Ẩn Sĩ Cafe Phố ThịChương 31: Bà Bảy Đứng Ra Bảo Vệ
Bầu trời Đà Nẵng hôm nay xanh ngắt một màu, trong trẻo như chưa từng có cơn bão tin đồn nào quét qua. Ánh nắng ban mai rót đầy con hẻm nhỏ, nhảy nhót trên những tán lá xanh mướt của cây bàng cổ thụ trước quán “Phê”. Mùi hương cà phê phin đậm đà, quyện lẫn chút dịu nhẹ của hoa lài từ ban công nhà ai đó, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên. Diệp Phàm đứng sau quầy bar gỗ lim, đôi tay thanh thoát thoăn thoắt xay cà phê, động tác chậm rãi, điềm tĩnh như thể mỗi hạt cà phê đều chứa đựng một triết lý sâu xa. Anh cảm nhận “tường lửa” tâm trí mình đã được “update” lên phiên bản vững chắc hơn, không còn bất kỳ “grey noise” nào từ Lão Đại có thể xuyên thủng.
Ở một góc quán, Bà Bảy đang ngồi buôn chuyện rôm rả với Mai, cô khách quen có mái tóc bob cá tính. Trên tay Mai là chiếc điện thoại, màn hình hiển thị những bình luận “chất như nước cất” về dự án nghệ thuật “Dòng Chảy Thời Gian” của Văn Khoa.
“Thằng Khoa đó, chú Diệp hướng dẫn đúng là có khác!” Bà Bảy oang oang, nét mặt phúc hậu rạng rỡ. “Giờ cả cái khu An Hải thành điểm ‘check-in’ mới của Đà Nẵng rồi. Mấy đứa trẻ con cứ đòi ra coi tranh, còn mấy ông bà già thì cứ đứng đó mà kể chuyện thời xưa. Đúng là chú Diệp có đôi mắt tinh đời, nhìn ra được cái ‘khí vận’ của con người, của đất trời.”
Mai gật đầu lia lịa, cười khúc khích. “Đúng đó chú Diệp. Trên mạng ai cũng khen hết. Mấy cái group du lịch cứ share rần rần. Chắc Lão Đại phải tức lộn ruột, thấy Khoa nổi tiếng mà không có ‘khai quang’ hay ‘yểm bùa’ gì hết.”
Diệp Phàm chỉ mỉm cười nhẹ, không đáp lời trực tiếp. Anh đặt tách cà phê phin nóng hổi, thơm lừng xuống bàn cho Bà Bảy, như một lời xác nhận cho những điều tốt đẹp đang dần nảy nở. Một khoảnh khắc bình yên đến nao lòng, tưởng chừng như không gì có thể phá vỡ.
Nhưng bình yên, trong thế giới của Diệp Phàm, thường chỉ là đoạn “intro” trước một “boss battle” mới.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán “Phê” bất ngờ bật mở mạnh, va vào tường kêu “rầm” một tiếng khô khốc. Một người phụ nữ, tầm ngoài 30, với vẻ mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe sưng húp, tóc tai bù xù như vừa trải qua một trận “System Crash” tinh thần, xông thẳng vào quán. Cô ta lao đến quầy bar, đập mạnh tay xuống mặt gỗ, khiến ly tách trên kệ kêu loảng xoảng, suýt chút nữa thì “bay màu” mấy bộ tách sứ Bát Tràng mà Diệp Phàm nâng niu.
“Thằng cha lừa đảo! Mày đã hại chết chồng tao rồi!” Cô ta gằn giọng, giọng nói run rẩy nhưng đầy căm phẫn, chói tai như một đoạn “error sound” bị lặp đi lặp lại.
Diệp Phàm vẫn điềm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm nhìn người phụ nữ. Trong lòng anh, luồng “khí vận” hỗn loạn của sự sợ hãi và tuyệt vọng từ cô ta cuộn trào, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa một “mã độc” giả dối, thao túng và oán giận – dấu vết không thể nhầm lẫn của Lão Đại. “Cô nói gì vậy?” anh hỏi, giọng nhẹ nhàng như nước chảy.
