Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 135: ** Nhị Cẩu: \”Ta chỉ muốn làm chó của Diệp lão đệ\”
CHƯƠNG 135: NHỊ CẨU: "TA CHỈ MUỐN LÀM CHÓ CỦA DIỆP LÃO ĐỆ"
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ Dược Viên ngoại môn của Thanh Vân Tông, hắt xuống những dải sáng vàng nhạt. Thung lũng này vốn là một góc khuất ít người qua lại, linh khí mỏng manh đến tội nghiệp, nhưng nếu ai đó có thể nhìn xuyên qua tầng tầng trận pháp che giấu của Diệp Phi, họ sẽ phải kinh hãi đến mức vỡ vụn tam quan.
Ở nơi mà người ta gọi là "đất cằn" ấy, những bẹ cải thảo xanh mướt đang vươn mình đón nắng, mỗi chiếc lá đều dày dặn, gân lá chảy xuôi linh dịch tinh khiết như ngọc thạch. Phía xa hơn, hàng hành lá thẳng tắp, mỗi cây đều sắc lẹm như một thanh tuyệt thế kiếm phong, khẽ rung động trong gió phát ra những tiếng "vút vút" xé rách hư không.
Diệp Phi mặc bộ đồ vải thô, ống quần xắn cao, tay cầm chiếc cuốc gỉ, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn đang cẩn thận xới đất quanh gốc của một cây mướp đắng.
"Nhị Cẩu, xê ra một chút. Ngươi nằm đè lên dây mướp của ta bây giờ."
Diệp Phi vừa nói vừa dùng chân khẽ đẩy cái cục vàng hoe đang nằm dài dưới chân mình.
Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò, xương sườn lộ rõ cả ra ngoài, khẽ mở một con mắt. Nó lười biếng ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trông có vẻ cùn mòn nhưng thực chất từng xé rách không biết bao nhiêu vị diện Ma thần. Nó nhìn Diệp Phi với vẻ khinh bỉ cực độ, rồi lại hừ hừ trong mũi một tiếng, chậm chạp bò dậy, di chuyển mông ra xa thêm chừng ba tấc, sau đó lại "bạch" một tiếng nằm xuống, tiếp tục giả chết.
Diệp Phi lẩm bẩm:
"Nuôi cái loại như ngươi thật là tốn linh gạo. Chỉ biết ăn rồi nằm, đến trông nhà cũng không xong. Tối qua có con chuột vào khoai lang mà ngươi cũng không biết, để nó gặm mất một góc củ Khoai Tây Sét của ta. May mà con chuột đó bị sét đánh chết cháy ngay tại chỗ, nếu không thì lỗ to rồi."
Nhị Cẩu nghe vậy, trong lòng không khỏi trợn trắng mắt.
*Chuột? Đó là 'Thực Linh Thử' cấp năm, ngang ngửa tu vi Trúc Cơ đấy! Ta vốn định ra tay, nhưng nhìn thấy chủ nhân ngươi dùng cái bẫy chuột bằng gân rồng vứt xó, ta mới lười cử động thôi. Hơn nữa, củ khoai tây kia của ngươi chứa Thiên Lôi lực cuồng bạo như thế, con chuột đó chết là do nó đen đủi, quan gì đến ta?*
Tuy nghĩ vậy, nhưng Nhị Cẩu vẫn không lên tiếng. Nó đã quen với việc nghe Diệp Phi lảm bẩm mỗi ngày. Đối với nó, những lời cằn nhằn này giống như một loại khúc hát ru dịu êm nhất thế gian.
Nhị Cẩu nhìn cái bóng lưng gầy của Diệp Phi đang hì hục dưới nắng. Trong đầu nó, một dòng ký ức cổ xưa bất chợt hiện về.
Vạn năm trước, nó là ai? Nó là Thôn Phệ Thần Thú uy chấn chư thiên, một cái hắt hơi cũng đủ làm sụp đổ một đại tinh cầu. Khi đó, vây quanh nó là vô số tiên nhân cung kính, dâng lên những loại thiên tài địa bảo quý hiếm nhất. Nhưng đổi lại là gì? Là sự phản bội, là cuộc vây sát kinh hoàng từ thập đại Tiên Đế chỉ vì muốn đoạt lấy "Thôn Phệ Chi Nguyên" trong cơ thể nó.
