Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 137: ** Diệp Phi dùng quả thời gian để cứu… một cây cải bị héo

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:51:48 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 137: PHÍ PHẠM CỦA TRỜI, TRƯỜNG SINH CẢI BẮP**

Trăng treo đầu núi, sương mờ bắt đầu giăng lối vào thung lũng Thanh Vân.

Trong khi cả giới tu tiên ngoài kia đang sôi sục vì những tin đồn về "Quy tắc thời gian" xuất hiện ở Trung Châu, hay những vị đại năng sống vạn năm đang đỏ mắt tìm kiếm một tia cơ hội kéo dài thọ nguyên, thì tại cái góc hẻo lánh này của Thanh Vân Tông, có một kẻ đang vò đầu bứt tai trước một "đại nạn".

"Hỏng rồi… Hỏng thật rồi! Sao nó lại có thể héo vào lúc này cơ chứ?"

Diệp Phi ngồi xổm bên một luống rau, khuôn mặt đầy vẻ lo âu, thậm chí còn căng thẳng hơn cả lúc hắn vừa đối mặt với kiếp nạ đột phá Kim Đan (dù hắn luôn miệng bảo mình mới Luyện Khí tầng 3).

Trước mặt hắn là một cây cải bắp.

Nói chính xác hơn, đó là cây "Cải Bắp Ngọc Tâm" mà hắn đã tốn ròng rã ba năm ròng rỗi chăm sóc. Loại cải này vốn dĩ chỉ là một hạt giống bình thường, nhưng dưới sự tưới tắm hàng ngày bằng nước Cam Lộ pha loãng và sự hun đúc của linh khí tinh thuần từ đất Vạn Cổ Mộ, nó đã biến dị thành một loại linh thực cấp bậc không xác định. Lớp lá ngoài của nó lấp lánh như lưu ly, bên trong ẩn hiện những đường gân lá chảy xuôi linh lực xanh biếc.

Chỉ còn đúng ba canh giờ nữa là đến thời khắc thu hoạch. Hệ thống đã hứa hẹn: thu hoạch cây cải này sẽ tặng hắn 500 điểm thuộc tính vĩnh viễn và một "Rương hạt giống Thái Cổ".

Thế nhưng, có lẽ vì dư chấn từ việc cây Tuế Nguyệt (Cây Thời Gian) vừa mới trưởng thành cách đó mười mét đã rút cạn sinh cơ của vùng đất lân cận, hoặc cũng có thể vì quy luật thời gian xung quanh quá hỗn loạn, cây cải bắp quý báu của Diệp Phi đang rũ xuống. Lớp lá vốn căng mọng giờ đây nhăn nheo, héo úa một cách thê thảm.

Nó đang chết già.

Đúng vậy, một cây cải bắp đang trải qua quá trình "thiên nhân ngũ suy" vì bị ảnh hưởng bởi khí tức Tuế Nguyệt.

"Nhị Cẩu! Đừng có ngủ nữa! Mau nghĩ cách!" Diệp Phi thúc mạnh vào mông con chó vàng đang nằm giả chết bên cạnh.

Nhị Cẩu lười biếng hé một con mắt ra, liếc nhìn cây cải sắp thành rác rưởi kia, rồi khinh bỉ kêu lên một tiếng: "Gâu!"

Dịch nghĩa của Nhị Cẩu là: *Chủ nhân, ngươi có bị khùng không? Chỉ là một cây bắp cải, héo thì xào ăn, sao phải làm như sắp tận thế thế kia?*

"Ngươi thì biết cái gì!" Diệp Phi gắt lên. "Đây là công lao ba năm của ta! Ba năm đấy! Ngươi có biết ta phải xách bao nhiêu thùng nước từ dưới suối lên đây không? Nếu nó chết, tâm đạo của ta sẽ bị tổn thương, tu vi của ta sẽ đình trệ, vạn nhất lúc ta đang đau lòng mà có kẻ thù tìm tới thì sao? Ta sẽ chết! Chúng ta đều sẽ chết!"

