Ẩn Sĩ Cafe Phố ThịChương 17: Phản Ứng Của Bà Bảy
Sáng sớm đó, Diệp Phàm có một giấc hồi tưởng chớp nhoáng, nhanh như một cái *ping* rồi biến mất. Anh nhớ về cái lần Bà Bảy chạy sang quán, mặt mày tái mét như vừa thấy ma, tay cầm chiếc vá múc canh bằng inox sáng loáng, miệng lắp bắp: “Chú Diệp ơi, cái vá nhà tôi nó… nó tự biến mất rồi! Cứ mỗi lần nấu canh là y như rằng nó đi du lịch, tìm hoài không thấy! Chắc có ma ám bếp nhà tôi quá!”
Diệp Phàm khi ấy chỉ cười nhẹ, bảo bà cứ đưa anh ghé qua xem thử. Đến nơi, anh thấy cái bếp nhà Bà Bảy đúng là một “ma trận” không lối thoát: nồi niêu chồng chất, chén đĩa chất đống, rau củ quả thì lăn lóc khắp nơi, tạo thành một “hệ thống” bừa bộn đến mức tìm cái kim trong đống rơm còn dễ hơn tìm cái vá. Anh chẳng cần gieo quẻ, chỉ khẽ nhíu mày “khán khí” một vòng, rồi dùng Dịch Lý Thuật tối thượng của mình – aka “thuật sắp xếp phong thủy mini” – để “debug” cái “bug” mang tên “vật phẩm tự biến mất”.
Anh chỉ đơn giản là xắn tay áo lên, sắp xếp lại toàn bộ gian bếp theo nguyên tắc Ngũ Hành: khu vực kim loại (nồi, vá, dao) về một góc, khu vực mộc (thớt, đũa gỗ) về một góc, khu vực thủy (bồn rửa, chai nước) về một góc… Chỉ mất chừng nửa tiếng, gian bếp đã trở nên gọn gàng, ngăn nắp đến bất ngờ. Bà Bảy đứng nhìn mà mắt tròn xoe, miệng há hốc. “Trời đất ơi! Chú Diệp làm sao mà hay vậy? Bếp nhà tôi tự nhiên sáng sủa hẳn lên! Mà cái vá… cái vá nó nằm đây này!” Bà reo lên, chỉ vào chiếc vá đang nằm ngay ngắn trong giỏ đựng đồ dùng nhà bếp, nơi mà trước đó bà đã “search” đi “search” lại không biết bao nhiêu lần.
Diệp Phàm chỉ mỉm cười, giải thích bằng một câu rất “Dịch Lý”: “Bà Bảy à, ‘khí vận’ của đồ vật cũng cần được ‘điều hòa’. Khi mọi thứ lộn xộn, ‘khí’ không thông, thì vật phẩm dễ ‘đi lạc’ thôi. Giờ con đã ‘patch’ lại hệ thống rồi, nồi niêu xoong chảo sẽ không ‘tự động rời nhóm’ nữa đâu.”
Từ đó, Bà Bảy tin Diệp Phàm sái cổ. Cứ có chuyện gì trong nhà hay ngoài xóm, bà lại chạy sang quán “Phê” buôn chuyện, hỏi han Diệp Phàm như hỏi một “chuyên gia IT” của khu phố. Cái niềm tin chân chất, không chút hoài nghi ấy, chính là “bùa hộ mệnh” quý giá nhất mà Diệp Phàm nhận được.
***

Chợt, một âm thanh khô khốc vang lên, kéo Diệp Phàm ra khỏi dòng hồi tưởng. Anh mở mắt, ánh nắng buổi sáng muộn đã len lỏi qua ô cửa kính, vẽ những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Không khí trong quán “Phê” vẫn có chút nặng nề, dù tâm trí anh đã được “tường lửa” bảo vệ vững chắc hơn. Anh tỉ mẩn lau dọn quầy bar, động tác chậm rãi, điềm tĩnh, như một thiền sư đang thực hiện nghi thức thanh tẩy.
Cây phát tài trên quầy, sau giấc mơ và cuộc trò chuyện với Trần Minh, đã xanh tươi hơn hẳn, những chiếc lá non mơn mởn vươn mình đón nắng. Ly nước lọc trong veo, phản chiếu lấp lánh những tia sáng yếu ớt. Diệp Phàm khẽ mỉm cười nhẹ. Đó là minh chứng cho sự kiên trì, cho những nỗ lực “debug” không ngừng nghỉ của anh.
Anh biết, “grey noise” của những tin đồn vẫn len lỏi khắp thành phố, như một loại sóng âm tần thấp gây nhiễu loạn tâm lý. Vài khách vãng lai đi ngang qua, ánh mắt dò xét dừng lại ở quán “Phê” lâu hơn thường lệ, rồi họ lại bước đi nhanh chóng, như thể sợ bị “dính virus”. Thậm chí có một bà cụ bán vé số ngồi ở gốc cây gần đó, lén lút chỉ trỏ về phía quán khi có người qua đường, miệng xì xầm những câu chuyện “cà phê yểm bùa” đầy ly kỳ.
