Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 177: ** Đám cưới giản dị bên gốc đậu thần

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:22:33 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 177: ĐÁM CƯỚI GIẢN DỊ BÊN GỐC ĐẬU THẦN**

Tiết trời Đông Hoang hôm nay lạ kỳ thay, vạn dặm không mây, ánh mặt trời ôn nhu như nước, trải dài trên những ngọn cỏ còn đọng sương sớm của Thanh Vân Tông. Thế nhưng, tại một góc hẻo lánh phía sau dược viên ngoại môn, bầu không khí lại mang một vẻ khẩn trương khác thường.

Diệp Phi đứng trước gương đồng, chỉnh lại cổ áo hỷ phục màu đỏ thẫm. Đây là bộ đồ hắn tự dệt bằng sợi tơ của Thiên Diệp Tằm – một loại tằm linh cấp mà hắn nuôi trong chuồng gà để lấy tơ buộc giàn đỗ. Đối với hắn, loại tơ này chỉ được cái bền và thấm mồ hôi, nhưng nếu rơi vào tay một đại sư luyện khí, nó có thể chế thành một kiện Tiên y chống lại được cả lôi kiếp cấp chín.

"Nhị Cẩu, nhìn ta thế nào? Có quá phô trương không?" Diệp Phi lo lắng hỏi, tay vẫn vân vê gấu áo.

Nhị Cẩu đang nằm bò bên bậu cửa, trên cổ nó đeo một cái nơ màu đỏ thắm nhìn cực kỳ hài hước. Nó ngáp dài một cái, khinh bỉ nhìn chủ nhân: "Gâu!" (Ngài trông như một tên thư sinh nghèo chuẩn bị đi xin cơm, yên tâm đi, chẳng ai thèm chú ý đâu!)

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm: "Phải vậy chứ. Cưới xin là chuyện riêng tư, càng kín đáo càng tốt. Ta đã dặn Lý lão đầu rồi, chỉ mời mấy người bạn già thường ngày hay uống rượu với lão thôi. Tuyệt đối không được rùm beng."

Nói đoạn, hắn đi ra sân. Trong vườn lúc này, một giàn đậu thần do hắn trồng từ hạt đậu đen nhặt được ở bãi rác năm ngoái đang leo cao vút, xanh mướt một màu. Thực ra, đó là "Vạn Cổ Thăng Thiên Đậu", mỗi chiếc lá đều ẩn chứa quy tắc không gian, nhưng trong mắt Diệp Phi, nó chỉ là một giàn đỗ xanh tốt để che nắng cho mấy mâm cỗ.

Hắn vẩy tay một cái, một luồng kình đạo nhu hòa quét qua. 108 đạo trận pháp ẩn nặc lập tức được kích hoạt, biến toàn bộ thung lũng thành một nơi "không tồn tại" trên bản đồ linh hồn của giới tu tiên. Hắn còn cẩn thận rải thêm một lớp "Bụi Giải Tà" – thứ mà giới tu tiên gọi là Thái Sơ Thần Phấn – chỉ để… xua đuổi ruồi muỗi và bọ trĩ.

Cùng lúc đó, tại cửa vào thung lũng.

Lý Trưởng lão hôm nay ăn mặc chỉnh tề nhất trong đời mình. Lão đứng đó, mặt đỏ gay vì phấn khích nhưng chân tay thì run lẩy bẩy. Đằng sau lão là một hàng dài… những kẻ mà nếu bước ra ngoài bất kỳ vương quốc nào, đều có thể khiến hoàng đế quỳ lạy.

Đó là Thái Thượng Trưởng lão của Thanh Vân Tông – người vốn đã bế quan giả chết từ trăm năm trước; là Tông chủ của Cửu Tiêu Kiếm Phái – đệ nhất kiếm tông Đông Hoang; là Vạn Độc Bà Bà của Nam Cương, và cả mấy vị lão tổ tóc trắng xóa đến từ Trung Châu.

"Lý đạo hữu… ngài chắc chắn là Diệp tiền bối cho phép chúng ta vào chứ?" Tông chủ Cửu Tiêu Kiếm Phái khẽ nuốt nước miếng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Hắn vừa chạm mắt với "hàng rào tre" quanh vườn, đã thấy vô số kiếm ý vạn cổ xẹt qua đại não. Cái hàng rào kia, mỗi cây tre đều là một thanh Tuyệt Thế Thần Kiếm được ngụy trang!

Lý Trưởng lão trừng mắt, thấp giọng quát: "Ta đã nói bao nhiêu lần rồi! Diệp đạo hữu thích thanh tịnh, thích đóng giả phàm nhân! Các ngươi vào trong phải thu hồi hết khí thế, đứa nào dám để lộ một chút tu vi, làm kinh động đến linh hồn nhỏ bé của hắn, ta thề sẽ bẻ gãy chân đứa đó!"

