Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 154: ** Diệp Phi trồng một \”Thế giới nhỏ\” trong quả bầu

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:05:04 | Lượt xem: 2

Sáng sớm tại Dược viên ngoại môn của Thanh Vân Tông, sương mù lượn lờ bao phủ lấy những luống rau xanh mướt. Không khí nơi đây tinh khiết đến mức nếu một tu sĩ Luyện Khí tầng một bước vào, chỉ cần hít sâu một hơi cũng đủ để tu vi tinh tiến, lồng ngực thông suốt. Thế nhưng, chủ nhân của nơi này, Diệp Phi, lúc này đang khoác một chiếc áo tơi sờn cũ, ngồi xổm trước cửa gian nhà tranh, nét mặt nghiêm trọng như thể sắp đối mặt với thiên quân vạn mã.

Trên tay hắn là ba cọng hành lá vừa mới nhổ, vẫn còn dính chút đất đen tơi xốp. Diệp Phi nhắm mắt, miệng lẩm bẩm những đoạn kinh văn kỳ quái, rồi tung ba cọng hành lên không trung.

"Cạch… cạch… xoạch."

Ba cọng hành rơi xuống đất, tạo thành một hình thù kỳ dị. Đồng tử Diệp Phi co rụt lại, mồ hôi hột chảy dài trên thái dương.

"Đại hung! Đây là đại hung chi triệu!"

Diệp Phi thốt lên đầy kinh hãi. Theo quẻ tượng "Hành Lá Chi Thuật" mà hắn tự sáng tạo ra, ba cọng hành nằm nghiêng góc 45 độ hướng về phía Đông, điều này có nghĩa là trong vòng bán kính mười vạn dặm sắp có biến cố lớn, hoặc đơn giản hơn là có một kẻ lạ mặt đang tiến về phía thung lũng này.

Ở bên cạnh, Nhị Cẩu — con chó vàng gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây cổ thụ — khẽ hé một con mắt ra nhìn chủ nhân mình. Nó ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể cắn nát cả pháp bảo cấp địa. Trong lòng Nhị Cẩu thầm khinh bỉ: *“Lão gia lại bắt đầu rồi. Hôm qua quẻ bảo có 'huyết quang tai ương', kết quả chỉ là một con muỗi bay ngang qua bị lão đập chết. Thật là thần hồn nát thần tính!”*

Tuy nhiên, Nhị Cẩu không biết rằng, với một người "Cẩu đạo" đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh như Diệp Phi, chỉ cần một làn gió lạ thổi qua cũng đủ để hắn chuẩn bị mười cái quan tài cho bản thân và mười lẻ tám phương án chạy trốn.

"Không được, Thanh Vân Tông bây giờ đã quá nổi bật. Sau trận chiến hôm trước, danh tiếng về 'linh thực' của ta chắc chắn đã lọt vào tai những lão quái vật Trung Châu. Nơi này không còn an toàn nữa."

Diệp Phi đứng phắt dậy, nắm chặt chiếc cuốc gỉ trong tay. Chiếc cuốc này trông có vẻ thô sơ, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy trên lưỡi cuốc ẩn hiện những đường vân thiên đạo, mỗi một vết gỉ thực chất là một đạo phù văn trấn áp không gian.

【Đinh! Chúc mừng ký chủ đã thu hoạch được 100 mẫu 'Cà tím lôi đình'. Độ thuần thục Thần Nông tăng lên cấp 9. Thưởng đặc biệt: Hạt giống 'Vạn Giới Hồ Lô'.】

Âm thanh hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Phi hơi khựng lại, sau đó là một niềm vui sướng điên cuồng tràn ngập tâm trí. Hắn nhanh chóng kiểm tra không gian hệ thống. Ở đó, một hạt giống màu vàng sậm, to bằng quả trứng gà, tỏa ra khí tức hồng mông nguyên thủy đang nằm tĩnh lặng.

"Vạn Giới Hồ Lô? Mô tả: Gieo xuống sẽ mọc ra một thế giới, bên trong tự thành càn khôn, ngăn cách nhân quả, che giấu thiên cơ. Không có sự cho phép của chủ nhân, ngay cả Thiên Đạo cũng không thể nhìn thấu?"

Mắt Diệp Phi sáng rực lên như đèn pha: "Đây chính là căn cứ địa tối thượng trong mơ của ta!"

