượu Oán”.
— Dự án Mắt Quỷ không đơn giản chỉ là theo dõi chúng ta. Họ đang nuôi dưỡng đứa bé đó trong một chiều không gian khác. Họ muốn tạo ra một thực thể có khả năng điều khiển toàn bộ địa mạch của vùng đất này thông qua sức mạnh của huyết thống họ Trần.

Đột nhiên, từ ngoài vườn, một làn sương mù trắng xóa bất ngờ xuất hiện, bao phủ lấy toàn bộ dinh thự. Tiếng hát ru ai oán từng khiến Phi Vũ ám ảnh những ngày đầu trở về bỗng dưng vọng lại. Nhưng lần này, ca từ đã thay đổi.

*”Ầu ơ… hoa sen nở giữa vũng bùn máu…*
*Đứa con của bóng tối tìm về cội nguồn…*
*Nợ chín đời cha trả không hết…*
*Để con thơ khâu lại miệng linh hồn…”*

Tiếng hát ru mỗi lúc một gần, dường như phát ra ngay dưới gầm sàn nhà. Huy rút súng ra, cảnh giác nhìn xung quanh, nhưng đối với những thứ này, vũ khí nóng chỉ là đồ chơi.

Phi Vũ nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng khí tức. Anh nhận thấy một sự chuyển động kỳ lạ trong mạch máu của mình. Vết bớt hoa sen bắt đầu đập theo nhịp tim. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào tâm trí anh: cảm giác của sự khát khao được hiện hữu, sự ấm áp trộn lẫn với oán hận cực độ. Đó là cảm xúc của một đứa trẻ bị chối bỏ ngay cả khi chưa được hình thành.

— Nó ở đây — Phi Vũ thì thầm, giọng khản đặc — Nó không ở trong tương lai, nó đã hiện diện rồi.

Anh bước ra giữa sân, đứng giữa làn sương lạnh lẽo. Linh Chi và Huy vội vàng đi theo. Giữa màn sương, một cái bóng nhỏ xíu, cao khoảng đầu gối người lớn, đang ngồi quay lưng lại phía họ. Đứa bé mặc một chiếc áo yếm màu đỏ tươi, một màu đỏ rợn người như máu mới chảy.

— Con… — Phi Vũ định thốt ra lời nhưng cổ họng nghẹn lại.

Cái bóng nhỏ ấy từ từ quay đầu lại. Đúng như lời Linh Chi kể, khuôn mặt đứa bé phẳng lì, không có ngũ quan. Chỉ có giữa trán là một vết rạch dọc. Khi nó “nhìn” về phía Phi Vũ, vết rạch ấy mở ra, lộ ra một nhãn cầu màu vàng đồng với con ngươi hình chữ thập – Mắt Quỷ.

Đứa bé không nói bằng miệng, nhưng tiếng vang vọng trực tiếp vào đại não của ba người:
*”Tại sao cha lại muốn giết con? Tại sao cha lại muốn cắt đứt huyết thệ? Nếu không có nợ máu, con làm sao có thể được sinh ra?”*

Phi Vũ thấy tim mình đau thắt lại. Một loại bản năng phụ tử kỳ quái nảy sinh trong anh, khiến anh muốn bước đến ôm lấy thực thể tà ác ấy vào lòng. Nhưng lý trí của một người thầy giữ cửa ngăn anh lại.

— Ngươi không phải con tôi — Phi Vũ đanh giọng, dù mắt anh đã đỏ hoe — Ngươi là dư nghiệt oán hận của hàng nghìn linh hồn bị dòng họ Trần vùi dập. Đừng lấy hình hài của một đứa trẻ để hòng lung lạc ta.

Đứa bé đứng dậy, đôi bàn tay bé xíu bắt đầu thực hiện những ấn quyết vô cùng phức tạp, những ấn quyết mà ngay cả Cụ Mười cũng chưa chắc đã thuần thục.
*”Con là tất cả những gì cha còn lại. Nếu cha từ bỏ con, toàn bộ làng Cổ Nguyệt sẽ biến thành mộ huyệt cho sự thức tỉnh của con. Cha chọn đi, sự sống của họ hay sự tồn tại của con?”*

Sương mù bắt đầu chuyển sang màu đỏ. Những người dân làng đang đi làm đồng ngoài kia đột ngột đứng khựng lại, đôi mắt họ trợn trừng, máu từ khóe mắt bắt đầu rỉ ra. Họ đang bị ảnh hưởng bởi quyền năng của Mắt Quỷ từ đứa bé.