Đám đại năng đồng loạt rùng mình, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Họ đều nghe danh "Vị thần trong thung lũng", người đã dùng nước rửa bát cứu sống cả một nhánh linh mạch của Thanh Vân Tông. Hôm nay được đến dự hỷ sự của ngài, đó là phúc phần tổ tiên tích lại mấy mươi đời.

"Vào đi, nhớ là quà cáp phải gói cho giống đồ phàm nhân!" Lý Trưởng lão dặn dò lần cuối rồi dẫn đoàn người bước vào.

Khi bước qua cổng, toàn bộ đoàn khách mời gần như ngừng thở.

Trong mắt Diệp Phi, đây là một khu vườn đơn sơ với mấy bộ bàn ghế gỗ mục. Nhưng trong mắt các đại năng, họ đang bước vào một thế giới Tiên cấp cao hơn cả Thượng Giới.

Khí linh khí ở đây nồng nặc đến mức mỗi hơi thở đều khiến tu vi của họ rung chuyển. Con gà đang mổ thóc ở góc sân kia… mẹ kiếp, đó không phải là Thần Thú Chu Tước đỏ rực trong truyền thuyết sao? Sao nó lại bị xích chân vào cái chuồng rách thế kia?

Và con chó vàng gầy gò đang nhìn họ bằng nửa con mắt đó… Trời ơi, uy áp này! Đây chính là Thôn Phệ Thần Thú có thể nuốt chửng cả một hành tinh!

Diệp Phi từ trong nhà bước ra, thấy Lý Trưởng lão dắt theo một đám người lạ mặt, hắn vội vàng niềm nở: "A, Lý lão ca đến rồi! Mời vào, mời vào. Mấy vị này là…"

Lý Trưởng lão cười hì hì: "À, đây là mấy đứa cháu ở quê, còn mấy lão già này là bạn uống trà cùng ta ở trấn bên cạnh. Nghe tin Diệp đệ cưới vợ, bọn họ nằng nặc đòi đến chung vui, có mang theo ít khoai lang nướng làm quà."

Thái Thượng Trưởng lão Thanh Vân Tông run rẩy đưa ra một cái hộp gỗ cũ kỹ (thực chất chứa một viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan cực phẩm): "Kính… kính chúc tiên sinh… à không, chúc Diệp tiểu hữu trăm năm hạnh phúc."

Diệp Phi nhận lấy, cười xòa: "Mọi người khách sáo quá. Quà cáp làm gì, tí nữa ăn no cái bụng là được. Nhà chẳng có gì ngoài rau xanh, mong các vị không chê."

Đám đại năng suýt nữa thì quỳ xuống. Rau xanh của ngài? Đó là Tiên thảo vạn năm có thể giúp người ta ngộ đạo ngay tại chỗ đấy! Họ điên rồi mới chê!

Tiếng nhạc nổi lên. Diệp Phi vốn không biết chơi đàn, nên hắn lấy một cái sáo trúc tự khoét, thổi một khúc "Hò hẹn mười năm" của kiếp trước.

Giai điệu thanh thoát, hòa vào linh khí đại địa, khiến hoa cỏ trong vườn đua nhau nở rộ. Với người thường thì đây là cảnh tượng đẹp đẽ, nhưng với các đại năng, họ thấy nhân quả của mình đang được thanh lọc. Mấy vị lão tổ có tâm ma đều cảm thấy bóng tối trong lòng tan biến sạch sành sanh dưới tiếng sáo "đơn sơ" này.

Từ gian nhà chính, Tô Thanh Tuyết bước ra.

Hôm nay nàng đẹp đến mức khiến trời đất thất sắc. Chiếc hỷ phục không lộng lẫy, đầu đội khăn voan đỏ giản đơn, nhưng mỗi bước đi của nàng đều mang theo vận vị của đại đạo. Sau một thời gian ăn linh quả của Diệp Phi, tư chất của nàng đã vượt xa khỏi phạm vi phàm thế.

Diệp Phi tiến tới, nắm lấy tay nàng. Hắn cảm thấy bàn tay nàng hơi run, liền thì thầm: "Đừng sợ, đều là người quen của Lý lão cả, họ đều là người nghèo nên rất thật thà."

Tô Thanh Tuyết nhìn sang đám "người nghèo" đang run rẩy ngồi quanh bàn. Nàng nhận ra Tông chủ của mình, nhận ra vị Kiếm Thánh từng tung hoành Đông Hoang… nhưng thấy họ đang khúm núm bẻ miếng bánh bao một cách sợ sệt, nàng khẽ mỉm cười.