Nhị Cẩu đảo mắt trắng dã. Nó đã quá quen với cái luận điệu "lo xa quá mức" của tên chủ nhân này. Nó xoay người, ngoáy đuôi, định bụng ngủ tiếp.

Nhưng Diệp Phi thì không bình tĩnh được như vậy. Hắn đã dùng đủ mọi cách: tưới nước Cam Lộ nồng độ cao (thứ mà ngoài kia chỉ cần một giọt là có thể khiến vạn người tranh đoạt đến đổ máu), bón thêm phân linh thú cấp cao nhất, thậm chí là dùng linh lực của mình để quán đỉnh.

Nhưng vô ích. Sinh cơ của cây cải đang bị dòng thời gian nghiền nát từ bên trong.

Diệp Phi nghiến răng, vẻ mặt hiện lên sự đấu tranh kịch liệt. Hắn nhìn chằm chằm vào cây Tuế Nguyệt đang đứng hiên ngang giữa vườn rau. Dưới gốc cây đó, hắn vừa cất sáu quả Tuế Nguyệt vào một chiếc hộp gỗ lim cổ.

Sáu quả Tuế Nguyệt. Mỗi một quả là tinh hoa của hàng vạn năm tích lũy. Nếu mang ra thế giới bên ngoài, một quả thôi cũng đủ để đổi lấy cả một đế quốc tu tiên, đủ để khiến một vị lão quái vật sắp xuống lỗ có thể cải lão hoàn đồng, tái chiến giang hồ.

"Dùng… hay là không dùng?" Diệp Phi lầm bầm.

Hắn bói một quẻ. Quẻ tượng hiển thị: *Bình thường.*
Hắn bói thêm quẻ nữa về tương lai nếu cây cải bắp này chết. Quẻ tượng: *Đại hung!*

Diệp Phi toát mồ hôi hột. Hắn vốn dĩ rất tin vào những quẻ bói "não bổ" của chính mình. (Thực chất, quẻ "Đại hung" là vì hệ thống sẽ trừ điểm nếu hắn làm hỏng thực phẩm, nhưng trong mắt Diệp Phi, đó chính là báo hiệu cho một tai họa hủy thiên diệt địa sắp giáng xuống đầu mình).

"Thà tốn của trời, còn hơn là mất mạng!"

Diệp Phi hạ quyết tâm. Hắn đưa tay vào hộp, lấy ra một quả Tuế Nguyệt lấp lánh ánh sáng xám tro của thời gian.

Nhị Cẩu nhìn thấy cảnh này, bốn chân bỗng dưng run bắn, nó đứng phắt dậy, đôi mắt chó mở to hết cỡ. Nó biết chủ nhân mình "điên", nhưng không ngờ lại điên đến mức này.

Dùng Quả Thời Gian để… cứu một cây bắp cải? Đây không còn là "Cẩu đạo" nữa, đây là phá gia chi tử, đây là điên cuồng nhất lịch sử Tiên giới từ lúc khai thiên lập địa đến nay!

"Nhị Cẩu, canh gác cho cẩn thận! Một con kiến cũng không được lọt vào!"

Diệp Phi hét lên, sau đó hắn vận chuyển Thần Nông Công Pháp. Cái cuốc gỉ trên vai hắn bỗng dưng phát ra tiếng kêu ong ong như tiếng rồng ngâm. Hắn không ăn quả đó, cũng không dùng nó để luyện đan.

Hắn bắt đầu… nghiền nát quả Tuế Nguyệt ra.

*Rắc!*

Âm thanh đó giống như tiếng thời gian bị vỡ vụn. Một làn khói màu tím bạc, chứa đựng những quy tắc thâm sâu nhất của vũ trụ, từ từ lan tỏa. Không gian xung quanh Diệp Phi bắt đầu vặn xoẹo.

Nhưng Diệp Phi lại vô cùng cẩn trọng. Hắn lấy cái bình tưới nước ra, đổ vào đó ba giọt Cam Lộ, sau đó khéo léo gom toàn bộ tinh hoa của quả Tuế Nguyệt đã nghiền nát vào trong bình.

