Lời Nguyền Của Dòng HọChương 199: Kết hôn và cuộc sống mới
Chương 199: Kết hôn và cuộc sống mới
Nắng sớm ở Đà Lạt không mang cái vị hanh hao, lạnh lẽo đến tận xương tủy như sương mù làng Cổ Nguyệt. Nó dịu dàng như một dải lụa mỏng, luồn qua kẽ lá thông, rớt xuống bậu cửa sổ gỗ của ngôi biệt thự nhỏ nằm tách biệt trên sườn đồi.
Trần Phi Vũ thức dậy khi đồng hồ vừa điểm sáu giờ sáng. Đã bao nhiêu lâu rồi anh không còn bị đánh thức bởi tiếng la hét trong ác mộng, hay cảm giác nghẹt thở như có một đôi bàn tay vô hình siết lấy cổ họng? Anh không nhớ rõ. Chỉ biết rằng kể từ ngày từ đường họ Trần sụp đổ trong trận đại hỏa hoạn thanh tẩy ấy, gánh nặng ngàn cân trên vai anh đã hoàn toàn biến mất.
Anh nghiêng người, lặng lẽ ngắm nhìn người con gái đang ngủ say bên cạnh. Linh Chi. Đôi lông mày của cô không còn nhíu chặt trong lo âu, làn da tái nhợt ngày xưa giờ đã ửng lên sắc hồng của sức sống. Chiếc kính râm thường trực giờ nằm im lìm trên kệ sách. Đôi mắt âm dương của cô, thứ từng là nỗi nguyền rủa khiến cô phải nhìn thấy những linh hồn vất vưởng, giờ đây đã lùi vào dĩ vãng. Cụ Mười nói rằng, khi oán khí của Bà Chúa Không Mặt tan biến, huyết mạch họ Trần cũng được tịnh hóa, năng lực thiên bẩm ấy của Linh Chi sẽ dần khép lại, trả lại cho cô một đôi mắt của người bình thường.
Phi Vũ đưa tay chạm nhẹ vào gáy mình. Làn da nhẵn mịn, không còn dấu vết của con nhện đỏ hung hiểm. Lời nguyền Huyết Ấn đã thực sự chấm dứt.
Hôm nay là một ngày đặc biệt. Hôm nay là ngày họ tổ chức lễ cưới.
Lễ cưới của họ không có hàng trăm khách mời hào nhoáng như những bữa tiệc xã giao của gia tộc họ Trần năm xưa. Nó cũng chẳng có sự hiện diện của các vị trưởng lão đạo mạo với những mưu tính thâm hiểm. Chỉ có vài người bạn thân thiết, và những người đã cùng họ đi qua cửa tử.
“Dậy thôi nào, cô dâu của anh.” Phi Vũ thì thầm, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Chi.
Linh Chi khẽ mở mắt, nụ cười của cô rạng rỡ như ánh bình minh đang tràn vào căn phòng. “Anh dậy sớm thế? Lo lắng à?”
“Anh không lo lắng,” Phi Vũ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đan chặt các ngón tay vào nhau. “Anh chỉ cảm thấy… cuối cùng chúng ta cũng đã chạm được vào hiện thực này.”
Dưới sảnh nhà, tiếng cười nói đã bắt đầu rộn rã. Cảnh sát Huy – giờ đã rời lực lượng để làm một công việc văn phòng bình lặng sau những sang chấn tâm lý từ vụ án làng Cổ Nguyệt – đang hì hục cùng các thợ cắm hoa trang trí lễ đài ngoài vườn. Anh ta mặc một chiếc sơ mi trắng giản dị, gương mặt đã mất đi vẻ sắc lạnh của một đặc vụ hình sự, thay vào đó là sự thư thái của một người vừa được tái sinh.
“Này Vũ! Đừng có mà tình tứ nữa, xuống đây giúp tôi một tay với mấy thùng rượu này!” Huy ngẩng lên, nhìn thấy Phi Vũ bên cửa sổ liền hét lớn, giọng nói vang vọng khắp thung lũng.
Bên cạnh Huy, Cụ Mười đang ngồi trên chiếc ghế mây, chậm rãi nhấp chén trà sen. Cụ không còn mặc bộ đồ chàm rách nát mang mùi nhang cúng nữa. Cụ mặc một bộ áo dài lụa màu mận chín, trông giống như một ông tiên già hiền từ đang ngắm nhìn đám cháu con. Đôi mắt mù một bên của cụ vẫn nheo lại như đang quan sát một điều gì đó xa xăm, nhưng hơi thở của cụ đã không còn vương oán khí. Cụ đã hoàn thành sứ mệnh của một “kẻ canh chừng”, giờ đây cụ chỉ là người chứng kiến sự bắt đầu của một trang sử mới.
