Ẩn Sĩ Cafe Phố ThịChương 13: Những Giấc Mơ Về Cổ Tự
Cảm giác “nặng não” và bi quan cũng dần tan biến, nhường chỗ cho một sự thanh thản hiếm có.
***
Cùng lúc đó, tại quán “Phê” đã đóng cửa, Diệp Phàm đang ngồi thiền trong không gian tĩnh mịch. Anh khẽ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía thành phố Đà Nẵng đang chìm trong ánh đèn đêm.
Anh cảm nhận được một luồng “khí vận” u ám, nặng nề từ hướng căn penthouse của Thanh Tuyền đang dần tan biến, như một đám mây đen bị gió cuốn đi. Thay vào đó, một luồng khí trong trẻo, nhẹ nhàng hơn, mang theo năng lượng của sự kết nối, của niềm hy vọng và sự hàn gắn đang từ từ trỗi dậy.
Anh mỉm cười nhẹ. “Tuyền… cuối cùng cũng tìm thấy \’đường link\’ của mình rồi.” Anh biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Cái \”virus tâm linh\” của Lão Đại vẫn còn đó, và những \”bug\” lớn hơn vẫn đang chờ đợi. Nhưng ít nhất, một \”đồng minh\” tiềm năng đã bắt đầu \”online\” trở lại. Và với một người thông minh, kiên cường như Thanh Tuyền, anh tin rằng cô sẽ sớm trở thành một \”pro gamer\” trong cuộc chiến này.
***
Đêm khuya, quán “Phê” chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều như một bài ca ru ngủ của thời gian. Diệp Phàm bước vào, đặt bộ đồng xu cổ và chiếc la bàn phong thủy lên bàn thờ nhỏ. Mùi trầm hương dịu nhẹ vừa xua tan không khí u ám còn sót lại trong quán, vừa xoa dịu đôi chút sự mệt mỏi đang vắt kiệt tâm trí anh. Việc hóa giải “bug” tà khí ở gốc cây đa ban sáng tuy thành công, nhưng lại tiêu hao tâm lực hơn anh tưởng. Cứ như vừa chạy deadline xuyên đêm rồi còn phải “fix” cả tá lỗi vặt vậy.
Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc, nhắm mắt định thiền định. Nhưng hôm nay, có vẻ “mạng” tâm linh của anh hơi “lag”. Thay vì chìm vào cõi tịnh, tâm trí anh lại bị những luồng năng lượng hỗn tạp từ thành phố quấy nhiễu. Anh cảm nhận rõ ràng “sóng” tà khí của Lão Đại vẫn đang cuộn trào từ phía Cầu Rồng, như một “phần mềm độc hại” đang “spam” khắp nơi, gây ra những “pop-up” lo lắng, bồn chồn trong tâm trí những người dân nhẹ dạ. Mấy cái “hot trend” mê tín dị đoan của “Thầy Phát Tài” đúng là “viral” quá mức cho phép rồi.

Anh khẽ mở mắt, nhìn về phía cây phát tài trong quán. Dù đã được anh “debug” một phần, nhưng nó vẫn chưa hoàn toàn xanh tốt trở lại, vài chiếc lá non nhú ra còn e ấp, yếu ớt. Ly nước lọc trên quầy pha chế, dù đã được thay mới, vẫn có chút gì đó lờ mờ, không trong veo như mọi khi. Diệp Phàm khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo chút bất lực của một “dev” đang phải đối mặt với một “hệ thống” quá phức tạp. Cuộc chiến này, đúng là “hard mode” rồi.
Anh nằm xuống chiếc sofa dài trong quán, cố gắng tìm chút bình yên trong giấc ngủ. Có lẽ một giấc ngủ sâu sẽ giúp anh “reset” lại tâm trí, sạc đầy “pin” năng lượng để tiếp tục cuộc chiến “chống virus” của mình.
***
Giấc mơ đến, mờ ảo như một bức tranh thủy mặc bị nhòe bởi dòng thời gian. Diệp Phàm thấy mình là một thiếu niên, mặc đạo bào giản dị, đứng trước một ngôi cổ tự cổ kính nằm lưng chừng núi Ngũ Hành Sơn. Ngôi chùa chìm trong sương khói, tiếng chuông chùa vọng xa, từng hồi từng hồi như tiếng “notification” từ một thế giới khác.
