Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị
Chương 26: Diệp Phàm Phá Giải Một Nỗi Lo

Cập nhật lúc: 2026-07-06 12:15:08 | Lượt xem: 10

“Cái này không phải là bùa bình an, đây là một đoạn code chết chóc bằng chữ Phạn cổ được bọc trong vỏ bọc phong thủy!”
“Chú nói cái gì? Cái túi đỏ này tôi mua ở chỗ Thầy Phát Tài với giá năm triệu đấy! Thầy bảo mang về gối đầu giường thì thằng con trai lớn của tôi sẽ hết mơ thấy ác mộng, cửa hàng ăn của nó sẽ nườm nượp khách ra vào. Sao chú lại bảo là code chết chóc?”
Bà Hoa vừa nói vừa thở hổn hển, gương mặt đầy những nếp nhăn hằn sâu vết tích của năm tháng và những đêm mất ngủ liên miên. Bà đứng tựa vào quầy bar của quán “Phê”, hai tay bấu chặt lấy mép gỗ lim xù xì như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng đời đang dậy sóng. Chiếc túi gấm màu đỏ thêu chỉ vàng lấp lánh – thứ mà bà gọi là “bùa chiêu tài bình an” – đang nằm chơ vơ trên mặt bàn, tỏa ra một mùi hương hăng hắc, khó chịu, giống như mùi lưu huỳnh trộn lẫn với nhang tàn ẩm mốc.
Diệp Phàm khẽ thở dài, dùng chiếc kẹp gắp đá bằng inox gắp nhẹ chiếc túi gấm lên, xoay một vòng dưới ánh sáng mặt trời buổi sớm đang rọi qua khung cửa sổ kính. Dưới nhãn lực “khán khí” đã được nâng cấp sau những đêm mất ngủ cày cuốc tâm pháp, anh nhìn thấy rõ ràng một luồng khói màu xám xịt, nhớp nháp đang rỉ ra từ những đường chỉ thêu. Luồng khí này không phải là năng lượng tự nhiên của trời đất, mà là một loại “grey noise” – một loại tần số nhiễu loạn tinh thần cực mạnh, được thiết kế để liên tục “spam” vào hệ thần kinh của người tiếp xúc gần, khiến họ rơi vào trạng thái lo âu, bồn chồn, dẫn đến những quyết định đầu tư ngu xuẩn.
“Bà Hoa này,” Diệp Phàm đặt chiếc kẹp xuống, đẩy ly trà hoa cúc ấm áp về phía người đàn bà khốn khổ, “nếu con nói với bà rằng cái túi này thực chất là một thiết bị thu phát sóng tâm linh, liên tục gửi ‘mã độc’ vào đầu con trai bà để nó thức đêm cày game, đầu óc mụ mị, rồi ban ngày đưa ra toàn những quyết định đi vào lòng đất, thì bà có tin không?”
Bà Hoa chớp chớp mắt, gương mặt ngơ ngác như một người dùng hệ điều hành Windows XP vừa nghe giải thích về công nghệ Blockchain. Bà run rẩy bưng ly trà lên, nhấp một ngụm nhỏ. Hương thơm thanh khiết của hoa cúc cùng hơi ấm tỏa ra từ chiếc ly gốm Bát Tràng dường như đã giúp “tường lửa” tinh thần của bà khôi phục lại một chút băng thông. Bà thở hắt ra một hơi dài, giọng dịu đi nhưng vẫn không giấu nổi sự hoang mang:
“Tôi… tôi không hiểu mấy cái từ công nghệ của chú. Nhưng đúng là từ ngày thằng cả mang cái túi này về gối đầu giường, nó như biến thành người khác chú ạ. Đêm thì nó thức trắng, mắt trợn ngược nhìn lên trần nhà, miệng lẩm bẩm mấy câu vô nghĩa. Ngày thì nó cáu bẳn, chửi bới nhân viên, rồi quyết định nhập một đống nguyên liệu rác về làm quán ăn của nó bị khách chửi tơi tả trên mạng. Giờ quán đóng cửa rồi, nợ nần chồng chất, vợ chồng nó ngày nào cũng lôi nhau ra tòa ký đơn ly hôn. Tôi khổ quá chú Diệp ơi!”
