Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 100: ** Ta chỉ muốn trồng rau, sao cứ ép ta làm thần tiên?

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:23:14 | Lượt xem: 2

**Chương 100: Ta chỉ muốn trồng rau, sao cứ ép ta làm thần tiên?**

Trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ đậu trên những tán lá xanh mướt của Dược viên ngoại môn Thanh Vân Tông.

Trong một góc thung lũng vốn dĩ hẻo lánh và linh khí mỏng manh đến đáng thương, lúc này lại toát ra một thứ khí tức an tĩnh, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ, tranh đoạt của giới tu tiên ngoài kia. Giữa mảnh đất màu mỡ, một thanh niên mặc bộ đồ tạp dịch xám tro, chân đi đôi giày vải sờn cũ, tay cầm chiếc cuốc gỉ sắt đang hì hục xới đất.

Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, nhìn vệt nắng cháy trên cánh tay mình, rồi nhìn lại những mầm xanh vừa nhú, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả.

"Ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành việc gieo trồng 'Đậu Thần Thông Thiên'. Điểm thuộc tính cộng 500, tuổi thọ tăng thêm 300 năm. Tu vi thực tế: Hóa Thần tầng 9 (đỉnh phong)."

"Ting! Nhắc nhở: Ký chủ chỉ còn một bước nữa là đột phá Luyện Hư. Xin hãy tiếp tục nỗ lực trồng rau!"

Diệp Phi nghe tiếng báo trong đầu, tay run lên, suýt chút nữa thì làm rơi chiếc cuốc thần khí Thái Cổ đang ngụy trang dưới lớp gỉ sét. Hắn hít một hơi thật sâu, gương mặt hiện lên vẻ đau khổ tột cùng.

"Lại tăng? Sao lại tăng nữa rồi?"

Hắn ngửa mặt lên trời, thở dài một tiếng sườn sượt. Tiếng thở dài của một tu sĩ Hóa Thần đỉnh phong, dù đã được thu liễm đến cực hạn, vẫn khiến mấy đám mây trên cao chấn động, lảo đảo tản ra hai phía như thể sợ hãi điều gì đó kinh khủng lắm.

"Hệ thống, ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Ta chỉ muốn trồng rau, ta chỉ muốn làm một nông phu yên tĩnh sống qua ngày đoạn tháng. Ngươi đưa tu vi cho ta làm gì? Tu vi càng cao, nhân quả càng nặng, trời đánh càng đau! Ngươi có biết là dạo này mỗi lần ta đi đại tiện cũng cảm thấy thiên lôi đang rình rập trên đầu không?"

Hệ thống im lặng không đáp, như thể đã quá quen với cái tính cách "Cẩu" đến cực đoan của vị ký chủ này.

Mười năm. Đã mười năm kể từ khi Diệp Phi xuyên không đến đây. Trong khi các thiên tài cùng khóa đã tử thương quá nửa vì tranh giành mật bảo, hay các sư huynh đệ đồng lứa đang vật lộn đột phá Trúc Cơ để mong kéo dài thêm trăm năm thọ nguyên, thì Diệp Phi đã sở hữu số tuổi thọ mà ngay cả Tiên Đế cũng phải đỏ mắt ghen tị. Nhưng hắn vẫn cứ thủy chung giữ lấy cái nhãn "Luyện Khí tầng 3" treo trên đầu như một bùa hộ mệnh.

Ở góc vườn, một con chó vàng gầy gò, lông lá xơ xác đang nằm phủ phục, lim dim đôi mắt như đang ngủ gật. Đó là Nhị Cẩu. Nhìn bề ngoài, nó chỉ là một con chó hoang tội nghiệp mà Diệp Phi nhặt được ở bìa rừng, nhưng lúc này, cái mũi của nó khẽ động đậy.

Một con sâu màu bạc, thân mình lấp lánh như lôi điện, đang cố gắng bò vào vườn rau muống. Đây là "Lôi Linh Sâu", một loại linh trùng cực kỳ hiếm thấy, có thể hủy diệt cả một tông môn nếu nó trưởng thành. Nhị Cẩu hé một con mắt ra nhìn, cái nhìn chứa đựng sự khinh miệt sâu sắc của một Thôn Phệ Thần Thú. Nó không thèm sủa, chỉ khẽ hắt hơi một cái.

"Hắt xì!"

Một luồng kình khí vô hình bạo phát, con sâu bạc tội nghiệp lập tức biến thành hư vô, không để lại một chút dấu vết nào trên cõi đời này. Nhị Cẩu lại nhắm mắt, đầu gối lên chân trước, tiếp tục giả chết chờ đến giờ cơm.