Linh Chi bỗng nhiên quỳ thụp xuống, hai tay ôm lấy bụng, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn.
— Vũ… nó đang… nó đang rút lấy linh khí từ em. Nó muốn mượn cơ thể em để hiện thực hóa bản thân!

Huy định xông đến bảo vệ Linh Chi nhưng bị một lực đẩy vô hình hất văng vào vách tường.

Phi Vũ đứng giữa tâm bão của oán khí. Anh nhận ra rằng việc biến hóa vết bớt thành hoa sen chỉ là giai đoạn đầu của một thử thách lớn hơn. Hoa sen tượng trưng cho sự thanh sạch, nhưng nó phải mọc ra từ bùn. Đứa trẻ này chính là lớp “bùn” dơ bẩn nhất mà anh phải đối mặt để đạt được sự giác ngộ thực sự.

— Ngừng lại ngay! — Phi Vũ hét lên. Anh không dùng đến pháp bảo, mà dùng chính bàn tay mình khứa một đường vào lòng bàn tay. Máu anh chảy ra, mang theo ánh kim quang nhàn nhạt của Huyết Kế đã được chuyển hóa.

Anh bước đến gần đứa bé, mặc cho oán khí xung quanh xâu xé da thịt. Từng bước chân của anh như giẫm lên bàn chông.
— Nếu ngươi muốn có một người cha, ta sẽ cho ngươi tình thương của người cha. Nhưng nếu ngươi muốn có một vật chứa cho ác quỷ, thì ta sẽ là người chấm dứt nó ngay tại đây!

Phi Vũ ôm chầm lấy đứa bé không mặt. Một luồng oán lực cực lớn từ nó tràn vào cơ thể anh, nổ tung trong kinh mạch. Vết bớt hoa sen trên gáy anh phát ra ánh sáng chói lòa, bao trùm lấy cả hai.

Trong khoảnh khắc ấy, Phi Vũ thấy lại ký ức của hàng trăm năm trước. Anh thấy một người đàn bà họ Trần đứng trên đỉnh núi, khóc lóc cầu xin trời đất cho một đứa con, để rồi đổi lại bằng việc hiến tế con mình cho quỷ dữ để giữ gìn gia nghiệp. Đứa trẻ này là sự hội tụ của tất cả những “đứa trẻ hiến tế” qua các đời họ Trần.

— Ta xin lỗi — Phi Vũ thì thầm bên tai đứa bé — Đã quá đủ đau đớn rồi. Để ta gánh thay con.

Bằng ý chí của một kiến trúc sư chuyên về các công trình trấn yểm, Phi Vũ tự biến cơ thể mình thành một ngôi đền giam cầm oán hận. Anh dùng năng lực chuyển hóa để hút toàn bộ linh khí tà ác từ đứa bé vào vết bớt hoa sen.

Cái bóng của đứa bé bắt đầu mờ dần. Mắt Quỷ trên trán nó dần nhắm lại. Trước khi biến mất hoàn toàn vào trong cơ thể Phi Vũ, đứa bé dường như đã có một khuôn mặt – một khuôn mặt giống hệt Phi Vũ lúc nhỏ, đang mỉm cười nhẹ nhõm.

Sương mù tan biến nhanh như lúc nó đến. Nắng lại bừng lên trên sân Uẩn Kim Đường. Linh Chi ngất lịm đi, Huy cũng từ từ gượng dậy, thở dốc.

Phi Vũ đứng lặng giữa sân, đôi mắt anh bây giờ mang một sắc thái sâu thẳm, bí ẩn hơn bao giờ hết. Anh sờ lên gáy mình. Hoa sen vẫn ở đó, nhưng ở tâm hoa giờ xuất hiện một chấm đỏ nhỏ như một giọt máu sơ sinh.

— Vũ? Cậu không sao chứ? — Huy chạy lại gần.

