Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 132: ** Thần linh cũng phải đi tưới rau

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:47:33 | Lượt xem: 2

Chương 132: Thần linh cũng phải đi tưới rau

Tiếng gà rừng gáy sáng vang lên trong thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông không khác gì tiếng kèn lệnh của tử thần đối với ba vị "tân binh" đang nằm co quắp trong đống rơm nát.

Xích Hỏa Thiên Tôn – kẻ từng một tay che trời, danh chấn bát hoang với hỏa diễm có thể thiêu trụi cả một tinh cầu – giờ đây đang run rẩy nhìn chằm chằm vào cái máng lợn làm bằng gỗ sồi mục bên cạnh. Hắn không thể tin được, một kẻ đứng trên đỉnh cao nhân sinh như mình, lại có ngày bị xách cổ ném vào cái xóm nghèo rách nát này như ném một bao khoai tây quá lứa.

“Dậy… dậy đi, đừng nằm đó giả chết nữa.”

Thần Chiến Tranh, kẻ vào đây sớm nhất, vỗ vỗ vào cái vai đang bốc hỏa của Xích Hỏa. Sắc mặt lão già này tái nhợt, đôi mắt thâm quầng như thể vừa trải qua ba ngày ba đêm bị hành hạ thể xác.

Xích Hỏa Thiên Tôn nghiến răng, lén truyền âm: “Vạn Cổ Chiến Thần, ngươi điên rồi sao? Chúng ta là thần! Là Tiên Đế thượng giới! Tại sao phải nghe lời một thằng nhóc luyện khí tầng ba? Thừa dịp hắn chưa ngủ dậy, chúng ta hợp lực phá tan cái trận pháp rẻ tiền này rồi đào tẩu đi!”

Thần Chiến Tranh nhìn Xích Hỏa bằng ánh mắt đầy thương hại, cái nhìn của một người tiền bối đi trước nhìn đứa trẻ trâu chuẩn bị lao đầu vào hố phân. Lão không nói gì, chỉ lặng lẽ chỉ tay về phía góc tường, nơi có một con chó vàng gầy gò đang nằm cuộn tròn, thỉnh thoảng lại dùng chân gãi tai.

“Ngươi thấy con chó đó không?”

Xích Hỏa khinh bỉ: “Một con chó cỏ rách nát, ta một hơi thở cũng có thể khiến nó thành tro bụi.”

“Đêm qua,” Thần Chiến Tranh thì thầm, giọng run run, “Khi ngươi định dùng 'Huyết Kế Độn Pháp' để bỏ trốn, con chó đó đã nhìn ngươi một cái. Sau đó, quy luật không gian xung quanh thung lũng này lập tức biến thành một cái dạ dày khổng lồ. Nếu không phải ta kịp thời lôi ngươi lại, giờ này ngươi đã biến thành chất dinh dưỡng cho đống phân xanh bên kia rồi.”

Xích Hỏa Thiên Tôn biến sắc, hắn nhìn lại con chó vàng. Đúng lúc này, Nhị Cẩu đột nhiên mở mắt, cái nhìn lười biếng nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo tột cùng khiến linh hồn Thiên Tôn suýt chút nữa tan rã ngay lập tức. Hắn lập tức ngậm miệng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

“Cạch.”

Tiếng cửa gỗ vang lên khô khốc. Diệp Phi bước ra khỏi căn nhà tranh, vươn vai một cái thật dài, miệng ngáp ngắn ngáp dài. Hắn mặc bộ quần áo vải thô, chân đi đôi giày cỏ cũ kỹ, trông không khác gì một nông phu bình thường.

Hắn nhìn ba vị “người làm thuê” đang đứng chết trân ở góc sân, khẽ nhíu mày lẩm bẩm: “Sáng sớm ra mà mặt mày đứa nào cũng như đưa đám thế kia? Rau quả trồng ra mà mang theo oán khí là không có vị ngọt đâu.”

Nghĩ đoạn, Diệp Phi bước tới chỗ cái kệ gỗ, cầm lấy ba cái xô nhựa màu đỏ loang lổ và ba chiếc bình tưới nước rỉ sét.

“Này, mỗi người một bộ.” Diệp Phi thản nhiên ném đồ vật tới.

Xích Hỏa Thiên Tôn theo bản năng định đưa tay đỡ, nhưng khi chiếc bình tưới nước chạm vào lòng bàn tay, sắc mặt hắn đại biến.