Buổi lễ diễn ra trong khu vườn đầy hoa cẩm tú cầu. Phi Vũ không chọn những loại hoa mang ý nghĩa tâm linh truyền thống, anh muốn một khởi đầu đơn giản và đẹp đẽ nhất.
Khi tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng vang lên, Linh Chi bước ra trong bộ váy cưới màu trắng tinh khôi, trên tay ôm một bó hoa dại hái ngay trong rừng. Cô bước đi chậm rãi trên thảm cỏ xanh mướt. Không có bóng ma nào bám theo gót chân cô. Không có hơi lạnh của âm ty rình rập ở các góc tối. Không gian này chỉ có mùi thơm của đất sét ấm áp, của nhựa thông và của sự sống.
Phi Vũ đứng ở cuối con đường, tim anh đập mạnh. Với tư cách là một kiến trúc sư, anh đã xây dựng rất nhiều ngôi nhà, nhưng đây là lần đầu tiên anh xây dựng được một mái ấm thật sự – một mái ấm không có bóng ma.
Huy đóng vai trò là người chứng hôn. Anh bước lên trước, giọng nói trầm ổn: “Chúng ta đều là những kẻ đã nhìn thấy bóng tối sâu nhất của kiếp người. Chúng ta đã thấy những lời nguyền, sự phản bội và cái chết. Nhưng hôm nay, đứng ở đây, chúng ta tôn vinh sự lựa chọn của hai người bạn của chúng ta. Lựa chọn bước ra khỏi bóng tối để yêu thương.”
Phi Vũ cầm lấy nhẫn cưới, nhìn sâu vào đôi mắt Linh Chi. Anh nói, giọng không hề run rẩy: “Chi à, từ hôm nay, anh không còn hứa sẽ bảo vệ em khỏi những lời nguyền nữa, vì chúng ta đã phá vỡ chúng. Anh chỉ hứa sẽ cùng em già đi trong ngôi nhà này, hứa rằng mỗi sớm mai em thức dậy, điều đầu tiên em nhìn thấy sẽ là ánh nắng, chứ không phải sương mù.”
Nước mắt Linh Chi lăn dài, cô mỉm cười gật đầu: “Em chấp nhận, Vũ ạ. Dù tương lai có thế nào, chỉ cần không phải là một mình trong bóng tối, em đều cam lòng.”
Khoảnh khắc họ trao nhau nụ hôn, Cụ Mười từ phía dưới lặng lẽ rải một vốc muối và gạo ra đất – một thói quen cũ của cụ, nhưng lần này không phải để trừ tà, mà là để tạ ơn đất trời đã cho một dòng máu lụi tàn được đâm chồi nảy lộc mới.
Bữa tiệc tối diễn ra giản dị ngay trên bãi cỏ. Họ ăn những món đặc sản địa phương, uống rượu vang đỏ và nhắc lại những chuyện đã qua như những kỷ niệm từ một kiếp sống khác.
“Các cậu có định quay về ngôi làng đó nữa không?” Huy đột ngột hỏi, mắt nhìn về phía những ngọn núi xa mờ phía Bắc.
Phi Vũ lắc đầu: “Nơi đó đã kết thúc rồi. Tôi đã ký giấy tặng lại toàn bộ khu đất cũ của dinh thự cho địa phương để họ xây dựng công viên và trường học. Những gì cần bị chôn vùi đã được chôn vùi. Tôi chỉ giữ lại những bản vẽ… không phải để xây dựng lại, mà để nhắc nhở bản thân rằng nền móng của sự giàu sang nếu không được xây từ lòng người thì sớm muộn cũng đổ sụp.”
Linh Chi tựa đầu vào vai Phi Vũ: “Em cũng không còn muốn nghe thấy những âm thanh của quá khứ nữa. Em muốn nghe tiếng con trẻ, nghe tiếng gió trong rừng thông này.”
Cụ Mười lên tiếng, giọng cụ khàn khàn nhưng minh mẫn lạ thường: “Sông Hắc Thủy đã chảy xiết hơn để cuốn đi oán hận. Bà Chúa Không Mặt đã có khuôn mặt của một thiên thần trước khi siêu thoát. Hết rồi, các cháu ạ. Từ giờ, các cháu chỉ việc sống cho mình.”