"Lấy danh nghĩa của Nông Thần, xoay chuyển càn khôn, hồi sinh bắp cải!"

Hắn hét lớn một câu nghe rất "ngầu", nhưng thực tế là đang run rẩy vì đau lòng. Mỗi giọt nước rơi xuống là một khối lượng giá trị không thể đong đếm bằng linh thạch được.

Nước Cam Lộ trộn lẫn tinh hoa thời gian rơi xuống gốc cây bắp cải héo úa.

*Xèo xèo xèo…*

Ngay lập tức, một cảnh tượng kinh hãi hiện ra.

Vùng đất quanh cây bắp cải bỗng dưng chuyển động ngược lại. Đất cũ biến mất, đất mới hiện ra. Cây bắp cải đang rũ rượi, bỗng nhiên bắt đầu đứng thẳng dậy với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Những chiếc lá héo úa không những xanh trở lại, mà còn bắt đầu rút đi sắc vàng của sự lão hóa, chuyển sang màu ngọc thạch trong suốt tuyệt mỹ.

Cây cải bắp không chỉ hồi sinh. Nó đang "trẻ lại" về mặt trạng thái, đồng thời lại "trải qua" hàng ngàn năm sinh trưởng chỉ trong chớp mắt.

Ầm!

Một luồng linh quang vút thẳng lên trời. Dù Diệp Phi đã bố trí hàng chục trận pháp che mắt, nhưng sức mạnh của quả Tuế Nguyệt vẫn tạo ra một biến động không gian cực nhỏ.

Cùng lúc đó, cách thung lũng Thanh Vân vài dặm.

Lý Trưởng Lão vừa ra khỏi vườn của Diệp Phi chưa được bao lâu, tay vẫn còn cầm vò rượu vơi một nửa, bỗng dưng sững người lại. Lão dụi mắt, nhìn về phía hướng thung lũng.

Lão vừa cảm nhận được cái gì?

Một tia dao động của Quy Tắc Thời Gian? Thứ mà cả đời lão, hay cả cái tông môn Thanh Vân này chưa từng có ai chạm tới được?

"Ảo giác sao? Hay là mình uống nhiều quá?"

Lý Trưởng Lão lầm bầm, định bước tiếp. Nhưng lão vốn là người nhạy cảm, lại thêm sở thích "não bổ" (tự suy diễn). Lão dừng lại, xoay người nhìn chằm chằm về hướng vườn rau của Diệp Phi.

"Không đúng… Hơi thở đó vừa rồi tuy rất nhạt, nhưng vô cùng cổ xưa. Cảm giác như… sinh tử luân hồi, thời gian đảo nghịch."

Lão bỗng nhớ lại vẻ mặt "lo âu" của Diệp Phi khi tiễn lão ra cổng.

*Lẽ nào… Diệp đạo hữu không phải đang trồng rau? Hắn là đang tiến hành một thí nghiệm nghịch thiên cải mệnh?*

*Đúng rồi! Trung Châu vừa có biến, khí vận thời gian hỗn loạn. Diệp lão đệ chắc chắn là đã tiên liệu được đại kiếp, nên hắn mới dùng đại thủ pháp để thay đổi dòng thời gian của cả thung lũng này nhằm bảo vệ sự bình yên!*

Càng nghĩ, Lý Trưởng Lão càng thấy sởn gai ốc. Lão cảm thấy mình đã chạm đến một bí mật kinh thiên động địa của "vị đại năng" ẩn cư kia.

Lão lén lút quay trở lại, nấp sau một tảng đá lớn phía trên vách núi nhìn xuống thung lũng.

Và cảnh tượng tiếp theo khiến Lý Trưởng Lão suýt nữa thì cắn vào lưỡi mình.

Lão thấy Diệp Phi đang cầm một cái bình nước, mồ hôi nhễ nhại, vừa tưới nước vừa mếu máo: "Lãng phí… quá lãng phí… của thiên trả địa, đừng có chết nữa nhé tổ tông của tôi ơi…"

Lý Trưởng Lão nheo mắt nhìn. Ở cái gốc cây bắp cải kia, ánh sáng tím bạc chưa kịp tan hết đang bao phủ lấy một cây cải trông đẹp như báu vật tiên giới.