“Cái này… nặng… nặng quá!”

Trọng lượng của chiếc bình tưới nước không phải là nghìn cân, mà là trọng lượng của cả một đại dương! Hắn cảm giác như mình đang nâng một vị diện trên tay. Gân xanh trên trán hắn nổi lên cuồn cuộn, đôi chân cắm sâu xuống mặt đất mấy thốn. Trong khi đó, ở phía bên kia, Thần Chiến Tranh và một vị Thiên Tôn khác đã thành thục gồng mình đỡ lấy, gương mặt cam chịu vô cùng.

Diệp Phi gãi đầu, thầm nghĩ: *Mấy người này yếu quá đi mất. Bảo sao Thanh Vân Tông dạo này suy tàn, đến cả đệ tử tạp dịch xin việc cũng ốm yếu thế này. Mình đúng là lương thiện quá, cưu mang toàn người khuyết tật.*

Hắn ho nhẹ một tiếng rồi chỉ tay về phía hồ nước nhỏ ở góc vườn: “Nhiệm vụ sáng nay đơn giản thôi. Múc nước từ giếng kia, đem tưới cho đám hành lá ở luống số 7. Lưu ý, tưới cho đều, mỗi cây ba giọt, không được hơn, cũng không được kém. Ai làm sai thì sáng nay nhịn cơm, chỉ được uống nước lã.”

Nói xong, Diệp Phi quay người đi hái một ít lá trà, miệng lẩm bẩm về việc bói quẻ hôm nay xem có phải ngày hoàng đạo để bón phân hay không.

Đợi Diệp Phi đi khuất, Xích Hỏa Thiên Tôn mới gầm lên khe khẽ: “Giết người cũng không quá lắm như thế này! Ta là Thiên Tôn! Ngươi bảo ta đi tưới hành? Lại còn quy định mỗi cây ba giọt? Đây là sỉ nhục! Là sỉ nhục tuyệt đối!”

“Bớt lời đi.” Thần Chiến Tranh lặng lẽ xách xô nước, đi từng bước nặng nề về phía hồ, “Hành lá ở luống số 7 mà hắn nói… hôm qua ta nhìn kỹ rồi. Đó không phải hành lá đâu.”

“Chứ là cái gì?”

“Đó là 'Tiên Linh Tru Thần Thảo' đã tuyệt chủng từ thời Thái Cổ. Mỗi phiến lá của nó chứa đựng một đạo kiếm ý có thể chém đứt nhân quả. Ngươi dùng nước giếng kia tưới lên nó, thực chất là đang giúp nó gột rửa trần ai. Đổi lại, nếu ngươi may mắn, kiếm ý tỏa ra từ nó sẽ giúp ngươi thanh tẩy tạp chất trong tu vi. Ngươi cứ nhìn luống hành đó đi, kiếm khí tỏa ra có giống thứ mà chúng ta có thể chạm vào không?”

Xích Hỏa Thiên Tôn nhìn theo hướng chỉ tay, đồng tử co rút lại. Luống hành xanh mướt kia, trong gió sớm lay động, vậy mà lại tạo ra những vệt rách không gian mỏng như tơ nhện. Những vệt rách đó liên tục sinh ra rồi biến mất, bao bọc lấy mảnh vườn như một mạng lưới bảo vệ kinh hồn bạt vía.

Hắn lại nhìn xuống hồ nước. Nước trong hồ trong vắt, nhưng linh khí bốc lên nồng đậm đến mức hóa thành hình rồng, hình phượng đang nhảy múa. Đây… đây không phải là nước bình thường! Đây là Thái Sơ Linh Dịch! Một giọt thôi cũng đủ khiến những lão quái vật hóa thạch ở thượng giới phải bò ra khỏi mộ mà tranh giành.

Ở đây, Diệp Phi dùng nó để… tưới hành?

“Ta… ta đang ở chỗ quái quỷ nào thế này?” Xích Hỏa lẩm bẩm, bàn tay run rẩy múc một gáo nước.

Khi hắn vừa dội nước vào bình tưới, một luồng áp lực vô hình từ hệ thống “Thần Nông” giáng xuống. Hắn cảm thấy thần hồn của mình như bị trói buộc với chiếc bình. Một ý niệm cưỡng bách truyền vào đại não: *Làm nông là vinh quang! Tưới nước là tu luyện! Chăm chỉ sẽ có thưởng, lười biếng sẽ bị bón phân!*

Xích Hỏa Thiên Tôn hoảng sợ nhận ra, mình không thể kháng cự nổi ý niệm này. Hắn rầm rì một tiếng, bắt đầu nhấc cái bình nặng như quả núi lên, lê bước ra luống hành.

