Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 102: ** Vườn rau là nơi duy nhất còn linh khí
**CHƯƠNG 102: VƯỜN RAU LÀ NƠI DUY NHẤT CÒN LINH KHÍ**
Thương Lam Giới, giờ đây tựa như một tấm bản đồ cũ kỹ đang dần bị ngọn lửa vô hình đốt cháy từ bốn phía.
Linh khí — thứ máu huyết duy trì hơi thở của cả giới tu tiên — đang rút đi với tốc độ kinh hoàng. Những linh mạch cổ xưa từng tồn tại hàng vạn năm giờ khô khốc như xác ve sầu. Ở các thánh địa tu luyện, những gốc linh thụ già nua héo rũ trong một đêm, lá vàng rơi rụng phủ kín những quảng trường đá trắng. Tiếng kêu rên của trời đất vang vọng khắp nơi, khiến người ta có cảm giác như cả thế gian này đang bước vào một giấc ngủ nghìn thu đầy tuyệt vọng.
Nhưng, ngay tại góc nhỏ hẻo lánh của Thanh Vân Tông, trong cái thung lũng ngoại môn mà xưa nay vốn bị coi là nơi "linh khí mỏng manh đến mức chó cũng không thèm ở", một cảnh tượng hoàn toàn trái ngược đang diễn ra.
Khói bếp màu xanh nhạt lững lờ bay lên từ gian nhà mái rạ.
Diệp Phi đứng trong bếp, tay cầm một chiếc muôi gỗ, khuôn mặt lộ vẻ lo lắng và đôi chút phiền muộn. Hắn nhìn nồi canh đang sôi sùng sục, hương thơm của củ cải hòa quyện cùng chút gừng và hành lá lan tỏa khắp gian phòng, tạo nên một loại mùi vị ấm áp, yên bình đến lạ kỳ.
"Nhị Cẩu, ta đã bảo ngươi nhóm lửa nhỏ thôi mà! Rau cải bắp này phải ninh nhừ một chút thì dược tính… ý ta là vị ngọt mới ra hết được. Ngươi làm cháy cái đáy nồi của ta thì đừng hòng tối nay được gặm xương."
Nhị Cẩu đang nằm phủ phục bên cạnh lò gốm, cái đuôi vàng xơ xác của nó thi thoảng lại vung vẩy, quạt vào miệng lò tạo nên những cơn gió tinh khiết lạ kỳ. Nó liếc mắt nhìn chủ nhân một cái đầy vẻ khinh thường: *"Uống cái nồi nước lèo này mà bảo là 'dược tính'? Ông chủ à, ngài có biết ngoài kia lũ Tiên Đế đang quỳ lạy van xin chỉ để được ngửi một hơi khói bếp của ngài không?"*
Tất nhiên, Diệp Phi không nghe thấy tiếng lòng của nó. Hắn chỉ thấy con chó này dạo này càng lúc càng lười biếng.
Trên giường gỗ, Tô Thanh Tuyết khẽ cử động đôi lông mi dài. Nàng cảm thấy mình vừa trải qua một cơn ác mộng dài vô tận. Trong giấc mơ đó, nàng thấy bản thân bị vây hãm trong một sa mạc linh khí khô khốc, mỗi hơi thở đều như bị dao cắt vào phổi. Nhưng rồi, một luồng khí lưu dịu mát, ngọt ngào như sương sớm mùa xuân bao bọc lấy nàng, kéo nàng trở về từ ranh giới của cái chết.
"Thanh Tuyết, cô tỉnh rồi?" Diệp Phi bưng bát canh tiến lại gần, giọng nói nhẹ nhàng như sợ làm kinh động đến linh hồn yếu ớt của nàng.
Tô Thanh Tuyết cố gắng mở mắt. Đập vào tầm nhìn của nàng là khuôn mặt bình thường nhưng đôi mắt lại sáng rõ như chứa đựng cả tinh hà của Diệp Phi. Nàng ngửi thấy mùi hương nồng đượm kia, bản năng tu sĩ khiến toàn bộ lỗ chân lông trên cơ thể nàng mở rộng, điên cuồng hấp thụ.
"Đây là…" Nàng thều thào, giọng nói khô khốc.
"Canh củ cải thôi. Của nhà trồng được, không đáng tiền, nhưng được cái thanh nhiệt, bồi bổ." Diệp Phi cười hì hì, múc một muỗng thổi phù phù rồi đưa đến bên môi nàng: "Nào, há miệng ra. Đừng lo rắc rối, lát nữa Lý lão đầu ở ngoài kia hái xong rau dền sẽ vào đưa cô về."