"Vâng, chàng nói gì cũng đúng."

Họ đứng trước gốc Đậu Thần cao vút. Diệp Phi nhìn lên trời, lẩm bẩm: "Trời xanh đất dày, hôm nay Diệp Phi ta lấy Tô Thanh Tuyết làm vợ. Không cầu giàu sang, chỉ mong bình an, ngày ngày có rau ăn, đêm đêm có giường ấm."

Đoàn đại năng ngồi dưới đồng thanh hô: "Chúc mừng Diệp tiểu hữu! Chúc mừng phu nhân!"

Tiếng hô của họ vừa dứt, một đạo hào quang rực rỡ từ trên cao chiếu xuống. Đó là "Thiên Đạo Chúc Phúc". Vì Diệp Phi không cầu tu vi, chỉ cầu bình an, nên Thiên Đạo cũng chẳng dám tặng thứ gì khác, chỉ lén lút gieo rắc một tầng "Vĩnh Hằng Quy Tắc" vào căn nhà nhỏ, khiến nơi này bất biến trước mọi tai kiếp thế gian.

Bữa tiệc bắt đầu.

"Mọi người cứ tự nhiên, củ cải này là giống mới, ăn vào giải nhiệt rất tốt." Diệp Phi nhiệt tình gắp thức ăn cho từng bàn.

Vị Kiếm Thánh của Cửu Tiêu Kiếm Phái nhìn đĩa "củ cải" trắng ngần trong bát mà tay run cầm cập. Đây không phải củ cải! Đây là Huyết Long Sâm vạn năm, mỗi một miếng đều chứa đựng tinh huyết của một con chân long! Ăn một miếng này, kiếm ý của lão chí ít sẽ tăng thêm ba tầng!

Lão cẩn thận đưa vào miệng. Ngay lập tức, một luồng hỏa nhiệt bùng nổ trong kinh mạch. Lão hốt hoảng định vận công áp chế, nhưng lại thấy Diệp Phi đang nhìn mình cười hiền từ: "Lão bá, ăn đi kẻo nguội, cái này phải ăn nóng mới ngon."

Lão biết đây là lời cảnh báo (hoặc nhắc nhở) của đại năng, liền cắn răng nuốt xuống. Rắc! Một tiếng động phát ra từ sâu trong linh hồn. Lão đã đột phá từ Hóa Thần lên Luyện Hư ngay tại chỗ! Thế nhưng, để không làm phiền đám cưới, lão dùng hết toàn lực áp chế luồng khí tức đó, mặt đỏ gay như gà chọi.

Ở bàn bên cạnh, Vạn Độc Bà Bà đang ôm một bát canh rau muống khóc sưng cả mắt. Rau muống này chính là Cửu U Minh Thảo, thứ mà bà tìm kiếm cả đời để chữa độc dược trong người. Nay người ta mang ra… nấu canh đãi đám cưới.

"Cái này… cái này là cực phẩm…" Bà vừa húp vừa mếu máo.

Diệp Phi thấy bà khóc, lo lắng hỏi: "Lão bà bà, có phải canh quá cay không? Để ta lấy thêm bát nước lọc cho bà nhé?"

"Không… không cay… là ngon quá thôi…" Bà bà nghẹn ngào trả lời.

Trong khi đó, Nhị Cẩu đã chiếm một chỗ riêng bên gốc cây. Nó cũng được đãi một cái bát đầy linh quả thần cấp. Nó liếc nhìn đám "cường giả" đang ngồi ăn mà lòng thầm khinh bỉ: "Cái lũ nhà quê này, ăn có mấy cộng rau mà cũng đòi đột phá. May mà chủ nhân ta hiền lành, chứ gặp ta là ta đuổi đi hết rồi."

Cuộc vui kéo dài đến tận chiều tà. Diệp Phi thấy khách khứa ai nấy đều có vẻ "phấn khởi" quá mức (người thì mặt đỏ như gấc, người thì toàn thân phát ra ánh sáng lung linh nhưng cố giấu đi), hắn cảm thấy rất hài lòng.

"Lý lão ca, các bạn của huynh thật nhiệt tình. Sau này thỉnh thoảng cứ dẫn họ đến chơi, rau trong vườn nhiều quá ăn không hết."

Lý Trưởng lão lúc này đã say bí tỉ (thực ra là do uống phải "Vạn Cố Thiên Túy" mà Diệp Phi ngâm bằng linh gạo), lão vỗ vai Diệp Phi: "Diệp lão đệ… đệ… đệ thật là… cả đời ta chưa thấy ai… hào phóng như đệ… khấc!"