“Tưới… tưới… mình phải tưới cho thật đều…”

Hắn thận trọng nhỏ từng giọt linh dịch xuống gốc hành lá. Khi giọt nước chạm vào mặt đất, một luồng sóng linh lực phản chấn cực mạnh đánh thẳng vào ngực hắn. Xích Hỏa Thiên Tôn lảo đảo, cảm giác như mình vừa bị một con Thái Cổ Hung Thú húc trúng. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác khoan khoái lạ thường lan tỏa khắp tứ chi. Khối u uất tích tụ trong kinh mạch hắn suốt vạn năm qua đột nhiên tiêu biến.

Hắn trợn tròn mắt: “Chỉ là tưới nước… mà tu vi vạn năm không nhúc nhích của ta lại có dấu hiệu nới lỏng?”

Thần Chiến Tranh bên cạnh lạnh lùng cười: “Ngươi tưởng đây là khổ sai sao? Không, đây là tạo hóa! Chủ nhân cho chúng ta ở đây tưới rau, thực chất là đang cấp cho chúng ta một cơ hội thoát thai hoán cốt. Có điều, tính cách ngài ấy rất quái dị, luôn tự coi mình là người phàm, cho nên ngươi tuyệt đối đừng bao giờ nói ra mấy từ như 'Tiên Đế' hay 'Thiên Tôn'. Lần trước có một tên ngu ngốc xưng mình là Ma Đế trước mặt ngài ấy, giờ này hắn đang treo lủng lẳng ở góc vườn kia kìa.”

Xích Hỏa Thiên Tôn rùng mình nhìn về góc vườn xa nhất. Quả nhiên, có một cái bù nhìn đuổi quạ đang mặc một chiếc áo bào rách nát, trên đầu đội cái mũ sụp. Cảm nhận kỹ, hắn kinh hoàng thấy hơi thở của Ma Đạo Chí Tôn yếu ớt phát ra từ bên trong cái bù nhìn đó.

Thật sự là Ma Đế bị biến thành bù nhìn!

Xích Hỏa không dám nói thêm câu nào nữa, hắn cắm cúi tưới nước. Mỗi giọt nước nhỏ xuống, hắn lại cảm thấy mình đang tiến gần hơn tới chân lý của đạo trời. Nỗi nhục nhã ban đầu giờ biến thành sự hưng phấn điên cuồng.

“Cái luống hành này là của ta! Đừng ai tranh của ta!” Xích Hỏa hét lên khi thấy một vị Thiên Tôn khác định tiến lại gần.

Trong khi đó, Diệp Phi đang ngồi bên hiên nhà, vừa pha trà vừa thở dài thườn thượt.

“Lũ người này quả nhiên não có vấn đề.” Diệp Phi lắc đầu chán nản nhìn cảnh ba gã lực lưỡng tranh nhau một cái bình tưới nước như thể đang tranh giành bí kíp tuyệt học. “Chắc tại mình ép người quá đáng chăng? Không đúng, tưới rau thôi mà, có gì mà khó? Thanh Vân Tông tuyển đệ tử thế này thì sớm muộn gì cũng phá sản. Thôi kệ, ít nhất thì mấy hôm nay mình cũng rảnh tay để nghiên cứu giống cà chua nổ mới.”

Hắn liếc nhìn vào hệ thống trong đầu:
*【 Nhiệm vụ hằng ngày: Chỉ đạo lao động phổ thông – Hoàn thành 60% 】*
*【 Thưởng: 10 năm thọ nguyên, 5 điểm thể chất, 1 gói hạt giống ớt Thần Ma 】*

Diệp Phi thở phào: “Thêm mười năm thọ nguyên, tích tiểu thành đại. Cứ cái đà này, mình ở ẩn thêm vài vạn năm nữa chắc cũng tạm gọi là đủ vốn để ra ngoài xã hội xem thử.”

Đúng lúc này, Nhị Cẩu đột nhiên sủa lên hai tiếng về phía cổng vườn.

