Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 125: ** Nhị Cẩu dùng đuôi tát Ma Quân

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:42:25 | Lượt xem: 2

**Chương 125: Nhị Cẩu dùng đuôi tát Ma Quân**

Ánh trăng đêm nay tại Thanh Vân Tông tựa như một dải lụa bạc dệt lên thung lũng ngoại môn, lặng lẽ và thanh bình. Trong căn nhà tranh nhỏ giữa vườn rau, Diệp Phi đang chìm sâu vào giấc ngủ theo đúng quy trình dưỡng sinh nghiêm ngặt: gối đầu hướng Bắc, chân duỗi thẳng, hơi thở điều hòa theo nhịp độ của thiên địa.

Đối với Diệp Phi, việc ngủ đủ tám tiếng mỗi ngày chính là pháp môn trường sinh bất lão tối thượng nhất, còn quý giá hơn cả vạn cuốn công pháp Thiên cấp. Để bảo vệ giấc ngủ ngàn vàng này, hắn đã không tiếc công sức thiết lập ba trăm sáu mươi lăm lớp trận pháp ẩn nấp và phòng thủ xung quanh nhà. Theo cách hắn gọi, đây là "Hệ thống bảo mật sinh học đa tầng", nhưng dưới mắt của các đại năng thực thụ, đây chính là một mê hồn trận cấp độ hủy thiên diệt địa, mà mỗi hàng rào tre hay chum nước đều ẩn giấu một luồng sát cơ khiến người ta phải lạnh gáy.

Ở ngoài cửa, dưới gốc cây Ngô Đồng vốn là linh thụ vạn năm nhưng bị Diệp Phi dùng để treo quần áo, Nhị Cẩu đang nằm dài, hai chân trước gác lên nhau, cái mõm thỉnh thoảng lại khịt khịt. Nó đang mơ về những miếng xương rồng vốn là linh bảo do đám trưởng lão Thanh Vân Tông lén lút mang tới cúng dường cho "cao nhân" mà nó đã tranh thủ đớp gọn khi chủ nhân đi vắng.

Bỗng nhiên, đôi tai gầy guộc của Nhị Cẩu khẽ giật một cái. Đôi mắt vàng đục của nó từ từ hé mở, một tia tử quang lạnh lẽo chợt lóe rồi vụt tắt, nhanh đến mức không khí xung quanh cũng phải đông cứng lại trong một phần mười giây.

Trên bầu trời cao, một luồng ma khí đen đặc đang cuộn trào như bão tố, che lấp đi cả ánh trăng tròn. Hắc Sát Ma Quân – một vị danh chấn Ma Giới, tu vi đã chạm đến ngưỡng Hóa Thần kỳ đỉnh phong – đang cưỡi trên một đám mây đen, đôi mắt đỏ ngầu quét xuống thung lũng bên dưới.

Hắn ta đã nghe phong phanh về một vùng đất ở Thanh Vân Tông ẩn giấu dị bảo có thể giúp kẻ tu hành phá bỏ xiềng xích của thiên đạo. Đêm nay, hắn liều mạng đột phá kết giới của tông môn hạng ba này để tìm kiếm cơ hội thoát thai hoán cốt.

"Hừ, chỉ là một thung lũng linh khí mỏng manh, lại có kẻ dám xưng là địa linh nhân kiệt?" Hắc Sát Ma Quân lạnh lùng hừ một tiếng. "Cái mùi hương này… là của Vạn Năm Huyết Sâm sao? Không, thơm hơn, thuần khiết hơn nhiều!"

Hắn ngửi thấy mùi củ cải tím mà Diệp Phi vừa hầm cho Nhị Cẩu lúc chiều. Thứ hương vị linh dược tuyệt thế đối với tu sĩ khác, ở đây chỉ là nước rửa nồi của một gã nông dân.

Ma Quân đáp xuống đất, bước chân của hắn đi đến đâu, cỏ cây khô héo đến đó. Tuy nhiên, khi hắn chuẩn bị bước chân vào phạm vi hàng rào của vườn rau, một cảm giác rùng mình rợn tóc gáy bất chợt dâng lên. Hắn đứng khựng lại, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào những nan tre cũ kỹ.

"Trận pháp? Không, chẳng có hơi thở linh lực nào. Chỉ là ảo giác?"

Hắn lại tiến thêm một bước. Vừa vượt qua hàng rào, hắn nhìn thấy một con chó vàng gầy nhom đang nằm lười biếng ở bậc cửa. Con chó kia chẳng có gì đặc biệt, chỉ là giống chó cỏ bình thường, lông lá xơ xác, nhìn qua còn tưởng là chó hoang sắp chết đói.

