Bách Quỷ Dạ Hành: Kẻ Vẽ Da Lòng Người
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-07-02 15:01:06 | Lượt xem: 16

Chương 9: Lời Tiên Tri Của Giấy

Bình minh thứ hai sau biến cố Tuần phủ Ngô, Phượng Lai vẫn chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Những con đường vắng vẻ hơn thường lệ, những ánh mắt nhìn nhau còn vương sự hoài nghi. Cả thị trấn như một vết thương chưa lành, đang cố gắng chống chọi với nỗi sợ hãi vô hình. Lê Nhân thu dọn hành lý đơn giản của mình, một túi vải cũ kỹ đựng vài bộ quần áo, tập giấy vẽ và cây bút lông quen thuộc. Anh đứng trước cửa nhà Lão Ngự Y, nơi đã trở thành mái ấm tạm thời và là trường học đầu tiên của anh.

Lão Ngự Y đã chờ sẵn. Ông không nói nhiều, chỉ rót cho Lê Nhân một chén trà nóng. Hương trà thơm dịu, nhưng không xua đi được không khí ly biệt. “Con đã sẵn sàng chưa, Lê Nhân?” Lão Ngự Y hỏi, giọng trầm ấm.

Lê Nhân gật đầu. “Con đã sẵn sàng, Lão Ngự Y. Con sẽ không phụ lòng tin của lão.”

“Lòng tin của lão phu không quan trọng bằng lòng tin của chính con,” Lão Ngự Y đáp, ánh mắt thâm trầm. “Con đường phía trước sẽ không trải hoa hồng. Sẽ có những lúc con nghi ngờ bản thân, những lúc con muốn buông xuôi. Nhưng hãy nhớ, ngọn lửa trong tim con phải luôn cháy. Đó là điều duy nhất giữ con lại khỏi bóng tối của Da Lòng Người.”

Ông dừng lại, rồi từ trong vạt áo lấy ra một cuộn giấy nhỏ, cũ kỹ, đã ngả màu thời gian. Cuộn giấy được buộc bằng một sợi chỉ đỏ đã sờn. “Đây là thứ lão phu đã tìm thấy trong một ngôi miếu cổ, từ rất lâu trước đây. Nó không phải là một bùa chú, cũng không phải là một bản đồ. Nhưng lão phu tin, nó có liên quan đến nguồn gốc của Da Lòng Người.”

Lê Nhân thận trọng cầm lấy cuộn giấy. Anh mở ra, bên trong là những ký tự cổ xưa, những hình vẽ trừu tượng mà anh chưa từng thấy. Có một hình ảnh giống như một con mắt, bao quanh bởi những đường nét uốn lượn như rễ cây, và ở trung tâm là một đốm đen sâu thẳm. Anh không hiểu ý nghĩa của chúng, nhưng một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

“Đây là gì, Lão Ngự Y?” Lê Nhân hỏi, giọng khẽ.

“Là một lời tiên tri, hoặc một chỉ dẫn,” Lão Ngự Y đáp. “Lão phu đã dành nhiều năm để giải mã, nhưng chỉ có thể hiểu được vài phần. Nó nói về một ‘Thành phố của Hàng Ngàn Cánh Cổng’, nơi ‘cái bóng cổ xưa thức tỉnh’. Và nó nhắc đến một dòng họ, những người ‘giữ chìa khóa của sự thật’, nhưng đã bị thời gian và tham vọng che mờ.”

“Thành phố của Hàng Ngàn Cánh Cổng?” Lê Nhân lặp lại, cố gắng hình dung.

“Đó là kinh thành Thăng Long,” Lão Ngự Y nói, ánh mắt nhìn xa xăm. “Nơi quyền lực và bí ẩn đan xen. Nơi những kẻ tham vọng dễ dàng bị Da Lòng Người mê hoặc nhất. Con hãy đến đó. Tìm kiếm những dấu vết của dòng họ đó, và có thể, con sẽ tìm thấy câu trả lời cho nguồn gốc của Da Lòng Người.”

Lê Nhân gật đầu, khắc ghi từng lời vào tâm trí. Kinh thành Thăng Long, một nơi hoàn toàn khác biệt với thị trấn nhỏ bé này. Nơi đó sẽ có những hiểm nguy lớn hơn, những thế lực tăm tối hơn. Nhưng cũng có thể, đó là nơi anh tìm thấy sự thật.

“Hãy cẩn thận, Lê Nhân,” Lão Ngự Y dặn dò. “Không phải ai cũng là bạn. Và không phải lời tiên tri nào cũng là ánh sáng dẫn đường. Đôi khi, nó chỉ là một cái bẫy.”

Lê Nhân cúi đầu chào Lão Ngự Y, lòng tràn đầy sự biết ơn. Anh rời khỏi căn nhà nhỏ, bước ra con đường vắng. Ánh nắng ban mai vẫn yếu ớt, nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa mới đã bùng lên, soi sáng con đường mờ mịt phía trước.

Anh đi bộ qua những con phố quen thuộc, qua những ngôi nhà còn đóng kín cửa. Thị trấn Phượng Lai lùi dần về phía sau, nhỏ bé và im lìm. Phía trước anh là con đường đất đỏ, uốn lượn dẫn về phía đông, nơi có kinh thành Thăng Long sầm uất, náo nhiệt. Một thành phố của những lời đồn đại, những bí mật bị chôn vùi, và có lẽ, cả sự thật về Da Lòng Người.

Liệu đây có phải là khởi đầu của một hành trình mới, hay chỉ là một cái bẫy được giăng sẵn bởi thế lực tăm tối mà anh đang truy lùng? Lê Nhân nắm chặt cuộn giấy trong tay, bước chân kiên định. Anh không biết. Nhưng anh sẽ tìm ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8