Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 1: ** Xuyên không và Hệ thống Thần Nông
**CHƯƠNG 1: XUYÊN KHÔNG VÀ HỆ THỐNG THẦN NÔNG**
Thương Lam Giới. Đông Hoang.
Phía dưới chân núi Thanh Vân Tông, mây mù quanh năm giăng lối, che phủ những thung lũng sâu hun hút. Nơi đây, linh khí mỏng manh đến mức đáng thương, vốn là nơi dành cho đám đệ tử tạp dịch – những kẻ bị coi là "phế vật" không có hy vọng trên con đường trường sinh, ngày ngày làm những công việc tay chân nặng nhọc để đổi lấy một miếng cơm manh áo qua ngày.
Trong một gian nhà gỗ cũ kỹ nằm hẻo lánh nhất khu vực tạp dịch, Diệp Phi bỗng nhiên bật dậy. Hắn thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh thấm đẫm lớp áo vải thô sờn. Đôi mắt hắn dại đi, nhìn trân trân vào khoảng không vô định trước khi dần dần tiêu cự lại vào đôi bàn tay gầy gò, đầy những vết chai sần của mình.
"Ta… vẫn còn sống?"
Diệp Phi lẩm bẩm, giọng nói khản đặc như bị cát bụi vùi lấp. Ký ức cuối cùng của hắn là ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo trong văn phòng, tiếng lạch cạch của bàn phím lúc ba giờ sáng và cơn đau thắt lồng ngực khiến hắn đổ gục xuống bàn làm việc. Một nhân viên văn phòng mẫn cán, chết vì kiệt sức khi chưa đầy ba mươi tuổi – cái kết thật nực cười làm sao.
Chưa kịp để Diệp Phi định thần, một tiếng nổ kinh thiên động địa bỗng vang lên từ phía chân trời.
"Ầm!"
Dư chấn mạnh đến mức khiến căn nhà gỗ rung bần bật, bụi từ trên mái tranh rơi xuống lả tả. Diệp Phi lảo đảo bước ra cửa, và cảnh tượng trước mắt khiến linh hồn hắn suýt chút nữa bay ra khỏi xác một lần nữa.
Trên tầng mây xa xăm, hai đạo hào quang một đỏ một xanh đang va chạm dữ dội. Mỗi lần chúng chạm nhau, không gian như bị xé toạc, những tia chớp linh lực bắn ra xung quanh, san bằng cả một đỉnh núi nhỏ gần đó. Một vị lão giả mặc đạo bào đỏ rực, tay cầm đại đao bốc cháy ngùn ngụt, tiếng cười vang động cả mười dặm:
"Lâm lão quỷ! Giao ra Hóa Linh Đan, nếu không hôm nay ta sẽ khiến Thanh Vân Tông này máu chảy thành sông!"
"Nằm mơ đi! Muốn đan dược, bước qua xác lão phu đã!"
Vị tu sĩ thanh y còn lại vung kiếm, một dải kiếm khí dài hàng trăm trượng chém xuống, xé toạc mây mù, để lại một rãnh sâu hoắm trên mặt đất, cách chỗ Diệp Phi đứng chưa đầy vài trăm mét. Đất đá bắn tung tóe, cây cối bị nhổ tận gốc, một cơn lốc năng lượng quét qua khiến Diệp Phi ngã nhào, lăn mấy vòng trên nền đất đầy sỏi đá.
Nhìn ngọn núi cao sừng sững bị chẻ đôi như một miếng đậu phụ, Diệp Phi nằm bẹp dưới đất, tim đập loạn nhịp như trống trận. Nỗi sợ hãi tột cùng trào dâng trong lòng hắn. Đây không phải là phim ảnh, cũng không phải trò chơi. Đây là hiện thực tàn khốc của giới tu tiên – nơi mạng người rẻ rúng hơn cỏ rác, nơi một cái hắt hơi của cường giả cũng đủ để khiến hàng ngàn phàm nhân tan xương nát thịt.
"Điên rồi… Cái thế giới này điên rồi!"
Diệp Phi nghiến răng, móng tay cắm sâu vào đất bùn. Kiếp trước hắn chết vì "deadline", kiếp này hắn không muốn chết vì một cơn dư chấn của kẻ khác. Một ý nghĩ mãnh liệt nảy sinh trong đầu hắn: Phải sống. Phải sống thật lâu. Không tranh, không đoạt, không nổi danh. Càng ít người biết đến sự tồn tại của hắn, hắn càng an toàn.
