Cà phê xem bói Trừ TàChương 16: Ông Kim Kể Chuyện Cổ Tích Về Kẻ Tham Lam
Ánh nắng ban mai của Đà Nẵng hôm nay không còn rực rỡ như mọi khi, mà bị một lớp mây xám xịt nuốt chửng, khiến cả thành phố chìm trong một thứ ánh sáng nhờ nhờ, ảm đạm. Không khí cũng mang theo một vẻ nặng nề, oi bức khó chịu, như thể có một thứ gì đó vô hình đang đè nén lên từng ngóc ngách của không gian. Trong con hẻm nhỏ quen thuộc, quán cà phê “Phê” cũng không thoát khỏi cái u ám chung. Mùi cà phê rang xay thơm lừng thường ngày giờ đây dường như cũng bị cái nặng nề này làm cho dịu đi ít nhiều, chỉ còn vương vấn một cách trầm lắng.
Thảo Nhi, với chiếc áo thun vàng nhạt rực rỡ và mái tóc buộc đuôi ngựa năng động, hôm nay lại hoàn toàn mất đi vẻ “vitamin D” di động thường thấy. Cô bé đang lau dọn quầy bar, nhưng động tác chậm chạp, thiếu sức sống, đôi mắt to tròn lanh lợi thường ngày nay cứ thỉnh thoảng lại liếc ra ngoài cửa với vẻ sợ hãi xen lẫn hoang mang. Chiếc trâm cài tóc hoa sứ bằng bạc đã xỉn màu, giờ được cô bé đeo thành mặt dây chuyền, tỏa ra một luồng hơi ấm nhẹ, như một lời trấn an vô hình, nhưng vẫn không thể xua tan được nỗi bất an đang giằng xé tâm trí cô bé. Đêm qua, sau khi Bác Sĩ Cương rời đi, cảm giác bị “nuốt chửng” vẫn còn ám ảnh Thảo Nhi, khiến cô bé cứ thấy lành lạnh sống lưng, dù chiếc trâm đã cố gắng bảo vệ.
Diệp Phi thì khỏi nói, vẻ uể oải, mệt mỏi thường trực trên mặt anh nay càng hằn sâu hơn, cứ như anh đã thức trắng mấy đêm liền để “cày rank” trong game chứ không phải để “chiến” với mấy con boss tâm linh. Anh dựa lưng vào quầy bar, tay mân mê chiếc vòng gỗ trầm đã cũ kỹ trên cổ tay. Ánh mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ đã sắc bén, giờ lại càng thêm kiên định, như thể đã nhìn thấu cả vũ trụ nhưng vẫn không tìm thấy nổi một giấc ngủ ngon. Anh cảm nhận rõ sự căng thẳng đang luẩn quẩn trong không khí, và sự rung động âm ỉ từ chiếc vòng trầm, như một lời nhắc nhở liên tục về mối hiểm họa đang rình rập. Cái vòng này, từ khi Bác Sĩ Cương xuất hiện, nó cứ nhói liên tục, khiến anh cảm giác như có ai đó đang cầm kim chích vào mạch máu vậy. Đúng là “phê” không nổi một giây phút nào.
Đúng lúc đó, An An bước vào quán, mang theo một làn gió “drama” và “deadline” đặc trưng của giới báo chí. Gương mặt cô nhợt nhạt, mái tóc nhuộm highlight thời thượng giờ rối bời như vừa trải qua một trận “bão táp lòng người” chứ không phải là trận mưa đêm. Tuy nhiên, ánh mắt sắc sảo của cô vẫn ánh lên vẻ suy tư và một sự quyết tâm đáng gờm. Cô đặt chồng tài liệu và chiếc laptop yêu quý lên bàn, tiếng “cộp” khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán, rồi gọi một ly cà phê đen đá.
“Chú Phi, con… con cảm thấy như có ai đó đang nhìn mình,” Thảo Nhi thì thầm, giọng run rẩy nhỏ nhẹ, đôi mắt đảo liên tục ra phía cửa kính. Cô bé cảm giác như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dán chặt vào mình, khiến da gà nổi khắp người, y hệt như mấy cảnh phim kinh dị mà cô bé từng lén xem.
