Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 123: ** Kẻ thù từ quá khứ quay lại
Tiết trời đầu thu ở Thanh Vân Tông vốn nên mang theo chút se lạnh thanh tân, nhưng sáng sớm hôm nay, bầu không khí trong Dược viên ngoại môn lại mang theo một mùi vị cực kỳ quái dị.
Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một mỏm đá nhẵn nhụi, tay trái cầm một mai rùa cổ bằng ngọc thạch, tay phải cầm ba đồng tiền cổ gỉ sét. Sắc mặt hắn nghiêm trọng như thể đang quyết định vận mệnh của toàn bộ thương sinh trong giới tu tiên, thực chất chỉ là… bói quẻ xem hôm nay có nên ra đồng hay không.
"Lạch cạch!"
Ba đồng tiền rơi xuống đất, nảy lên mấy cái rồi nằm im lìm. Diệp Phi nhìn chằm chằm vào hào tượng, đồng tử co rụt lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
"Quẻ thượng hung! 'Vân lôi đồn', khó khăn trùng điệp, lại có sát khí từ phía Tây mang tới. Hôm nay tuyệt đối không được ra khỏi cổng vườn rau nửa bước!"
Hắn lầm bầm, nhanh tay thu lại tiền đồng, sau đó vội vàng lấy ra từ trong túi trữ vật một nắm hạt giống "Hồi Ninh Thảo", rắc vội vàng quanh hàng rào. Loại thảo dược này sau khi mọc lên có tác dụng xua đuổi ruồi muỗi, nhưng dưới bàn tay bồi dưỡng của Thần Nông Công Pháp và tưới bằng Cam Lộ Linh Dịch, chúng đã tiến hóa thành "Bình Chướng Hóa Hư Thảo". Một khi có hơi thở lạ xâm nhập, chúng sẽ lập tức sinh ra ảo ảnh làm mù mắt đối phương.
Nhị Cẩu đang nằm phơi nắng dưới gốc cây lê già, cái đuôi vàng gầy guộc thỉnh thoảng lại ngoáy một cái, khóe mắt liếc nhìn chủ nhân đầy khinh bỉ. Nó hừ hừ trong mũi: *Hừ, tên chủ nhân nhát chết này, tu vi rõ ràng đã có thể bóp nát hư không, thế mà nhìn thấy cái quẻ quèn đã sợ đến mức sun vòi. Đúng là làm nhục mặt một con thần thú như ta.*
Nghĩ đoạn, nó lại lười biếng ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng ở sâu bên trong đang ngậm một miếng sườn lợn rừng vạn năm.
Cùng lúc đó, cách thung lũng của Diệp Phi vạn dặm, trên bầu trời phía Tây của Đông Hoang, một đoàn mây đen kịt, mang theo ma khí ngập trời đang cuồn cuộn đổ về hướng Thanh Vân Tông.
Ở trung tâm đoàn ma vân, một thanh niên mặc hắc bào thêu hình đầu lâu rực lửa, đôi mắt đỏ ngầu chứa đựng sự thù hận tột cùng đang đứng chắp tay. Đó chính là Diệp Thần – thiên tài ngoại môn từng bị Diệp Phi "vô tình" hại cho tiêu chảy ba tháng ròng mười năm trước.
Kể từ lần nhục nhã đó, đạo tâm của Diệp Thần sụp đổ, hắn bị đồng môn chế giễu đến mức phải phản bội tông môn, gia nhập Ma tộc. Ai ngờ nhờ lòng căm thù che mờ lý trí, hắn lại tiến cảnh thần tốc, hiện tại đã là "Vạn Ma Quân" – cường giả tương đương với tu vi Hóa Thần kỳ!
"Thanh Vân Tông! Diệp Phi! Mối nhục tiêu chảy mười năm trước, hôm nay ta sẽ dùng máu của cả cái tông môn này để rửa sạch!"