Lần đó, nó trốn xuống hạ giới này với cơ thể nát bét, nguyên thần tan vỡ, nằm thoi thóp giữa một đống rác thải ở chân núi Thanh Vân Tông, chờ đợi cái chết và sự luân hồi tiếp theo trong bóng tối vô tận. Giữa cơn mê sảng, nó đã cảm nhận được một hơi ấm.
Một đôi tay thô ráp đã bế nó lên.
"Chậc, con chó này nhìn thảm quá. Gầy thế này chắc người ta cũng không thèm ăn thịt đâu nhỉ?" giọng nói của Diệp Phi lúc đó mang theo sự châm chọc của kẻ mới xuyên không, nhưng hành động lại vô cùng cẩn thận.
Hắn mang nó về, dùng chút linh gạo ít ỏi trộn với nước suối loãng để bón cho nó từng thìa một. Lúc đó Nhị Cẩu đã nghĩ: *Phàm nhân ngu ngốc, linh gạo rác rưởi này làm sao cứu được bổn tọa?*
Nhưng kỳ lạ thay, cái thứ mà Diệp Phi gọi là "linh gạo" đó, khi vào trong bụng nó, lại hóa thành một luồng sinh khí ấm áp dị thường. Nó không mạnh mẽ, không cuồng bạo như những loại linh dược thần cấp, mà nó ôn hòa như gió xuân, thấm thấu vào từng kẽ hở của nguyên thần đang tan nát, khâu vá lại những vết thương vĩnh hằng mà ngay cả Tiên Đế cũng không chữa nổi.
Nhị Cẩu nhìn xuống bát nước thừa bên cạnh mình. Đó là nước rửa bát sau khi Diệp Phi ăn cơm, nhưng thực chất chứa đầy "Trường Sinh Khí" – thứ mà tu sĩ toàn bộ Thương Lam Giới sẵn sàng diệt môn để giành giật.
*Diệp lão đệ a Diệp lão đệ… Ngươi rốt cuộc là kẻ nào? Ngươi luôn mồm nói mình là kẻ yếu, luôn mồm sợ chết, bói quẻ mười lần mới dám ra khỏi vườn một bước… nhưng mỗi bữa cơm ngươi nấu ra đều có thể khiến một tên phế vật trở thành Thiên tài thế kỷ.*
Nhị Cẩu khẽ liếc nhìn những cây Cà Chua đang mọng nước đỏ ửng gần đó. Tuần trước, Tô Thanh Tuyết – cái cô nàng được mệnh danh là Băng Sơn Nữ Thần kia, vì thèm ăn mà "vô tình" làm rơi một giọt máu của cô ta lên đất khi đang giúp Diệp Phi bắt sâu. Ngay lập tức, cây cà chua đó liền đột biến, hiện giờ mỗi quả đều chứa đựng hỏa diễm tinh hoa của phượng hoàng. Diệp Phi lại hồn nhiên bảo đó là loại "Cà chua hữu cơ, hơi nóng một chút".
Đang miên man suy nghĩ, Nhị Cẩu chợt cảm thấy một cơn đau nhức nhối truyền đến từ sâu trong tủy cốt. Vết thương cũ của Đại Kiếp lại tái phát.
Linh khí trong trời đất dạo gần đây đang dần cạn kiệt, báo hiệu một kỳ Huyết Tế sắp tới. Mỗi khi thiên địa biến chuyển, những vết thương do quy luật thiên đạo gây ra trên người Nhị Cẩu lại bắt đầu rỉ máu trong linh hồn.
Nó run rẩy, cuộn tròn người lại, hơi thở trở nên dồn dập. Bộ lông vàng xám bết lại vì mồ hôi lạnh. Nó cố gắng cắn chặt răng, không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Nó không muốn Diệp Phi phát hiện ra sự bất thường. Trong lòng nó luôn có một nỗi sợ hãi: Nếu Diệp Phi biết nó là một con quái vật cổ đại mang theo phiền phức vô tận, liệu hắn có còn giữ nó lại?