Diệp Phi nhấp một ngụm cà phê, cái vị đắng chát quen thuộc dường như cũng không đủ để xua đi sự mệt mỏi trong anh. “Cứ làm việc của con đi, đồ đệ. Đừng nhìn ra ngoài.” Giọng anh trầm khàn, vừa trấn an vừa đầy cảnh giác. Anh biết Thảo Nhi không hề nói dối. Cái cảm giác bị theo dõi này, nó quen thuộc đến đáng sợ, như một lời tuyên chiến không tiếng động. “Bác Sĩ Cương này đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, chơi trò mèo vờn chuột chi cho mệt. Muốn đánh thì cứ đánh, bày đặt ‘gửi tín hiệu’ làm gì không biết.” Anh thầm nghĩ, cái sự “phê” trong yên bình của anh đã bị hắn phá nát không còn một mảnh.
An An đón lấy ly cà phê từ tay Thảo Nhi, nhấp một ngụm lớn, như muốn dùng vị đắng để xua đi sự bất an trong lòng. “Anh Phi, em đã tìm kiếm thông tin về Bác Sĩ Cương,” cô bắt đầu, giọng nghiêm trọng, đầy lo lắng. “Hắn ta có vẻ ngoài hoàn hảo, profile sạch bong, nhưng em tìm thấy một số dự án y tế cũ của hắn ở những khu vực từng có những câu chuyện kỳ lạ về người mất tích hoặc cái chết bí ẩn. Em nghĩ hắn đã bắt đầu thu thập linh hồn từ rất lâu rồi, không phải chỉ mới đây đâu.” Cô lướt ngón tay trên màn hình laptop, những dòng chữ và hình ảnh về các dự án từ thiện của Bác Sĩ Cương hiện lên, đối lập hoàn toàn với những tin đồn rùng rợn mà cô đã tìm thấy. Đúng là “mặt người dạ thú” có khác, “diễn sâu” đến nỗi ai cũng tưởng hắn là “bồ tát sống” chứ chả đùa.

Diệp Phi khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn sương vẫn lãng đãng vờn quanh những tán cây. “Không lạ. Hắn ta không phải mới bắt đầu.” Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Chỉ là bây giờ mới lộ diện rõ ràng thôi. Cái loại người như hắn, không bao giờ chịu ngồi yên một chỗ đâu. Tham vọng của mấy kẻ như Bác Sĩ Cương, nó lớn hơn cả cái vũ trụ này nữa là.” Anh thở dài, cảm thấy cái gánh nặng trên vai mình ngày càng trĩu xuống. “Muốn ‘phê’ một ly cà phê thôi mà cũng khó khăn quá trời đất. Cuộc đời đúng là ‘cẩu văn’ mà.”
Đúng lúc không khí đang căng như dây đàn, một bóng người chậm rãi bước vào quán. Đó là Ông Kim, khách quen tóc bạc phơ, dáng người nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ thâm trầm, điềm tĩnh. Ông mỉm cười hiền từ nhìn ba người, ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc bên cửa sổ và gọi cà phê đen đá không đường, y hệt như mọi ngày.
“Không khí hôm nay ở quán… có vẻ nặng hơn mọi khi nhỉ?” Ông Kim cất giọng thâm trầm, ánh mắt tinh anh lướt qua Diệp Phi, Thảo Nhi và An An, như thể ông đã nhìn thấu mọi lo lắng và sợ hãi trong tâm trí họ.
“Chào ông Ba ạ,” Thảo Nhi thì thầm, vẫn còn sợ hãi nhưng cũng cảm thấy chút an ủi khi có thêm một người lớn tuổi xuất hiện. Cô bé tin rằng ông Ba luôn mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ, như một bức tường thành vững chãi giữa thế giới người sống và người chết.
Diệp Phi gật đầu chào ông Ba, tay thoăn thoắt pha ly cà phê đen đá quen thuộc cho ông. “Ông Ba đến sớm vậy?”