Ngay khi ý chí "cầu sinh" của hắn đạt đến đỉnh điểm, một âm thanh cơ khí lạnh lẽo nhưng êm ái bỗng vang lên trong tâm trí:
[Ting! Phát hiện linh hồn có ý chí sinh tồn cực hạn, hoàn toàn phù hợp với tôn chỉ 'Sinh mạng là trên hết'.]
[Đang ràng buộc 'Hệ Thống Thần Nông Bất Tử'…]
[Ràng buộc thành công! Chào mừng chủ nhân đến với con đường Nông Đạo Trường Sinh.]
Diệp Phi sững sờ. Một bảng điều khiển mờ ảo hiện ra trước mắt:
**Chủ nhân:** Diệp Phi
**Tu vi:** Luyện Khí tầng 1 (Yếu ớt như một ngọn nến trước gió)
**Tuổi thọ:** 17/70 (Quỹ thời gian còn lại rất mong manh)
**Trạng thái:** Kinh hồn bạt vía.
**Công năng:** Trồng rau tăng thuộc tính, thu hoạch nhận tuổi thọ.
[Nhiệm vụ tân thủ: Khai khẩn một mảnh ruộng nhỏ mười mét vuông và gieo xuống hạt giống đầu tiên.]
[Phần thưởng: +1 năm tuổi thọ, mở khóa công pháp 'Thần Nông Tâm Kinh' tầng 1, tặng kèm túi hạt giống 'Hành Lá Linh Cấp'.]
Diệp Phi nhìn vào nhiệm vụ, rồi nhìn lại đống đổ nát xung quanh. Việc cuốc đất trồng rau vốn là công việc của một đệ tử tạp dịch như hắn, nhưng giờ đây nó đã trở thành "cứu cánh" duy nhất. Trồng rau? Được thôi, ít nhất trồng rau không cần phải bay lên trời chém giết, không cần phải đối mặt với những thanh đại đao bốc lửa kia.
Hắn lảo đảo đứng dậy, tìm thấy một chiếc cuốc gỉ sét nằm lăn lóc trong góc sân. Khi bàn tay hắn chạm vào cán gỗ mục nát, một cảm giác ấm áp kỳ lạ truyền tới, như thể chiếc cuốc này vốn là một phần cơ thể của hắn vậy.
Hắn bắt đầu cuốc. Mỗi nhát cuốc xuống đất là một lần hắn trút bỏ nỗi sợ hãi. "Cộp! Cộp!" Tiếng kim loại va vào đá sỏi vang lên giữa thung lũng vắng vẻ. Diệp Phi không quan tâm đến những vị đại năng đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán trên kia, hắn chỉ quan tâm đến việc làm sao để lật tơi mảnh đất này.
Hắn cuốc như điên dại, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, thấm vào mắt cay xè. Sau hai canh giờ, một mảnh ruộng nhỏ đã được hình thành.
[Ting! Hoàn thành nhiệm vụ khai khẩn. Nhận được hạt giống Hành Lá Linh Cấp.]
Trong lòng bàn tay Diệp Phi hiện ra vài hạt giống nhỏ màu xanh lục bảo, tỏa ra hơi thở thanh tân. Hắn cẩn thận gieo chúng xuống, lấp đất, rồi múc nước giếng bên cạnh tưới lên.
[Chúc mừng chủ nhân hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên!]
[Tuổi thọ +1 năm. Hiện tại: 17/71.]
[Đã nhận 'Thần Nông Tâm Kinh'. Công pháp này tự động vận hành khi chủ nhân làm nông, có tác dụng ẩn giấu tu vi, khiến khí tức của chủ nhân hòa nhập hoàn toàn với đất trời. Đại năng cấp cao cũng chỉ thấy chủ nhân là một phàm nhân bình thường.]
Một dòng khí nóng từ đan điền lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu những thớ cơ đang đau nhức của Diệp Phi. Hắn cảm thấy mình như một cái cây vừa được tưới nước, tràn đầy sức sống. Quan trọng hơn, hắn cảm nhận được một lớp "màn sương" vô hình bao phủ lấy mình. Hắn soi bóng xuống vò nước, trong gương nước là một thiếu niên bình thường đến mức không thể bình thường hơn, hoàn toàn không có chút dao động linh lực nào của tu sĩ.
