Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị
Chương 37: Lão Đại Tung Chiêu Trò Mới

Cập nhật lúc: 2026-07-12 16:07:29 | Lượt xem: 20

Diệp Phàm khẽ nhắm mắt, cảm nhận vị đắng mạnh mẽ của Robusta tan dần nơi đầu lưỡi, nhường chỗ cho hậu vị ngọt ngào, ấm áp. Cơn mưa giông bên ngoài vẫn gào thét, nhưng trong quán Phê, mọi thứ tĩnh lặng đến lạ. Anh nhớ lại lời người đưa thư già: “Sư Bá Thông một khi đã ra tay, sẽ không có chỗ cho sự khoan nhượng.”
*“Sư Bá Thông đã từng nói, lời nói là ảo ảnh, chỉ có Đạo mới là chân thật. Phàm nhi, con chớ để tâm trí mình bị những lời lẽ phù phiếm của thế tục làm lung lay.”*
Trong ký ức, Diệp Phàm khi ấy vẫn là một thiếu niên với bộ đạo bào còn quá rộng, ngồi đối diện Sư Bá Thông giữa chánh điện cổ tự. Bên ngoài, tiếng kinh kệ vang vọng, mùi trầm hương thoảng bay. Anh đã hỏi: *“Sư phụ, nếu lời nói là ảo ảnh, vì sao kinh kệ vẫn cần được truyền tụng? Vì sao những câu chuyện về Đạo vẫn được kể cho người phàm nghe?”*
Sư Bá Thông với bộ râu bạc phơ, ánh mắt sắc lạnh như băng, chỉ khẽ gõ cây phất trần xuống nền đá: *“Kinh kệ là chân lý, là con đường dẫn đến Đạo. Còn những lời lẽ phù phiếm của nhân gian, chúng chỉ là bụi trần, là những sợi tơ giăng mắc, dễ dàng trói buộc tâm trí con người. Chúng có thể tạo ra hình tướng, nhưng không thể chạm đến chân tâm. Con chớ quên, Phàm nhi, Đạo của chúng ta là Đạo của sự thanh tịnh, vô vi. Can thiệp quá sâu vào thế tục, con sẽ tự chuốc lấy phản phệ, tự biến mình thành con rối của những lời đồn thổi, của thị phi.”*
Diệp Phàm khi đó chỉ cúi đầu vâng lời, nhưng trong lòng vẫn lấn cấn. Anh tự hỏi, liệu những “sợi tơ” đó, nếu được dùng đúng cách, có thể trở thành những cây cầu, nối liền Đạo với nhân gian, giúp những tâm hồn lạc lối tìm thấy ánh sáng? Hay chúng chỉ mãi là những “mã độc” nguy hiểm, có thể “hack” cả một thành phố? Giờ đây, anh đã có câu trả lời. Lão Đại đang dùng chính những “sợi tơ” đó, biến chúng thành “mã độc” để “DDOS attack” cả thành phố này.
***
Trong một căn phòng được trang hoàng lộng lẫy đến mức “ố dề” tại một khách sạn hạng sang gần Cầu Rồng, Lão Đại đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ thêu rồng vàng, tay cầm chiếc điện thoại đời mới nhất, màn hình lớn như cái thớt. Hắn nhấp một ngụm trà sâm đắt tiền, đôi mắt nhỏ ti hí lướt qua hàng loạt bình luận đang nhảy số liên tục trên các trang mạng xã hội.
“Ha ha ha! ‘Đạo Sĩ Cafe Phố Thị’ à? Nghe cứ như tên phim hài dở tệ của thập niên 90 vậy!” Lão Đại cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt. “Thằng Đạo Sĩ đó nghĩ mình là ai chứ? Thời đại 4.0 rồi, ai mà tin cái kiểu bói toán cổ lỗ sĩ với ba cái đồng xu cũ kỹ của nó nữa? Muốn ‘chiến’ à? Ta cho nó ‘chiến’ trên mặt trận ‘viral content’ luôn!”
Hắn vẫy tay ra hiệu. Một đám “tay sai” trẻ tuổi, ăn mặc sành điệu, mắt dán chặt vào màn hình laptop và điện thoại, lập tức cúi đầu. Chúng là “troll farm” chuyên nghiệp, được Lão Đại thuê về để “làm content bẩn” trên mạng.