Diệp Phàm vẫn giữ thái độ điềm nhiên, không để ánh mắt hay lời xì xầm làm lay động. Anh biết đây là một phần của “cuộc chiến thông tin”, một “DDOS attack” vào uy tín của anh, và anh đã chuẩn bị tinh thần để “combat” đến cùng.
Đúng lúc đó, một bóng người quen thuộc sầm sập bước vào. Tiếng guốc mộc cộc cộc trên nền gạch, theo sau là tiếng cằn nhằn nho nhỏ, đủ để Diệp Phàm nhận ra ai. Bà Bảy, chủ tiệm tạp hóa kế bên, tay cầm chiếc làn đi chợ trống không, vẻ mặt hầm hầm, chân bước phăm phăm như thể vừa “càn quét” hết các sạp rau ở chợ. Bà đặt mạnh chiếc làn xuống một chiếc bàn gỗ gần cửa, tạo ra tiếng động khô khốc, đủ để thu hút sự chú ý của cô gái trẻ và ông lão khách quen đang ngồi ở góc quán. Ánh mắt bà đầy vẻ bức xúc, nhìn thẳng vào Diệp Phàm, như muốn “quét virus” ngay lập tức.
“Anh Diệp! Mấy cái tin đồn trên mạng, với mấy bà hàng xóm nói anh ‘yểm bùa’ gì đó là sao hả?” Bà Bảy hỏi, giọng hơi gắt gỏng nhưng rõ ràng là vì lo lắng và phẫn nộ thay cho anh, chứ không phải là hỏi để xác minh. “Tôi vừa đi chợ về, mấy bà Tư, bà Sáu đầu hẻm cứ xúm lại xì xầm, rồi còn đưa cái điện thoại ra cho tôi coi cái ‘phây-búc’ gì đó… Trời đất quỷ thần ơi, chúng nó dám đăng hình anh, nói anh là ‘thầy bói dạo trá hình’, ‘cà phê yểm bùa’, ‘xúi bậy người ta bỏ tiền’, còn nói anh là ‘tà ma ngoại đạo’ gì đó nữa chứ! Tôi nghe mà tức muốn hộc máu!”

Diệp Phàm nhẹ nhàng mời Bà Bảy ngồi, rồi lặng lẽ pha một tách trà gừng ấm. “Con chỉ ‘yểm’ bình yên vào đó thôi, Bà Bảy ạ. Trà gừng ấm nhé, cho bà dịu bớt cơn tức.” Anh đặt tách trà trước mặt bà, hương gừng cay nồng lan tỏa, làm dịu đi chút căng thẳng trong không khí.
Bà Bảy xua tay, không kịp uống trà đã bắt đầu tuôn trào như một dòng sông vỡ đập, “Bình yên gì mà bình yên! Mấy bà hàng xóm, rồi cả con nhỏ bán quán nước đầu hẻm cũng nghe đâu trên cái ‘phây-búc’ gì đó nó đăng hình anh, nói anh là ‘thầy bói dạo trá hình’, ‘cà phê yểm bùa’, ‘xúi bậy người ta bỏ tiền’… Trời đất quỷ thần ơi, tôi nghe mà tức muốn hộc máu! Cái thằng cha Lão Đại đó, cái thằng ‘Thầy Phát Tài’ đó, nó chỉ giỏi mồm mép, bày trò cúng bái rầm rộ để moi tiền người ta thôi! Tôi nghe nói có mấy người trong xóm mình cũng bị nó lừa tiền đó, chẳng thấy ai khá lên, chỉ thấy túi tiền nó phình ra thôi!”
Bà Bảy ngừng lại một chút để lấy hơi, rồi tiếp tục mạnh mẽ bênh vực Diệp Phàm, giọng điệu đầy phẫn nộ nhưng cũng không kém phần hài hước. “Chứ anh Diệp nhà mình, từ hồi về đây, có bao giờ thấy anh tơ hào của ai đâu? Tiền cà phê thì rẻ bèo, lại còn hay cho nợ. Tôi đây, cái bếp nhà tôi hồi xưa cứ như bị ma ám, cái vá múc canh cứ ‘tự động rời nhóm’ hoài, tìm muốn lòi con mắt. Anh Diệp chỉ qua sắp xếp lại có chút xíu, cái tự nhiên đâu ra đó hết, nồi niêu xoong chảo không còn ‘đi du lịch’ nữa. Chú thấy chú Diệp nhà mình có ‘yểm bùa’ gì ghê gớm đâu, chỉ là cái ‘code’ sắp xếp của chú nó xịn hơn thôi!”