Giọng nói của Diệp Thần khàn đặc, mỗi lần hắn quát lên, không gian xung quanh lại rạn nứt. Ma khí sau lưng hắn hóa thành hàng ngàn con quỷ đói, gào thét đòi ăn thịt người.
Hắn vẫn còn nhớ rõ cái ngày hôm ấy. Hắn đường đường là một thiên tài, thế mà lại bị một tên tạp dịch trồng rau làm cho "phun trào" trước mặt toàn thể sư môn. Nỗi đau đó không ai hiểu được, nó đau hơn cả việc bị rút gân lột da!
"Quân thượng, phía trước chính là Thanh Vân Tông." Một thủ hạ Ma tộc run rẩy bẩm báo.
"Giết! Không để lại một ngọn cỏ!" Diệp Thần phất tay, Ma quân lao xuống như thác đổ.
Tuy nhiên, Diệp Thần không theo đại quân tấn công chính điện. Hắn có một mục tiêu quan trọng hơn. Hắn muốn tìm đến cái Dược viên hẻo lánh kia, hắn muốn tự tay bóp nát cổ họng của kẻ tên Diệp Phi đó, sau đó đốt trụi vườn rau mà hắn cho là "nơi phát khởi vận rủi" của đời mình.
…
Tại Dược viên ngoại môn.
Diệp Phi vừa hoàn thành xong phương án phòng thủ thứ 49 của buổi sáng. Hắn lẩm bẩm: "Dạo này linh khí biến động, chắc chắn là có biến. Để chắc ăn, mình nên bón thêm chút phân cho cây 'Tỏi Âm Dương' này."
Tỏi Âm Dương là giống mới hắn vừa lai tạo được từ hệ thống. Loại tỏi này có một đặc điểm kỳ quái: Củ màu trắng thì cực dương, ăn vào có thể khiến tu vi bùng nổ, gân cốt cứng như kim cương; nhưng vỏ tỏi và rễ tỏi lại mang cực âm, chỉ cần ngửi thấy mùi cũng đủ khiến thần hồn tê liệt, ngũ tạng đảo lộn.
Diệp Phi đeo một chiếc mặt nạ gỗ cực dày (vốn là thần mộc hóa thạch vạn năm có tác dụng lọc độc), cẩn thận cầm bình tưới nước.
Đúng lúc này, bầu trời phía trên thung lũng đột nhiên tối sầm lại. Một áp lực khổng lồ từ trên cao ép xuống khiến cây cối trong rừng xung quanh đổ rạp.
"Diệp Phi! Đồ rác rưởi! Mau ra đây chịu chết!"
Tiếng gào thét vang dội thiên địa, mang theo ma khí nồng nặc đến mức chim chóc trong thung lũng vừa bay lên đã rụng xuống vì trúng độc.
Diệp Phi giật nảy mình, cái bình tưới nước suýt chút nữa rơi xuống đất. Hắn xanh mặt, vội vàng nhìn lên trời: "Trời đất ơi! Quái vật ở đâu ra mà to gan vậy? Biết người ta đang tưới rau mà dám hét to thế à?"
Nhị Cẩu lười biếng hé mắt, nhìn thấy Diệp Thần đang cưỡi Ma Long trên không trung, nó chỉ "hừ" một tiếng nhỏ rồi lại nhắm mắt. *Một con sâu rắm Hóa Thần kỳ cũng dám đến đây làm loạn giấc ngủ của bổn đại gia? Để chủ nhân chơi với hắn đi.*
Diệp Thần hạ xuống sân vườn của Diệp Phi. Ma khí xung quanh hắn tàn phá mọi thứ nó chạm vào, nhưng kỳ lạ thay, khi những luồng hắc khí đó chạm vào hàng rào tre mục nát của Diệp Phi, chúng liền tan biến không còn dấu vết, như thể bị thứ gì đó nuốt chửng.