Ông Kim nhấp một ngụm cà phê, cái vị đắng nhẹ dường như làm ông hài lòng. “Tuổi già thì ngủ ít thôi, thằng nhóc. Ngồi một mình buồn quá, ra đây kiếm chuyện nghe.” Ông lại nhấp thêm một ngụm, ánh mắt trở nên xa xăm, như đang nhìn về một miền ký ức nào đó rất xa. “Các con có muốn nghe một câu chuyện cổ tích không? Chuyện về một vùng đất cổ xưa, nơi mà những con sông uốn lượn, những ngọn núi hùng vĩ vươn cao, và những linh hồn ẩn mình trong từng góc phố.” Ông nhìn An An, rồi nhìn Thảo Nhi, cuối cùng dừng lại ở Diệp Phi, ánh mắt đầy ẩn ý.
An An, vốn là phóng viên, dù trong lòng vẫn còn nửa tin nửa ngờ về mấy chuyện tâm linh, nhưng bản năng tò mò vẫn trỗi dậy. “Cổ tích ạ? Có liên quan gì đến Đà Nẵng không ông Ba?” Cô hỏi, cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng không giấu nổi sự hứng thú. “Chắc lại là mấy truyền thuyết dân gian kiểu ‘cây đa bến nước sân đình’ thôi mà, nhưng biết đâu lại có ‘hint’ gì đó cho vụ án này thì sao?” Cô thầm nghĩ, tay đã chuẩn bị sẵn sàng để ghi chép.

“Có chứ, cô bé. Liên quan mật thiết là đằng khác.” Ông Kim hớp thêm một ngụm cà phê, ánh mắt ông trở nên sâu thẳm, như thể ông đang nhìn xuyên qua thời gian, về một quá khứ xa xôi. “Ngày xửa ngày xưa, ở vùng đất này, nơi mà bây giờ các con gọi là Đà Nẵng, có một vị Pháp Sư trẻ tuổi, tài năng, có thể nhìn thấu linh hồn và nghe thấy tiếng lòng của họ. Anh ta mang trong mình một nỗi đau mất mát to lớn, tìm cách dùng năng lực để tái tạo lại người thân đã khuất. Ban đầu, anh ta dùng năng lực để giúp đỡ, để hàn gắn những vết thương, để đưa những linh hồn lạc lối về nơi an nghỉ… Anh ta được người dân kính trọng, được các linh hồn tin tưởng, như một vị cứu tinh.”
Thảo Nhi im lặng lắng nghe, đôi mắt to tròn dán chặt vào Ông Kim. Chiếc trâm trên cổ cô bé bỗng ấm lên, và cô bé cảm thấy một nỗi buồn man mác, một sự xót xa kỳ lạ len lỏi vào tâm trí. Cô bé như nhìn thấy những linh hồn trong câu chuyện, những linh hồn đã từng được giúp đỡ, rồi lại bị lợi dụng. Cái cảm giác này, nó đau đáu và chân thật đến mức khiến cô bé muốn khóc.
“…Nhưng rồi,” Ông Kim tiếp tục, giọng ông trầm xuống, nặng nề hơn. “Nỗi ám ảnh và khao khát quyền năng vĩnh cửu dần lấn át lý trí của anh ta. Anh ta bắt đầu lợi dụng sự yếu đuối, nỗi đau của linh hồn, biến họ thành công cụ để phục vụ mưu đồ cá nhân. Anh ta xây dựng một ‘mạng lưới’ vô hình, hút cạn sinh khí của những linh hồn, biến họ thành năng lượng để phá vỡ một ‘Phong Ấn Cổ Xưa’ đã trấn giữ vùng đất này từ ngàn đời. Hắn ta tin rằng đó là cách duy nhất để kiểm soát sinh tử, để mang người thân trở lại từ cõi chết, và để trở thành một vị thần.” Ông Kim dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Diệp Phi, như thể muốn xuyên thấu tâm can anh.
