Cà phê xem bói Trừ TàChương 3: Hương Trầm Cổ Xưa Và Lời Nói Vu Vơ
Mùi cà phê thơm ngát, giờ đây, lại mang thêm chút hương vị của những bí mật và những câu chuyện dở khóc dở cười. Diệp Phi khẽ nhếch mép, cái nụ cười mệt mỏi nhưng đầy vẻ tự giễu ấy vẫn còn vương trên môi. Anh đứng dựa lưng vào quầy bar, nhìn theo bóng lưng thoăn thoắt của Ông Sáu vừa khuất dạng sau cánh cửa. Một ngày nữa, một “khách hàng” nữa được “phục vụ”, và một gánh nặng nữa được trút bỏ. Chỉ có điều, gánh nặng của người khác nhẹ đi thì gánh nặng của anh lại nặng thêm đôi chút. Anh biết, cái vụ “xem bói cà phê viral” mà con bé Thảo Nhi vừa đề xuất, sớm muộn gì cũng thành hiện thực thôi. Mà thôi, cứ để nó mơ mộng đi, dù sao thì “vitamin D” này cũng giúp quán đỡ âm u hơn hẳn.
Sáng hôm sau, cái quán “Phê” vẫn mở cửa đón ánh nắng Đà Nẵng, dù chỉ là những tia nắng yếu ớt len lỏi qua con hẻm nhỏ. Diệp Phi, với vẻ uể oải đã thành thương hiệu, đang chậm rãi lau chùi quầy bar. Từng động tác của anh đều mang một sự bất đắc dĩ, như thể anh đang thực hiện một nghi lễ cổ xưa nào đó chứ không phải chỉ là dọn dẹp quán cà phê. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh, vốn đã cũ kỹ, ánh lên một màu nâu sẫm dưới ánh đèn mờ, trông như một vật phẩm phong ấn cổ đại hơn là một món trang sức. Anh khẽ thở dài, cái cảm giác mệt mỏi sau khi giúp vong linh ông nội Ông Sáu siêu thoát vẫn còn vương vấn. “Trừ tà kiểu ‘tâm lý’ này đúng là bào sức hơn đánh nhau với ma quỷ thiệt,” anh lẩm bẩm, giọng đủ nhỏ để không ai nghe thấy, trừ cái thực thể lẩm bẩm trong góc tối đang đáp lại bằng một tràng chửi thề không rõ nghĩa.
Tiếng chuông gió trước cửa khẽ leng keng, báo hiệu Thảo Nhi đã đến. Cô bé bước vào quán, vẻ mặt hơi phờ phạc hơn mọi khi, nhưng vẫn giữ được cái khí chất “vitamin D” di động của mình. Đôi mắt to tròn hơi cụp xuống, và một cái ngáp dài hết cỡ vừa thoát ra khỏi miệng cô bé.
“Uầy, chú Phi,” Thảo Nhi vừa đặt túi xách xuống ghế, vừa ngáp ngắn ngáp dài, “Sáng nay con dậy sớm quá, mất hết năng lượng. Chú pha cho con ly cà phê ‘trừ tà’ nào, như hôm qua ấy!” Cô bé cười rạng rỡ, nhưng trong ánh mắt vẫn còn chút vẻ trêu chọc và tò mò không che giấu được. Rõ ràng, vụ của Ông Sáu hôm qua đã in sâu vào tâm trí cô bé, và giờ đây, cô bé đang cố gắng tìm hiểu xem “chú Phi” của mình rốt cuộc có bí mật gì động trời.
Diệp Phi liếc nhìn Thảo Nhi, khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một chút lo lắng. Cái sự tò mò của con bé này, sớm muộn gì cũng rước họa vào thân. Anh cố gắng tỏ ra cáu kỉnh một cách quen thuộc, “Làm gì có ‘cà phê trừ tà’. Chỉ có cà phê giúp tỉnh táo thôi. Con khìn này, cứ mơ mộng hoài.” Giọng anh vẫn lạnh lùng, nhưng sự bất lực thì đã lộ rõ. Anh bắt đầu pha cà phê cho Thảo Nhi, từng động tác vẫn điêu luyện như một nghệ sĩ, nhưng thần thái thì như một người đang bị ép làm việc sau ba đêm thức trắng. Anh liếc nhìn ra cửa, một thoáng lo âu lướt qua trong đôi mắt sâu thẳm. Anh cảm thấy một làn hơi lạnh thoảng qua, và chiếc vòng trầm hơi nhói. “Lại có người đến rồi,” anh thầm nghĩ, và lần này, cảm giác không mấy vui vẻ cho lắm.