“Boss, ‘chiến dịch’ đã được ‘deploy’ thành công ạ!” Một đứa trông có vẻ là “team leader” của đám “digital warrior” này, giọng run run báo cáo. “Tất cả các ‘fake account’ đã ‘active’, bắt đầu ‘spam’ tin đồn thất thiệt về quán Phê và thằng cha Diệp Phàm đó rồi ạ!”
Lão Đại gật gù hài lòng. “Tốt lắm! Nhớ kỹ, phải ‘đẩy trend’ thật mạnh! Đánh vào tâm lý sợ hãi, lo lắng của người dân. Cứ bảo là quán Phê của nó ‘yểm bùa’ cà phê, ai uống vào là ‘dính nghiệp’, ‘tan cửa nát nhà’ hết!”
Hắn chỉ vào màn hình chiếc điện thoại của mình, nơi một tài khoản có tên “Thầy Thông Thái 4.0” đang đăng tải một bài viết với tiêu đề giật gân: **“Cảnh Báo Khẩn Cấp: Quán Cà Phê Ma Ám Gieo Rắc Tai Ương Tại Đà Nẵng – Nơi Năng Lượng Tiêu Cực Hủy Hoại Vận Mệnh!”** Kèm theo đó là một bức ảnh được “deepfake” một cách thô thiển, ghép mặt Diệp Phàm vào hình ảnh một thầy bói đang làm phép với những vật phẩm kỳ dị.
Dưới bài viết đó, hàng loạt bình luận “chim mồi” thi nhau nhảy vào:
*“OMG! Em vừa uống cà phê ở đó về, tự nhiên thấy số xui ráo trọi! Bị sếp la, còn bị bồ đá nữa chứ!” (Tài khoản: Cô Gái Mất Niềm Tin)*
*“Tôi đã nghi từ lâu rồi! Thằng cha chủ quán nhìn mặt đã thấy ‘tà khí’ rồi! Cứ giả bộ thanh cao!” (Tài khoản: Người Dân Lương Thiện)*

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Lão Đại Tung Chiêu Trò Mới - Ảnh minh họa phân cảnh 1

*“Nghe đồn có người uống cà phê ở đó xong về làm ăn thua lỗ, phá sản luôn đó mấy má!” (Tài khoản: Hóng Hớt Đà Nẵng)*
*“#CancelDaoSiCafe #BoycottQuanPhe #PhatTaiChanAi” (Tài khoản: Anti-ĐạoSĩCafe)*
Lão Đại khoái chí. “Tốt! Cứ thế mà làm! Phải cho thằng Đạo Sĩ đó biết, ‘admin’ thực sự của cái ‘server’ Đà Nẵng này là ai!” Hắn cười phá lên, tiếng cười the thé vang vọng khắp căn phòng, át cả tiếng mưa giông bên ngoài.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua màn mưa tạnh, Diệp Phàm đang tỉ mẩn lau dọn quầy bar. Hương cà phê phin nhẹ nhàng lan tỏa, nhưng anh cảm nhận được một luồng “grey noise” mới, mạnh mẽ hơn, đang bao trùm thành phố. Nó không còn là những tiếng xì xào, mà là một “dàn hợp xướng” của sự nghi ngờ và sợ hãi, được khuếch đại bởi “kỹ thuật số”.
“Chú Diệp ơi, chú Diệp!”
Tiếng Bà Bảy hổn hển từ ngoài cửa quán, tay bà cầm chặt chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình sáng trưng. Bà vừa chạy vừa thở dốc, mái tóc búi cao hơi lệch, vẻ mặt đỏ gay vì tức giận.
“Có chuyện gì mà Bà Bảy lại hớt hải thế ạ?” Diệp Phàm đặt chiếc khăn xuống, rót một tách trà hoa cúc cho bà.
Bà Bảy đặt chiếc điện thoại lên bàn, ngón tay run run chỉ vào màn hình. “Chú nhìn này! Thằng cha Lão Đại, cái thằng Thầy Phát Tài khốn nạn đó, nó dám tung tin đồn nhảm nhí trên mạng xã hội đó! Nó bảo chú ‘yểm bùa’ cà phê, hại người ta tan cửa nát nhà!”