Diệp Phi nghe đến đây, sắc mặt anh hơi tái đi. Anh siết chặt chiếc vòng trầm trên cổ tay, cảm nhận nó nhói lên từng hồi, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì một sự rợn người, một sự tương đồng đáng sợ với những gì mình đã thấy và cảm nhận được ở Sông Hàn. Anh nhận ra sự cám dỗ mà năng lực có thể mang lại, cái ranh giới mong manh giữa việc giúp đỡ và lợi dụng, giữa cứu rỗi và hủy diệt. “Chết tiệt, cái ‘nghề’ này đúng là ‘nghiệp’ mà,” anh thầm rủa, cảm thấy cái số mình đúng là ‘cẩu văn’ đến mức không thể ‘phê’ được nữa rồi.
Ông Kim tiếp tục, giọng ông giờ đây mang theo một sự chua xót sâu sắc. “Kẻ tham lam đó tin rằng hắn sẽ trở thành vị thần mới, tái tạo thế giới theo ý mình. Hắn đã gần như thành công. Hắn đã phá hủy hàng ngàn linh hồn, biến chúng thành năng lượng, và chỉ còn một bước nữa là chạm tới mục đích. Nhưng hắn quên mất một điều: linh hồn, dù bị khống chế, dù bị biến thành công cụ, vẫn mang trong mình cảm xúc. Oán hận, sự phản bội, nỗi đau… tất cả dồn nén lại, chờ đợi một khoảnh khắc để bùng nổ. Vào khoảnh khắc hắn chạm tay vào Phong Ấn, chính những linh hồn bị hắn nuốt chửng đã phản phệ. Chúng không còn là công cụ, mà trở thành cơn sóng thần hủy diệt, cuốn phăng mọi thứ.”
An An nghe đến đây, giọng cô run rẩy, cô đã hoàn toàn bị cuốn vào câu chuyện, không còn vẻ hoài nghi nào nữa, mà thay vào đó là sự tò mò và căm phẫn tột độ. “Vậy… kết cục của hắn ta là gì ạ, ông Ba? Hắn có phá được phong ấn không?” Cô hỏi dồn dập, tay đã nhanh chóng ghi chép vào cuốn sổ tay, cố gắng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, dù chỉ là một câu chuyện cổ tích.
Ông Kim mỉm cười bí ẩn, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạ thường. “Phong Ấn đã được bảo vệ. Còn kẻ tham lam… hắn không hóa thành tro bụi đâu, cô bé.” Ông dừng lại một chút, như để lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí người nghe. “Hắn bị chính những linh hồn đã bị hắn lợi dụng ‘nuốt chửng’ ngược lại. Từng mảnh linh hồn của hắn bị xé toạc, bị giam cầm trong một không gian vô định, vĩnh viễn trải nghiệm nỗi đau và sự tuyệt vọng của hàng vạn linh hồn mà hắn đã hủy hoại. Đó là sự trừng phạt tồi tệ hơn cái chết. Một cái kết ‘đắng ngắt’ hơn cả cà phê không đường của ta nữa là.”

Diệp Phi thở ra một hơi dài, nặng nề, như trút đi một phần gánh nặng vô hình. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh vẫn nhói, nhưng không còn dữ dội như trước, chỉ còn âm ỉ một nỗi đau sâu thẳm, như một vết sẹo khó lành. Anh nhìn Ông Kim, ánh mắt đầy suy tư và chấp nhận. “Vậy… ý ông là… Bác Sĩ Cương cũng sẽ có kết cục như vậy?” Giọng anh khàn đặc, chứa đựng cả sự phẫn nộ và cái gánh nặng của số phận. Anh biết, câu chuyện này không chỉ là lời cảnh báo cho Bác Sĩ Cương, mà còn là một tấm gương phản chiếu cho chính anh.
“Lịch sử luôn lặp lại, thằng nhóc. Nhất là với những kẻ tham lam… và những người gánh vác.” Ông Ba nhìn thẳng vào mắt Diệp Phi, ánh mắt đầy ẩn ý, như muốn nói thêm điều gì đó về chính Diệp Phi, về dòng máu và định mệnh mà anh đang mang trên vai. “Phong Ấn không chỉ là một vật chất. Nó là sự cân bằng. Cân bằng của đất trời, cân bằng của con người, và cả cân bằng trong tâm hồn người bảo vệ nó. Nếu người bảo vệ mất đi sự cân bằng, thì Phong Ấn cũng sẽ lung lay.”