*Trời ạ!* Lý Trưởng Lão thầm hét lên trong lòng. *Đó không phải là bắp cải! Đó chắc chắn là Thánh Thực thời kỳ Thái Cổ trong truyền thuyết – Cửu Chuyển Linh Lung Thái!*

Trong kinh điển cổ xưa của Thanh Vân Tông có chép lại: Loại Thánh Thực này chỉ xuất hiện khi có một bậc chí nhân đạt tới trình độ hòa hợp hoàn toàn với Thiên đạo dùng máu của mình và quy luật thời gian để nuôi dưỡng. Nó có tác dụng giúp một người tu luyện có được một cái "vỏ bảo vệ" thời gian, miễn nhiễm với sự xói mòn của năm tháng.

Lý Trưởng Lão tay run cầm cập: "Thì ra là thế… Diệp lão đệ, ngươi vì cứu thế giới, vì lo sợ thời gian loạn lạc ở Trung Châu sẽ làm hại chúng ta, nên ngươi đã hi sinh bản nguyên của chính mình để bồi dưỡng loại Thánh Thực này!"

Lão bỗng thấy bóng lưng Diệp Phi trở nên vô cùng vĩ đại, mang theo một vẻ thê lương của bậc thánh nhân cô độc. Mỗi giọt "nước" (với lão là tinh huyết tinh túy) mà Diệp Phi đổ xuống, đối với lão chính là tình yêu thương bao la của Diệp Phi dành cho nhân loại (thực chất Diệp Phi đang đau xót cho điểm thuộc tính).

Tại vườn rau.

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm khi thấy cây bắp cải cuối cùng cũng đã phục hồi, thậm chí còn to ra gấp đôi, lớp lá xanh biếc rực rỡ dưới ánh trăng.

"Hô… May quá, hồi phục rồi."

Hắn lau mồ hôi trên trán. Nhưng nhìn cái vỏ quả Tuế Nguyệt trống không trên mặt đất, lòng hắn lại đau như cắt. Một quả đấy! Một quả Tuế Nguyệt có thể giúp hắn chạy trốn khỏi mười vị Độ Kiếp Kỳ truy sát bằng cách quay ngược thời gian cơ đấy!

"Hừ, tại mày hết, Nhị Cẩu! Nếu lúc nãy mày nhảy ra làm trò cho nó vui, chắc nó cũng không buồn đến mức chết héo đâu!" Diệp Phi cáu kỉnh trút giận.

Nhị Cẩu hừ lạnh một tiếng, rồi tiến lại gần, dùng mũi hít hít cây bắp cải đã được "gia cố" thời gian kia. Đôi mắt chó sáng lên, nó bỗng nhiên há miệng định ngoạm một cái.

*Bốp!*

Cái cuốc gỉ của Diệp Phi đập thẳng vào đầu Nhị Cẩu.

"Mày mơ à! Cái này là để lấy điểm thuộc tính. Ăn cái này vào mày định quay về lúc còn là một con chó con à? Rồi ai canh cửa cho ta?"

Nhị Cẩu đau đớn ôm đầu, lùi lại mấy bước, nhìn cây bắp cải đầy thèm thuồng nhưng cũng không dám lại gần nữa.

Diệp Phi nhìn chằm chằm vào cây cải bắp, bỗng nhiên hệ thống vang lên tiếng thông báo lạnh lùng trong đầu:

*[Đinh! Cây cải bắp được nuôi dưỡng bằng Quy tắc thời gian, tiến hóa thành: "Tuế Nguyệt Chi Tâm Cải".]*
*[Trạng thái: Hoàn mỹ. Thời gian thu hoạch: 1 canh giờ tới.]*
*[Phần thưởng dự kiến: 2000 điểm thuộc tính, Kỹ năng bị động: Thời Không Thể Chất (Sơ cấp).]*

Diệp Phi ngây người. 2000 điểm? Còn có cả thể chất?