Thảo Nhi nhận lấy ly cà phê từ tay Diệp Phi, nhấp một ngụm, đôi mắt sáng rực trở lại. “Ôi, đúng là cà phê chú Phi pha là đỉnh nhất! Uống cái tỉnh cả người luôn! Mà hôm qua, con thấy chú nói chuyện với ông Sáu lạ lắm nha. Rồi tự nhiên ông ấy vui vẻ hẳn ra. Chú có bí quyết gì đúng không?” Cô bé nhìn Diệp Phi đầy dò xét, như một thám tử nghiệp dư đang cố gắng giải mã vụ án thế kỷ. “Thiệt á chú, chú phải khai thật cho con đi, con sẽ làm content ‘độc quyền’ cho quán mình! ‘Bí mật cà phê trừ tà của chú Phi – chủ quán cà phê lạnh lùng nhưng ấm áp’!”
Diệp Phi thở dài thườn thượt, cảm thấy như có hàng ngàn linh hồn đang nhảy múa trên đầu mình. “Bí quyết gì đâu. Chỉ là nói chuyện tâm lý thôi. Con cứ nghĩ phức tạp.” Anh cố gắng lảng tránh, nhưng trong lòng biết không thể giấu mãi. Cái giác quan thứ sáu của Thảo Nhi, dù chưa được khai mở hoàn toàn, cũng đang dần nhạy bén hơn. Anh cảm thấy một làn hơi lạnh thoảng qua, và chiếc vòng trầm hơi nhói. “Lần này, không phải khách vặt rồi,” anh tự nhủ, ánh mắt liếc nhanh về phía cửa.
Cánh cửa quán cà phê khẽ mở, không có tiếng chuông gió leng keng như khi Thảo Nhi bước vào. Thay vào đó, một luồng gió nhẹ mang theo mùi hương trầm cổ xưa thoang thoảng tràn vào quán. Mùi hương không quá nồng, mà dịu nhẹ, thanh tịnh nhưng lại phảng phất vẻ u tịch, khiến không khí trong quán như chùng xuống một nhịp. Nó không giống mùi trầm hương thông thường, mà là một mùi hương của thời gian, của những câu chuyện đã cũ, của những bí mật được giấu kín hàng trăm năm.

Ông Kim bước vào. Ông mặc bộ áo the màu nâu sẫm, quần lụa đen, trông y như một ông đồ nho từ thời phong kiến lạc vào quán cà phê hiện đại. Chiếc gậy trúc cũ kỹ trong tay ông dường như đã trải qua biết bao thăng trầm cùng ông. Dáng người nhỏ nhắn, lưng hơi còng nhưng bước đi lại vững chãi, mỗi bước chân như ẩn chứa một sức mạnh vô hình nào đó. Đôi mắt tinh anh, sâu thẳm của ông quét một lượt khắp quán, như thể đang nhìn thấu mọi ngóc ngách, mọi linh hồn đang ẩn mình, rồi dừng lại ở Diệp Phi. Ánh mắt ấy không chỉ là nhìn, mà là sự thấu thị, sự am hiểu sâu sắc về thế giới mà Diệp Phi đang cố gắng che giấu.
Thảo Nhi đang định nói gì đó với Diệp Phi thì bị mùi hương và sự xuất hiện của Ông Kim làm gián đoạn. Cô bé khẽ rụt người lại, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải cái lạnh của điều hòa mà là cái lạnh thấu xương của một sự hiện diện phi thường. Da gà nổi lên rần rần. “Ông… ông Kim,” cô bé lắp bắp chào, giọng hơi rờn rợn. Cô bé không hiểu tại sao mình lại có cảm giác này, nhưng bản năng mách bảo cô rằng ông lão này không hề tầm thường.
Ông Kim khẽ gật đầu nhẹ với Thảo Nhi, ánh mắt ông lướt qua cô bé một cách khó hiểu, như thể đang cân đo đong đếm điều gì đó, rồi dừng lại ở Diệp Phi. “Chào con, Diệp Phi. Sáng nay quán con có vẻ… tĩnh lặng hơn mọi khi.” Giọng ông trầm ấm, nhưng mang theo một âm hưởng khiến người nghe phải suy ngẫm, như một câu đố cổ xưa.