“Cái này!” Người phụ nữ tên Lụa chìa ra một lá bùa màu đỏ sẫm, cũ nát, thêu chỉ vàng loang lổ đã phai màu. Trông nó không khác gì một đoạn “code chết chóc” được bọc trong vỏ bọc “phong thủy” rẻ tiền, đã qua sử dụng. “Mày yểm bùa chồng tao đúng không? Thằng cha Diệp Phàm! Đồ thầy bói dạo! Từ ngày tin lời mày, chồng tao cứ thức đêm, đầu óc mụ mị, rồi giờ… giờ thì chết rồi!” Nước mắt cô ta giàn giụa, lăn dài trên khuôn mặt nhăn nhó, khiến vẻ ngoài vốn đã đáng thương lại càng thêm thê thảm.
Lá bùa đỏ quạch, với những nét chữ Phạn cổ đã mờ nhạt, tỏa ra một luồng khói màu xám xịt, nhớp nháp mà chỉ Diệp Phàm mới “khán khí” được. Đó chính là “grey noise” gây nhiễu loạn tinh thần, một đoạn “mã độc” tinh vi được “inject” vào tâm trí người dùng, khiến họ rơi vào trạng thái hoang mang, lo âu, và đưa ra những quyết định sai lầm. Diệp Phàm đã từng thấy nó trên chiếc túi gấm của Bà Hoa. Lão Đại đúng là một tay “developer” tà thuật có “level” cao, luôn biết cách “deepfake” năng lượng một cách hoàn hảo.
Ngoài cửa quán, vài ba người qua đường ban đầu chỉ tò mò dừng lại, giờ đã tụ tập thành một đám đông nhỏ. Tiếng xì xào bàn tán vang lên, mỗi lời nói như một “comment” tiêu cực trên mạng xã hội.
“Trời đất ơi, ghê vậy sao?” Một bà cụ bán vé số rụt rè nói, ánh mắt vừa sợ hãi vừa tò mò.
“Thầy bói dạo trá hình này!” Một thanh niên, tay không ngừng “livestream” trên điện thoại, lớn tiếng bình luận, giọng điệu đầy vẻ thích thú khi “bóc phốt” người khác.
Không khí trong quán căng như dây đàn. Đám đông bên ngoài ngày càng tụ tập đông hơn, tiếng xì xào bàn tán, tiếng điện thoại quay phim vang lên không ngớt. Họ như những “user” đang chờ đợi một “drama” mới để “like” và “share”.
Bà Bảy, với mái tóc bạc trắng búi cao và bộ bà ba truyền thống, đứng bật dậy. Khuôn mặt phúc hậu của bà giờ đỏ gay vì tức giận, ánh mắt tinh anh tóe lửa. Bà không ngần ngại đối chất với Lụa, giọng oang oang, đầy phẫn nộ như một “tường lửa cộng đồng” đang phát ra cảnh báo.
“Này cô kia! Ăn nói cho cẩn thận!” Bà Bảy chống nạnh, bước thẳng ra trước quầy bar, chắn giữa Lụa và Diệp Phàm. “Chú Diệp đây là người tốt, làm phúc cho cả xóm này! Cô đừng có nghe lời ai mà vu khống lung tung!”
Lụa, vẫn còn chìm trong nỗi đau và sự thao túng, không hề lùi bước. “Tốt cái gì mà tốt! Chồng tôi chết rồi! Vì cái thứ bùa mê này của nó!” Cô ta lại chìa lá bùa ra, như muốn chứng minh lời mình nói.
Bà Bảy hừ một tiếng, khinh bỉ. “Bùa mê cái gì mà bùa mê! Chú Diệp chỉ pha cà phê và chỉ đường cho người ta thôi! Chú Diệp giúp thằng Hùng nhà tôi thay đổi, giúp con bé Khoa nó vẽ đẹp, giờ nó thành nghệ sĩ nổi tiếng khắp Đà Nẵng rồi đó! Cô không biết thì đừng có nói bậy! Cái loại cô là bị thằng cha Phát Tài nó xúi giục đây mà!”
Lời lẽ của Bà Bảy, tuy dân dã nhưng đầy sức nặng của kinh nghiệm sống và niềm tin tuyệt đối. Bà không chỉ bênh vực Diệp Phàm mà còn đưa ra những “minh chứng sống” không thể chối cãi.
“Bà Bảy nói đúng đó, quán này cà phê ngon mà.” Một bà hàng xóm gần đó lên tiếng ủng hộ.
“Nhưng nhìn con nhỏ kia cũng tội, chồng chết mà.” Một người khác lại cố gắng cân bằng tình hình, bởi nỗi đau mất mát của Lụa là thật, dù cô ta đang bị lợi dụng.