Vốn dĩ ban đầu chỉ có 500 điểm. Bây giờ phần thưởng tăng gấp bốn lần, còn kèm theo một kỹ năng mà nghe thôi đã thấy rất thuận tiện cho việc chạy trốn.

Cơn đau lòng vì mất một quả Tuế Nguyệt của hắn lập tức biến mất không còn dấu vết. Thay vào đó là nụ cười hỉ hả đến mức trông hơi biến thái dưới ánh trăng.

"He he… Hóa ra đầu tư là phải mạo hiểm. Đúng là trong cái rủi có cái may. Ta đúng là thiên tài trồng trọt!"

Diệp Phi hí hửng chạy đi lấy một cái ghế nằm, ngồi ngay cạnh cây bắp cải để đợi đến lúc thu hoạch. Hắn thậm chí còn lôi ra một túi hạt hướng dương linh cấp để cắn, trông vô cùng hưởng thụ.

Cách đó không xa, trên vách núi, Lý Trưởng Lão đang nước mắt giàn giụa.

*Diệp lão đệ… hắn đang cười. Đó chắc chắn là nụ cười thỏa nguyện của một người sau khi hoàn thành sứ mệnh cứu khổ cứu nạn. Hắn hy sinh lớn lao như vậy mà vẫn vui vẻ cắn hạt dưa, coi thường hư danh lợi lộc. Khí độ này… phong thái này… lão Lý ta cả đời này dù có cưỡi ngựa đuổi theo cũng không kịp một phần mười!*

Lý Trưởng Lão lặng lẽ lau nước mắt, không dám quấy rầy "phút giây bình yên của vị đại năng". Lão lén lút rút lui, trong lòng thầm thề: *Diệp lão đệ, ngươi yên tâm, bí mật này ta sẽ chôn chặt dưới lòng đất. Nhưng những loại "rác thải" mà ngươi vứt ra sau trận chiến thời gian này… ta sẽ giúp ngươi thu dọn!*

Lão liếc thấy lớp vỏ quả Tuế Nguyệt mà Diệp Phi vừa nghiền nát đang bay tản mác ra khỏi hàng rào trận pháp vì một cơn gió nhẹ.

Trong mắt Diệp Phi, đó là bã thải.
Trong mắt Lý Trưởng Lão, đó là tiên vật thượng cổ!

Lý Trưởng Lão phi thân như một cơn lốc, liều mạng chộp lấy mấy miếng bã xám tro của vỏ quả Tuế Nguyệt. Chỉ vừa chạm tay vào, lão đã cảm thấy kinh mạch trong người vốn đã già cỗi bỗng chốc bừng lên một sức sống mới. Mái tóc vốn đã bạc trắng của lão, thế mà lại có mấy sợi đen hiện ra ở chân tóc!

*Thần tích! Đúng là thần tích!*

Lý Trưởng Lão mừng đến phát điên, vội vàng ôm mớ bã đó vào lòng như ôm đứa con đầu lòng, rồi bỏ chạy thục mạng về phía ngoại môn. Lão không dám ở lại lâu, sợ khí tức của mình làm vẩn đục "không gian thánh khiết" của Diệp Phi.

Trong khi đó, ở thung lũng, Diệp Phi bỗng rùng mình một cái.

"Quái lạ, sao tự dưng có cảm giác có kẻ đang nguyền rủa mình sau lưng nhỉ?"

Hắn nhìn quanh, không thấy ai, chỉ thấy Nhị Cẩu đang liếm láp đống bã vỏ quả còn sót lại trên mặt đất.

"Mày ăn ít thôi, Nhị Cẩu! Cẩn thận kẻo ngày mai mày mọc thêm cái đuôi nữa thì ta không giải thích được với hàng xóm đâu đấy!"

Nhị Cẩu hừ mũi, vẻ mặt đầy tận hưởng. Đối với nó, chủ nhân của mình có thể nhát gan, có thể hâm dở, nhưng về khoản "lãng phí" thì đúng là đệ nhất thiên hạ. Và nó, với tư cách là con chó của người giàu nhất (bí mật) thế giới này, chính là kẻ hưởng lợi nhiều nhất.