Diệp Thần đáp xuống mặt đất, hắc bào bay phấp phới, trông oai phong lẫm liệt. Hắn nhìn thấy Diệp Phi – vẫn cái bộ dạng tu vi Luyện Khí tầng 3 yếu ớt, vẫn bộ quần áo thô kệch và cái mặt nạ gỗ kỳ quái.
"Ngươi… Diệp Phi! Ngươi còn nhận ra ta không?" Diệp Thần nghiến răng, ma hỏa bùng lên quanh người.
Diệp Phi nhìn chằm chằm gã hắc bào trước mặt hồi lâu, sau đó lắc đầu thành thật: "Huynh đài, trông huynh hơi quen, nhưng sắc mặt huynh đen quá, chắc là bị bón phân quá tay rồi phải không? Hay là huynh có tâm bệnh? Chứ người bình thường không ai lại mặc đồ đen sì rồi bay lơ lửng như diều đứt dây thế kia đâu."
"Câm mồm!" Diệp Thần điên tiết gào lên, "Ta là Diệp Thần! Kẻ mười năm trước bị ngươi hãm hại! Ngươi có biết mười năm qua ta đã sống như thế nào không?"
Diệp Phi lúc này mới ồ lên một tiếng, gãi đầu: "À, Diệp Thần sư huynh… không, bây giờ chắc gọi là Ma Quân đại nhân? Sao huynh lại đổi nghề sang làm ma rồi? Làm tu sĩ không sướng hơn sao, ít ra giặt đồ không bị lo lem mực đen."
Diệp Thần suýt chút nữa nôn ra máu. Hắn là Ma Quân cao cao tại thượng, đứng dưới một người trên vạn người, thế mà trong mắt tên này chỉ là kẻ "giặt đồ lem mực"?
"Chết đi cho ta! Vạn Ma Phệ Hồn Thủ!"
Diệp Thần vung tay ra, một bàn tay khổng lồ cấu tạo bằng hàng vạn linh hồn gào thét lao về phía Diệp Phi. Chiêu này của hắn từng phá hủy một thành trì chỉ trong chớp mắt.
Diệp Phi sợ đến mức mặt cắt không còn hạt máu, trong đầu nhảy số liên tục: *Chạy hướng nào? Hướng 11 giờ có bẫy nổ, hướng 3 giờ có Nhị Cẩu nằm… Thôi, trốn sau cây tỏi là chắc nhất!*
Nghĩ là làm, Diệp Phi lộn nhào một cái cực kỳ khó coi, núp sau khóm Tỏi Âm Dương đang tỏa ra hơi trắng mờ mờ.
Bàn tay ma khí khổng lồ đập thẳng vào thung lũng. Theo lý mà nói, nửa cái thung lũng sẽ bị san phẳng. Nhưng khi bàn tay đó vừa tiến vào phạm vi của vườn rau, bỗng nhiên một luồng linh lực vô hình bùng lên từ những nhành "Hồi Ninh Thảo".
"Vù vù…"
Đoàn ma khí giống như gặp phải máy hút bụi khổng lồ, bị các loài rau củ trong vườn "tranh nhau" hấp thụ.
Cây cải bắp bên cạnh Diệp Phi vốn dĩ hơi héo, sau khi hấp thụ một chút ma khí của Hóa Thần kỳ, bỗng nhiên rung lên, lá xanh chuyển thành tím đen bóng bẩy, khí thế còn đáng sợ hơn cả Diệp Thần. Nó như thể vừa được ăn một bữa linh dược đại bổ.
Diệp Thần sững sờ: "Cái… cái gì thế này? Chiêu thức của ta đâu?"
Hắn không tin vào mắt mình, lại tung ra liên tiếp ba chưởng. Nhưng lần này, con bù nhìn rơm đứng ở giữa ruộng rau đột nhiên cử động. Con bù nhìn rơm do Diệp Phi đan từ "Thiên Tuế Cỏ", tay cầm một cái liềm gỉ. Nó nhẹ nhàng quẹt một cái vào không trung.
