Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 156: ** Lý Trưởng Lão từ chối vì… không đủ trình độ gánh phân
**Chương 156: Lý Trưởng Lão từ chối vì… không đủ trình độ gánh phân**
Sương mù buổi sớm tại Thanh Vân Tông vẫn còn lãng đãng bao phủ lấy những rặng thông già, che khuất đi cái vẻ xơ xác của một tông môn hạng ba đang bước vào thời kỳ suy tàn. Thế nhưng, tại một thung lũng hẻo lánh phía sau Dược viên ngoại môn, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Ở đó, tiếng cuốc chạm vào đất sỏi vang lên đều đặn, nhịp nhàng như một bản nhạc thiền định.
Diệp Phi lau mồ hôi trên trán bằng một chiếc khăn tay cũ kỹ. Nếu có một vị đại năng từ Trung Châu đi ngang qua đây, chắc chắn sẽ phải rùng mình kinh hãi mà ngã nhào từ trên mây xuống. Bởi vì chiếc khăn “cũ kỹ” mà hắn đang dùng để lau mồ hôi, thực chất là được dệt từ tơ của Thiên Tằm Vạn Năm, loại vật liệu mà ngay cả Tiên hậu cũng chỉ dám dùng làm áo khoác trong những dịp đại lễ.
“Haiz, mảnh ruộng này cứng quá, chắc phải bón thêm chút phân xanh mới mong kịp vụ mùa này được,” Diệp Phi thở dài, nhìn xuống luống rau cải chíp đang lún phún mọc mầm.
Đối với hắn, trồng rau là sinh mạng, là cách duy nhất để sống sót trong cái giới tu tiên hở một chút là diệt môn, hở một chút là đoạt xá này. Sau khi hệ thống nhắc nhở rằng hắn vừa được cộng thêm mười năm thọ nguyên nhờ việc cuốc đất đủ một ngàn nhát, tâm trạng Diệp Phi mới khá lên đôi chút.
Ngay lúc đó, từ xa có tiếng bước chân lảo đảo, kèm theo mùi rượu nồng nặc. Một lão già với mái tóc bù xù, áo bào rách rưới vài chỗ nhưng thần thái lại cực kỳ quái dị đang đi tới. Đó chính là Lý Trưởng Lão – người hàng xóm duy nhất mà Diệp Phi “tạm tin tưởng” vì sự nhiệt tình (và cả khả năng tự suy diễn thần sầu của lão).
Lý Trưởng Lão hôm nay vừa bước chân vào phạm vi vườn rau, cả người bỗng khựng lại. Lão dụi mắt, nhìn chằm chằm vào cái hố phân đang tỏa ra một loại “mùi hương” mà lão thề rằng, nó còn thơm hơn cả những viên Tụ Linh Đan thượng phẩm mà tông môn phát hàng tháng.
– Diệp tiểu hữu… ngươi… ngươi đang làm gì thế này? – Lý Trưởng Lão lắp bắp, giọng nói run rẩy.
Diệp Phi dừng cuốc, nở nụ cười hiền hậu của một nông phu thực thụ:
– À, Lý lão ca lại sang chơi đấy à? Vừa hay quá, ta đang định nhờ huynh một việc. Ta mới ủ được một mẻ phân bón đặc biệt, đang định gánh ra bón cho mấy luống cải. Một mình ta làm thì hơi chậm, huynh giúp ta gánh vài vòng được không? Ta sẽ trả công bằng một bữa lẩu rau muống!
“Ầm!” một tiếng, trong đầu Lý Trưởng Lão như có tiếng sấm nổ ngang tai.
Gánh… gánh cái gì? Gánh phân bón?
Lý Trưởng Lão không dám nhìn vào mắt Diệp Phi, lão dời ánh mắt xuống cái xô gỗ đặt cạnh hố phân. Trong mắt Diệp Phi, đó là hỗn hợp phân gà, lá cây mục và nước giếng. Nhưng trong đôi mắt già đời đã qua bao thăng trầm của một tu sĩ Kim Đan kỳ (tự phong là đã suy giảm tu vi) như Lý Trưởng Lão, cái xô đó chứa đựng cái gì?
Đó là Tiên Thần Dịch! Là tinh túy của đất trời được cô đặc lại! Những luồng khí màu tím nhạt (Tử khí đông lai) đang cuồn cuộn bốc lên từ xô phân đó, lượn lờ thành hình rồng hình phượng. Mỗi một hạt vật chất bên trong đều chứa đựng quy luật mộc hệ tinh khiết đến mức cực độ. Lão cảm nhận được, chỉ cần hít một hơi cái mùi “phân” này thôi, những vết thương cũ trong kinh mạch của lão đang có dấu hiệu khép lại, tu vi vốn đã trì trệ hàng chục năm bỗng chốc rục rịch muốn đột phá.