Một tiếng sau.

*[Đinh! Thu hoạch thành công Tuế Nguyệt Chi Tâm Cải!]*
*[Bạn nhận được 2000 điểm Linh lực, 500 điểm Thần thức, 500 điểm Thể chất.]*
*[Kích hoạt: Thời Không Thể Chất (Sơ cấp). Hiệu quả: Tăng 20% tốc độ khi chạy trốn, giảm 10% sát thương từ các chiêu thức liên quan đến không gian.]*

Diệp Phi cảm thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn chảy trong người. Cảm giác nhạy bén về không gian xung quanh bỗng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy mình như một con cá vừa được thả vào dòng nước thời gian, có thể lách qua những khe hở của thực tại.

"Cái này tốt! Cái này thực sự tốt!" Diệp Phi mắt sáng rực. "Có cái này, lần sau nếu gặp phải đại năng cấp cao truy đuổi, mình chỉ cần co chân chạy là chúng nó đuổi đến già cũng không kịp!"

Hắn nhìn cây bắp cải vừa được thu hoạch giờ chỉ còn lại một cái gốc tỏa ánh sáng dìu dịu. Phần lá cải ngon lành nhất đã được hắn cất vào không gian lưu trữ để "để dành khi nào đói mới ăn".

Đúng lúc này, ngoài thung lũng có tiếng động.

"Diệp đạo hữu… đệ còn thức không?"

Giọng nói quen thuộc của Tô Thanh Tuyết vang lên, mang theo một chút hơi thở dồn dập.

Diệp Phi giật bắn mình. Hắn lập tức vung tay, một luồng sương mù dày đặc che kín toàn bộ vườn rau. Hắn ném cái cuốc gỉ vào góc, ngồi bệt xuống đất, tay cầm một củ cà rốt bình thường đang gặm dở, rồi giả vờ ngáp dài một cái.

"Ai thế? Đêm hôm rồi… ta mới luyện được có hai chu thiên mà đã mệt muốn chết đây."

Tô Thanh Tuyết bước vào thung lũng. Nàng mặc một bộ váy lụa trắng, dưới ánh trăng trông xinh đẹp như một tiên nữ hạ phàm. Nhưng trên gương mặt tuyệt mĩ kia lúc này lại đầy vẻ nghiêm trọng.

"Đệ vừa rồi có cảm thấy gì không?" Nàng nhìn chằm chằm vào thung lũng, mũi khẽ nhúc nhích. "Tại sao ta cảm nhận được một luồng hơi thở thời gian vô cùng cường đại phát ra từ đây?"

Diệp Phi ngơ ngác nhìn nàng, mặt đầy vẻ vô tội: "Thời gian gì cơ? À, đúng rồi! Ta vừa mới đốt ít hương đuổi muỗi mua ở chợ dưới núi. Chắc là loại hương đó có mùi hơi lạ chăng?"

Tô Thanh Tuyết im lặng, đôi mắt phượng nhìn xoáy vào Diệp Phi như muốn tìm ra sơ hở. Nàng tiến lại gần chỗ cây bắp cải vừa thu hoạch. Linh tính của một thiên tài Kim Đan cho nàng biết vùng đất này vừa trải qua một sự biến đổi long trời lở đất.

Nhưng dưới chân nàng, Nhị Cẩu đang nằm ngửa bụng, mồm vẫn còn dính tí bã màu tím bạc, phát ra tiếng ngáy khò khò.

Tô Thanh Tuyết thở dài, vẻ nghi ngờ vẫn không tan hết: "Hương đuổi muỗi mà có khí tức của quy luật tu vi? Diệp đạo hữu, đệ định lừa ta đến bao giờ nữa?"

Diệp Phi cười khổ, gãi đầu: "Thanh Tuyết tỷ, tỷ lại nghĩ nhiều rồi. Ta chỉ là một tên trồng rau Luyện Khí tầng 3. Tỷ nhìn thung lũng này xem, có cái gì đâu ngoài mấy gốc rau và một con chó lười? Nếu ta có năng lực điều khiển thời gian, ta đã quay về lúc ta chưa làm vỡ cái chén sứ quý giá của Lý Trưởng Lão để không phải bị lão càm ràm suốt cả ngày rồi!"