Diệp Phàm nhìn vào màn hình điện thoại của Bà Bảy. Hàng loạt bài viết, hình ảnh, bình luận tiêu cực về quán Phê và chính anh đang được “share” điên đảo. Những câu chuyện bịa đặt, những lời vu khống trắng trợn, tất cả đều được “dàn dựng” một cách tinh vi, đánh thẳng vào tâm lý mê tín của một bộ phận người dân.
“Nó còn dám ‘deepfake’ hình chú nữa! Trời ơi, cái mặt chú thanh tú vậy mà nó dám ghép thành cái ông thầy bói mặt mày lem luốc, tay cầm bùa chú rùng rợn!” Bà Bảy vừa nói vừa bức xúc, tay bà run đến mức suýt làm đổ tách trà. “Tui mà gặp nó ở ngoài, tui cho nó một trận ra trò! Cái đồ ‘pha ke’!”
Diệp Phàm khẽ mỉm cười, trấn an Bà Bảy. “Bà Bảy bình tĩnh đã. ‘Grey noise’ này là ‘tín hiệu’ cho thấy ‘admin’ Lão Đại đang ‘update phiên bản tấn công’ mới thôi. Nhưng ‘tường lửa’ của chúng ta cũng đâu phải dạng vừa.”
“‘Tường lửa’ gì chứ! Nó đang ‘spam’ khắp nơi, ai mà không biết thì dễ bị ‘dụ dỗ’ lắm đó chú Diệp!” Bà Bảy vẫn còn giận dữ. “Mấy đứa cháu tui cũng đang ‘share’ mấy cái bài ‘bóc phốt’ đó nữa. Tui phải đi ‘comment’ đính chính liền!”
Bà Bảy lập tức mở Facebook, ngón tay mập mạp của bà lướt thoăn thoắt trên bàn phím ảo. “Cái thằng Thầy Phát Tài này chỉ giỏi ‘hóng hớt’ và ‘bịa chuyện’ thôi! Chú Diệp tôi là người tốt, cà phê của chú ấy là ‘cà phê chữa lành’ chứ có phải ‘cà phê yểm bùa’ đâu! Đồ ‘toxic’!” Bà Bảy gõ mạnh, nhưng những bình luận của bà nhanh chóng bị hàng trăm bình luận khác của “troll farm” Lão Đại nhấn chìm.
***

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Lão Đại Tung Chiêu Trò Mới - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Ở một góc phố khác của khu An Hải, Văn Khoa đang ngồi bệt trên vỉa hè, tay cầm bình sơn xịt dở dang, ánh mắt thất thần nhìn vào màn hình điện thoại. Dự án “Dòng Chảy Thời Gian” của anh đang nhận được sự ủng hộ nhiệt tình, nhưng giờ đây, một “làn sóng” tiêu cực mới đang ập đến.
“Trời ơi, cái gì thế này?” Khoa lẩm bẩm, khuôn mặt thư sinh lộ rõ vẻ hoang mang.
Trên các trang mạng xã hội, những tài khoản ẩn danh bắt đầu đăng tải những bài viết công kích dự án của anh.
*“Nghệ thuật gì mà vẽ bậy bạ lên tường cũ? Phá hoại di tích thì có!” (Tài khoản: Yêu Đà Nẵng Cổ Kính)*
*“Mấy thằng nghệ sĩ này chỉ được cái ‘làm màu’ thôi! Nghe nói còn liên quan đến cái quán cà phê ‘yểm bùa’ nữa đó! Chắc muốn ‘yểm bùa’ cả khu phố này quá!” (Tài khoản: Anti-PháHoại)*
*“#KhoaPhaHoai #DiSanBiXamPham #DaoSiCafeVaDongBon” (Tài khoản: Công Lý Xã Hội)*
Khoa cảm thấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Anh đã dành bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu công sức để biến những bức tường vô tri thành những câu chuyện sống động, để kết nối quá khứ và hiện tại. Vậy mà giờ đây, anh lại bị gắn mác “phá hoại” và “đồng bọn của thầy bói lừa đảo”.