“Diệp tiền bối… ngài lại bắt đầu thử thách tâm tính của ta rồi!” – Lý Trưởng Lão nuốt nước bọt cái ực, trong lòng dậy sóng. “Đây mà gọi là phân bón sao? Đây rõ ràng là bồi dưỡng tiên căn! Ngài bảo ta gánh thứ này, chẳng khác nào bảo một con kiến gánh cả một tòa núi vàng. Ta… ta làm sao chịu đựng nổi cái đại nhân quả này?”
Thấy Lý Trưởng Lão cứ đứng đực ra, mặt mũi biến hóa đủ màu từ xanh sang trắng, rồi lại sang đỏ, Diệp Phi gãi đầu hỏi:
– Sao thế? Huynh chê bẩn à? Yên tâm đi, ta đã khử mùi bằng cỏ linh lăng rồi, không thối đâu. Với lại, gánh chút đồ cũng là rèn luyện sức khỏe mà. Huynh cứ lười thế thì bao giờ mới thọ lâu được?
Lý Trưởng Lão nghe xong, chân tay nhũn ra, suýt chút nữa là quỳ sụp xuống.
Rèn luyện sức khỏe? Thọ lâu?
Lão nhớ lại lời dạy của các cổ thư: Đạo pháp tự nhiên, đại xảo nhược chuyết. Vị đại năng trước mặt này chắc chắn là đang dùng phương thức đơn giản nhất để truyền đạt chí lý tu hành tối cao. Việc “gánh phân” này chắc chắn là một loại khảo nghiệm cực kỳ khắt khe về sự khống chế linh lực và tâm cảnh. Nếu lão gánh không khéo, để một giọt “Tiên dịch” này rơi xuống đất, có khi toàn bộ núi Thanh Vân này sẽ hóa thành rừng rậm vạn năm ngay lập tức, thu hút toàn bộ cường giả Đông Hoang kéo tới mất!
Lý Trưởng Lão run rẩy tiến lại gần cái đòn gánh bằng tre (thực chất là Trảm Thần Trúc mà Diệp Phi vô tình chặt được ở bãi rác). Lão thử cúi xuống, định cầm lấy hai đầu dây thừng gắn vào xô phân.
Thế nhưng, khi ngón tay lão chỉ còn cách chiếc xô nửa tấc, một luồng uy áp khủng khiếp từ những hạt “phân” tỏa ra khiến lão cảm thấy lồng ngực mình như bị búa tạ nện vào. Linh hồn lão gào thét: “Tránh xa ra! Ngươi không đủ tư cách chạm vào thiên cơ!”
Mồ hôi lạnh của Lý Trưởng Lão chảy ròng ròng, ướt sũng cả áo bào. Lão nhận ra một sự thật đau lòng: Lão yếu quá.
Dù lão có là trưởng lão, dù lão có tu luyện bao nhiêu năm, thì đối diện với “đống phân bón” của Diệp Phi, lão cũng chỉ là một phàm nhân hèn mọn. Những thứ này không phải dành cho lão. Việc cố gắng gánh chúng sẽ khiến lão bị cắn trả, nhẹ thì phế bỏ tu vi, nặng thì tan thành mây khói ngay tại chỗ vì không chịu nổi sức nặng của pháp tắc.
Lý Trưởng Lão lùi lại ba bước, cúi đầu thật thấp, giọng nói khản đặc:
– Diệp tiểu hữu… không, Diệp đạo hữu… lão phu tội lỗi đầy mình, thật sự… thật sự không dám nhận việc này.
Diệp Phi ngớ người:
– Hả? Huynh nói cái gì thế? Chỉ là gánh có hai cái xô nhẹ hều ra bãi cải thôi mà, có gì mà tội lỗi? Hay huynh đau lưng? Ta có củ gừng vừa mới nhổ, hay lấy về mà xoa bóp?
– Không phải đau lưng… – Lý Trưởng Lão run rẩy chỉ vào xô phân, đôi mắt tràn ngập sự kính sợ xen lẫn tủi hổ – Là do lão phu… không đủ trình độ. Trình độ của lão phu quá thấp kém, chưa đủ tư cách để chạm vào loại… “linh vật” thần thánh này. Việc gánh thứ này, cần phải có người tâm cảnh thuần khiết, tu vi đạt đến mức phản phác quy chân mới làm nổi. Lão phu… lão phu thật sự hổ thẹn!
Lúc này, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò vốn đang nằm ngủ dưới bóng cây linh thụ bỗng hé một con mắt ra nhìn. Nó lười biếng ngáp một cái, trong lòng hừ lạnh: *“Lão già này tuy não bổ hơi quá đà, nhưng ít ra còn biết tự lượng sức mình. Đống phân kia là do ta lén đi đại tiện ra sau khi ăn vụng ba trái Trường Sinh Quả trong vườn không gian của chủ nhân đấy. Một tu sĩ rách nát như ngươi mà đòi gánh ‘Thần Thú Bài Phân’? Không nổ chết là may rồi.”*
Diệp Phi thở dài thườn thượt, ném cái cuốc sang một bên, khuôn mặt lộ rõ vẻ thất vọng:
– Ôi giời ơi là giời! Lý lão ca ơi là Lý lão ca! Huynh đúng là… làm việc thì lười, mà tìm lý do thì giỏi. Không đủ trình độ gánh phân? Huynh nói câu này ra mà không thấy ngượng à? Thế giới này đảo điên thật rồi, đến việc tạp dịch nhất mà cũng bị thần thánh hóa lên thành trình độ cao với thấp.