Không chần chừ một giây nào, Diệp Phi chạy ngay ra bãi đất trống ở trung tâm vườn rau — nơi có linh khí đậm đặc nhất, vốn được bón bằng loại phân đặc biệt do hắn chế biến từ tro cốt của các bậc đại năng và linh thạch cực phẩm.

"Nhị Cẩu, ra trông cửa! Thấy ai bén mảng đến gần trong vòng mười dặm, không cần nói nhiều, cứ 'hắt hơi' cho ta một cái tiễn khách!" Diệp Phi ra lệnh.

Nhị Cẩu lười biếng đứng dậy, rùng mình một cái, bộ lông vàng sậm phát ra những tia chớp vô hình. Nó đi ra đầu lối nhỏ vào thung lũng, nằm rạp xuống, bộ dạng như một con chó hoang sắp chết đói, nhưng thần thức của nó đã phủ kín cả vùng trời, chỉ cần một con ruồi lọt vào cũng sẽ bị nghiền nát thành bụi cám.

Diệp Phi bắt đầu động tác. Hắn dùng cuốc gỉ xới một cái hố sâu đúng ba thước ba tấc, rồi cẩn thận đặt hạt giống Vạn Giới Hồ Lô vào.

"Nước Cam Lộ, tưới!"

Hắn nhấc chiếc bình tưới nước màu xanh lam ra. Đây là "Bình Tịnh Thủy" chứa đựng nước lấy từ dòng sông thời gian trong không gian hệ thống. Dòng nước tinh khiết chảy xuống, chạm vào hạt giống.

Một cảnh tượng kỳ vĩ diễn ra. Hạt giống vừa chạm đất liền sinh rễ, phát ra những tiếng "crắc crắc" của sự sống đang nảy mầm. Một dây leo màu xanh ngọc bích từ dưới đất đâm lên, vươn cao vút. Những chiếc lá to bằng cái quạt nan, trên mỗi chiếc lá đều hiện lên hình ảnh của núi non sông ngòi, như thể mỗi lá là một mảnh vỡ của đại lục.

Chỉ trong vài hơi thở, một nụ hoa trắng muốt nở rộ, tỏa hương thơm khiến toàn bộ Thanh Vân Tông hôm đó đều chìm vào trạng thái đại ngộ. Tại khu vực trung tâm tông môn, các trưởng lão đang bế quan bỗng nhiên mở mắt, kinh ngạc nhìn về hướng thung lũng ngoại môn.

Lý Trưởng Lão — lão hàng xóm hay sang ăn chực — lúc này đang uống rượu, bỗng phun thẳng ngụm rượu ra ngoài: "Khí tức này… là Tiên khí? Không, vượt xa cả Tiên khí! Diệp tiểu hữu lại đang làm cái quái gì vậy? Lẽ nào hắn định phi thăng tại chỗ?"

Trong khi đó, ở thung lũng, hoa rụng xuống, một quả bầu nhỏ màu xám tro bắt đầu lớn lên. Nó không rực rỡ, không hào nhoáng, ngược lại còn trông vô cùng bình thường, giống hệt một quả bầu mà các lão nông thường dùng để đựng nước. Nhưng Diệp Phi biết, quả bầu này đang nuốt chửng linh khí của thiên địa để kiến tạo không gian bên trong.

"Nhanh, phải che giấu lại!"

Diệp Phi ném ra chín mươi chín vạn miếng linh thạch, bố trí một cái "Vô Vi Đại Trận". Trong mắt người ngoài, quả bầu kia chỉ là một làn khói ảo ảnh, không hề tồn tại.

Ba ngày ba đêm trôi qua, quả bầu cuối cùng cũng chín. Nó rụng khỏi dây, lơ lửng giữa không trung trước mặt Diệp Phi. Diệp Phi hít một hơi thật sâu, nhỏ một giọt máu của mình lên vỏ bầu.

"Oanh!"

Một luồng ánh sáng bao trùm lấy Diệp Phi và Nhị Cẩu. Khi hắn mở mắt ra, khung cảnh đã hoàn toàn thay đổi.