Diệp Phi, người hiếm khi lộ cảm xúc, mặt anh hơi giãn ra một chút, khẽ gật đầu đáp lại Ông Kim. “Chào ông. Vẫn như mọi khi thôi ạ.” Anh nói, nhưng trong lòng đã dấy lên sự cảnh giác cao độ. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ nhưng lại rất bình ổn từ ông lão, một năng lượng vượt xa những gì anh từng gặp. Ông Kim không chỉ là một người già hiểu biết, ông là một tồn tại có thể nhìn thấu mọi thứ.
Thảo Nhi, vẫn còn hơi rụt rè, cố gắng che giấu cảm giác bất an của mình bằng nụ cười gượng gạo. “Ông uống gì ạ? Cà phê đen đá không đường như mọi khi chứ ạ?”
Ông Kim mỉm cười hiền từ với Thảo Nhi, nụ cười ấy làm dịu đi một phần nào đó vẻ bí ẩn của ông, nhưng không làm mất đi sự thâm trầm. “ Đúng rồi con. Vẫn là thứ đó. Cà phê đen đá không đường, là hương vị của tuổi già.” Ông Kim đi đến bàn quen thuộc trong góc, nơi có ánh sáng yếu hơn, và chậm rãi ngồi xuống. Cái góc bàn ấy dường như là dành riêng cho ông, nơi ông có thể quan sát mọi thứ mà không bị ai chú ý.
Cùng lúc đó, tại một tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh kim loại và kính, nơi ánh nắng ban mai rọi thẳng vào, Bác Sĩ Cương đang đứng bên cửa sổ panorama, đôi tay đút túi quần tây cắt may tỉ mỉ. Phía dưới chân hắn, Đà Nẵng hiện đại trải dài như một tấm bản đồ sống động, những cây cầu vắt ngang sông Hàn lấp lánh dưới nắng, những bãi biển trải dài vô tận. Hắn không nhìn ngắm vẻ đẹp của thành phố, mà là “đọc” năng lượng của nó.
Vẻ ngoài của hắn vẫn hoàn hảo không tì vết: mái tóc đen chải chuốt gọn gàng, bộ suit đắt tiền ôm sát cơ thể toát lên vẻ quyền lực. Gương mặt điển trai, đạo mạo, với nụ cười xã giao thường trực nhưng không bao giờ chạm đến đôi mắt. Đôi mắt đen sâu thẳm ấy, giờ đây, không còn vẻ lạnh lùng tính toán như thường lệ, mà thay vào đó là một tia hứng thú, một sự chờ đợi.
“Màn sương đã bắt đầu kéo đến,” hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong căn phòng sang trọng. Hắn không nói với ai, chỉ là tự sự với chính mình, hoặc với một thực thể vô hình nào đó chỉ hắn mới có thể thấy. “Cái phong ấn cũ kỹ đó… cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa rồi.”

Hắn nhấp một ngụm trà thảo mộc đang bốc hơi nghi ngút trên bàn làm việc. Mùi trà thơm dịu, đối lập hoàn toàn với mùi hương trầm của Ông Kim, nhưng lại mang một sự thanh khiết giả tạo, che giấu đi sự mục ruỗng bên trong.
“Những kẻ bảo vệ, những kẻ bám víu vào cái gọi là ‘bình yên’…” Bác Sĩ Cương khẽ nhếch mép, nụ cười lần này không còn là xã giao mà là một nụ cười khinh miệt, đầy vẻ chế giễu. “Chúng sẽ phải trả giá đắt cho sự chậm chạp của mình.”
Hắn quay lưng lại với cửa sổ, đi về phía chiếc bàn làm việc làm bằng gỗ óc chó đen bóng. Trên đó, bên cạnh chiếc máy tính bảng hiện đại, là một tập tài liệu cổ xưa, da đã ngả màu ố vàng, được đặt cạnh một vật phẩm kỳ lạ: một khối đá màu đen tuyền, tỏa ra một làn khí lạnh lẽo, u ám. Khối đá ấy dường như đang “hút” lấy một phần ánh sáng trong căn phòng, khiến không gian xung quanh nó trở nên tối sẫm hơn.
Hắn chạm nhẹ vào khối đá, cảm nhận năng lượng tà ác đang cuộn chảy bên trong. “Sức mạnh đang thức tỉnh… và rồi, sẽ là của ta.” Hắn thì thầm, đôi mắt ánh lên một tia tham vọng không đáy. “Diệp Phi… chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi. Và lần này, trò chơi sẽ không còn đơn giản nữa.”