"Tốt! Quá tốt!" Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm. "Đây chính là thứ mình cần. Giả heo ăn thịt hổ? Không, mình chỉ muốn làm một con heo thực thụ, sống an nhàn trong chuồng cho đến lúc già chết mà thôi."
Bỗng nhiên, từ trong bụi cỏ rậm rạp bên cạnh ruộng rau, một tiếng động sột soạt vang lên. Diệp Phi lập tức giật nảy mình, cầm chặt chiếc cuốc, lùi lại vài bước, mắt dáo dác nhìn quanh.
"Ai? Là ai đó? Ta chỉ là một kẻ trồng rau, không có bảo vật gì đâu!"
Một cái đầu chó vàng nhỏ bé, bẩn thỉu thò ra. Đó là một con chó gầy giơ xương, bộ lông bết dính bùn đất, một bên tai bị rách như vừa trải qua một trận chiến sinh tử với lũ mèo hoang. Đôi mắt nó đục ngầu, nhìn Diệp Phi với vẻ mệt mỏi và cầu khẩn. Nó khẽ rên rỉ "ăng ẳng", rồi gục đầu xuống cạnh vũng nước mà Diệp Phi vừa tưới rau.
Nhìn con chó tội nghiệp, Diệp Phi bỗng thấy lòng mình thắt lại. Hắn thấy bóng dáng của chính mình trong đó – một sinh linh nhỏ bé, yếu ớt, đang cố gắng thoi thóp giữa cái thế giới tàn bạo này. Hắn thở dài, đi vào nhà lấy ra nửa miếng bánh ngô khô khốc, bẻ nhỏ rồi đặt trước mũi con chó.
"Ăn đi, Nhị Cẩu. Coi như chúng ta là đồng đạo, đều là những kẻ bị thế giới này bỏ rơi."
Con chó nhỏ hít hà miếng bánh, rồi ngước mắt nhìn Diệp Phi. Trong khoảnh khắc đó, một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong đồng tử của nó, nhưng Diệp Phi không nhận ra. Nó bắt đầu ăn, từng chút một, như thể đó là cao lương mỹ vị nhất thế gian.
[Ting! Phát hiện sinh linh có huyết mạch bị phong ấn. Chủ nhân đã thực hiện hành vi nuôi dưỡng linh thú.]
[Nhận được sủng vật: Nhị Cẩu (Trạng thái: Suy nhược cực độ).]
[Lưu ý: Linh thú ăn linh thực do chủ nhân trồng sẽ thức tỉnh huyết mạch thần cấp.]
Diệp Phi trợn mắt nhìn con chó ghẻ đang liếm tay mình. "Thần cấp? Con chó này á? Hệ thống, ngươi có nhầm không vậy? Trông nó giống như sắp thành chó thui đến nơi rồi."
Dù nói vậy, Diệp Phi vẫn nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông xơ xác của nó. Nhị Cẩu rên hừ hừ, rồi nằm cuộn tròn ngay cạnh mầm hành vừa gieo, như một vệ sĩ trung thành.
Đêm đó, Diệp Phi ngủ một giấc thật sâu, không còn những cơn ác mộng về deadline hay đao quang kiếm ảnh. Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, hắn bước ra vườn và sững sờ.
Mấy mầm hành lá gieo tối qua giờ đã cao tới một gang tay, xanh mướt và tỏa ra một lớp sương mờ ảo. Mùi thơm của chúng không nồng nặc mà thanh khiết, khiến tinh thần người ta minh mẫn lạ thường.
[Ting! Hành Lá Linh Cấp đã nảy mầm. Thu hoạch được: +10 ngày tuổi thọ, +0.1 điểm Linh lực.]
Diệp Phi cảm nhận được một luồng linh khí tinh khiết rót vào kinh mạch, tu vi Luyện Khí tầng 1 của hắn vốn đang lung lay bỗng chốc trở nên kiên cố vô cùng. Hắn mừng rỡ ra mặt. Trồng rau thực sự có thể tu tiên! Mà lại là tu tiên kiểu "điền văn", không cần bế quan trăm năm, không cần tranh đoạt bí tịch.