Tô Thanh Tuyết vừa nhấp một ngụm nhỏ, cả người liền cứng đờ lại.
*Oanh!*
Trong thức hải của nàng như có một trận đại địa chấn xảy ra. Thứ nàng vừa uống không phải là canh, mà là linh dịch hóa lỏng nồng đậm đến mức cực đoan! Mỗi hạt nước li ti đều chứa đựng quy luật mộc hệ hoàn chỉnh, nhẹ nhàng khâu vá lại những kinh mạch đã rạn nứt của nàng. Đan điền Kim Đan vốn đã ảm đạm nay bỗng nhiên tỏa sáng rực rỡ, thậm chí còn to ra thêm một vòng, lờ mờ hiện lên những đạo vân tím huyền bí.
Nàng trợn tròn mắt nhìn Diệp Phi. Canh củ cải? Đây là Tiên dược cứu mạng cấp bậc Thần cấp thì có! Ở ngoài kia, cả giới tu tiên đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán vì một miếng linh thạch hạ phẩm, vậy mà người đàn ông này lại đem thứ vật chất tương đương với mười cái linh mạch thượng cổ nấu thành canh cho nàng uống?
"Diệp… Diệp đại ca, cái này quá quý giá…"
"Quý gì mà quý, củ cải năm nay thu hoạch nhiều quá ăn không hết, đang định để muối dưa đây." Diệp Phi xua tay, trong lòng lại thầm nghĩ: *Phải cho cô ấy uống nhiều vào, uống xong cho khỏe rồi đi về lẹ lẹ, chứ Thiên Đạo đại kiếp gì đó sắp tới rồi, ở lại đây rủi ro bị sét đánh lây thì khổ.*
Trong lúc Diệp Phi đang bận bịu "cứu nhân độ thế" bằng canh rau cải, thì ở bên ngoài sân, Lý Trưởng Lão đang trải qua một loại cảm xúc còn chấn động hơn.
Lý Trưởng Lão quỳ trên mặt đất, tay cầm cái liềm gỉ sét, nhìn chằm chằm vào một bụi rau dền đỏ.
Cỏ. Những ngọn cỏ bình thường nhất trong vườn của Diệp Phi, lúc này đang phát ra những vệt sáng lờ mờ. Lão nhìn ra phía chân trời, nơi bầu trời màu xám xịt của Đại Kiếp đang cuồn cuộn kéo tới như miệng của một con quái vật hung ác. Linh khí của toàn bộ Thương Lam Giới dường như đang bị một lực hút vô hình kéo sạch về phía Trung Châu.
Nhưng lạ thay, khi những luồng tử khí của đại kiếp chạm đến hàng rào tre mục nát của thung lũng này, chúng lập tức tan biến như tuyết gặp nắng gắt.
"Linh khí… linh khí từ khắp nơi đang lén lút chảy vào đây!" Lý Trưởng Lão run rẩy thốt lên.
Lão không nhìn lầm. Thiên Đạo tuy tuyệt tình, nhưng luôn chừa lại một đường sống. Trong lúc tước đoạt sinh cơ của vạn vật, dường như cả thế giới này đều bản năng nhận ra nơi đâu là an toàn nhất. Từng sợi linh khí mỏng manh còn sót lại từ phương xa đang xuyên qua không gian, vượt qua núi cao vực sâu, điên cuồng hội tụ về thung lũng nhỏ bé của Diệp Phi.
Những cây rau bắp cải dường như càng thêm xanh thắm, hành lá thẳng tắp như muốn đâm thủng trời cao, mà ngay cả cái bình tưới nước đặt cạnh giếng cũng bắt đầu phát ra âm thanh cộng hưởng với đại đạo.
Lý Trưởng Lão đưa tay vuốt nhẹ một phiến lá rau dền, trong đầu bỗng nhiên vang lên tiếng sấm nổ. Một cảm ngộ vô biên về "Sinh" và "Tử" ùa vào tâm trí lão.
"Ta hiểu rồi… ta hiểu rồi!" Lão lẩm bẩm, nước mắt giàn giụa: "Thế gian khô héo, là để nuôi dưỡng một mầm xanh. Diệp tiểu hữu không phải đang trồng rau, ngài ấy là đang trồng lại Nhân Quả cho cả thế giới này!"