Hắn nhắm mắt lại, dường như đang “lắng nghe” một thứ gì đó vô hình, một tiếng gọi từ sâu thẳm lòng đất Đà Nẵng. Một tiếng gọi mà chỉ những kẻ như hắn, hay như Diệp Phi, mới có thể nghe thấy.
Trở lại quán “Phê”, Diệp Phi bắt đầu pha cà phê cho Ông Kim. Anh có thể cảm nhận được ánh mắt của Ông Kim đang dõi theo mình, một ánh mắt không phán xét, mà là sự quan sát của một người đã trải qua quá nhiều biến cố.
Thảo Nhi mang ly cà phê đen đá không đường ra cho Ông Kim. Khi cô bé đặt ly xuống bàn, Ông Kim khẽ nắm lấy tay cô bé một thoáng, ánh mắt ông nhìn thẳng vào mắt Thảo Nhi. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để thế giới của Thảo Nhi rung chuyển.
Thảo Nhi giật mình, cảm thấy một luồng điện lạnh buốt chạy khắp người, như thể Ông Kim đang nhìn xuyên thấu vào tâm hồn mình, nhìn thấy cả những bí mật mà cô bé còn chưa biết về bản thân. Tim cô bé đập nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô bé vội rụt tay lại, khuôn mặt tái đi. “Dạ… ông có cần gì nữa không ạ?” Cô bé lắp bắp hỏi, giọng nói run rẩy.
Ông Kim nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn hướng về Diệp Phi nhưng lời nói lại như dành cho cả không gian, cho cả những linh hồn đang ẩn mình trong quán. “Con bé này… linh cảm mạnh mẽ đấy. Đà Nẵng mình, vốn dĩ là vùng đất linh thiêng. Nơi giao thoa của núi, sông, biển. Linh khí tụ hội, nhân khí dồi dào. Nhưng cái gì đã ngủ yên, thì không nên đánh thức.”

Diệp Phi đang lau chùi ly tách, nghe thấy lời Ông Kim, anh khẽ nhíu chặt mày. Anh biết Ông Kim đang nói gì. Anh biết cái “cái gì đã ngủ yên” đó là gì, và anh cũng biết ai đang cố gắng “đánh thức” nó.
Ông Kim tiếp lời, giọng điệu trầm ngâm hơn, từng lời như một lưỡi dao sắc bén cứa vào không khí. “Những điều đã ngủ yên… chúng đang thức giấc rồi, con ạ. Dưới lòng đất này, dưới những cây cầu, những ngọn núi… có những thứ không nên để ánh sáng đô thị chạm vào. Và cái giá của sự bình yên… chưa bao giờ là rẻ.” Ông Kim khẽ liếc nhìn Diệp Phi, ánh mắt đầy ẩn ý, như thể đang nói: “Con biết mà, phải không?” “Dòng chảy linh khí của thành phố đang bị khuấy động. Và con… con là người phải gánh vác.”
Thảo Nhi đứng hình, không hiểu Ông Kim đang nói gì, nhưng cảm giác rợn người vẫn còn nguyên. Cô bé nhìn sang Diệp Phi, thấy vẻ mặt anh căng thẳng hơn bao giờ hết, đôi mắt sâu thẳm giờ đây còn u tối hơn cả buổi đêm. “Ông… ông đang nói gì vậy ạ?” Cô bé hỏi, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu. Cô bé cảm thấy như mình đang lạc vào một bộ phim kinh dị mà cô chưa kịp đọc kịch bản.
Diệp Phi đặt mạnh chiếc khăn xuống quầy, tiếng động khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Ánh mắt anh tối sầm lại. Anh đã nghe những lời như thế này từ lâu rồi, từ những người già khác, từ những linh hồn cổ xưa. Anh đã cố gắng lờ đi, cố gắng sống một cuộc đời bình thường, nhưng định mệnh thì cứ đeo bám dai như đỉa đói. “Ông Kim, ông đừng hù dọa con bé.” Anh nói, nhưng giọng anh thiếu đi sự kiên quyết thường thấy, thay vào đó là một sự bất lực khó tả. Anh biết, những lời này không phải hù dọa, mà là sự thật nghiệt ngã.