"Xoẹt!"
Toàn bộ ma khí của Diệp Thần bị cắt đứt hoàn toàn, biến thành những hạt bụi lấp lánh rơi xuống làm phân bón.
Diệp Phi lúc này ló đầu ra từ sau khóm tỏi, thấy kẻ thù có vẻ đang "biểu diễn ảo thuật" thất bại, hắn thở phào nhẹ nhõm: "Phù… hú vía. Ma Quân huynh, chiêu của huynh đẹp mắt đấy, nhưng có vẻ không trúng đích lắm nhỉ? Huynh chắc chắn là mình không bị hoa mắt do thiếu chất dinh dưỡng chứ?"
"Ngươi… ngươi dùng yêu thuật gì?" Diệp Thần bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng. Hắn phát hiện ra xung quanh thung lũng này không hề đơn giản. Những cái cuốc, cái bình tưới nước đang nằm kia đều tỏa ra một áp lực khiến Ma Long của hắn phải run rẩy không dám hạ cánh.
"Yêu thuật gì đâu? Tôi chỉ trồng rau thôi mà." Diệp Phi tỏ vẻ tội nghiệp, hắn chợt nảy ra một ý định: "Hay là huynh đói rồi? Người ta bảo người đang nóng nảy thường là do bụng đói. Đây, tôi có loại tỏi đặc sản mới trồng, huynh ăn thử một miếng cho hạ hỏa?"
Diệp Phi nói đoạn, nhặt một củ Tỏi Âm Dương dưới đất lên. Hắn vốn định lấy củ màu trắng, nhưng trong lúc bối rối, hắn lại nhặt nhầm một củ tỏi "đột biến" màu xám xịt – loại mà chính hắn còn không dám chạm vào tay không.
Diệp Thần nhìn củ tỏi xám xịt trong tay Diệp Phi, linh giác mách bảo hắn có nguy hiểm, nhưng lòng kiêu ngạo của Ma Quân khiến hắn gầm lên: "Một củ tỏi mà đòi hại được ta? Ta đã rèn luyện ma thân bất tử, vạn độc bất xâm!"
Hắn định vung kiếm chém Diệp Phi, nhưng lúc này, Nhị Cẩu bất thình lình xuất hiện sau lưng hắn. Nó chẳng làm gì cả, chỉ nhẹ nhàng… thở một hơi vào gáy Diệp Thần.
Một luồng hơi thở mang theo quy tắc của thái cổ hoang sơ áp chế xuống. Diệp Thần cảm thấy toàn thân cứng đờ, ma lực trong người đóng băng hoàn toàn. Hắn kinh hoàng quay lại, nhưng chỉ thấy một con chó vàng gầy gò đang nhìn mình với ánh mắt… như nhìn một đống phân bón di động.
"Ăn đi, đừng khách sáo!" Diệp Phi thấy "vị khách" bất động, liền nhân cơ hội nhét luôn củ tỏi vào mồm Diệp Thần.
Hắn còn tận tâm vỗ vỗ lưng Diệp Thần: "Ăn tỏi sống tốt cho tim mạch lắm, hạ hỏa, sạch phổi!"
Diệp Thần bị ép nuốt trọn củ tỏi xám. Giây tiếp theo, đồng tử của hắn dãn ra hết cỡ.
Cảm giác đầu tiên không phải là đau, mà là… hư vô.
Hắn thấy linh hồn mình đột ngột bay ra khỏi cơ thể, nhìn thấy xác mình đang đứng đực ra như khúc gỗ. Đây là tác dụng của "Âm tỏi" – hồn lìa khỏi xác. Nhưng chưa kịp cảm nhận sự tự do của linh hồn, phần "Dương tỏi" lại bùng phát. Linh hồn hắn bị hút ngược lại vào xác với tốc độ của một quả tên lửa, va đập vào lục phủ ngũ tạng.