“Không thể nào…” Khoa lắc đầu nguầy nguậy. Anh nhìn bức tranh cây bàng cổ thụ và bà lão gánh hàng rong còn dang dở. Liệu có thật là anh đang làm sai? Liệu có thật là anh đang vô tình “gieo nghiệp” cho khu phố này như những gì trên mạng đang nói? Hạt giống tự ti, vốn dĩ đã bị chôn vùi bởi sự tự tin mới, giờ đây lại bắt đầu nảy mầm. Anh cảm thấy như một “bug” trong “hệ thống” của Đà Nẵng, bị những “virus” độc hại tấn công.
***
Trong văn phòng sang trọng của mình, Trần Thanh Tuyền đang cau mày nhìn vào chiếc iPad. Cô không phải là người quá quan tâm đến mạng xã hội, nhưng một email khẩn cấp từ phòng PR đã khiến cô phải chú ý.
**Chủ đề: Cảnh báo về chiến dịch bôi nhọ trên mạng xã hội – Liên quan đến Quán Phê và Chủ quán Diệp Phàm.**
Cô lướt qua các đường link dẫn đến những bài viết, những đoạn “livestream” với nội dung tiêu cực. “Cà phê yểm bùa,” “thầy bói dạo,” “phá sản vì tin lời thầy,”… Hàng loạt từ ngữ giật gân, đầy tính công kích.
“Thật nực cười!” Thanh Tuyền khẽ nhếch môi. Cô có thể dễ dàng nhận ra đây là một chiến dịch “PR bẩn” có tổ chức. Nhưng điều khiến cô bận tâm là mức độ lan truyền và sự tinh vi trong cách “dàn dựng” câu chuyện.
“Tống Gia Phát… hay Lão Đại?” Cô lẩm bẩm. Cô biết rõ Tống Gia Phát có liên hệ với Lão Đại, và đây chắc chắn là một đòn đánh “ném đá giấu tay” nhằm hạ bệ cô thông qua việc bôi nhọ những người cô từng tiếp xúc.
“Hoàng Minh đâu?” Cô gọi trợ lý. “Yêu cầu phòng PR lập tức lên kế hoạch ‘phản công’! Phải ‘fact-check’ và ‘report’ tất cả những tài khoản ‘fake’ này!”

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Lão Đại Tung Chiêu Trò Mới - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Nhưng trong lòng, Thanh Tuyền cảm thấy một sự bất an. Cô nhớ lại lời Diệp Phàm về “kẻ phá hoại ngầm” Hoàng Minh. Liệu có phải chính Hoàng Minh đang âm thầm làm chậm trễ việc “phản công” của phòng PR, hoặc thậm chí còn “đổ thêm dầu vào lửa” một cách tinh vi? Cô cảm thấy như đang chiến đấu trong một “trận đồ bát quái” mà Lão Đại đã giăng sẵn, nơi ranh giới giữa thực và ảo, giữa dữ liệu và “khí vận” trở nên mờ nhạt. Cô cần phải “scan” lại toàn bộ “hệ thống” của mình, không chỉ là công ty, mà cả những “dữ liệu” vô hình xung quanh cô.
***
Tại văn phòng “Thiên Đường Số”, Lê Hoàng Quân đang ngồi trước màn hình máy tính khổng lồ, hai tay gõ bàn phím liên tục. Anh không quan tâm đến những tin đồn “low-tech” trên mạng xã hội, cho đến khi một “anomaly” xuất hiện trong “data stream” của anh.
“Hừm, ‘network traffic’ tăng đột biến ở các nền tảng mạng xã hội, tập trung vào một ‘keyword cluster’ tiêu cực liên quan đến ‘cafe’ và ‘bói toán’?” Hoàng Quân lẩm bẩm, mắt anh nheo lại sau cặp kính. “Đây không phải là ‘organic trend’ thông thường. Có vẻ như có một ‘troll farm’ đang ‘chạy script’ tự động.”