Diệp Phi đặt chén trà xuống, vẻ mặt lập tức trở nên cảnh giác cực độ. Hắn rút ra một xấp phù lục giấu trong ống tay áo, mồm lầm bầm: “Sáng sớm ra đã có khách? Là ai? Có mang theo hung khí không? Có ý đồ bất chính gì với bắp cải của mình không? Nếu tình hình không ổn, mình phải lập tức kích hoạt địa đạo chạy trốn xuống dưới lòng đất 3000 mét ngay.”

Từ ngoài lối nhỏ, một bóng hình thon thả, khí chất lạnh lùng như băng tuyết bước vào.

Tô Thanh Tuyết – Thiên kiêu của Thanh Vân Tông, Băng Sơn Nữ Thần trong mắt vạn người, lúc này lại đang mang một cái rổ nhỏ, ánh mắt lộ ra vẻ thèm thuồng khi nhìn vào luống cà rốt.

Khi cô bước vào, ba vị “thần linh” đang tưới nước lập tức đứng hình.

Hào quang Kim Đan của Tô Thanh Tuyết đối với người thường là áp đảo, nhưng đối với Thiên Tôn như Xích Hỏa, nó yếu đến mức không đáng nhắc tới. Tuy nhiên, Xích Hỏa lại cảm thấy da gà nổi lên đầy mình. Bởi vì hắn thấy Nhị Cẩu đang vẫy đuôi với cô gái này, và Diệp Phi thì đang cười tươi rói – một nụ cười mà hắn thề là chứa đựng âm mưu diệt thế.

“Diệp sư đệ, ta lại đến rồi.” Tô Thanh Tuyết khẽ gật đầu, cố giữ vẻ nghiêm túc nhưng ánh mắt không rời khỏi mấy củ cà rốt tím.

Diệp Phi lau mồ hôi trán, thở phào nhẹ nhõm: “Hóa ra là Tô sư tỷ. Tưởng ai, làm tôi giật cả mình, suýt nữa thì…” (Suýt nữa thì nổ tung cả thung lũng để chạy trốn).

“Những người này là…” Tô Thanh Tuyết nhìn ba vị “lao công” đang đổ mồ hôi như mưa với vẻ mặt kinh ngạc. “Đệ tử mới của vườn rau sao?”

Diệp Phi phẩy tay, vẻ mặt đầy sự thất vọng: “Mấy người bà con ở dưới quê lên xin việc ấy mà. Ngốc nghếch lắm, tưới cây thôi cũng làm không xong, cứ đứng đực ra đó. Này, ba người kia! Đứng nhìn cái gì? Khách đến mà không chào à? Có muốn nhịn cơm không?”

Ba vị Thiên Tôn nghe đến hai chữ “nhịn cơm” thì run bắn người. Họ vội vàng cúi gập người, đồng thanh hét lớn:

“Kính chào đại tiểu thư! Chúng tôi lập tức đi tưới nước ngay đây ạ!”

Xích Hỏa Thiên Tôn vừa xách nước vừa khóc thầm trong lòng: *Lạy trời, vị cô nương này rốt cuộc là con nhà ai mà có thể khiến Tiên Nhân nhát gan này khách khí như vậy? Lại còn được ăn cà rốt của ngài ấy trồng… Thật là ghen tị quá đi mất!*

Thế là, dưới ánh nắng sớm của thung lũng, một màn cảnh tượng kỳ quái diễn ra: Một Tiên nhân cấp thấp (trong mắt mọi người) đang tiếp đón nữ thần tông môn, trong khi ba vị đại năng trấn áp một thời thì đang cắm cúi tưới rau với tất cả sự thành kính và sợ hãi.

Mọi thứ trông có vẻ yên bình, nhưng nếu ai đó có thể nhìn xuyên thấu thiên cơ, họ sẽ thấy rằng mỗi một động tác của đám "người làm thuê" này đang vô tình định hình lại cả một vùng không gian, biến vườn rau nhỏ bé của Diệp Phi thành trung tâm quyền lực thực sự của toàn bộ giới tu tiên.

Mà Diệp Phi, ông chủ của tất cả những sự khủng bố đó, vẫn đang nghĩ: *Trưa nay nên làm món xào hay món luộc để chiêu đãi sư tỷ đây? Rau muống nhà mình dạo này tốt quá, chắc do phân bón bằng tàn hồn Ma Đế hiệu quả thật.*

Cuộc sống “Cẩu” của hắn, hình như… bắt đầu có chút nhộn nhịp ngoài ý muốn rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8