Một người sợ phiền phức đến mức cực đoan như Diệp Phi, chắc chắn sẽ vứt nó ra khỏi cửa ngay lập tức, đúng không?
"Hử? Nhị Cẩu?"
Diệp Phi buông cuốc xuống. Hắn vốn dĩ rất nhạy cảm với khí tức (mặc dù hắn luôn tự nhận là do mình nhát gan nên hay để ý xung quanh). Hắn bước lại gần, nhìn con chó vàng đang run rẩy dưới đất.
"Này, ngươi lại bị đầy hơi à? Hay là ăn vụng hạt dưa hấu thần của ta nên bị khó tiêu?" Diệp Phi cau mày, đặt bàn tay lên lưng nó.
Nhị Cẩu rên hừ hừ, cố tránh né. Nhưng bàn tay của Diệp Phi rất nhanh, trực tiếp túm lấy gáy nó lôi dậy.
"Sắc mặt kém quá. Mắt còn đỏ ngầu nữa. Chậc, đúng là con chó tốn kém. Sống trong vườn linh khí nồng đậm thế này mà vẫn đổ bệnh được."
Diệp Phi lầu bầu mắng nhiếc, nhưng hành động lại vô cùng dứt khoát. Hắn xách Nhị Cẩu vào trong gian nhà tranh. Nhị Cẩu yếu ớt đến mức không buồn phản kháng, trong lòng chỉ thầm nghĩ: *Thôi xong, chắc lão đệ phát hiện ra ta không phải chó bình thường rồi. Hắn sẽ đuổi mình đi sao?*
Diệp Phi đặt Nhị Cẩu lên cái chăn bông cũ nát ở góc nhà, sau đó xoay người lục lọi trong hòm gỗ.
"Tìm thấy rồi. Một củ Gừng Vạn Năm trộn với cỏ Đuôi Mèo… Haiz, đồ quý thế này mà phải đem cho chó ăn, thật là phí của giời. Nếu không phải ngươi là 'công cụ' giúp ta bói quẻ 'điềm chó chạy' mỗi sáng, ta đã sớm đem ngươi đi nấu lẩu rồi."
Diệp Phi nhóm lửa, bắt đầu nấu một nồi súp gì đó.
Mùi hương bay ra không hề giống bất kỳ loại tiên đan nào. Nó có vị nồng của gừng, vị chát của cỏ, và một chút vị ngọt thanh tao của nước Cam Lộ. Nhị Cẩu nằm đó, mơ màng nhìn khói bếp bốc lên. Chẳng mấy chốc, một bát súp nóng hổi được đặt trước mũi nó.
"Ăn đi. Đây là canh 'Hỗn Độn Trừ Cảm', thuốc đắng dã tật. Ăn xong mà còn run rẩy nữa là ta đem ngươi vứt vào rừng cho yêu thú ăn thịt thật đấy!" Diệp Phi hung hăng nói, rồi còn làm bộ mặt đáng sợ đe dọa.
Nhị Cẩu nhìn bát súp. Nó biết rõ cái bát gỗ này là làm từ gỗ của cây Thế Giới, và những "lá rau" trôi nổi bên trong thực chất là những phiến lá chứa quy luật thiên đạo đã bị Diệp Phi "xới tung" rồi cắt nhỏ.
Nó cúi đầu, chậm rãi liếm từng ngụm canh.
Dòng nước ấm nóng chảy xuống cổ họng, đi đến đâu, cơn đau nhức do Thiên Đạo Huyết Tế gây ra tan biến đến đó. Những vết nứt trong linh hồn vốn dĩ sâu thẳm giờ đây được lắp đầy bằng một loại sức mạnh bền bỉ và dịu dàng. Nhị Cẩu cảm thấy cơ thể mình đang phục hồi với tốc độ kinh người, nhưng kỳ lạ thay, khí tức của nó vẫn bị một lớp màn mỏng bao phủ lại, giữ nó ở mức một con chó vàng gầy gò yếu ớt.