Đúng lúc đó, một ông lão với chòm râu bạc phơ, dáng người khắc khổ nhưng ánh mắt kiên nghị (chính là Ông Thành, nạn nhân cũ của Lão Đại mà Diệp Phàm từng giúp đỡ) bước qua đám đông. Ông vừa đi tập thể dục buổi sáng về, nhìn thấy cảnh tượng ồn ào trước quán “Phê” và lá bùa trong tay Lụa. Vẻ mặt ông Thành biến sắc, từ sự điềm tĩnh thường ngày chuyển sang căm phẫn.
Ông Thành đẩy đám đông, tiến thẳng vào quán, ánh mắt dứt khoát chỉ thẳng vào lá bùa và Lụa. Ông nhìn Diệp Phàm với vẻ biết ơn sâu sắc, như thể vừa thoát khỏi một “mã độc” nguy hiểm.
“Cái lá bùa này… cái lá bùa này!” Giọng ông Thành trầm, run run nhưng dứt khoát, vang vọng khắp quán. “Y chang cái mà thằng cha Phát Tài đã lừa tôi trước đây!”
Lụa giật mình, quay sang nhìn Ông Thành. “Ông… ông là ai?”
Ông Thành không trả lời câu hỏi của Lụa, chỉ nhìn thẳng vào cô ta, ánh mắt như xuyên thấu. “Tôi là ai không quan trọng! Quan trọng là tôi đã từng là nạn nhân của cái thứ lừa đảo này! Tôi đã mất trắng cơ nghiệp vì thằng cha Phát Tài và cái lá bùa của nó! Anh Diệp đây (ông chỉ tay về phía Diệp Phàm) là người đã ‘khai sáng’ cho tôi, giúp tôi thoát khỏi cảnh khốn cùng. Cô… cô bị nó sai đến vu khống anh Diệp phải không?”
Lời tố cáo của Ông Thành như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Lụa và đám đông. Mọi ánh mắt giờ đây chuyển từ nghi ngờ Diệp Phàm sang chỉ trích Lụa và Lão Đại. Những lời xì xào bàn tán bắt đầu tập trung vào “Thầy Phát Tài” – biệt danh của Lão Đại.
“Thằng cha Phát Tài nào?” Một người trong đám đông hỏi, vẻ mặt ngơ ngác.
“À, cái Thầy Phát Tài trên cầu Rồng đó hả? Nghe nói lừa đảo ghê lắm!” Một người khác chợt nhận ra, giọng đầy vẻ khinh bỉ.
Bà Bảy, thấy có “đồng minh” xuất hiện, lại tiếp tục “buff” thêm sát thương. “Đúng rồi! Thằng cha Phát Tài đó! Lừa đảo trắng trợn! Toàn moi tiền của người ta thôi!”
Mai, vẫn giữ điện thoại trong tay, ánh mắt sáng rực. Cô vừa quay video, vừa thì thầm với chính mình: “Tuyệt vời! Có thêm bằng chứng rồi! Lần này Lão Đại ‘bay màu’ chắc luôn!”
Lụa hoàn toàn mất bình tĩnh. Nỗi sợ hãi và xấu hổ bủa vây cô ta như một “virus” tấn công “hệ thống” tâm lý. Cô ta run rẩy vứt lá bùa xuống đất, như muốn rũ bỏ gánh nặng. Đó không chỉ là một mảnh giấy vô tri, mà là một đoạn “mã độc” đã bị vô hiệu hóa, tỏa ra một làn khói xám nhạt rồi tan biến nhanh chóng trong không khí, kéo theo một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua. Ánh mắt Diệp Phàm vẫn dõi theo Lụa, thoáng chút xót xa cho một con người bị lợi dụng.
“Đồ lừa đảo!”
“Bị nó sai đến đây phá hoại hả?”
Những lời chỉ trích từ đám đông vang lên. Lụa không nói gì, chỉ cúi gằm mặt, quay người, chen qua đám đông, bỏ chạy khỏi quán trong sự xấu hổ và chỉ trích xì xào của mọi người. Cô ta như một “process” bị “terminated” đột ngột, không kịp phản ứng.