Anh bắt đầu “debug” nguồn gốc của “traffic” này, sử dụng các thuật toán phức tạp và công cụ phân tích dữ liệu. Chẳng mấy chốc, anh đã lần ra dấu vết của hàng trăm tài khoản “fake”, tất cả đều có chung một “pattern” hoạt động và được điều khiển từ một “server” ẩn danh.
“Thú vị đấy.” Hoàng Quân khẽ nhếch mép. “Không ngờ ‘Lão Đại’ này lại có ‘kỹ năng’ về ‘digital manipulation’ đến vậy. Hắn không chỉ ‘hack’ niềm tin, mà còn ‘hack’ cả ‘thuật toán’ của mạng xã hội nữa.”
Anh nhớ lại lời Diệp Phàm về “khí vận” và “dữ liệu vô hình”. Có lẽ, những “dữ liệu” này, dù không thể đo đếm bằng “gigabyte” hay “terabyte”, lại có sức mạnh “viral” khủng khiếp, vượt xa mọi thuật toán thông thường. Hoàng Quân bắt đầu phác thảo một “mô hình AI” mới, không chỉ để phân tích “sentiment” của người dùng, mà còn để “detect” những “luồng khí vận” tiêu cực đang lan tỏa trên không gian mạng. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một “level” mới của “cybersecurity”, nơi “virus” không chỉ là code, mà còn là những “ý niệm” độc hại.
***
Trong quán Phê, Diệp Phàm vẫn điềm tĩnh pha cà phê. Anh cảm nhận được từng “sóng” tin đồn đang dội vào thành phố, tạo ra một “grey noise” không ngừng nghỉ. Anh thấy Bà Bảy đang tức tối “combat” trên mạng, thấy Văn Khoa hoang mang với dự án của mình, thấy Thanh Tuyền đang cố gắng “debug” những “mã độc” trong công ty. Và cả Lê Hoàng Quân, người đang âm thầm “scan” và “phân tích” “threat landscape” của Lão Đại.
“Lão Đại, ngươi nghĩ mình là ‘admin’ của thành phố này sao?” Diệp Phàm khẽ thì thầm, tay anh nhẹ nhàng đặt lên bộ đồng xu cổ. “Ngươi dùng ‘mã độc’ để ‘hack’ niềm tin, nhưng ngươi quên mất rằng, ‘hệ thống’ này có những ‘firewall’ và ‘antivirus’ mạnh hơn ngươi tưởng rất nhiều.”
Anh pha một tách cà phê Robusta đậm đặc, đặt lên bàn. Hương cà phê nồng nàn lan tỏa, như một “tín hiệu” trấn an, một “lời hiệu triệu” âm thầm gửi đến những “đồng minh” của anh.
Đột nhiên, chiếc điện thoại của Diệp Phàm rung lên. Một tin nhắn ẩn danh, không có số điện thoại, chỉ có một biểu tượng rồng uốn lượn quen thuộc – biểu tượng mà Thanh Tuyền đã thấy trên điện thoại của Tống Gia Phát.
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một câu, nhưng mang theo một “năng lượng” lạnh lẽo, đầy đe dọa:
**“Đạo Sĩ Cafe Phố Thị. Phiên bản ‘yểm bùa’ của ngươi sắp bị ‘gỡ cài đặt’ vĩnh viễn rồi. Hãy đợi mà xem, ‘server’ của ngươi sẽ ‘crash’ không phanh.”**
Diệp Phàm nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, đôi mắt sâu thẳm của anh khẽ nheo lại. Khí vận của Lão Đại không chỉ dừng lại ở những tin đồn nhảm nhí trên mạng xã hội. Hắn đang chuẩn bị một “DDOS attack” quy mô lớn hơn, nhắm thẳng vào “root server” của anh, vào chính quán Phê và những người anh yêu quý. Cuộc chiến này, đã chính thức bước sang một “level” hoàn toàn mới, và nó không chỉ là cuộc chiến trên không gian mạng nữa rồi.
Anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa quán. Cơn mưa đã tạnh hẳn, nhưng bầu trời Đà Nẵng chiều nay không còn xanh trong. Một mảng mây đen kịt, nặng nề đang từ từ kéo đến, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng, báo hiệu một cơn bão lớn hơn, không chỉ là bão lòng, mà là bão thật sự sắp đổ bộ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8