Anh thấy mình đang lật giở những cuốn sách cổ về Kinh Dịch, nét chữ Hán bay bổng nhưng khó hiểu, cứ như đang đọc một bộ “code” cổ đại mà không có tài liệu hướng dẫn vậy.
Một bóng người cao lớn, uy nghiêm xuất hiện. Đó là Sư Bá Thông, nhưng khuôn mặt ông mờ nhạt, chỉ thấy đôi mắt sắc lạnh và bộ râu bạc phơ. Cứ như một nhân vật \”NPC\” chưa được \”render\” hoàn chỉnh.
Giọng nói trầm hùng vang lên, không rõ lời, nhưng mang theo cảm giác vừa răn dạy, vừa tiếc nuối. Nó cứ như tiếng \”bug report\” mà anh không thể giải mã được.
Cảnh vật chuyển động nhanh, chớp nhoáng: những ngọn nến lung linh trong phòng tu, những lá bùa cổ được viết trên giấy vàng, hình ảnh Diệp Phàm thiếu niên ngồi gieo quẻ dưới ánh trăng, cứ như một đoạn \”cutscene\” được tua nhanh vậy.

Giấc mơ đột ngột gián đoạn. Diệp Phàm giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lấm tấm. Anh cảm thấy một sự khó chịu, bồn chồn không tên, cứ như vừa bị \”crash game\” giữa chừng. Anh nhìn ra cửa sổ, thấy ánh trăng mờ nhạt, treo lơ lửng giữa nền trời đêm. Anh biết, đây không phải là một giấc mơ bình thường. Có lẽ Sư Bá Thông đang cố gắng \”ping\” anh từ xa.
***
Diệp Phàm cố gắng trấn tĩnh, uống một ngụm nước rồi nhắm mắt lại. “Hệ thống” tâm trí anh dường như đã sẵn sàng hơn để tiếp nhận “thông điệp”. Giấc mơ quay trở lại, lần này rõ ràng và chi tiết hơn, cứ như vừa được “load” lại ở độ phân giải cao nhất.
Diệp Phàm (thiếu niên) đang đứng trước Sư Bá Thông trong một căn phòng tu tập đầy sách cổ và vật phẩm phong thủy. Cả hai đang tranh luận gay gắt, không khí căng thẳng như một cuộc “war” trên mạng xã hội.
“Phàm nhi, con quá chấp niệm vào thế tục. Đạo học là để tu tâm dưỡng tính, để thấu hiểu vạn vật, không phải để can thiệp vào những chuyện phàm trần, càng không phải để phơi bày trước mắt kẻ phàm phu tục tử! Con đang làm ô uế đạo học!” Giọng Sư Bá Thông trầm hùng, vang vọng khắp căn phòng, mang theo sự nghiêm khắc và cả chút thất vọng.
Diệp Phàm (thiếu niên) ngẩng đầu, ánh mắt kiên định không chút nao núng, như một \”thanh niên cứng\” đang bảo vệ lý tưởng của mình. “Sư phụ! Đạo không phải là ẩn mình trốn tránh. Nếu đạo chỉ để tự tu, vậy thì làm sao giúp đỡ chúng sinh đang lầm lạc? Con tin rằng trí tuệ cổ xưa phải được ứng dụng vào cuộc sống hiện đại, để soi sáng những tâm hồn đang tìm kiếm, đang ‘mất định hướng’ giữa dòng đời ‘ảo’ này.”
Sư Bá Thông nhìn Diệp Phàm bằng ánh mắt sắc lạnh, như thể đang \”scan\” toàn bộ tâm hồn anh. “Con quá ngây thơ! Can thiệp vào ‘thiên cơ’ không phải trò đùa. Mỗi hành động của con đều tạo ra nhân quả. Con có thể cứu một người, nhưng lại vô tình đẩy mười người khác vào hiểm cảnh. Hơn nữa, những kẻ lợi dụng đạo học để trục lợi sẽ mọc lên như nấm, làm suy đồi niềm tin của chúng sinh. Con nghĩ con có thể đối phó với tất cả? Con nghĩ con có thể ‘update’ một ‘phần mềm’ đã lỗi thời mà không tạo ra thêm ‘bug’ mới sao?”