Hắn vội vàng cầm bình nước lên, vừa tưới vừa lẩm bẩm: "Trồng rau, phải trồng thật nhiều rau. Tu tiên chỉ là phụ, nông dân mới là chân ái."
Đúng lúc này, từ con đường mòn dẫn lên núi chính, một nhóm đệ tử ngoại môn đi tới. Dẫn đầu là một thanh niên có dáng vẻ kiêu ngạo, đạo bào thêu hoa văn mây trắng lộng lẫy – Diệp Thần. Gã là thiên tài ngoại môn, Luyện Khí tầng 7, và cũng là kẻ luôn lấy việc bắt nạt Diệp Phi làm niềm vui để chứng tỏ sự thượng đẳng của mình.
"Ồ, nhìn xem ai đây? Chẳng phải là 'Diệp đại thiên tài' của chúng ta sao? Sao lại đi bới đất thế này?" Diệp Thần dừng bước, cười khẩy, đám tay chân đi cùng cũng rộ lên những tiếng cười chế nhạo.
Diệp Phi lập tức thu liễm khí tức, cúi đầu thấp xuống, làm bộ dạng khúm núm nhất có thể: "Tham kiến Diệp sư huynh. Tiểu đệ tư chất ngu muội, chỉ biết trồng chút rau xanh để nộp cho tông môn, mong sư huynh đừng chê cười."
Diệp Thần bước tới, nhìn mảnh ruộng xanh mướt của Diệp Phi với ánh mắt ghen tị ẩn giấu. Gã cảm nhận được linh khí ở đây có chút khác thường, nhưng vì Diệp Phi đã có 'Thần Nông Tâm Kinh' che giấu, gã chỉ nghĩ đó là do vị trí thung lũng này tình cờ có một mạch linh khí nhỏ.
"Hừ, rác rưởi vẫn hoàn rác rưởi." Diệp Thần cố tình dẫm mạnh chân xuống, khiến một mầm hành vừa nhú bị nát bấy dưới gót giày da hổ của gã. "Nhớ lấy, cuối tháng nộp cho ta 2 viên linh thạch phí bảo kê. Nếu không, ta sẽ dùng chỗ rau này để bón phân cho chuồng ngựa đấy."
Nói xong, gã nghênh ngang rời đi, không quên đá văng một hòn đá vào vách nhà Diệp Phi.
Diệp Phi đứng lặng im, nhìn mầm hành bị dẫm nát. Trong lòng hắn không có sự phẫn nộ bốc đồng của tuổi trẻ, mà là một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Hắn đang tính toán.
"Hệ thống, nếu ta dùng cuốc đánh lén gã từ sau lưng, tỷ lệ thành công là bao nhiêu?"
[Ting! Tỷ lệ chủ nhân đánh trúng là 5%. Tỷ lệ chủ nhân bị gã dùng một chiêu biến thành tro bụi là 95%. Khuyến cáo: Cẩu là thượng sách.]
Diệp Phi hít một hơi sâu, nụ cười khúm núm lại hiện trên môi: "Ngươi nói đúng. Ta không cần đánh gã. Ta chỉ cần sống lâu hơn gã. Chờ đến khi gã già chết, ta sẽ đến trước mộ gã trồng một vườn bắp cải."
Nhưng Diệp Phi không thấy được, dưới chân hắn, Nhị Cẩu đang nhìn theo bóng lưng Diệp Thần với đôi mắt lạnh lẽo. Nó bước tới chỗ mầm hành bị nát, khẽ khịt mũi, rồi ngước nhìn Diệp Phi như muốn nói điều gì đó.
Những ngày sau đó, Diệp Phi bắt đầu thực hiện kế hoạch "Cẩu đạo" toàn diện. Hắn không chỉ trồng rau, mà còn bắt đầu gia cố căn nhà gỗ. Hắn đào một cái hầm bí mật sâu mười mét dưới giường, chuẩn bị sẵn lương khô, nước uống và các lối thoát hiểm bí mật dẫn ra suối.
Hắn nhận ra rằng, trong thế giới này, sự nổi bật chính là bản án tử hình.