Đêm xuống, Đà Lạt chìm trong sự yên tĩnh tuyệt đối. Sau khi tiễn Huy và Cụ Mười về phòng khách ở khu nhà phía dưới, Phi Vũ và Linh Chi trở lại căn phòng của mình.
Phi Vũ đứng ngoài ban công, nhìn xuống ngôi nhà mà mình tự tay thiết kế. Anh đã sử dụng những kiến thức phong thủy tích cực nhất: tụ khí đón lành, thông gió đẩy tà. Mỗi viên gạch đều được anh kiểm tra kỹ lưỡng, đảm bảo không có bất kỳ ký hiệu hay trận pháp ám hại nào được cài cắm. Đây là ngôi nhà của ánh sáng.
Linh Chi bước đến phía sau, ôm lấy eo anh. “Anh vẫn còn suy nghĩ sao?”
“Anh đang cảm nhận cảm giác của một người bình thường,” Phi Vũ xoay người lại, ôm cô vào lòng. “Hóa ra, không phải chạy trốn cái chết, mà là được chờ đợi ngày mai, mới chính là sự hạnh phúc nhất.”
Trên bàn làm việc của anh, bản vẽ cây cầu mà anh ấp ủ bấy lâu đã hoàn thiện. Nó không chỉ là cây cầu kết nối giao thông, mà anh đặt tên cho nó là “Cầu Giải Thoát”. Đó sẽ là dự án lớn đầu tiên anh thực hiện trong tư cách một kiến trúc sư tự do, xây dựng vì cộng đồng thay vì phục vụ mục đích tâm linh của gia tộc.
Trong góc phòng, chiếc chìa khóa xương và mảnh gương vỡ của dòng họ đã được anh bỏ vào một chiếc hộp chì, khóa chặt và chôn sâu dưới gốc cây tùng già trong vườn. Đó là sự nhắc nhở về những gì đã xảy ra, nhưng chúng sẽ không bao giờ có thể gây hại cho ai nữa.
“Vũ này,” Chi khẽ nói, ánh mắt nhìn ra xa, “Em nghĩ… nếu sau này chúng ta có con, chúng ta sẽ kể cho chúng nghe về gia tộc họ Trần như thế nào?”
Phi Vũ trầm ngâm một lát rồi đáp: “Chúng ta sẽ kể cho chúng nghe rằng, đã từng có một gia đình rất giàu có nhưng không hạnh phúc vì họ mang nợ quá nhiều. Và rồi, có một chàng trai và một cô gái đã dũng cảm mang hết sự giàu có ấy đi trả nợ, để đổi lấy một cuộc sống giản đơn trong ngôi nhà gỗ này. Chúng không cần phải tự hào về dòng máu họ Trần, chúng chỉ cần tự hào về cách cha mẹ chúng đã lựa chọn làm người tốt.”
Linh Chi mỉm cười, áp mặt vào lồng ngực ấm nóng của chồng. Nhịp tim anh đập đều đặn, mạnh mẽ, không còn tiếng vang vọng của những tiếng gào thét u uất từ từ đường xưa cũ.
Dưới thung lũng, ánh đèn của những nhà lồng trồng hoa sáng rực như những vì sao rớt xuống nhân gian. Một mùa đông sắp đi qua, mang theo toàn bộ những ký ức kinh hoàng về làng Cổ Nguyệt, về con nhện đỏ, về máu và sự điên loạn.
Trần Phi Vũ nhìn lên bầu trời đêm. Vầng trăng bạc trắng treo cao, tĩnh lặng và thanh bình. Lần đầu tiên sau hai mươi bảy năm cuộc đời, anh thấy ánh trăng không còn mang màu máu, không còn là điểm báo của sự chết chóc.
Đó chỉ là ánh trăng của một đêm tân hôn ngọt ngào.
Ngày mai, anh sẽ bắt đầu công việc tại văn phòng kiến trúc mới. Linh Chi sẽ bắt đầu khu vườn thảo mộc của riêng mình. Cụ Mười sẽ nhàn nhã câu cá bên hồ. Huy sẽ tìm thấy một cô gái bình thường để yêu thương.
Cuộc đời của họ, sau bao nhiêu biến cố kinh thiên động địa, cuối cùng đã thu lại trong mấy chữ giản đơn: Một mái ấm không có bóng ma.
Và đó, chính là phép màu lớn nhất mà họ đã giành lấy được từ bàn tay quỷ dữ.
Hết chương 199.