Diệp Phàm nhìn cây phát tài nhỏ trên quầy bar. Những chiếc lá non mơn mởn vừa nhú ra sau đợt thanh lọc hôm trước khẽ rung rinh dưới làn gió mát lành từ chiếc quạt trần cổ điển. Ly nước lọc đặt cạnh bộ đồng xu cổ vẫn trong veo, không một chút gợn đục. Điều đó chứng tỏ “tường lửa” của quán “Phê” vẫn đang hoạt động với hiệu suất một trăm phần trăm, hoàn toàn ngăn chặn luồng tà khí xám xịt từ chiếc túi gấm của Lão Đại phát tán ra không gian xung quanh.
“Bà Hoa cứ bình tĩnh,” Diệp Phàm nhẹ nhàng nói, giọng điệu điềm tĩnh như một lập trình viên lão luyện đang đối mặt với một ca ‘System Crash’ thông thường. “Con biết bà lo lắng. Con cái làm ăn thất bát, gia đình lục đục, ai ở vào hoàn cảnh của bà cũng sẽ nghĩ đến chuyện tâm linh, bùa ngải. Nhưng trước khi đổ lỗi cho số phận hay những thế lực siêu nhiên, chúng ta phải ‘scan’ lại toàn bộ hệ thống từ những chi tiết nhỏ nhất.”
“Scan cái gì cơ?” Bà Hoa ngơ ngác hỏi, đôi mắt u sầu nhìn anh.
“Là quan sát lại thói quen sinh hoạt và không gian sống của gia đình mình đó bà,” Diệp Phàm mỉm cười giải thích bằng ngôn ngữ ‘chạy bằng cơm’ dễ hiểu nhất. “Bà nói con trai bà mở quán ăn thất bại, con gái bán hàng online liên tục bị bom hàng, nợ nần chồng chất. Vậy con xin hỏi bà một câu thực tế: Nhà bà dạo này có thường xuyên dọn dẹp không? Đặc biệt là khu vực cửa chính và gian bếp?”
Bà Hoa ngẩn người ra một lúc, dường như không ngờ một “đạo sĩ ẩn dật” được đồn đại là “mát tay” nhất khu phố lại đi hỏi một câu hỏi tầm thường như một bà trưởng thôn đi kiểm tra vệ sinh môi trường. Bà ngập ngừng trả lời:
“Thì… thì vẫn dọn chứ chú. Nhưng mà dạo này đứa nào cũng mệt mỏi, đi làm về là lăn ra ngủ. Nhà cửa thì đồ đạc nhiều lắm, con cái nó cứ mua sắm online đủ thứ linh tinh về rồi chất đống ở hành lang. Góc nhà kho thì đồ cũ từ đời tám hoánh nào vẫn giữ lại vì tiếc. Còn gian bếp… thú thật với chú, dạo này bếp núc nguội lạnh lắm. Đứa ăn ngoài, đứa úp mì tôm, bát đĩa có khi chất đống trong bồn rửa hai ba ngày mới có người đụng vào.”
Diệp Phàm gật đầu, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ lim theo một nhịp điệu đều đặn. Mỗi tiếng gõ như một nhịp “ping” gửi vào không gian, đo lường sự trì trệ của khí vận xung quanh câu chuyện của Bà Hoa.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Diệp Phàm Phá Giải Một Nỗi Lo - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Đấy, ‘root cause’ – ý con là nguyên nhân gốc rễ nằm ở đó chứ đâu,” Diệp Phàm ôn tồn nói. “Trong Dịch Lý, không gian sống của chúng ta chính là một hệ điều hành thu nhỏ. Cửa chính là cổng nạp khí, giống như băng thông internet của nhà bà vậy. Bà để giày dép lộn xộn, đồ đạc cũ kỹ chất đống ngay lối vào, chẳng khác nào bà đang bóp nghẹt băng thông, khiến luồng ‘khí vận’ tốt lành, tài lộc không thể ‘download’ vào nhà được. Còn năng lượng xấu, uế khí thì cứ thế bị nghẽn lại bên trong, không có lối thoát.”
Bà Hoa nghe đến đây thì há hốc mồm, chiếc ly trà hoa cúc trên tay khẽ lung lay.
“Còn gian bếp,” Diệp Phàm tiếp tục phân tích, ánh mắt anh sâu thẳm như nhìn xuyên qua những bức tường bê tông để thấy rõ ngôi nhà của bà Hoa, “bếp là nơi giữ lửa, tượng trưng cho hành Hỏa, đại diện cho sức khỏe, sự ấm no và sự gắn kết của các thành viên. Bếp bẩn, bát đĩa bẩn chất đống chính là yếu tố ‘Thủy’ bẩn đè nén ‘Hỏa’ ấm. Thủy Hỏa tương khắc, trong nhà không phát sinh tranh chấp, cãi vã vô cớ mới là chuyện lạ. Con cái bà đi làm về đã mệt mỏi, bước vào một ngôi nhà bừa bộn, ngột ngạt, hít thở toàn uế khí, thì đầu óc làm sao minh mẫn để đưa ra những quyết định kinh doanh đúng đắn cho được?”