Diệp Phi nghe tiếng hắt hơi, quay đầu lại mắng: "Nhị Cẩu! Lại lười biếng hả? Có con sâu bò vào kìa, sao không bắt đi? Ta nuôi ngươi để trông vườn cơ mà, cơm thừa canh cặn của linh quả không phải để ngươi nằm đó hưởng thụ đâu!"

Nhị Cẩu vểnh tai lên, uể oải vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn, trong lòng thầm mắng: *Ông chủ, ta vừa mới cứu mạng mấy nghìn đệ tử Thanh Vân Tông đấy, nếu để con sâu đó nổ tung, cái vườn của ông cũng chẳng còn cọng rau nào đâu!*

Tất nhiên, nó chỉ có thể nghĩ trong đầu. Nó biết ông chủ của mình rất sợ chết, và cũng rất "diễn". Thế là nó lại sủa "Gâu gâu" hai tiếng lấy lệ rồi đứng dậy, chạy đến cọ cọ vào chân Diệp Phi.

Đúng lúc này, ngoài hàng rào tre cũ kỹ — vốn được gia cố bởi hàng ngàn đạo trận pháp ẩn giấu mà ngay cả cao thủ Hợp Thể kỳ cũng đừng hòng nhìn ra — vang lên một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc.

"Diệp sư đệ, có nhà không?"

Diệp Phi giật nảy mình, theo phản xạ có điều kiện liền ném chiếc cuốc vào góc tối, phủ thêm một lớp bụi phép, sau đó vội vàng điều chỉnh hơi thở về mức hỗn loạn, mặt mũi bôi thêm chút bùn đất cho ra vẻ khổ hạnh.

Hàng rào tre mở ra, một bóng hồng từ tốn bước vào. Tô Thanh Tuyết.

Nàng hôm nay mặc một bộ cung trang màu xanh nhạt, gương mặt thanh tú, khí chất băng thanh ngọc khiết, đứng giữa vườn rau xanh mướt trông chẳng khác nào một tiên tử lạc bước nhân gian. Nhưng cái phong thái "Băng sơn nữ thần" ấy lập tức tan biến khi nàng nhìn thấy cái giỏ rau mà Diệp Phi vừa thu hoạch.

Nàng nuốt nước miếng một cái, ánh mắt sáng rực.

"Thanh Tuyết sư tỷ? Sao hôm nay tỷ lại rảnh rỗi ghé qua vườn rau của tiểu đệ?" Diệp Phi nở một nụ cười "ngốc nghếch", gãi đầu hỏi.

Tô Thanh Tuyết cố lấy lại vẻ nghiêm túc, nhưng mũi nàng cứ hếch lên vì mùi thơm thanh khiết của những củ cà rốt Ngũ Sắc đang để trong rổ. Nàng hắng giọng: "Khụ… ta vừa mới bế quan ra, chợt nhớ ra là… hạt giống 'Thiên Tâm Liên' mà đệ nhờ tìm lần trước, ta đã mang đến rồi."

Nàng lấy ra một chiếc túi gấm nhỏ, bên trong chứa vài hạt giống đen nháy. Diệp Phi nhìn qua liền biết đây là bảo vật hạng nhất, nhưng hắn lại làm ra vẻ mừng rỡ kiểu tiểu nhân đắc chí: "Ôi trời, cảm ơn sư tỷ! Có hạt giống này, rau của đệ năm nay chắc chắn sẽ bán được giá!"

Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi, trong lòng dâng lên một sự phức tạp. Nàng biết, vị sư đệ này tuyệt đối không đơn giản. Lần trước nàng bị thương do bị Ma giáo vây công, tưởng chừng đã đứt đoạn kinh mạch, ấy vậy mà sau khi ăn một bát canh cải thảo mà Diệp Phi nấu, nàng không những khỏi hẳn mà còn đột phá lên Kim Đan hậu kỳ trong một đêm.

Hơn nữa, cái bát canh đó… ngọt lịm, tràn đầy linh chất tinh khiết nhất thế gian mà nàng từng thấy. Ngay cả sư tôn nàng, vị Tông chủ đứng đầu Thanh Vân Tông, cũng không thể luyện ra thứ linh dược sạch sẽ đến mức không có một chút đan độc nào như vậy.

"Diệp sư đệ, đệ… đệ thật sự chỉ muốn làm tạp dịch thôi sao?" Tô Thanh Tuyết hỏi, giọng nói có chút run rẩy. "Với thiên chất và kỹ năng chăm sóc linh thực này, nếu đệ gia nhập nội môn, địa vị chắc chắn không dưới các vị trưởng lão."