Diệp Phi cười, tiễn đoàn khách ra cổng. Khi khách khứa ra đến ngoài rào tre, ai nấy đều không nhịn được nữa.

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Vừa rời khỏi phạm vi che giấu của vườn rau, đồng loạt mười ba đạo lôi kiếp từ trên trời giáng xuống. Mười ba người cùng đột phá một lúc!

Nhưng điều kỳ diệu là, những tia sét lôi điện vừa chuẩn bị đánh xuống đầu họ, lại chợt thấy mẩu giấy đỏ dán ở cổng thung lũng có chữ "HỶ". Thiên Kiếp tựa như nhìn thấy điều gì đó kinh khủng, lập tức thu lại uy lực, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu từng người rồi biến mất thành một cơn mưa nhỏ thanh lọc cơ thể.

Đám đại năng nhìn nhau, người nào người nấy quỳ sụp xuống hướng về thung lũng: "Đa tạ ơn cứu độ của Tiên nhân!"

Quay lại trong thung lũng, sự náo nhiệt đã qua đi, chỉ còn lại sự yên tĩnh của buổi hoàng hôn.

Diệp Phi thu dọn bát đĩa, huýt sáo một cách vui vẻ. Nhị Cẩu giúp hắn tha mấy cái ghế gỗ vào kho. Mọi thứ lại trở về vẻ bình thường vốn có của một dược viên hẻo lánh.

Tô Thanh Tuyết đứng dưới hiên nhà, nhìn chàng thanh niên đang bận rộn dọn dẹp kia. Nàng vẫn chưa tháo khăn voan đỏ, ánh mắt đầy nhu tình. Nàng biết, thế giới ngoài kia đang chấn động vì cuộc hôn lễ này, nhưng ở đây, người đàn ông này thực sự chỉ quan tâm xem bát đĩa đã sạch chưa.

Diệp Phi dọn xong xuôi, phủi tay, nhìn về phía vợ mình, có chút ngượng ngùng: "Tuyết nhi… hôm nay… vất vả cho nàng rồi."

Tô Thanh Tuyết khẽ lắc đầu, tiến tới nắm lấy tay hắn: "Được ở bên chàng, dù có hái rau cả đời ta cũng nguyện ý."

Diệp Phi cảm động, nhìn quanh quất rồi thì thầm: "Ta có món quà này cho nàng. Đây là thứ quý nhất trong vườn mà ta chưa từng khoe với ai."

Hắn dẫn nàng đến sâu phía sau giàn đậu thần. Ở đó có một cây trà nhỏ, cành lá đơn sơ, nhưng mỗi khi gió thổi qua, nó phát ra tiếng chuông gió thánh thót. Đó chính là **Trà Ngộ Đạo** mà hệ thống vừa tặng.

"Trà này uống vào giúp ngủ ngon lắm, lại còn đẹp da. Ta đã chuẩn bị một bình sẵn trong phòng rồi. Chúng ta vào nhà thôi?"

Tô Thanh Tuyết nhìn cây trà thần thoại mà cả tiên giới thèm khát chỉ được dùng để "đẹp da", nàng bật cười, nụ cười đẹp như hoa xuân nở rộ: "Vâng, nghe lời chàng."

Cửa phòng khép lại, ngọn đèn dầu bập bùng trong màn đêm.

Bên ngoài, Nhị Cẩu nằm dài dưới gốc Đậu Thần, híp mắt nhìn lên ánh trăng. Nó chợt cảm thấy, cuộc sống "Cẩu" này, hình như càng lúc càng có vị rồi.

Đêm đó, cả giới tu tiên không ai ngủ được. Họ rỉ tai nhau về một đám cưới bí ẩn mà khách mời ăn rau thành tiên, uống rượu thành thánh. Danh tiếng "Lão đệ trồng rau" của Thanh Vân Tông vượt khỏi biên giới Đông Hoang, lan truyền đến tận những vùng cấm địa sâu nhất.

Nhưng đối với Diệp Phi, đêm tân hôn này chỉ có tiếng dế kêu và hơi ấm của người bạn đời. Hắn mỉm cười trong giấc ngủ, thầm nghĩ: "Thật may là mình đã cẩn thận giấu hết tu vi, nếu không đám cưới hôm nay chắc sẽ rắc rối lắm…"

Hắn không hề biết, chiếc cuốc gỉ hắn treo sau cửa đang khẽ rung lên, hấp thụ khí lành của trời đất, lăm lăm sẵn sàng: Đứa nào dám làm phiền giấc ngủ của chủ nhân, ông đây sẽ cho một phát bay đầu!


**Kết chương 177.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8