“Chú… chú nói nghe lạ tai quá, nhưng mà ngẫm lại… đúng thật!” Bà Hoa vỗ đùi đánh đét một cái, gương mặt khắc khổ bỗng chốc lộ ra vẻ bừng tỉnh. “Hèn chi dạo này tôi cứ bước chân về đến nhà là thấy ngực nghẹn lại, đầu óc quay cuồng, chỉ muốn kiếm chuyện chửi nhau với mấy đứa nhỏ. Thằng cả thì đi làm về nhìn cái nhà bừa bộn là nó lại bỏ ra quán nhậu, đến nửa đêm mới mò về rồi chui vào phòng đóng chặt cửa.”
“Đúng vậy,” Diệp Phàm mỉm cười nhẹ, “khi không gian sống bị ‘lag’ vì quá nhiều rác thải, tâm trí con người cũng sẽ bị ‘delay’ theo. Lão Đại – cái ông Thầy Phát Tài mà bà nhắc đến ấy – thực chất chỉ lợi dụng sự suy yếu trong ‘tường lửa’ tinh thần của gia đình bà để bán cho bà cái túi bùa này. Nó hoạt động như một loại mã độc, khuếch đại những suy nghĩ tiêu cực, lo âu sẵn có của bà và con trai, khiến mọi chuyện ngày càng tồi tệ hơn để bà lại phải tiếp tục cúng tiền cho hắn.”
“Trời đất ơi! Thằng cha đó thất đức thế không biết!” Bà Hoa run rẩy, nhìn chiếc túi gấm đỏ trên bàn như nhìn một con rắn độc. “Giờ… giờ tôi phải làm sao hả chú Diệp? Có cần phải lập đàn cúng giải hạn, hay mua cái gương bát quái gì về treo không chú? Chú cứ phán đi, tốn bao nhiêu tôi cũng cố chạy vạy…”
“Bà Hoa,” Diệp Phàm ngắt lời bà bằng một tông giọng cực kỳ ấm áp và kiên định, “con không bán bùa, cũng không nhận cúng bái. Cách hóa giải của con không tốn một xu nào của bà cả. Nó hoàn toàn miễn phí, nhưng đòi hỏi bà và gia đình phải tự mình ‘chạy bằng cơm’.”
Bà Hoa ngơ ngác: “Chạy bằng cơm?”
“Dạ, tức là phải tự mình hành động,” Diệp Phàm giải thích, đôi mắt anh nheo lại đầy hóm hỉnh. “Hôm nay về, việc đầu tiên bà cần làm là vứt ngay cái túi gấm này vào thùng rác đầu hẻm cho con. Đừng tiếc năm triệu, giữ nó lại chỉ tổ làm nghẽn mạng tinh thần của nhà bà thôi.”
“Được, được, tôi vứt ngay!” Bà Hoa gật đầu lia lịa.
“Việc thứ hai,” Diệp Phàm tiếp tục, “bà hãy cùng con cái dọn dẹp lại toàn bộ ngôi nhà. Hãy quét sạch hành lang, lau chùi cửa chính thật sạch sẽ, để giày dép ngay ngắn vào tủ. Những món đồ cũ không dùng đến trong vòng sáu tháng qua, hãy mạnh dạn thanh lý hoặc đem cho. Hãy giải phóng không gian để luồng khí mới có thể ‘update’ vào nhà.”
“Còn gian bếp?” Bà Hoa hồi hộp hỏi.
“Gian bếp phải luôn giữ cho khô ráo, sạch sẽ. Bát đĩa ăn xong phải rửa ngay, không được để qua đêm. Mỗi buổi sáng, bà hãy mở cửa sổ bếp để gió trời và ánh nắng tràn vào, tịnh hóa đi những uế khí tích tụ. Đó chính là cách tốt nhất để nuôi dưỡng hành Hỏa chân chính, mang lại sức khỏe và sự hòa thuận.”