"Rác rưởi." Hắc Sát Ma Quân khinh miệt nói nhỏ. "Nơi tôn nghiêm như thế này lại để một con súc vật ô uế trấn giữ."

Hắn nhấc bàn tay hắc ám lên, định dùng một tia ma hỏa để thiêu rụi Nhị Cẩu cho đỡ vướng mắt. Hắn vốn dĩ rất ghét những sinh vật trông có vẻ "vô hại" nhưng lại khiến bản năng sát thủ của hắn cảm thấy bất an.

Trong khi đó, Nhị Cẩu đang cực kỳ bực bội. Chủ nhân nó đã dặn: "Ở nhà phải cẩu, đừng để ai thấy sức mạnh của mình." Nhưng quan trọng hơn, chủ nhân nó cực kỳ ghét tiếng ồn khi ngủ. Nếu tên này dùng ma hỏa nổ tung nơi này, giấc ngủ của Diệp Phi bị phá hỏng, tiền tiêu vặt bằng linh quả của nó ngày mai chắc chắn sẽ bay màu.

Nhị Cẩu nhìn cái luồng ma khí đang tích tụ trên tay đối phương bằng ánh mắt đầy sự khinh bỉ.

*Một hạt bụi cũng dám làm loạn trước mặt bản tôn sao?*

Nhị Cẩu vẫn nằm yên, thậm chí đầu còn không thèm nhấc lên khỏi mặt đất. Chỉ có cái đuôi vàng gầy guộc của nó là bắt đầu nhúc nhích. Cái đuôi khẽ vẩy một cái lên không trung, tạch một tiếng nhẹ như tiếng vỗ tay của một đứa trẻ.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đó, quy luật không gian xung quanh Ma Quân đột ngột bị bẻ cong.

Hắc Sát Ma Quân vốn đang đắc ý, đột nhiên cảm thấy một áp lực nặng tựa mười vạn ngọn thái sơn đè sập xuống vai. Hắn trợn tròn mắt, kinh hoàng nhận ra không khí xung quanh dường như hóa thành sắt nguội, giam cầm hắn hoàn toàn. Luồng ma hỏa trên tay hắn chưa kịp bùng lên đã bị một lực đạo vô hình dập tắt ngay tức khắc, không khác gì một ngọn nến trước cơn bão cấp mười hai.

"Cái gì—"

Chưa kịp thốt nên lời, cái đuôi của Nhị Cẩu đã quét tới.

Nếu nhìn bằng mắt thường, đó chỉ là một cái vẫy đuôi của một con chó lười đuổi ruồi. Nhưng trong cảm thức thần hồn của Ma Quân, cái đuôi kia to lớn bằng cả một dãy ngân hà, chứa đựng sức mạnh thôn thiên phệ địa, vạn pháp bất xâm.

"Chát!"

Một âm thanh giòn giã vang lên trong không gian tĩnh mịch. Cái đuôi của Nhị Cẩu vắt ngang qua khuôn mặt kiêu ngạo của vị Ma Quân Hóa Thần kỳ.

Một tát này không chỉ đơn thuần là tát vào mặt. Nó đánh nát toàn bộ phòng ngự ma công, đánh nát linh đài đang rung chuyển, thậm chí đánh luôn cả ba nghìn sợi tơ nhân quả của Hắc Sát Ma Quân.

Hắc Sát Ma Quân thậm chí không kịp rên rỉ lấy một tiếng. Hắn như một quả bóng bị sút chính xác, thân hình xoay vòng trên không trung với tốc độ âm thanh, bay vút lên bầu trời, đâm xuyên qua tầng mây ma khí của chính mình, rồi biến thành một ngôi sao băng nhỏ bé biến mất tận chân trời phía Tây Mạc xa xôi.

Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy một nhịp thở.

Nhị Cẩu hừ một tiếng trong mũi, mõm nó hơi trề ra: *"Chủ nhân đang ngủ, cút ngay! Còn quay lại bản tôn sẽ dùng móng chân giẫm chết ngươi làm phân bón cho cải bắp."*

Nó uể oải gác cằm lại lên đôi chân trước, cái đuôi vàng vẫn thản nhiên vẩy vẩy vài cái rồi nằm im. Không gian quanh thung lũng ngay lập tức khôi phục lại vẻ thanh bình vốn có, thậm chí còn sạch bóng mây đen, để lộ vầng trăng sáng vằng vặc như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trong phòng, Diệp Phi mơ màng nghe thấy tiếng "Bộp" khô khốc ở phía ngoài. Hắn nhíu mày, trở mình một cái, miệng lẩm bẩm: "Con mèo hoang nào lại làm rơi cái chậu hoa à… Nhị Cẩu, ngày mai xem ta… trị ngươi…"

Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Diệp Phi vươn vai thức dậy. Hắn cảm thấy tinh thần sảng khoái vô cùng, tinh lực dồi dào chảy xuôi trong các mạch máu (mà thực chất đã biến thành thần mạch lấp lánh nhưng hắn cứ ngỡ là "khỏe mạnh nhờ trồng rau").