Lý Trưởng Lão cúi đầu không dám đáp lời, thầm nghĩ: *“Tiền bối mắng đúng lắm. Ta quả thực quá vô dụng. Một cơ hội được chạm vào pháp tắc mộc hệ tinh khiết nhất thiên hạ ngay trước mắt mà ta lại không đủ sức nắm bắt. Đây chính là trừng phạt cho sự lười biếng bấy lâu nay của ta!”*
Diệp Phi bực dọc cầm lấy đòn gánh, nhẹ nhàng móc vào hai quai xô. Hắn nhấc bổng chúng lên một cách dễ dàng như thể đang xách hai cái giỏ đựng bông vải.
– Nhìn đây này! Trình độ cái gì? Chỉ cần có sức khỏe, có đôi tay chăm chỉ là làm được hết! Huynh cứ suốt ngày ngồi đó mà mơ tưởng đến thành tiên với chả thành thánh, đến lúc chết cũng chưa biết cách bón phân cho rau đâu!
Nói rồi, Diệp Phi thoăn thoắt gánh hai xô phân bước đi. Mỗi bước chân của hắn chạm xuống đất đều nhẹ nhàng thanh thoát, không hề gây ra một tiếng động, cũng không làm một giọt dịch thể nào bắn ra ngoài.
Trong mắt Lý Trưởng Lão, cảnh tượng này còn kinh hoàng hơn cả vạn kiếm quy tông.
Gánh nặng của thiên địa quy luật mà vị tiền bối này coi như không có gì? Từng bước chân của ngài ấy chính là đang giẫm lên các đạo văn, mỗi bước đi đều đang trấn áp hơi thở của vạn vật để chúng không bị linh khí của “Tiên dịch” làm cho bạo liệt mà chết.
– Đại năng… đây chính là cảnh giới chân chính của đại năng… – Lý Trưởng Lão đứng ngây người nhìn theo bóng lưng của Diệp Phi, trong lòng dâng lên một sự sùng bái chưa từng có.
Lão bỗng nhớ đến việc Diệp Phi nhắc về bữa lẩu rau muống. Lão lập tức ngồi xuống đất, không cần đệm bế quan, cứ thế mà tiến vào trạng thái nhập định ngay cạnh hố phân. Lão biết, dù lão không đủ trình độ để gánh thứ phân đó, nhưng việc được đứng gần hơi khí dư thừa còn sót lại cũng đã là phúc đức ba đời rồi.
Ở phía bên kia vườn, Diệp Phi vừa tưới phân vừa lẩm bẩm:
– Khổ thật, lão Lý này chắc bị loạn trí rồi. Gánh phân mà cũng sợ. Nhị Cẩu! Lại đây ăn chút vỏ dưa này, xem ngươi có ngoan hơn lão ấy không!
Nhị Cẩu vẫy đuôi chạy lại, giả bộ làm một con chó nghèo khổ tội nghiệp, trong khi trong đầu nó đang nghĩ: *“Gánh phân thì khó, chứ ăn thì ta chưa bao giờ từ chối. Chủ nhân à, nếu lão già kia biết được đống vỏ dưa ngài đang vứt xó này là tinh hoa của ‘Đại Đạo Thiên Địa’, lão chắc sẽ tức mà thổ huyết chết mất thôi.”*
Chiều hôm đó, một tin đồn khác lại bắt đầu lan truyền trong đám đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông: Lý Trưởng Lão điên thật rồi, lão đang ngồi thiền… bên cạnh hố phân nhà Diệp Phi với vẻ mặt vô cùng hạnh phúc.
Và dĩ nhiên, Diệp Phi – nhân vật chính của chúng ta – vẫn đang ung dung hái rau, hoàn toàn không biết rằng cái “không đủ trình độ gánh phân” của lão Lý đã chính thức biến hắn thành một sự tồn tại không thể chạm tới trong tâm thức của tất cả những ai “lỡ” biết quá nhiều.
“Trồng rau thật là yên bình quá đi,” Diệp Phi nhìn những cây cải chíp xanh mướt, lòng thầm nghĩ về tương lai: “Đợi sau này tu vi tăng lên thêm một chút, mình sẽ trồng thử… ớt thần. Nghe nói cái loại đó cay lắm, chắc bón phân thường không chịu nổi đâu, hay lại phải nhờ lão Lý gánh giúp nhỉ?”
Nếu Lý Trưởng Lão nghe được ý định này, chắc chắn lão sẽ chọn cách bế quan ngay lập tức… trong mười nghìn năm cho đến khi bản thân đủ “trình độ” để nhìn vào một quả ớt.