"Oanh!"
Một luồng khí nóng bỏng từ dạ dày bốc lên. Ma khí đen ngòm của Diệp Thần bỗng nhiên bị chuyển hóa thành một luồng khí tinh khiết, rực rỡ sắc cầu vồng… phát ra từ phía sau hắn.
"Bủm!"
Một tiếng nổ rúng động trời xanh. Một luồng khí màu cầu vồng dài vạn dặm phun ra từ dưới hắc bào của Ma Quân, hất văng hắn lên cao tận chín tầng mây, phá tan cả đoàn ma vân đen kịt.
Diệp Thần thét lên một tiếng bi thảm: "DIỆP PHI! NGƯƠI LẠI CHƠI BẨN!!!"
Tiếng thét nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất nơi chân trời cùng với vệt khói cầu vồng dài dằng dặc. Ma quân hùng hậu mười vạn người nhìn thấy Quân thượng của mình bị "thổi bay" bằng một quả rắm thần kỳ, tất cả đều ngơ ngác, sau đó kinh hãi tột độ, quay đầu bỏ chạy tán loạn như ong vỡ tổ.
Trận đại nạn của Thanh Vân Tông cứ thế mà kết thúc một cách… đầy mùi vị.
Diệp Phi đứng dưới đất, lấy tay che nắng nhìn theo hướng Diệp Thần bay mất, chép miệng đầy tiếc nuối: "Haiz, loại tỏi này phản ứng mạnh thật. Bảo ăn một miếng để hạ hỏa, ai ngờ huynh ấy lại 'thăng hoa' nhanh thế. Lần sau phải ghi chú vào bao bì là: 'Tác dụng phụ: Có thể gây bay màu khỏi thế giới'."
Nhị Cẩu tiến lại gần, gặm lấy một góc áo của Diệp Phi kéo kéo, ám chỉ rằng nó đang đói.
"Được rồi, biết rồi. Hôm nay có khách đến thăm (dù khách đi hơi nhanh), chúng ta ăn tiệc tỏi nướng vậy." Diệp Phi vui vẻ dắt chó vào nhà.
Lúc này, ở xa xa trên một ngọn núi, Lý Trưởng Lão đang quan sát bằng kính viễn vọng pháp bảo, tay run lẩy bẩy, miệng lẩm bẩm: "Kinh khủng… quá kinh khủng. Diệp tiểu hữu không ra tay thì thôi, vừa ra tay là dùng rắm để phá Ma quân! Đây chính là cảnh giới 'Vạn pháp tự nhiên, trung tiện thành tiên' mà trong truyền thuyết nhắc tới sao?"
Lão vội vàng lấy cuốn sổ tay ra, ghi chép thêm: *"Ngày… tháng… Ma Quân xâm lược. Cao nhân Diệp Phi chỉ dùng một củ tỏi và một ý niệm, khiến kẻ thù phải biến thành rồng bay phượng múa, rắm vang mười vạn dặm, cứu khổ cứu nạn. Ghi chú: Tuyệt đối không được ăn tỏi của cao nhân nếu chưa có tu vi Độ Kiếp."*
Trong thung lũng bình yên, Diệp Phi lại tiếp tục nhịp sống "Cẩu" của mình. Hắn vừa gieo xuống một hạt giống mới, mỉm cười nói: "Cái này gọi là 'Hạt Tiêu Sét'. Hy vọng lần tới có ai đến, họ sẽ thích ăn đồ cay."
Và như thế, vườn rau của "Thần Nông nhát gan" lại đón thêm một ngày nắng đẹp, trong khi ở một vương quốc nào đó ở tít phương Bắc, người dân đang ngơ ngác nhìn lên bầu trời, nơi có một "vì sao" mang hình hài một Ma Quân đang tỏa ra làn khói cầu vồng bay ngang qua…