Bà Bảy lại thở phì phò, rồi giọng bà trầm xuống, đầy vẻ xót xa. “Rồi thằng Hùng nhà tôi đó, nó ngu dại tin lời thằng cha ‘Thầy Phát Tài’ đó, cứ đòi ‘reset’ cuộc đời bằng cách ‘cúng giải hạn’ với ‘mua bùa chiêu tài’ trên mạng. Giờ thì tiền mất tật mang, cái nhà suýt nữa cũng ‘bay màu’. Chỉ có anh Diệp là khuyên nó chấp nhận sự thật, đi trình báo công an, còn cho nó lời khuyên chân thành để làm lại cuộc đời, bảo nó phải ‘debug’ lại bản thân từ gốc rễ. Anh Diệp là người thật sự giúp người, giúp bằng cái tâm, chứ không phải bằng mấy cái chiêu trò ‘marketing’ rẻ tiền của thằng cha kia!”
Trong lúc Bà Bảy đang nói, cô gái trẻ từ chương trước cùng một ông lão khách quen khác đang ngồi ở góc quán, lắng nghe câu chuyện. Họ khẽ gật đầu đồng tình, ánh mắt nhìn Diệp Phàm đầy vẻ tin tưởng, như thể những lời của Bà Bảy đã “patch” đi phần nào “virus” hoài nghi trong lòng họ. Cô gái trẻ mỉm cười với Diệp Phàm, còn ông lão thì đưa tay lên vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nhấp một ngụm trà.
Diệp Phàm nhẹ nhàng đặt tách trà gừng ấm trước mặt Bà Bảy, ánh mắt ấm áp và biết ơn. Anh không cắt lời bà, chỉ khẽ mỉm cười, để bà giải tỏa hết nỗi lòng. Anh biết, những lời nói chân thật, mộc mạc của Bà Bảy, xuất phát từ niềm tin và tình cảm, còn có sức mạnh hơn vạn lời giải thích hoa mỹ. Nó là một loại “tường lửa” cộng đồng, chống lại “DDOS attack” bằng tin đồn của Lão Đại.

Bà Bảy đã nói xong, ngồi thở hổn hển, nhấp một ngụm trà gừng. Hơi ấm của trà lan tỏa, làm dịu đi cơn giận trong lòng bà. Không khí trong quán bỗng trở nên ấm áp và thanh tĩnh hơn, như thể luồng “grey noise” đã bị “mute” đi một phần.
Diệp Phàm đặt tay lên vai Bà Bảy, nhẹ nhàng nói lời cảm ơn. “Con biết ơn tấm lòng của Bà Bảy nhiều lắm. Con sẽ không để Bà Bảy và mọi người thất vọng đâu. Con sẽ ‘combat’ đến cùng để bảo vệ sự chân chính.”
Bà Bảy nhìn Diệp Phàm, ánh mắt từ phẫn nộ chuyển sang lo lắng. “Thằng cha đó ghê gớm lắm đó con. Nó có tiền, có thế lực, lại còn biết mấy cái trò ‘tà thuật’ gì đó nữa. Con phải cẩn thận đó, đừng có mà ‘solo game’ một mình.”
Diệp Phàm gật đầu trấn an. “Con biết mà. Nhưng con có ‘team’ rồi, Bà Bảy đừng lo.” Anh nhìn lướt qua cô gái trẻ và ông lão đang mỉm cười với mình. Cô gái trẻ gật đầu nhẹ nhàng, như muốn nói: “Em là ‘supporter’ của anh đây!”
Bà Bảy đứng dậy, cầm chiếc làn. “Thôi, tôi đi chợ đây. Anh cứ yên tâm mà làm việc thiện. Mấy cái lời xàm xí đó, tôi sẽ đi ‘đính chính’ cho anh!” Bà nói với vẻ kiên quyết, rồi quay sang cô gái trẻ và ông lão, bắt đầu “buôn chuyện” bằng cách kể lại những gì mình vừa nói, nhưng với giọng điệu tự tin và truyền cảm hơn. “Mấy đứa thấy đó, cái thằng cha ‘Thầy Phát Tài’ đó, nó chỉ giỏi lừa đảo thôi. Chứ chú Diệp nhà mình… là người tốt thật sự đó!” Bà Bảy vừa nói vừa bước ra khỏi quán, vẫn không quên vẫy tay chào Diệp Phàm.
Diệp Phàm nhìn theo bóng Bà Bảy khuất dần trong hẻm, trong lòng cảm thấy ấm áp. Anh cảm nhận luồng “khí vận” hỗn loạn của những tin đồn đã bị Bà Bảy “patch” đi một phần, thay vào đó là những “sóng” niềm tin nhỏ bé nhưng kiên cường đang lan tỏa. Bà Bảy, một “bức tường lửa” sống động, một “đồng minh” không ngờ, đã dùng chính sự chân thành và tình cảm của mình để “đánh sập” những lời dối trá.
Diệp Phàm nhìn ra Cầu Rồng, nơi “server” của Lão Đại vẫn đang “spam” liên tục, ánh mắt lóe lên sự kiên định. Anh biết, “team” của anh đang dần lớn mạnh, và “debugger vũ trụ” này sẽ không đơn độc trong cuộc chiến. “Cứ ‘spam’ đi, tôi sẽ ‘block’ hết!” anh lẩm bẩm, rồi lại bắt đầu pha một tách cà phê mới, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, như một lời khẳng định cho sự bình yên và trí tuệ giữa lòng phố thị ồn ào.