Trước mắt hắn không còn là thung lũng chật hẹp của Thanh Vân Tông nữa, mà là một thế giới bao la vô tận. Bầu trời có màu xanh biếc kỳ ảo, không có mặt trời nhưng lại luôn tràn đầy ánh sáng ấm áp nhu hòa. Ở đây, không có tiếng gào thét của các tu sĩ tranh giành bảo vật, không có sát khí nồng nặc của giới tu tiên.

Nơi đây chỉ có sự yên bình đến tuyệt đối.

"Linh khí… thật là dày đặc." Diệp Phi đưa tay ra không trung, cảm nhận linh khí ở đây tinh thuần đến mức kết thành những giọt sương nhỏ lơ lửng.

Đặc biệt nhất là mặt đất. Đất ở đây có màu tím sẫm — đây chính là "Hỗn Độn Linh Thổ" trong truyền thuyết, nơi mà ngay cả một nhành cỏ khô cắm xuống cũng có thể biến thành linh dược nghìn năm.

"Sướng! Quá sướng!" Diệp Phi hét lớn, âm thanh vang vọng khắp thế giới nhỏ. "Từ nay về sau, đây chính là nhà của ta. Không có chiến tranh, không có rắc rối, chỉ có trồng rau và trồng rau!"

Nhị Cẩu cũng sững sờ. Nó nhìn thấy một cái hồ lớn ở phía xa, nước hồ lấp lánh ánh vàng. Nó chạy lao tới, nếm một ngụm rồi trợn tròn mắt. Đó là một hồ đầy ắp "Thánh Thủy Khai Tâm", loại linh dịch có thể khiến một con lợn bình thường tu luyện thành yêu hoàng trong một đêm.

Nhị Cẩu không nói hai lời, "tõm" một cái nhảy xuống hồ, nằm ngửa ra tận hưởng cuộc sống vương giả.

Diệp Phi không rảnh rỗi như Nhị Cẩu. Hắn bắt đầu sự nghiệp vĩ đại của mình. Hắn lấy từ trong túi hệ thống ra vô số hạt giống tích góp bấy lâu nay: Hành Tiên Kiếm, Tỏi Chấn Thiên, Củ Cải Cửu Chuyển, Bắp Cải Trường Sinh…

Hắn vung tay một cái, hàng vạn hạt giống bay ra, tự động tìm vị trí thích hợp trên mảnh đất tím mà gieo xuống. Chiếc bình tưới nước bay lượn trên cao, tưới một cơn mưa linh dịch bao phủ cả cánh đồng.

"Phải đặt quy tắc cho cái thế giới này mới được." Diệp Phi xoa cằm suy nghĩ. "Nơi này gọi là 'Thanh Bình Giới'. Quy tắc thứ nhất: Cấm dùng pháp thuật hào nhoáng, ai vi phạm sẽ bị biến thành phân bón cho cây. Quy tắc thứ hai: Chỉ được nói về kỹ thuật nông nghiệp, không bàn chuyện thiên hạ. Quy tắc thứ ba: Ta là chủ, Nhị Cẩu là quản gia, ai không nghe lời sẽ bị Nhị Cẩu hắt hơi chết."

Vừa dứt lời, cả thế giới nhỏ như rung chuyển một cái, những quy luật này dường như đã khắc sâu vào ý chí của mảnh không gian này.

Đúng lúc này, từ ngoài quả bầu, một luồng khí tức quen thuộc tiếp cận.

"Diệp tiểu hữu! Ngươi có ở đó không? Lão Lý ta mang rượu ngon tới đây!"

Giọng nói của Lý Trưởng Lão vang lên từ phía bên kia ranh giới của thung lũng. Diệp Phi cau mày, vốn định mặc kệ, nhưng nghĩ lại lão Lý dù sao cũng là người duy nhất giúp hắn che giấu tung tích bấy lâu nay. Hắn phẩy tay một cái, một lỗ hổng không gian mở ra.

Lý Trưởng Lão đang lờ mờ bước vào thung lũng cũ, bỗng thấy hoa mắt, khi nhìn lại thì thấy mình đang đứng giữa một thiên đường màu xanh. Lão đánh rơi bình rượu, hai đầu gối nhũn ra, quỳ sụp xuống đất.

"Đây… đây là đâu? Ta đã chết rồi sao? Ta đang ở Tiên giới?"