Lớp màn đó, chính là từ bàn tay của Diệp Phi lúc nãy chạm vào người nó.
Nhị Cẩu ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Diệp Phi. Hắn vẫn đang nhìn nó với vẻ ghét bỏ, nhưng đôi tay lại lén lút đắp thêm cho nó một tấm vải thô để chắn gió.
*Ngươi luôn miệng nói mình 'Cẩu', luôn miệng sợ chết… nhưng thực ra ngươi mới là kẻ điên nhất gian thế gian này.* Nhị Cẩu nghĩ. *Ai đời lại đem 'Thánh Linh Khí' quý giá hơn cả mạng sống đi chữa cảm cúm cho một con chó hoang?*
Lúc này, từ ngoài hàng rào gỗ vang lên tiếng gọi:
"Diệp lão đệ! Diệp đạo hữu có nhà không? Ta có vò rượu lâu năm, mang sang tặng ngươi đây!"
Là giọng của Lý Trưởng Lão.
Diệp Phi vừa nghe thấy tiếng người, sắc mặt lập tức thay đổi. Hắn thoăn thoắt dọn dẹp bát đĩa, thu hồi khí tức của nồi canh, rồi vội vàng chạy ra cửa, mặt mày tươi tỉnh nhưng đầy vẻ cảnh giác:
"Lý lão ca! Khách quý, khách quý! Sao hôm nay lão lại rảnh rỗi thế? Chẳng phải lão đang bận bế quan xung kích Kim Đan tầng thứ mười một sao?" (Lưu ý: Kim Đan chỉ có chín tầng, nhưng trong mắt Lý Trưởng Lão, Diệp Phi nói mười một nghĩa là phải có mười một).
Lý Trưởng Lão cười khà khà, bước vào sân, mắt cứ liếc dọc liếc ngang vườn rau. Lão ngửi ngửi không khí:
"Lạ thật, sao ta ngửi thấy mùi gừng? Lại còn có mùi khí tức rất giống với… cổ thư ghi chép về Thần Nông Khí?"
Diệp Phi giật nảy mình, trong lòng thầm mắng: *Lão già này mũi thính như chó ấy.* Hắn ngoài mặt lại than vãn:
"Lão ca đừng nói đùa. Con Nhị Cẩu nhà ta nó bị hôi, ta vừa lấy gừng giã nát xát vào người nó cho bớt mùi ấy mà. Chó cỏ mà, già rồi sinh bệnh, thối lắm!"
Nhị Cẩu nằm trong nhà, nghe thấy thế thì tức đến mức suýt chút nữa phun ra một ngụm tinh huyết Thần thú.
*Tên khốn nhà ngươi mới hôi! Ngươi mới là chó cỏ! Cả nhà ngươi đều là chó cỏ!*
Lý Trưởng Lão nửa tin nửa ngờ, tặc lưỡi:
"Dùng gừng vạn năm trị hôi cho chó… Diệp tiểu hữu đúng là biết hưởng thụ. À mà này, Thanh Vân Tông sắp tới sẽ có cuộc thi tuyển chọn đệ tử nòng cốt. Tô Thanh Tuyết tiểu nha đầu kia cứ nhắc đến ngươi suốt, nói là muốn mời ngươi đến xem cô ta thi triển kiếm pháp. Ngươi thấy sao?"
Diệp Phi vừa nghe đến "Thi tuyển đệ tử", "đám đông", "Tô Thanh Tuyết", da đầu hắn liền tê dại.
"Không đi! Tuyệt đối không đi! Lão ca biết đấy, ta thể chất yếu ớt, luyện khí tầng ba lẹt đẹt bao năm nay. Đến chỗ đông người như vậy, lỡ có kẻ nào thi triển kiếm khí bay lạc vào người ta thì sao? Hoặc giả như sàn đấu sập, hoặc có ma đầu đột kích… Nghĩ thôi đã thấy không an toàn rồi."