Diệp Phi vừa nghe thấy hai chữ "nội môn", mặt liền biến sắc, xua tay như điên: "Ấy chết, sư tỷ đừng nói đùa! Đệ tư chất bình thường, tu vi mười năm mới nhích lên được Luyện Khí tầng 3. Vào nội môn làm gì cho người ta đánh? Ở đây yên tĩnh, có rau có dưa, lại có Nhị Cẩu làm bạn, đệ thấy mãn nguyện lắm rồi. Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn, tỷ cứ tha cho đệ đi!"

Tô Thanh Tuyết thở dài. Lại là câu nói này. Nàng nhìn xuống Nhị Cẩu, thấy nó đang ngáp dài, trong lòng lại nghĩ: *Con chó này cũng thật kỳ lạ, lần trước ta thấy nó đuổi một con hổ yêu tam giai chạy trối chết, sao bây giờ trông lại ngây ngô thế này?*

"Thôi được rồi." Tô Thanh Tuyết đưa túi hạt giống cho Diệp Phi, ánh mắt lại dán vào cái rổ. "Cái đó… cà rốt này…"

Diệp Phi hiểu ý, lòng đau như cắt nhưng mặt vẫn cố tỏ ra xởi lởi: "Sư tỷ giúp đệ tìm hạt giống vất vả, mấy củ cà rốt này tỷ cầm về làm quà nhé. Đệ trồng nhiều lắm, ăn không hết!"

Hắn lựa ba củ cà rốt to nhất, đưa cho nàng. Nếu có kẻ thức thời ở đây, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết. Đó đâu phải cà rốt? Đó là "Cửu Chuyển Linh Sâm" đã kết hình, mỗi củ có thể tăng thêm 500 năm tu vi, là thứ mà các lão quái vật sắp xuống lỗ sẽ liều mạng đánh nhau để giành lấy. Vậy mà Diệp Phi lại đem tặng như tặng rau ngoài chợ.

Tô Thanh Tuyết nhận lấy, cảm giác luồng linh khí dồi dào chạy qua đầu ngón tay làm nàng run rẩy. Nàng vội vàng cất vào nhẫn trữ vật, khẽ gật đầu: "Đa tạ sư đệ. Ta… ta đi trước đây. Có hạt giống gì lạ, ta sẽ lại mang đến cho đệ."

Nàng rời đi với tốc độ của một tia chớp, có lẽ vì sợ nếu ở lại lâu hơn, trái tim đạo của nàng sẽ bị những "củ cà rốt" kia làm cho tan nát mất.

Tiễn chân Tô Thanh Tuyết xong, Diệp Phi còn chưa kịp nghỉ tay thì một giọng nói ồm ồm, nồng nặc mùi rượu vang lên từ phía sau gốc cây đa vạn năm (thực chất là một gốc tiên thụ được Diệp Phi dùng để lót chuồng gà).

"Diệp tiểu hữu! Có rượu không? Lão già này sắp chết khát rồi!"

Lý Trưởng Lão, một lão già tóc tai bù xù, áo quần xộc xệch, trên tay cầm một bình rượu rỗng tuếch đi tới. Lão là trưởng lão ngoại môn hết thời, suốt ngày chỉ biết say xỉn. Người ngoài khinh thường lão, nhưng Diệp Phi lại rất quý lão, vì lão… lười và chẳng bao giờ tò mò tu vi của người khác.

"Lý lão, ngài lại uống hết rồi à?" Diệp Phi thở dài, lấy ra một bình nước suối nhỏ (thật ra là nước Cam Lộ nguyên chất) và một đĩa đậu phộng rang.

Lý Trưởng Lão chộp lấy đĩa đậu, nhai rôm rốp, rồi tu một ngụm nước suối. Ngay lập tức, đôi mắt lão trợn ngược lên, toàn thân run rẩy.

"Nước… nước này…"

Diệp Phi giật mình, lo sợ bí mật bị lộ: "Nước… nước giếng sau núi ấy mà, có chút vị ngọt, có lẽ là do… ngấm rễ cỏ ngọt thôi."

Lý Trưởng Lão đặt bình nước xuống, nhìn Diệp Phi bằng ánh mắt đầy thâm trầm. Lão vỗ vai Diệp Phi, giọng khàn khàn: "Diệp tiểu hữu, ngươi không cần giấu ta. Ta biết hết rồi."

Diệp Phi toát mồ hôi hột, tay trái đã bí mật kết ấn tẩu thoát, miệng lắp bắp: "Lão… lão biết gì?"