Lão quay đầu nhìn vào gian nhà gỗ, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái cuồng nhiệt. Trong mắt lão, bóng lưng của Diệp Phi đang lom khom bưng bát canh bỗng chốc trở nên cao lớn vạn trượng, chân đạp cửu u, đầu đội thương khung, mỗi cái nhấc tay nhấc chân đều làm luân hồi đảo lộn.
Ngay lúc đó, ngoài Thanh Vân Tông, tình hình đã trở nên cực kỳ hỗn loạn.
"Cảm nhận được không? Linh khí! Phía đông có linh khí cực mạnh!" Một vị lão quái Nguyên Anh, tóc tai bù xù, tu vi đang tụt dốc thảm hại, bỗng nhiên trợn mắt nhìn về hướng thung lũng của Diệp Phi.
"Thanh Vân Tông? Một tông môn hạng ba mà lại sở hữu linh nguyên tinh khiết đến mức này sao?" Một đoàn người cưỡi mây bay tới, dẫn đầu là một vị mỹ phụ trung niên mặc cung装 màu cung đình, đây là tông chủ của một siêu cấp thế lực ở Trung Châu — Linh Dao Cung.
"Mau! Trước khi linh khí cạn kiệt hoàn toàn, chúng ta phải vào được đó! Nơi đó có thể là lối vào của Tiên Giới, hoặc là nơi một vị Thái Cổ Đại Năng đang trú ẩn!"
Không chỉ có họ, từ bốn phương tám hướng, vô số đạo hào quang bắt đầu xé rách không gian hướng về Thanh Vân Tông. Những cường giả vốn đang bế quan chờ chết, những ma đầu đang chuẩn bị liều mạng tế sát sinh linh để kéo dài thọ nguyên, tất cả đều ngửi thấy mùi vị của "sự sống" phát ra từ cái thung lũng ngoại môn kia.
Trong thung lũng, Nhị Cẩu bỗng nhiên đứng dậy, đôi tai dựng đứng lên. Nó gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, đôi mắt vàng óng nhìn thấu qua lớp sương mù che phủ thung lũng, thấy hàng vạn tu sĩ đang kéo tới như kiến cỏ.
Nó quay sang nhìn ông chủ đang lau bát.
Diệp Phi cũng dừng tay, hắn cau mày, cảm nhận được mặt đất dường như hơi rung nhẹ. Hắn đi ra cửa, nhìn bầu trời phương xa đầy những vệt sáng chói mắt, lòng đầy lo sợ.
"Lý lão, sao tự dưng hôm nay người tới chơi đông thế? Có phải sắp có hội chợ không?" Diệp Phi run giọng hỏi, trong đầu bắt đầu nhảy số liên tục: *Hỏng rồi hỏng rồi! Bói quẻ sáng nay nói có 'khách lạ quấy rầy', không lẽ là lũ thu thuế linh thạch của tông môn kéo đến đông thế? Hay là… quân địch của Tô Thanh Tuyết tìm tới rồi?*
Lý Trưởng Lão cũng đứng phắt dậy, mặt biến sắc khi thấy áp lực từ bầu trời càng lúc càng nặng nề. Lão run rẩy nói: "Diệp tiểu hữu, họ… họ không phải tới họp chợ, họ là tới để giành đồ của ngươi!"
Diệp Phi vừa nghe thấy chữ "giành đồ", lông tơ cả người dựng đứng.
*Cướp rau? Muốn cướp vườn rau vất vả mười năm của ta?*
Đây chính là chạm vào vảy ngược của hắn! Trong đầu Diệp Phi lập tức hiện ra viễn cảnh vườn rau bị giẫm nát, Nhị Cẩu bị hầm thịt, và bản thân thì bị bắt đi làm nô lệ trồng trọt.
"Muốn cướp rau của ta? Không dễ thế đâu!" Diệp Phi nghiến răng, sắc mặt trở nên kiên định lạ thường: "Lý lão, giúp ta canh cửa! Nhị Cẩu, kích hoạt… à không, đi đóng cổng rào tre lại cho ta! Ta phải gia cố thêm mấy tầng bảo hiểm mới được!"
Diệp Phi chạy thục mạng ra sau vườn, lôi từ trong kho ra một đống "phế liệu" — thực chất là những thanh sắt gỉ, những tấm bùa vẽ nhăng cuội bằng nước bắp cải, và vài cái bù nhìn cỏ rách nát.
Hắn lầm bầm khấn vái: "Thần nông đại nhân phù hộ, mong là cái bẫy chuột gia truyền này chặn được lũ người xấu ngoài kia."