Thảo Nhi, dù giọng còn hơi run rẩy, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định. “Vậy… chúng ta… chúng ta phải làm gì ạ, chú Phi?” Cô bé hỏi, không còn vẻ sợ hãi tột độ như trước, mà thay vào đó là một sự quyết tâm lạ thường. Chiếc trâm trên cổ cô bé lại ấm lên, như một lời động viên vô hình.
An An, với khí chất phóng viên điều tra đã hoàn toàn trở lại, nhanh chóng ghi chép vào sổ tay. “Ông Ba, ông có biết thêm gì về cái Phong Ấn đó không? Hay cái mạng lưới mà kẻ tham lam kia đã tạo ra? Có thể nào đó là chìa khóa để chúng ta ngăn chặn Bác Sĩ Cương?” Cô hỏi dồn dập, ánh mắt sắc sảo, đầy quyết đoán. “Mấy cái ‘lore’ này quan trọng lắm, không thể bỏ qua được!”
Ông Kim mỉm cười nhẹ, đặt ly cà phê đã uống cạn xuống bàn. “Mọi thứ cần thời gian, cô bé. Và cần sự thấu hiểu. Kẻ tham lam sẽ tự lộ diện. Và người gánh vác… sẽ tìm thấy con đường của mình.” Ông Ba khẽ gật đầu, ánh mắt lại lướt qua ba người. “Cà phê ngon lắm, thằng nhóc.” Ông đứng dậy, từ từ bước ra cửa, để lại ba người với một mớ bòng bong suy nghĩ và quyết tâm.
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt anh giờ đây đã trở lại kiên định hoàn toàn, xen lẫn một chút buồn bã và gánh nặng của số phận. Anh nhìn Thảo Nhi, rồi nhìn An An, hít một hơi thật sâu, như muốn nạp đầy năng lượng cho cuộc chiến sắp tới. “Chúng ta sẽ tìm ra hắn. Và chúng ta sẽ ngăn chặn hắn.” Giọng anh mạnh mẽ, dứt khoát, mang theo sự chấp nhận định mệnh không thể tránh khỏi. “Cái cuộc đời ‘phê’ trong yên bình của tôi coi như ‘bay màu’ rồi. Giờ thì phải ‘chiến’ thôi, không còn đường lui nữa.”
“Vâng!” Thảo Nhi gật đầu mạnh mẽ, chiếc trâm trên cổ cô bé ấm lên như một lời xác nhận, cô bé đã sẵn sàng đối mặt. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đã bị sự quyết tâm và lòng trung thành lấn át. Cô bé đã chấp nhận số phận ‘đồ đệ trừ tà’ này rồi.
“Em sẽ tiếp tục tìm kiếm thông tin về các dự án cũ của hắn, và bất kỳ truyền thuyết nào liên quan đến ‘Phong Ấn Cổ Xưa’ ở Đà Nẵng. Em sẽ tìm bằng được manh mối, dù có phải ‘hack não’ cả Google hay ‘đào mộ’ mấy cuốn sách cổ cũng được!” An An nói, ánh mắt rực lửa, đầy quyết tâm, tay đã thoăn thoắt bấm máy tính, như một hacker đang chuẩn bị ‘phá đảo thế giới ảo’.
Diệp Phi quay lại quầy bar, bắt đầu pha một tách cà phê mới. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh giờ đây dường như không còn nhói đau nữa, mà tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, mạnh mẽ, như một lời hứa về sự bảo vệ. Anh biết cuộc chiến sẽ gian nan, sẽ ‘khó nuốt’ hơn bất kỳ ly cà phê không đường nào, nhưng anh không còn đơn độc. Quán cà phê “Phê” vẫn yên tĩnh, nhưng bên trong nó, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy, sẵn sàng đối mặt với cơn bão lớn đang đến.