"Ta biết ngươi là một đại trí tuệ!" Lý Trưởng Lão tặc lưỡi. "Mỗi hạt đậu phộng này ngươi rang, đều ẩn chứa sự cân bằng của âm dương. Mỗi ngụm nước này ngươi múc, đều thể hiện sự thanh tịnh của tâm hồn. Tu hành là gì? Chẳng qua là sống đời thường nhưng đạo hạnh tự đến. Ngươi lấy việc trồng rau làm công pháp, lấy đất trời làm lò luyện đan. Diệp tiểu hữu, ngươi đã đạt tới cảnh giới 'Phản phác quy chân' rồi!"

Diệp Phi sững sờ, rồi thầm thở phào nhẹ nhõm. *Lão này lại "não bổ" nữa rồi. May quá, tưởng lão phát hiện ra ta là Hóa Thần.*

"Phải, phải, Lý lão nói rất đúng. Đệ chỉ muốn trồng rau thật tốt thôi." Diệp Phi hùa theo.

Lý Trưởng Lão uống hết bình nước, cảm thấy toàn thân lỗ chân lông mở rộng, tu vi trì trệ mấy chục năm qua của lão đang có dấu hiệu lỏng lẻo. Lão đứng dậy, lảo đảo bước đi, miệng lẩm bẩm: "Trời không sinh Diệp Phi, trồng rau như đêm dài… Vạn cổ tu tiên, không bằng một gốc cải thảo của tiểu hữu…"

Tiễn thêm một "vị khách" phiền phức nữa, Diệp Phi mới thực sự được yên ổn. Hắn đi đến gốc cây đậu thần vừa gieo. Loại đậu này rất lạ, nó không mọc thành giàn mà mọc thẳng đứng lên trời như một cái tháp.

Diệp Phi ngồi bệt xuống đất, dựa lưng vào thân cây Đậu Thần mới cao chừng nửa mét, đưa mắt nhìn về phía xa xa. Nơi đó, ngoài rặng núi Thanh Vân, là một thế giới tu tiên tàn khốc, nơi người ta giết chóc lẫn nhau vì một viên linh thạch, nơi đại kiếp đang rình rập thiêu rụi mọi thứ sinh linh.

Hắn lại thở dài một tiếng.

Hắn thật sự không hiểu. Tại sao người ta cứ phải tranh giành danh lợi? Tại sao cứ phải làm thần làm thánh? Làm một thần tiên trường sinh bất tử thì có gì hay nếu không có một đĩa rau cải xào tỏi nóng hổi hay một quả dưa hấu mát lịm giữa trưa hè?

Hắn nhìn Nhị Cẩu đang liếm láp một mẩu vỏ cà rốt rơi trên đất, rồi lại nhìn đôi bàn tay mình đầy bùn đất.

"Ta chỉ muốn trồng rau, chỉ muốn bình bình ổn ổn sống hết cái cuộc đời mười vạn năm hay trăm vạn năm gì đó thôi… Sao thế giới này cứ ép ta phải làm thần tiên vậy?"

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ thung lũng. Bóng người thanh niên và con chó vàng trải dài trên mặt đất, yên bình đến mức lạ lùng. Nhưng ngay lúc này, hệ thống lại vang lên một âm thanh khô khốc:

"Ting! Phát hiện có 108 vị tu sĩ lạ mặt, dẫn đầu là một cường giả Kim Đan kỳ đang tiếp cận vườn rau với ý định chiếm đoạt. Ký chủ có 1 phút để chuẩn bị. Gợi ý: Hãy ném một củ khoai tây sấm sét để đuổi ruồi."

Gương mặt Diệp Phi đang thanh thản bỗng chốc cứng đờ, rồi chuyển sang vẻ phẫn nộ cùng cực. Hắn bật dậy, nắm chặt chiếc cuốc gỉ sắt.

"Lại đến? Lại đến? Các ngươi có để cho ta trồng rau không hả?"

Nhị Cẩu cũng đứng bật dậy, gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, đôi mắt nó chợt lóe lên tia sáng vàng kim lạnh lẽo.

Diệp Phi hậm hực đi tới góc vườn, thọc tay xuống hố đất bí mật, lấy ra một củ khoai tây có những vân tím đen đáng sợ. Hắn hít một hơi thật sâu, gương mặt lại trở nên đầy vẻ "sợ hãi" và "vô tội":

"Đây là các ngươi ép ta nhé! Ta là một đệ tử Luyện Khí tầng 3 lương thiện, ta ném cái này là để… đuổi chim thôi!"

Bên gốc đậu thần, tiếng thở dài cuối cùng lịm đi, thay vào đó là tiếng nổ vang dội của một "quả bom khoai tây" chuẩn bị làm đảo điên cả Thanh Vân Tông.

Tu tiên? Không, hắn thực sự chỉ muốn trồng rau thôi mà!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8