[Nhiệm vụ mới: Trồng thành công 10 cây 'Bắp Cải Kim Cương'. Phần thưởng: 5 năm tuổi thọ, kỹ năng 'Bói Quẻ Cát Hung'.]
"Bói quẻ? Thứ này tốt!" Diệp Phi hai mắt sáng rực. Đây chính là công cụ tối thượng để tránh né rắc rối.
Hắn bắt đầu gieo hạt Bắp Cải Kim Cương. Loại bắp cải này khi mọc lên không có màu xanh bình thường mà ánh lên sắc bạc của kim loại, lá cứng như thép nguội. Diệp Phi phải dùng nước linh tuyền pha loãng để tưới hằng ngày.
Một tháng trôi qua trong yên bình. Nhờ lượng linh thực dồi dào, tu vi của Diệp Phi âm thầm đột phá lên Luyện Khí tầng 3. Tốc độ này nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ khiến cả Thanh Vân Tông chấn động, nhưng dưới sự che giấu của hệ thống, hắn vẫn chỉ là một tên tạp dịch yếu ớt.
Nhị Cẩu cũng có sự thay đổi rõ rệt. Bộ lông nó bắt đầu mượt mà hơn, đôi mắt sáng quắc, và đặc biệt là nó cực kỳ khôn ngoan. Nó biết giúp Diệp Phi đuổi chim, bắt sâu, và mỗi khi có người lạ đến gần thung lũng, nó sẽ sủa báo động từ rất xa.
Một buổi chiều, khi Diệp Phi đang hì hục đào thêm một lối thoát hiểm thứ ba, một bóng người già nua, dáng vẻ thất thểu đi ngang qua thung lũng. Đó là Lý Trưởng Lão, người quản lý dược viên ngoại môn. Lão đang đau đầu vì đám linh dược quý giá của tông môn bỗng nhiên bị héo rũ không rõ nguyên nhân, nếu không tìm ra cách cứu chữa, lão sẽ bị tông chủ trách phạt nặng nề.
Đang lúc tuyệt vọng, một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ bỗng xộc vào mũi lão. Lý Trưởng Lão dừng bước, mũi phập phồng:
"Linh khí này… sao lại tinh khiết đến mức không có một chút tạp chất nào thế này?"
Lão quay đầu lại, nhìn xuống thung lũng hẻo lánh mà bấy lâu nay lão chưa từng để mắt tới. Ở đó, giữa đống cỏ dại và sỏi đá, có một mảnh ruộng nhỏ xanh mướt đến lạ kỳ. Một thiếu niên đang thong thả tưới nước, bên cạnh là một con chó vàng đang nằm sưởi nắng.
Lý Trưởng Lão nheo mắt, lão cảm thấy mảnh ruộng kia không đơn giản là trồng rau. Những cây bắp cải ánh bạc kia, những cọng hành xanh mướt kia… chúng dường như đang hô hấp theo một nhịp điệu của đại đạo.
Diệp Phi đang vui vẻ tưới nước, bỗng nhiên sống lưng lạnh toát. Hắn cảm nhận được một ánh mắt sắc lẹm đang nhìn chằm chằm vào mình từ phía sườn núi.
"Hỏng rồi!" Diệp Phi rùng mình, tim đập thình thịch. "Chẳng lẽ mình sơ hở chỗ nào? Hay là do mùi rau thơm quá?"
Hắn ngước lên, thấy Lý Trưởng Lão đang đứng đó, đôi mắt già nua rực sáng như thấy vàng. Diệp Phi lập tức buông bình tưới, mặt cắt không còn giọt máu, trong đầu hắn hiện lên 108 phương án tẩu thoát ngay lập tức. Nhưng đôi chân hắn như bị đóng đinh tại chỗ khi Lý Trưởng Lão lên tiếng, giọng run rẩy vì kinh ngạc:
"Tiểu hữu… chỗ rau này của ngươi… là do ngươi tự trồng?"
Diệp Phi nuốt nước bọt, nụ cười khổ sở hiện trên môi. Hắn biết, cuộc đời "Cẩu" bình lặng của mình, từ giây phút này, chính thức gặp phải thử thách lớn nhất.
Thế giới tu tiên tàn khốc ngoài kia có thể không tìm đến hắn, nhưng hương thơm của một củ cà rốt, đôi khi lại còn nguy hiểm hơn cả một thanh thần kiếm.