Bà Hoa chăm chú lắng nghe, như một học sinh ngoan đang ghi chép những kiến thức vàng ngọc trước kỳ thi đại học. Nhưng rồi, gương mặt bà lại thoáng chút u sầu:

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Diệp Phàm Phá Giải Một Nỗi Lo - Ảnh minh họa phân cảnh 2

“Nhưng chú Diệp ơi, dọn nhà thì dễ, chứ còn con cái tôi… tụi nó dạo này lạnh nhạt với nhau lắm. Đứa nào cũng ôm lấy cái điện thoại, bữa cơm gia đình cả năm nay chưa có nổi một bữa đàng hoàng. Tôi nói tụi nó có thèm nghe đâu.”
Diệp Phàm lặng lẽ nhìn ra cửa quán. Một chiếc lá bàng khô khẽ xoay tròn trên mặt đường nhựa nóng bỏng của phố thị Đà Nẵng, rồi bị một chiếc xe máy lướt qua cuốn bay đi mất. Anh hiểu nỗi lòng của người mẹ này. Trong thời đại số hóa, con người ta dễ dàng kết nối với hàng ngàn người xa lạ trên mạng xã hội nhưng lại hoàn toàn “mất kết nối” với những người thân yêu nhất dưới cùng một mái nhà. Sự cô độc giữa đám đông chính là một loại “virus” âm thầm gặm nhấm hạnh phúc gia đình.
“Bà Hoa này,” Diệp Phàm quay lại nhìn bà, ánh mắt tràn đầy sự trắc ẩn, “mối quan hệ gia đình cũng giống như một mạng lưới nội bộ. Nếu không có sự tương tác, chia sẻ, các ‘node’ dữ liệu sẽ tự động đóng lại, tạo ra những bức tường ngăn cách vô hình. Con hỏi thật, lần cuối cùng bà ngồi nghe con trai bà tâm sự về những khó khăn trong việc vận hành quán ăn là khi nào?”
Bà Hoa nghẹn lời. Bà cố lục lọi trong trí nhớ, nhưng chỉ thấy những mảnh ký ức về những trận cãi vã, những lời trách móc của bà khi thấy con làm ăn thua lỗ, và thái độ lầm lì, bất cần của con trai.
“Tôi… tôi chỉ biết mắng nó sao ngu dại, làm ăn không tính toán…” Giọng bà Hoa run run, những giọt nước mắt ấm ức bắt đầu lăn dài trên đôi má gầy gò. “Tôi lo cho nó nên mới nói, vậy mà nó cứ gạt phăng đi, bảo tôi biết gì mà can thiệp.”
“Đó chính là vấn đề,” Diệp Phàm nhẹ nhàng đẩy hộp khăn giấy về phía bà. “Khi con cái gặp khó khăn, thứ chúng cần không phải là những lời phán xét hay trách móc, mà là một nơi an toàn để trải lòng. Sự lo lắng thái quá của bà vô tình đã tạo ra một luồng ‘áp lực khí’ đè nặng lên vai chúng, khiến chúng càng muốn trốn tránh.”
Anh dừng lại một chút, rồi tiếp tục bằng một giọng điệu đầy gợi mở:
“Hôm nay về, sau khi dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, bà hãy nấu một bữa cơm thật ấm cúng. Không cần mâm cao cỗ đầy, chỉ cần những món ăn giản dị mà con cái bà thích nhất từ thuở nhỏ. Khi tụi nó về, bà đừng nói chuyện tiền bạc, nợ nần, cũng đừng nhắc đến chuyện làm ăn thua lỗ. Hãy cứ để tụi nó ăn một bữa cơm thật ngon lành, ấm áp.”
“Chỉ… chỉ vậy thôi sao chú?” Bà Hoa ngơ ngác, dường như vẫn chưa tin nổi phương pháp “giải hạn” của Diệp Phàm lại giản dị đến thế.
“Dạ, chỉ vậy thôi,” Diệp Phàm mỉm cười, nụ cười của anh mang theo một sức mạnh chữa lành kỳ diệu, khiến tâm hồn đang dậy sóng của bà Hoa bỗng chốc tìm thấy một bến đỗ bình yên. “Bữa cơm gia đình chính là một nghi thức ‘re-sync’ mạnh mẽ nhất của loài người. Khi mọi người cùng ngồi lại, chia sẻ một không gian ấm áp, những rạn nứt sẽ tự động được hàn gắn, luồng khí vận hòa hợp sẽ tự khắc sinh ra. Khi tâm an, trí sẽ sáng. Khi trí sáng, con trai bà tự khắc sẽ nhìn ra những sai lầm trong việc quản lý quán ăn, con gái bà sẽ có đủ sự tỉnh táo để đối phó với những kẻ lừa đảo trên mạng.”