Lý Trưởng Lão thở dài:
"Ngươi a… Cẩn thận quá mức thành ra nhát gan. Thôi được, rượu để đây, ta đi đây. Nhớ uống nhé, rượu này ta phải đổi bằng một viên linh thạch trung phẩm đấy."
Đợi Lý Trưởng Lão rời đi, Diệp Phi mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn khóa chặt cổng tre, kiểm tra lại tám tầng trận pháp ngụy trang, lúc này mới quay vào nhà.
Nhị Cẩu đã đứng dậy, sức khỏe đã hồi phục hoàn toàn, thậm chí còn mạnh hơn trước một chút. Nó đứng ở bậc cửa, nhìn Diệp Phi với đôi mắt u trầm.
Diệp Phi đá nhẹ vào mông nó:
"Sống lại rồi à? Sống lại rồi thì cút ra vườn mà làm việc. Tối nay mà không bắt được con sâu bắp cải nào là không có cơm đâu đấy."
Nhị Cẩu không gầm gừ, cũng không tránh né. Nó đột nhiên bước lại gần, dùng cái đầu xù xì của mình cọ cọ vào ống chân Diệp Phi.
Hành động này khiến Diệp Phi sững người.
"Này… Nhị Cẩu, ngươi uống nhầm thuốc à? Sao tự nhiên lại sến súa thế?"
Nhị Cẩu ngước nhìn chủ nhân của nó. Trong đôi mắt ấy, ánh lên một sự kiên định chưa từng có.
Vạn năm trước, nó từng khát vọng đạt đến đỉnh cao, từng muốn nuốt chửng cả bầu trời. Nhưng sau tất cả những vinh quang và phản bội, những đẫm máu và cô độc, nó nhận ra rằng: Toàn bộ tiên giới rộng lớn kia, toàn bộ vĩnh hằng lạnh lẽo kia, không một nơi nào bình yên bằng gian nhà tranh ọp ẹp này.
Ở đây không có sự phản bội, vì Diệp Phi quá "nhát" để lừa gạt ai.
Ở đây không có tranh đấu, vì Diệp Phi chỉ quan tâm đến việc rau bắp cải có bị sâu ăn hay không.
Ở đây, nó không phải là Thôn Phệ Thần Thú khiến người người khiếp sợ. Nó chỉ là Nhị Cẩu – một con chó vàng già khú, hay ăn vụng và đôi khi bị chủ mắng là "đồ vô dụng".
Nhưng chính sự "vô dụng" đó lại là điều quý giá nhất mà nó hằng tìm kiếm suốt mười mấy vạn năm qua.
*Thôn Phệ Chi Nguyên? Tiên Đế cảnh giới? Toàn bộ đều là hư vô.*
*Ta, Nhị Cẩu, từ nay về sau, nguyện làm một con chó gầy của Diệp lão đệ.*
*Bầu trời kia nếu có sụp xuống, ta sẽ âm thầm chống đỡ nó để không làm kinh động đến giấc ngủ của ngươi.*
*Kẻ nào muốn phá vỡ sự yên bình của vườn rau này, ta sẽ nuốt chửng linh hồn kẻ đó cho dù là thần hay ma.*
Diệp Phi thấy Nhị Cẩu cứ nhìn mình trân trân, hắn rùng mình một cái:
"Này, cái ánh mắt đó là sao? Đừng nói là ngươi đang đói và đang cân nhắc xem thịt ta có ngon không đấy nhé?"
Diệp Phi vội vã lùi lại ba bước, tay cầm chắc chiếc bình tưới nước:
"Ta nói cho ngươi biết, ta là chủ nhân của ngươi đấy! Với lại thịt ta dai lắm, toàn là rau muống với cải thảo thôi, không ngon lành gì đâu!"
Nhị Cẩu: "…"
Nó quay ngoắt mông lại, lững thững đi ra ngoài sân, nằm xuống đúng vị trí dưới gốc cây cổ thụ như cũ.