Thực tế, thứ Diệp Phi đang cắm xuống đất chính là "Thập Nhị Thiên Đô Trận" phiên bản Thần Nông, mỗi cái cọc gỗ đều là một khúc cốt đạo của viễn cổ thần thú.
Ngoài thung lũng, quân đoàn tu sĩ đầu tiên đã đến nơi.
"Đứng lại! Đây là lãnh địa của Thanh Vân Tông, ai cho các ngươi xâm phạm?" Một đám đệ tử tuần tra của Thanh Vân Tông sợ hãi ngăn cản, nhưng họ nhanh chóng bị áp lực của các đại năng làm cho quỳ sụp xuống.
"Cút ngay! Bảo kẻ đang kiểm soát linh mạch trong thung lũng kia ra đây kiến diện! Nếu không, chúng ta sẽ san phẳng ngọn núi này!" Một lão giả tu vi Hóa Thần rống lên, tiếng vang chấn động màng nhĩ.
Đúng lúc đó, một tiếng "Cạch" nhẹ nhàng vang lên.
Diệp Phi đã đóng chiếc cổng rào tre lại.
Và trong giây phút đó, một màng chắn mờ nhạt bao trùm cả thung lũng. Toàn bộ linh khí nồng đậm bên trong bỗng chốc bị "khóa" chặt, không còn một tia rò rỉ ra ngoài. Cảnh tượng bên trong thung lũng trong mắt những kẻ bên ngoài bỗng chốc trở thành một mảnh sương mù dày đặc, chết chóc và thần bí.
"Hừ, chút xảo quyệt này mà đòi chặn lão phu?" Lão giả Hóa Thần lúc nãy vung tay, một bàn tay khổng lồ bằng linh lực dài hàng trăm trượng ầm ầm đập xuống thung lũng.
*Bùm!*
Cú va chạm không gây ra tiếng nổ dữ dội. Trái lại, bàn tay linh lực kia khi vừa chạm vào ranh giới thung lũng, lập tức biến thành… một đám mây mù màu hồng, sau đó nhẹ nhàng tan rã thành hàng vạn cánh hoa bắp cải bay lả tả.
Cả vạn tu sĩ đồng loạt hóa đá.
Lão giả Hóa Thần kia nhìn bàn tay mình, rồi nhìn đống lá cải đang bay trong không trung, sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng, từ trắng chuyển sang xanh ngắt.
"Đây là… quy luật Hoàn Nguyên? Biến pháp thuật thành vật chất cơ bản?" Lão kinh hãi hét lên, bước chân lùi lại phía sau theo bản năng: "Bên trong rốt cuộc là vị đạo hữu nào? Xin hãy lộ diện!"
Từ trong sương mù, chỉ có tiếng quát lớn đầy bực dọc của một thanh niên vọng ra:
"Cái ông kia! Có muốn mua rau thì xếp hàng, đừng có đập cửa nhà người ta! Làm nát bắp cải của tôi rồi, có biết trồng một cây cực lắm không hả?!"
Cả giới tu tiên lặng ngắt như tờ. Một vị Hóa Thần kỳ đỉnh cấp, bị gọi là "ông kia" và bị mắng vì làm nát một cây bắp cải?
Nhị Cẩu ở trong sân lim dim mắt, lười biếng ngáp một cái. Nó nhìn ông chủ đang cầm cái bình tưới nước đứng thủ thế sau cánh cửa, thầm nghĩ: *"Bắt đầu rồi, màn diễn kịch 'Ta là người phàm' của ông chủ lại bắt đầu rồi… Thật là mệt mỏi cho con chó như mình mà."*
Ở sâu dưới lòng đất của thung lũng, những vị thần linh đang yên giấc trong Vạn Cổ Mộ cũng dường như bị tiếng mắng của Diệp Phi làm thức giấc. Những bộ hài cốt thần thánh bắt đầu run rẩy, cung cấp thêm một lượng "phân bón" cực phẩm cho những luống rau bên trên.
Trận chiến bảo vệ vườn rau (theo cách hiểu của Diệp Phi) và trận chiến giành giật sinh cơ (theo cách hiểu của thế giới) chính thức khai màn. Mà kẻ gây ra tất cả, lúc này đang bận đi lấy nước để tưới lại cây bắp cải vừa bị "rung rinh" do áp lực pháp thuật lúc nãy.
"Đúng là thời buổi loạn lạc mà," Diệp Phi vừa tưới nước vừa thở dài: "Trồng rau thôi cũng không yên với lũ trộm này nữa."