Nói rồi, Diệp Phàm đứng dậy, đi về phía chiếc máy pha cà phê phin truyền thống bằng đồng cổ kính đặt ở góc quầy bar. Anh bắt đầu các động tác pha chế một cách chậm rãi, tỉ mẩn, như thể đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Anh múc ba thìa bột cà phê Robusta nguyên chất từ vùng đất Tây Nguyên đầy nắng gió, cho vào phin, dùng tấm nén ép nhẹ một lực vừa đủ – không quá chặt để nước không bị nghẽn, cũng không quá lỏng để hương vị không bị nhạt nhòa.
Trong quá trình chế nước sôi, Diệp Phàm nhắm mắt lại, vận dụng Dịch Lý Thuật để điều hòa nhịp thở. Anh cảm nhận luồng “khí vận” bình an, thanh tịnh từ bộ đồng xu cổ đang lan tỏa qua đôi bàn tay, truyền vào từng giọt nước nóng đang thẩm thấu qua những thớ bột cà phê đen đậm. Đây không phải là tà thuật hay bùa chú phô trương của Lão Đại, mà là sự “yểm” vào tách cà phê những ý niệm tốt lành, sự bình hòa và tỉnh táo – một loại năng lượng chữa lành tự nhiên mà bất kỳ người tu hành chân chính nào cũng có thể vận dụng khi đạt đến cảnh giới “Đạo ở tâm”.
Từng giọt cà phê đen nhánh, đặc quánh khẽ rơi xuống chiếc ly thủy tinh nhỏ chứa sẵn một chút sữa đặc bên dưới, tạo nên những vòng tròn đồng tâm tuyệt đẹp. Mùi hương nồng nàn, mộc mạc của cà phê hòa quyện với hương thơm thanh khiết của trầm hương trong quán, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, dễ chịu đến lạ kỳ.
Diệp Phàm đặt tách cà phê sữa nóng hổi trước mặt Bà Hoa, nhẹ nhàng nói:

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Diệp Phàm Phá Giải Một Nỗi Lo - Ảnh minh họa phân cảnh 3

“Đây là tách cà phê ‘Tịnh Tâm’ con tặng bà. Bà hãy uống đi, để hơi ấm của nó xua đi những lo âu tích tụ bấy lâu nay trong lòng. Hãy nhớ rằng, vận mệnh của một gia đình không nằm ở những lá bùa năm triệu của Thầy Phát Tài, mà nằm ở chính sự ngăn nắp của ngôi nhà, sự ấm áp của bữa cơm và tình yêu thương, sự thấu hiểu giữa các thành viên.”
Bà Hoa bưng tách cà phê lên bằng cả hai tay. Hơi ấm từ chiếc ly thủy tinh truyền qua lòng bàn tay, len lỏi vào từng mạch máu, khiến bả vai đang căng cứng của bà khẽ chùng xuống. Bà nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng đậm đà của Robusta hòa quyện với vị ngọt béo của sữa đặc, để lại một hậu vị ngọt ngào, ấm áp nơi cổ họng. Một cảm giác thanh thản, nhẹ nhõm chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể bà, như thể một dòng nước mát lành vừa dội sạch đi những bụi bặm, rác rưởi đang bám đầy trong tâm trí.
“Ngon quá chú Diệp ơi…” Bà Hoa lẩm bẩm, những giọt nước mắt lúc nãy giờ đã khô, thay vào đó là một nụ cười nhẹ nhõm, thanh thản xuất hiện trên gương mặt khắc khổ. “Tôi sống đến từng này tuổi đầu, uống không biết bao nhiêu ly cà phê, nhưng chưa bao giờ cảm thấy lòng mình bình yên như lúc này.”
“Dạ, vì tách cà phê này được pha bằng sự chân thành và mong muốn bình an dành cho bà,” Diệp Phàm mỉm cười gật đầu. “Bà cứ uống hết đi, rồi về nhà bắt tay vào việc ‘debug’ – ý con là dọn dẹp lại ngôi nhà của mình nhé.”