Ông Kim cười nhẹ, lắc đầu, nhấp thêm một ngụm cà phê đen đá. “Không hù dọa. Chỉ là nhắc nhở thôi. Mọi thứ đều có cái giá của nó. Và con, Diệp Phi… con biết rõ điều đó hơn ai hết.” Ông Kim nhấp thêm một ngụm cà phê, ánh mắt xa xăm, như thể đang nhìn thấy cả quá khứ và tương lai của Đà Nẵng, của Diệp Phi, và của cả Thảo Nhi.
Ông Kim đặt ly cà phê xuống bàn, tiếng thủy tinh chạm mặt gỗ vang lên khô khốc. Ông đứng dậy, động tác chậm rãi, ung dung. Ông không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu với Diệp Phi, một cái gật đầu mang theo cả ngàn lời nhắn nhủ.
Trước khi ra khỏi cửa, ông quay lại, ánh mắt dừng lại ở Diệp Phi một lần nữa. “Cẩn thận nhé, con. Những kẻ phá vỡ cân bằng… chúng rất xảo quyệt.” Giọng ông trầm ấm, nhưng lời nói lại như một lời tiên tri đầy điềm báo. Rồi ông lặng lẽ bước ra khỏi quán, bóng dáng khuất dần trong con hẻm nhỏ, chỉ còn lại mùi hương trầm thoang thoảng lưu lại, như một dấu vết của một thế giới khác vừa ghé thăm.
Thảo Nhi vẫn còn đứng im tại chỗ, sững sờ. Toàn bộ câu chuyện của Ông Kim đã vượt quá giới hạn hiểu biết của cô bé về thế giới. Cô bé quay sang nhìn Diệp Phi, vẻ mặt hoang mang tột độ. “Chú Phi… ông ấy nói gì vậy? Linh khí? Cái giá của bình yên? Con bé linh cảm mạnh mẽ là sao?” Hàng loạt câu hỏi bật ra khỏi miệng cô bé như một tràng súng liên thanh, nhưng cô bé biết, Diệp Phi sẽ không trả lời.
Diệp Phi thở dài một hơi nặng nề, anh xoa xoa thái dương, cảm thấy như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên vai. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh ấm lên, rồi lại lạnh buốt, như một lời khẳng định không thể chối cãi cho những gì Ông Kim vừa nói. “Chỉ là mấy chuyện mê tín dị đoan của mấy ông già thôi. Con đừng để ý.” Anh cố gắng nói giọng bình thường, nhưng sự mệt mỏi và lo lắng hiện rõ trong mắt anh, không thể che giấu. Anh biết, đây không còn là những vụ trừ tà nhỏ lẻ, những linh hồn vất vưởng vì chấp niệm nữa. Đây là một thứ gì đó lớn hơn, nguy hiểm hơn rất nhiều.
Anh nhìn ra phía con hẻm nơi Ông Kim vừa rời đi, ánh mắt sâu thẳm. Anh biết, những ngày bình yên của quán “Phê” có lẽ sắp kết thúc. Cái số “thầy trừ tà bất đắc dĩ” này, giờ đây, không chỉ là gánh nặng cá nhân, mà còn là trách nhiệm với cả một thành phố.
Thảo Nhi, không tin lời Diệp Phi, cô bé có thể cảm nhận được điều gì đó không ổn. Cái “linh cảm” mà Ông Kim nhắc đến, giờ đây đang hoạt động hết công suất, khiến cô bé cảm thấy lạnh sống lưng, một cảm giác bất an len lỏi vào từng tế bào. Cô bé nhìn Diệp Phi một cách lo lắng, rồi nhìn ra cửa, nơi mùi hương trầm vẫn còn vương vấn. “Con… con thấy hơi sợ.”
Diệp Phi quay lại nhìn Thảo Nhi, ánh mắt anh thoáng chút dịu dàng, một sự dịu dàng hiếm hoi dành cho cô bé “vitamin D” này. “Không sao đâu con. Sẽ ổn thôi.” Anh nói, cố gắng trấn an. Nhưng trong lòng anh, một cảm giác bất an sâu sắc đang trỗi dậy, một cảm giác về một cơn bão lớn sắp ập đến. Cà phê vẫn thơm, nhưng giờ đây, nó mang theo hương vị của sự lo lắng, của những bí mật sắp bị phơi bày, và của một cuộc chiến sắp sửa bắt đầu. Mà anh thì chỉ muốn được “phê” trong yên bình thôi mà… Haizz.