Sư Bá Thông tiến lại gần Diệp Phàm, bàn tay ông chạm nhẹ vào trán anh. Diệp Phàm cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo, kèm theo những hình ảnh chớp nhoáng: Lão Đại đang thao túng đám đông bằng những lời hứa \”rich kid\” và \”flex\” tiền bạc, những người dân khốn khổ vì lầm tin, ánh mắt vô hồn như những \”zombie\” bị \”virus\” mê tín điều khiển, và cả một hình ảnh mờ ảo về một cuộc đối đầu căng thẳng, như một trận \”boss fight\” sắp diễn ra.

“Con sẽ đối mặt với bóng tối của lòng tham, và cả sự thử thách từ chính đạo lý mà con tôn thờ. Con đường này không chỉ có \’bug\’, mà còn có \’virus\’ và \’tường lửa\’ mà con không thể lường trước. Liệu con có giữ vững được \’tâm pháp\’ của mình, hay sẽ bị tha hóa bởi chính \’thiên cơ\’ con cố gắng thay đổi? Liệu con có thể là một \’debugger\’ vĩ đại, hay sẽ trở thành một \’hacker\’ bị \’corrupt\’ bởi quyền năng?” Sư Bá Thông nói, giọng ông mang theo sự tiên đoán, như một \”prophet\” đang đọc \”code\” tương lai.
Sư Bá Thông quay lưng đi, bóng ông dần tan biến vào sương khói cổ tự, để lại Diệp Phàm (thiếu niên) đứng một mình, lạc lõng nhưng ánh mắt vẫn kiên định, như một \”main character\” vừa nhận nhiệm vụ \”side quest\” khó nhằn nhưng vẫn quyết tâm \”farm\” đến cùng.
***
Diệp Phàm tỉnh giấc vào buổi sáng, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa quán “Phê”, vẽ những vệt sáng ấm áp lên sàn nhà. Anh ngồi dậy, thở một hơi thật sâu. Anh cảm thấy kiệt sức, nhưng tâm trí lại sáng rõ hơn bao giờ hết. Những giấc mơ đã gột rửa đi phần nào sự mệt mỏi và hoài nghi, cứ như vừa được \”format\” lại vậy.
Anh nhìn vào cây phát tài, thấy nó đã tươi tắn hơn một chút, một vài lá non đang nhú ra đầy sức sống. Ly nước lọc trên quầy pha chế cũng trong hơn hẳn. Anh hiểu rằng, việc hóa giải ở cây đa và sự kiên định của anh đã có tác dụng, dù nhỏ, nhưng đó là một tín hiệu \”positive\”.
Diệp Phàm đứng dậy, đi đến bàn thờ nhỏ. Anh lấy ra một nén trầm hương mới, thắp lên. Mùi hương thanh khiết lan tỏa khắp quán, xua đi mọi \”tà khí\” còn sót lại.
Anh nhìn về phía Cầu Rồng, nơi trung tâm của Lão Đại đang \”spam\” mê tín, rồi lại nhìn lên hướng Ngũ Hành Sơn, nơi Sư Bá Thông ẩn mình, như một \”server\” chính đang \”monitor\” mọi hoạt động.
“Sư phụ, con hiểu nỗi lo của người. Nhưng con không thể khoanh tay đứng nhìn. Đạo của con là đạo của sự dung hòa, của ánh sáng giữa phố thị, không phải là đạo của sự \’offline\’ mãi mãi. Con sẽ đối mặt với mọi \’virus\’ và \’tường lửa\’, bảo vệ \’hệ điều hành\’ của thành phố này, và chứng minh rằng Đạo có thể đi vào đời mà không bị ô uế.” Diệp Phàm độc thoại nội tâm, giọng anh kiên định, như một lời thề hứa với chính mình. Anh biết, đây là con đường anh đã chọn, và anh sẽ không \”quit game\” giữa chừng.
Anh pha một tách cà phê ấm nóng cho chính mình, hít hà mùi hương quen thuộc. Trong ánh mắt anh, không còn sự mệt mỏi hay hoài nghi, chỉ còn lại sự kiên định và ý chí mạnh mẽ của một \”debugger vũ trụ\” chân chính. Anh đã sẵn sàng cho những gì sắp đến, bất kể đó là \”patch update\” hay \”major bug fix\”.