Đám đông dần giải tán, không khí trong quán và con hẻm dịu lại, như một “system restore” sau cơn hỗn loạn. Diệp Phàm nhẹ nhàng bước ra khỏi quầy bar, nhặt lá bùa dưới đất lên, nhìn qua một lượt rồi cất vào túi tạp dề. Anh không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu. Ông Thành và Bà Bảy đến gần Diệp Phàm, vẻ mặt vừa nhẹ nhõm vừa kiên định. Mai tắt livestream, gương mặt đầy ngưỡng mộ, như vừa chứng kiến một “combo skill” đỉnh cao.
“Anh Diệp à, may mà có tôi ở đây.” Ông Thành nói, giọng ông giờ đã bình tĩnh hơn, ánh mắt đầy biết ơn. “Không thì anh bị oan rồi.”
Diệp Phàm mỉm cười nhẹ. “Cảm ơn ông Thành. Mọi chuyện đều có cái duyên của nó.”
Bà Bảy hừ một tiếng. “Đúng đó! Chú Diệp tốt bụng vậy mà dám vu khống! Tôi nói cho cô ta biết tay! Lão Đại đó đúng là đồ quỷ mà!”
Mai giơ điện thoại lên, vẻ mặt quyết tâm. “Anh Diệp, em sẽ đăng video này lên hết các group. Cho mọi người biết bộ mặt thật của Lão Đại! Anh đúng là ngầu nhất!”
Diệp Phàm nhìn Mai, gật đầu nhẹ. “Em cứ làm những gì em thấy đúng, Mai.”
Ông Thành gật gù. “Anh Diệp đã ‘khai sáng’ cho tôi. Giờ tôi sẽ không để ai bị thằng cha Phát Tài lừa thêm lần nữa đâu!” Ông Thành siết chặt tay, ánh mắt kiên định, như một “user” đã được “debug” hoàn toàn và quyết tâm “report bug” cho cộng đồng.
Diệp Phàm đứng tựa vào quầy bar, nhìn ra ngoài con hẻm, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi. Bà Bảy và Ông Thành đã ra về, Mai cũng đã bắt đầu “chiến dịch” của mình trên mạng xã hội. Anh “khán khí” toàn thành phố, cảm nhận “grey noise” của Lão Đại vẫn còn đó, dai dẳng như một “phần mềm độc hại” bám trụ. Nhưng giờ đây, nó đã bị pha loãng đáng kể bởi những luồng “khí vận” tích cực, thanh khiết từ những người anh đã giúp đỡ.
Khoa với dự án nghệ thuật “Dòng Chảy Thời Gian” đang “hot” trên mạng xã hội, như một “patch” mới đầy sáng tạo cho “hệ thống” văn hóa của thành phố. Hoàng Quân với các thử nghiệm “phong thủy code” đang dần tìm thấy “ngôn ngữ lập trình” mới, như một “debugger” tiềm năng đang được “khai sáng”. Thanh Tuyền với “skill” nhìn thấu bản chất đang “debug” giới thượng lưu, một “mũi nhọn thâm nhập” đầy sắc bén. Ngay cả Bà Bảy cũng trở thành một “tường lửa cộng đồng” vững chắc, và Mai là một “supporter” nhiệt tình, một “influencer đời thực” không hề thua kém bất kỳ KOL nào. Cây phát tài trong quán, sau một thời gian bị ảnh hưởng bởi “grey noise”, giờ đây xanh tươi hơn hẳn, những chiếc lá non mơn mởn vươn mình đón nắng. Ly nước lọc trên bàn cũng trong veo hơn, phản chiếu bầu trời xanh ngắt.
“Vụ việc này chỉ là một ‘âm mưu nhỏ’, một ‘DDOS attack’ cấp thấp của Lão Đại,” Diệp Phàm thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. “Nhưng nó cho thấy hắn đang ngày càng trực tiếp và táo tợn hơn. ‘Chiến dịch debug’ toàn thành phố sẽ còn dài và khó khăn. Nhưng… mình không còn đơn độc.”
Anh nhấp một ngụm cà phê, vị thanh mát lan tỏa trong khoang miệng. Ánh mắt anh kiên định nhìn về phía xa, nơi những tòa nhà cao tầng của Đà Nẵng đang vươn mình dưới nắng. “Sự thật, trí tuệ, và ‘team’ này… đủ để đẩy lùi bóng tối. ‘Hệ thống’ này sẽ được ‘patch’ lại, và thành phố này sẽ được ‘update’ bằng những giá trị chân chính.”
Cuộc chiến “debug” thành phố, chỉ mới bắt đầu, nhưng Diệp Phàm biết, anh đã sẵn sàng cho “level” tiếp theo.