Phi Vũ chậm rãi quay lại, gương mặt anh điềm tĩnh đến đáng sợ:
— Tôi ổn. Nhưng bí mật về đứa con tương lai… nó không phải là một đứa trẻ bằng xương thịt. Nó là cái “Nghiệp” mà tôi sẽ phải mang theo đến cuối đời.

Anh nhìn về hướng núi phía sau làng, nơi ẩn giấu lối vào bí mật của dự án Mắt Quỷ.
— Huy, hãy chuẩn bị xe. Chúng ta không thể chờ chúng tìm đến nữa. Tôi phải tìm gặp kẻ đã lập ra hồ sơ này. Kẻ đó biết sự thật về mẹ tôi… và lý do thực sự tại sao đứa trẻ này lại nhắm vào Linh Chi.

Tập hồ sơ trên bàn gió thổi lật trang. Trang cuối cùng mà lúc nãy Phi Vũ chưa kịp đọc hết, những dòng chữ chợt mờ đi và thay bằng những nét vẽ đỏ tươi như máu mới khô:
*”Cha đã đón con vào trong người rồi. Từ bây giờ, chúng ta là một. Cha là nhà, con là linh hồn của ngôi nhà đó. Đừng bao giờ tìm cách đuổi con đi, nếu không… nhà sẽ sụp.”*

Phi Vũ bước đi, bóng lưng anh đổ dài trên mặt sân gạch cổ. Uẩn Kim Đường vẫn đứng đó, bề thế và tĩnh mịch, nhưng dưới nền móng sâu thẳm của nó, một tiếng tim thai mới vừa bắt đầu đập nhịp đầu tiên, đều đặn và lạnh lẽo.

Anh biết, trận chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu. Không còn là ma quỷ từ quá khứ, mà là “con quỷ” anh đang nuôi dưỡng trong chính huyết mạch mình – đứa con của lời nguyền tương lai. Một sự trân trối mới đã hình thành, và kiến trúc sư Trần Phi Vũ sẽ phải thiết kế ra một bản vẽ vĩ đại hơn bất cứ công trình nào anh từng làm: Bản vẽ của một sự cứu rỗi tuyệt đối cho đứa trẻ không tên đang nằm ngủ trong gáy mình.

Trên đường ra cổng, Phi Vũ gặp Cụ Mười đang đứng đó, dựa lưng vào gốc đa. Cụ không nói gì, chỉ trao cho anh một cái túi gấm nhỏ màu đen.
— Trong này là tro cốt của người mẹ đã sinh ra “Bà Chúa Không Mặt”. Hãy dùng nó nếu đứa trẻ đó thức tỉnh lần nữa. Nhưng nhớ kỹ, máu mủ là xiềng xích, cũng là đôi cánh. Chỉ có người mang “Căn Cốt” kiến trúc mới có thể xây dựng lại tương lai cho một dòng họ đã mục ruỗng tận rễ.

Phi Vũ nhận lấy túi gấm, gật đầu tôn kính. Anh bước lên chiếc xe jeep của Huy, bỏ lại sau lưng ngôi nhà đầy những bí mật chết người. Linh Chi tỉnh dậy ở băng ghế sau, cô đưa tay sờ vào bụng mình, một cảm giác trống rỗng nhưng đau đớn vẫn còn đó. Cô biết, tương lai của cô và Phi Vũ giờ đây đã bị buộc chặt vào thực thể nhỏ bé kia.

Chiếc xe lao đi trong ánh hoàng hôn rực đỏ như máu, tiến thẳng về phía rừng sâu – nơi những bí mật lớn hơn về “Huyết thệ Bình Yên” và dự án “Mắt Quỷ” đang chờ đợi để bị phanh phui. Một chương mới đầy máu và lệ lại bắt đầu mở ra cho những kẻ mang dòng máu họ Trần bị nguyền rủa.

Những tà tà ráng chiều tạt qua cửa kính, soi rõ gương mặt Phi Vũ. Trong một thoáng, hình phản chiếu của anh trong gương không phải là anh, mà là một gương mặt trẻ thơ với con mắt quỷ đang hé mở, khẽ mỉm cười với thế giới người sống mà nó hằng thèm khát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8