Diệp Phi đẩy cửa bước ra sân, thấy Nhị Cẩu vẫn nằm đó như thường lệ. Hắn đi tới, dùng chân khẽ khều cái mông chó một cái:

"Này, Nhị Cẩu! Đêm qua ngươi lại gây chuyện gì à? Ta nghe thấy tiếng động gì đó ngoài sân."

Nhị Cẩu giả vờ thức dậy bằng một cái ngáp dài, đôi mắt vàng đục hiện lên vẻ ngây ngô, cái đuôi vẫy rối rít nịnh bợ. Nó kêu lên một tiếng "Gâu" vô hại, đầu cọ cọ vào ống quần bố thô của Diệp Phi.

Diệp Phi cúi xuống nhìn quanh, phát hiện ra ở nơi hàng rào có một vệt đen mờ mờ, mùi hôi hám của ma khí còn sót lại rất nhẹ. Hắn lập tức trở nên cảnh giác, gương mặt tái đi:

"Chết tiệt! Mùi gì thế này? Có phải nước tiểu của mấy con chồn hôi không? Nguy hiểm quá, mùi này mà làm ám vào mấy cây rau cải của ta là mất giá ngay!"

Hắn vội vàng chạy đi lấy bình tưới nước Cam Lộ ra, tưới ầm ầm lên chỗ Ma Quân vừa đứng để "khử trùng". Hắn vừa tưới vừa lầm bầm:

"Giới tu tiên này thực sự là càng ngày càng hỗn loạn. Ngay cả chồn hôi cũng mang theo oán khí nặng như vậy. May mà ta đã cẩn thận, thiết lập thêm mười cái trận pháp khử mùi. Đúng là không có nơi nào tuyệt đối an toàn mà, chắc phải đào hầm sâu thêm chút nữa cho chắc ăn."

Nhị Cẩu ngồi bên cạnh nhìn chủ nhân bận rộn tưới "Thần Dịch" một cách hoang phí để đuổi mùi của một kẻ yếu xìu như Ma Quân, nó chỉ biết lắc đầu thở dài.

Ở một phương trời khác, tại bãi rác hoang tàn của Tây Mạc, Hắc Sát Ma Quân từ dưới đống đổ nát chui ra, toàn thân rách nát, khuôn mặt bên trái in hằn một vết sẹo hình cái đuôi chó rõ mồn một. Hắn run rẩy nhìn về hướng Đông Hoang, trong mắt chỉ còn sự sợ hãi cực độ.

"Không… đó không phải là chó… đó là thần minh… là ác mộng!"

Hắn phát điên rồi. Một vị Ma Quân cấp Hóa Thần, bị một cái đuôi chó tát bay mười vạn dặm, thậm chí ma công đều bị tát đến tan tành. Hắn lập tức thề rằng đời này kiếp này, hễ nghe thấy tiếng chó sủa hay nhìn thấy giống chó vàng, hắn sẽ lập tức độn thổ chạy trốn ngay lập tức.

Trong khi đó, ở vườn rau, Diệp Phi sau khi tưới nước xong thì thở phào một cái. Hắn vỗ đầu Nhị Cẩu:

"Thôi được rồi, trông nhà cũng có công. Hôm nay ta sẽ cho ngươi ăn thêm nửa củ khoai tây nướng. Loại này ta mới trồng, tính hỏa hơi mạnh, nhớ là không được phun lửa làm cháy hàng rào nghe chưa?"

Nhị Cẩu hai mắt sáng rỡ, lưỡi dài thè ra, nhảy cẫng lên mừng rỡ như một con chó nhỏ bình thường nhất thế gian. Nó biết, thứ khoai tây nướng mà Diệp Phi gọi là "loại mới trồng" chính là Thiên Hỏa Linh Quả mà hàng vạn tiên nhân thèm khát đến đỏ mắt.

Thế mới nói, làm chó của cao nhân còn sướng hơn làm đại năng ma môn trăm ngàn lần. Chỉ cần biết giả vờ cẩu, cuộc đời quả thực là mỹ vị không thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8