Diệp Phi từ trong vườn bắp cải bước ra, trên người vẫn còn dính chút bùn đất, cười hì hì: "Lý lão, đừng hốt hoảng. Chỉ là tiểu đệ vừa khai khẩn thêm một mảnh đất phía sau nhà thôi. Vào đây, uống chén trà rau cải giải nhiệt đi."

Lý Trưởng Lão run rẩy cầm lấy chén trà Diệp Phi đưa cho. Vừa nhấp một ngụm, lão cảm thấy toàn bộ xương cốt toàn thân phát ra tiếng nổ lách tách như pháo rang. Tu vi Kim Đan tầng thứ năm của lão, vốn đã kẹt lại mười năm, lúc này bỗng nhiên "oanh" một tiếng, đột phá lên Kim Đan tầng sáu, rồi tầng bảy, chỉ dừng lại khi chạm tới ngưỡng Nguyên Anh.

"Hộc… hộc… Một chén trà, tăng ba tầng tu vi?" Lý Trưởng Lão trợn mắt nhìn Diệp Phi như nhìn quái vật. "Ngươi còn nói đây là mảnh đất phía sau nhà? Tiểu tử, ngươi nói thật đi, có phải ngươi vừa kiến tạo một tiểu thế giới không?"

Diệp Phi gãi đầu, vẻ mặt vô tội: "Lão Lý, lão lại não bổ rồi. Đây chỉ là một cái hồ lô đựng rau thôi mà. Ở đây an toàn, không có đánh chém, chỉ có trồng trọt. Lão thấy thế nào? Hay là từ quan về đây cùng ta cuốc đất?"

Lý Trưởng Lão nhìn xung quanh. Những cây ngô cao lớn như thần binh, những quả cà chua đỏ mọng tỏa ra hỏa diễm tinh khiết, và con chó vàng đang nằm bơi ngửa dưới hồ linh dịch kia… Lão đột nhiên cảm thấy, bao nhiêu năm tranh đoạt, bao nhiêu năm mưu cầu tu tiên, tất cả đều là hư vô trước một củ khoai tây của Diệp Phi.

"Được! Cút mẹ cái chức trưởng lão đi!" Lý Trưởng Lão vứt luôn cái lệnh bài tông môn sang một bên. "Diệp lão đệ, từ nay ta làm tạp dịch cho ngươi. Cho ta quản lý luống tỏi kia là được!"

Diệp Phi cười ha hả: "Tốt, tốt lắm! Cứ từ từ, chúng ta còn nhiều việc phải làm lắm."

Thế là, bên trong một quả bầu cũ kỹ nằm giữa thung lũng hoang vu của Thanh Vân Tông, có một "Thế giới nhỏ" độc nhất vô nhị được hình thành. Nơi đó không có phân tranh, không có thù hận, chỉ có những tâm hồn muốn "Cẩu" đến tận cùng thời gian.

Sâu trong thung lũng, Nhị Cẩu bỗng nhiên sủa một tiếng vang dội. Một đám mây đen lớn đang tụ lại phía trên Thanh Vân Tông — đó là thiên kiếp của ai đó. Diệp Phi nhìn lên trời, chậc lưỡi một cái, nhặt một viên sỏi dưới chân ném mạnh ra ngoài quả bầu.

Viên sỏi bay vút lên thiên không, biến thành một vệt sáng đánh tan nát đám mây đen trong nháy mắt.

"Đã bảo rồi, nơi này cấm ồn ào. Để yên cho ta trồng rau!"

Hắn phủi tay, tiếp tục cúi xuống, nâng niu một mầm xanh vừa nhú. Trong "Thanh Bình Giới", mùa xuân dường như kéo dài vĩnh cửu. Những kẻ ngoài kia đang tranh nhau sứt đầu mẻ trán vì một món đạo khí, nhưng họ đâu biết rằng, món đạo khí mạnh nhất thế gian lúc này đang được dùng để… gác cửa chuồng gà của Diệp Phi.

Chương truyện kết thúc với hình ảnh Diệp Phi, Lý Trưởng Lão và Nhị Cẩu, mỗi người một việc, cùng nhau vun đắp cho thế giới thu nhỏ của họ, một nơi thực sự "Thanh Bình" đúng như cái tên của nó. Chiến tranh có thể nổ ra ở bất cứ đâu, nhưng trong quả bầu này, chỉ có hương rau cỏ và tiếng cười khà khà của những kẻ thích sống ẩn mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8