*Hừ, cảm động chưa được ba giây. Tên này đúng là kẻ phá đám thiên tài.*
Nhìn cái bóng Nhị Cẩu nằm im dưới gốc cây, Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, thở phào:
"Hù chết ta. Con chó này dạo này càng ngày càng kỳ lạ. Phải tăng cường thêm vài tầng trận pháp quanh chỗ nó nằm mới được. Lỡ nó phát điên thật thì còn có chỗ mà trốn."
Nói là làm, Diệp Phi lấy ra vài viên sỏi trông rất bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy trên đó khắc đầy mật mã Phù Văn cổ đại cấp bậc Cấm kỵ. Hắn vùi những viên sỏi xuống quanh Nhị Cẩu, lầm bầm:
"Trận pháp 'An Thần Định Phách', tặng không cho ngươi đấy. Đừng có mà đổ bệnh nữa, tốn thuốc của ta."
Nhị Cẩu nhắm mắt lại. Nó cảm nhận được luồng khí tức thanh lọc tâm trí cực kỳ mạnh mẽ đang vây quanh mình, giúp những dao động cuối cùng của Đại Kiếp trong linh hồn nó tan biến sạch sành sanh. Nó thoải mái thở ra một hơi, đuôi khẽ vẫy vẫy.
Lúc này, một con bướm nhỏ đầy màu sắc bay lạc vào thung lũng, đậu lên mũi Nhị Cẩu. Nó không vồ lấy, cũng không đuổi đi, chỉ để mặc cho sự tĩnh lặng bao trùm.
Ngoài vườn, Diệp Phi lại bắt đầu gánh nước. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng chim hót lảnh lót.
"Cẩu Đạo chính là thế này." Diệp Phi tự nói với mình. "Một mảnh vườn, một con chó, vài luống rau. Thiên hạ đại loạn liên quan gì đến ta? Miễn là ta còn ở đây, ai cũng đừng hòng đụng đến một cái lông của Nhị Cẩu… à không, đừng hòng đụng đến bắp cải của ta!"
Nhị Cẩu nghe thấy thế, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười kỳ quái của loài chó.
Trong thế giới Tiên hiệp tàn khốc này, nơi mà mọi người đều muốn làm Thần, làm Thánh, thì lại có một người và một chó, chỉ muốn "cẩu" đến tận cùng của thời gian.
Ngày hôm đó, trên bảng xếp hạng của Thần Nông Hệ Thống trong não bộ Diệp Phi, mục "Độ trung thành của thú nuôi" vốn đang ở mức 90%, đột ngột nhảy vọt lên thành: **100% (Vĩnh hằng không đổi)**.
Phần thưởng hệ thống lập tức hiện ra: *Chúc mừng chủ nhân nhận được hạt giống: 'Bông Hoa Của Sự Bình Yên'. Tác dụng: Khi hoa nở, toàn bộ địch ý trong bán kính mười dặm sẽ biến mất.*
Diệp Phi cầm hạt giống trong tay, mắt sáng rực lên:
"Ồ! Cái này tốt! Cái này tuyệt đối là bảo mệnh thần khí! Phải trồng ngay, trồng ngay cạnh chỗ Nhị Cẩu nằm cho chắc ăn!"
Dưới gốc cây, Nhị Cẩu khẽ mở mắt nhìn Diệp Phi đang hí hửng đào đất bên cạnh mình, trong lòng tràn ngập hơi ấm.
*Thôi được rồi, chủ nhân ngốc nghếch. Chỉ cần ngươi còn muốn trồng rau, bổn tọa sẽ giúp ngươi trông coi cái mảnh đất này cho đến lúc tận thế.*
Màn đêm dần buông xuống thung lũng Thanh Vân. Ánh trăng sáng tỏ soi bóng người nông phu và con chó nhỏ, tạo nên một bức tranh điền viên yên ả đến lạ kỳ, hoàn toàn tách biệt với những âm mưu và máu lửa của Tiên giới ngoài kia.
Và có lẽ, đó cũng chính là điều kỳ diệu nhất mà sự "Cẩu" mang lại.
— Hết chương 135 —