Bà Hoa uống cạn tách cà phê, đứng dậy với một phong thái hoàn toàn khác so với lúc bước vào quán. Bước chân của bà không còn nặng nề, mệt mỏi nữa, mà trở nên linh hoạt, nhẹ nhàng hơn hẳn. Luồng khí xám xịt, u ám bao quanh bà lúc nãy giờ đã tan biến gần hết, thay vào đó là một vầng sáng ấm áp, trong trẻo của hy vọng và sự quyết tâm.
“Cảm ơn chú Diệp nhiều lắm. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ về dọn dẹp nhà cửa ngay hôm nay, và tối nay sẽ nấu một bữa thịt kho tàu thật ngon cho tụi nhỏ.” Bà Hoa cúi đầu chào Diệp Phàm, gương mặt rạng rỡ nụ cười.
“Dạ, chúc bà và gia đình sớm khôi phục lại ‘hệ thống’ bình an nhé,” Diệp Phàm tiễn bà ra cửa, vẫy tay chào.
Đứng ở cửa quán, Diệp Phàm nhìn theo bóng lưng Bà Hoa khuất dần ở đầu hẻm. Đúng lúc đó, bà dừng lại bên cạnh chiếc thùng rác công cộng, dứt khoát rút chiếc túi gấm đỏ thêu chỉ vàng lấp lánh của Thầy Phát Tài ra khỏi túi xách, ném thẳng vào trong mà không hề do dự.
Diệp Phàm quay vào quán, một nụ cười tự giễu thoáng qua trên môi. Anh đi đến quầy bar, dùng chiếc kẹp gắp đá gắp chiếc khăn giấy lau sạch mặt bàn nơi chiếc túi gấm từng đặt, rồi lẩm bẩm một mình:
“Sư phụ ơi là sư phụ, người luôn bảo con chấp niệm vào thế tục, can thiệp vào thiên cơ sẽ bị phản phệ. Nhưng người xem, con đâu có dùng phép thuật hô mưa gọi gió gì đâu? Con chỉ khuyên người ta dọn nhà với ăn cơm chung thôi mà. Chẳng lẽ việc làm một ‘kỹ sư sửa ống nước vũ trụ’, đi thông tắc bể phốt vận mệnh cho người dân phố thị lại là sai trái sao?”
Anh nhìn chiếc chuông gió bằng đồng cổ kính treo trước cửa quán. Chiếc chuông gió khẽ đung đưa, phát ra những tiếng kêu “tính tang” thanh mảnh, trong trẻo, như một lời đáp lại vô hình từ cõi xa xăm. Diệp Phàm biết, Sư Bá Thông vẫn đang dõi theo anh từ ngôi cổ tự trên núi Ngũ Hành Sơn, và cuộc chiến giữa triết lý “Đạo là vô vi, ẩn dật” của sư phụ với con đường “Đạo đi vào đời, dấn thân” của anh sẽ còn tiếp diễn.
Nhưng lúc này, nhìn cây phát tài xanh tươi và ly nước lọc trong veo trên quầy bar, Diệp Phàm cảm thấy tâm trí mình chưa bao giờ thanh thản và kiên định đến thế. Anh lấy mảnh giấy phác thảo “chiến lược đa chiều” ra, nhìn vào những mảnh ghép mà anh đã sắp xếp: Thanh Tuyền, Hoàng Quân, Văn Khoa, Bà Bảy… và giờ là những người dân bình thường như Bà Hoa.
“Lão Đại ơi Lão Đại,” Diệp Phàm nheo mắt nhìn về phía Cầu Rồng, nơi luồng tà khí xám xịt vẫn đang cuồn cuộn bốc lên dưới ánh nắng ban mai. “Ngươi dùng ‘mã độc’ tâm linh để tạo ra một mạng lưới ‘zombie’ khốn khổ, hòng trục lợi từ lòng tham và sự sợ hãi của họ. Còn ta, ta sẽ dùng những bản ‘patch’ chạy bằng cơm, dùng sự thật, sự ngăn nắp và bữa cơm gia đình ấm áp để giải phóng từng người một khỏi hệ thống của ngươi. Để xem, khi không còn ‘bot’ nào kết nối, cái server lừa đảo của ngươi sẽ duy trì được bao lâu!”
Anh cất mảnh giấy vào túi tạp dề, bắt đầu dọn dẹp quầy bar để chuẩn bị đón những người khách tiếp theo của một ngày mới. Tiếng chuông gió vẫn khẽ khàng ngân vang trong con hẻm nhỏ, mang theo hơi thở của sự bình yên và trí tuệ cổ xưa giữa lòng Đà Nẵng phố thị hối hả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8