Tô Thanh Tuyết nhìn quanh một lượt. Dù cảm giác vẫn còn rất mãnh liệt, nhưng dưới tác động của trận pháp che mắt của Diệp Phi, nàng không thấy bất kỳ dấu vết nào của quả Tuế Nguyệt hay linh thực cao cấp.

Nàng chỉ thấy một tên tiểu tử ngốc nghếch đang cầm củ cà rốt ăn dở, nhìn mình bằng ánh mắt ngây ngô.

"Có lẽ là do ta quá nhạy cảm sau vụ biến động ở Trung Châu chăng?" Nàng tự nhủ. Rồi nàng khẽ ngồi xuống bên cạnh Diệp Phi, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn. "Nhưng đệ cũng phải cẩn thận. Gần đây giới tu tiên không yên bình đâu. Có kẻ nói đã thấy hào quang của bảo vật xuất hiện ở phía Thanh Vân Tông chúng ta. Nếu thực sự có thứ gì đó, đệ hãy báo ngay cho ta, đừng có tự mình gánh vác."

Diệp Phi trong lòng thầm nhủ: *Cái bảo vật đó vừa mới được ta gặm lá và lấy điểm thuộc tính xong rồi, tỷ yên tâm đi.*

Nhưng ngoài mặt, hắn lại gật đầu lia lịa: "Vâng vâng, tỷ nói phải! Nếu có bảo vật, ta chắc chắn sẽ chạy nhanh hơn thỏ, tìm tỷ đầu tiên!"

Tô Thanh Tuyết khẽ cười, một nụ cười có thể khiến vạn đóa hoa bừng nở. Nàng lấy từ trong tay áo ra một túi hạt giống nhỏ, đưa cho Diệp Phi.

"Đây là hạt giống Thiên Tuyết Liên từ Bắc Hải mà sư phụ ta vừa gửi về. Nghe nói rất khó trồng, nhưng ta nghĩ chắc chỉ có đệ mới có khả năng nuôi sống nó."

Diệp Phi đón lấy túi hạt giống, đôi mắt sáng lên. *Lại có rau mới!*

"Đa tạ tỷ! Tỷ xem, để ta nấu chút cháo rau đêm cho tỷ ăn nhé? Rau mùa này… đặc biệt tươi lắm đấy."

Tô Thanh Tuyết gật đầu, lòng bỗng thấy bình yên đến lạ. Trong khi cả thế giới ngoài kia đang chém giết nhau vì thời gian, vì linh dược, thì ở thung lũng hẻo lánh này, vẫn có một người thanh niên chỉ quan tâm đến việc rau của mình có tươi hay không.

Nàng không hề hay biết rằng, bát cháo mà nàng chuẩn bị ăn, được nấu từ lá của cây cải bắp có giá trị bằng thọ nguyên vạn năm của một vị Tiên Đế.

Đêm đó, thung lũng Thanh Vân thơm lừng mùi cháo.

Xa xa, Lý Trưởng Lão đang ngồi trên mái nhà của mình, tay nâng mấy mảnh vỏ quả khô, vừa cười vừa khóc như kẻ tâm thần.

Và dưới gốc cây Tuế Nguyệt, Nhị Cẩu mơ thấy mình trở thành một con Thần Thú khổng lồ, một cái hắt hơi cũng làm đảo lộn dòng thời gian của cả thiên hạ.

Diệp Phi vừa quấy cháo vừa thầm nghĩ: *Phù… Suýt nữa thì lộ. May mà mình có sở trường chạy nhanh và giả ngu. Ngày mai phải trồng thêm nhiều rau hơn nữa để phòng thân mới được!*

Tiên giới vẫn dậy sóng, nhưng thung lũng trồng rau vẫn luôn là nơi yên tĩnh nhất (và xa hoa nhất) thế giới này.

— HẾT CHƯƠNG 137 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8