Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 190: ** Trở về vườn rau cũ

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:33:01 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 190: TRỞ VỀ VƯỜN RAU CŨ

Thanh Vân Tông, ngoại môn thung lũng.

Gió xuân thổi qua những rặng tre xanh, mang theo mùi ngai ngái của đất ẩm và hương thơm thanh khiết của cỏ cây. Trên con đường mòn nhỏ dẫn vào phía sâu trong dược viên, một thanh niên mặc bộ đồ đệ tử tạp dịch màu xám đã bạc màu đang thong thả bước đi. Trên vai hắn vắt vẻo một chiếc cuốc gỉ sét, tay kia xách một chiếc bình tưới bằng đồng trông khá cũ kỹ.

Hắn có gương mặt thanh tú nhưng bình lặng đến mức nếu ném vào đám đông sẽ chẳng ai thèm ngoái nhìn lại lần thứ hai. Đây chính là Diệp Phi.

Mười năm.

Đối với những tu sĩ cấp cao đang bế quan tìm kiếm thiên cơ, mười năm chỉ là một cái búng tay. Nhưng đối với Diệp Phi, mười năm này lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Sau một chuyến "vạn bất đắc dĩ" phải rời tông môn để đi tìm hạt giống cây Tiên Linh thảo tận sâu trong rừng rậm Đông Hoang, cuối cùng hắn cũng đã được trở về cái ổ nhỏ của mình.

"Vẫn là nhà mình tốt nhất." – Diệp Phi hít sâu một hơi không khí trong lành, lồng ngực phập phồng cảm giác thỏa mãn.

Hắn đưa mắt nhìn quanh. Vườn rau vẫn vậy, không có gì thay đổi so với mười năm trước khi hắn mới bắt đầu sự nghiệp "nông dân". Những luống cải xanh mướt, những giàn đậu leo chằng chịt, và cả cây đại thụ che bóng mát ở góc vườn – thực chất là một gốc Linh Thụ Vạn Năm được hắn dùng nước rửa chân để tưới hàng ngày – vẫn đang rung rinh trong gió.

"Uông! Uông!"

Một bóng vàng gầy gò từ trong bụi cỏ lao vọt ra, nó vừa chạy vừa sủa nhặng xị, cái đuôi ngoáy tít như cánh quạt điện. Đó là Nhị Cẩu. Con chó vàng này trông chẳng khác gì những con chó hoang ngoài chợ, xương sườn lộ rõ, lông lá thì xơ xác.

Diệp Phi ngồi xuống, xoa đầu Nhị Cẩu, mỉm cười nói: "Nhị Cẩu, ta đi có một thời gian mà mi gầy đi thế này? Có phải lại lén ăn vụng cà rốt trong kho của ta rồi bị tiêu chảy không?"

Nhị Cẩu hừ hừ trong mũi, ánh mắt lộ vẻ khinh thường rõ rệt. *Thằng cha chủ nhân này đúng là chẳng biết gì, mười năm qua ta phải đuổi bao nhiêu đợt sát thủ và yêu quái thèm thuồng cái vườn rau này, có lúc nào được nghỉ ngơi đâu mà chả gầy?* Thế nhưng, khi cái tay của Diệp Phi vuốt dọc sóng lưng, một luồng khí tức ấm áp vô hình tràn vào cơ thể khiến Nhị Cẩu sướng đến mức lim dim đôi mắt, nằm vật ra đất tận hưởng.

Diệp Phi đứng dậy, việc đầu tiên hắn làm không phải là nghỉ ngơi, mà là kiểm tra hệ thống bảo vệ của vườn rau.

Hắn đi quanh hàng rào tre cũ kỹ, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Trận pháp Thập Bát Chuyển vẫn còn nguyên, bùa chú chống sâu mọt vẫn chưa hết hạn… Ồ, cái bẫy chuột mình đặt ở hẻm núi phía sau có vẻ như đã bắt được thứ gì đó."

Hắn bước tới phía sau, thấy một con "thỏ" có kích thước bằng con bê, toàn thân tỏa ra ma khí ngùn ngụt đang nằm bất động dưới cái bẫy gỗ đơn sơ. Nếu một tu sĩ Kim Đan kỳ đi ngang qua đây, chắc chắn sẽ kinh hãi nhận ra đây là Ma Ảnh Thỏ nổi tiếng với tốc độ và sự tàn ác ở Bắc Hải. Vậy mà lúc này, nó lại bị một cái bẫy bằng gỗ mục đè bẹt dí, không thể cục cựa.

"Chậc, thỏ rừng năm nay to thế nhỉ? Thịt chắc là dai lắm, thôi thì cho Nhị Cẩu vậy." – Diệp Phi phất tay một cái, cái bẫy tự động nhả ra, con ma thỏ bị ném sang một bên như rác rưởi.

Sau khi xác định mọi thứ vẫn an toàn, Diệp Phi lấy chiếc bình tưới nước ra. Hắn múc một gáo nước từ cái giếng cổ giữa vườn. Nước giếng trong vắt, lấp lánh như chứa hàng vạn ngôi sao. Đây chính là Cam Lộ Thủy tinh khiết nhất mà thế gian hằng khao khát, nhưng trong mắt Diệp Phi, nó cũng chỉ là nước giếng dùng để tưới cây cho đỡ héo mà thôi.

Hắn thong dong đi dọc các luống rau, miệng lẩm nhẩm bài đồng dao kiếp trước. Mỗi khi giọt nước từ chiếc bình rơi xuống lá cây, một tiếng "tinh" nhẹ nhàng lại vang lên trong đầu hắn.

*[Hệ thống: Bạn vừa tưới nước cho 'Cải Bắp Kim Cương', tuổi thọ tăng thêm 3 ngày, điểm thuộc tính 'Bền Bỉ' tăng 1. Hoàn thành nhiệm vụ chăm sóc hằng ngày.]*

*[Hệ thống: Tu vi hiện tại của ký chủ: Độ Kiếp Kỳ tầng 9 (Đang ngụy trang: Luyện Khí tầng 3). Cảnh báo: Ký chủ sắp đạt tới mức độ phi thăng, xin hãy tiết chế việc trồng trọt để tránh thiên lôi tìm thấy!]*

Diệp Phi chép miệng: "Hệ thống à, ngươi đừng có hù ta. Ta mới Luyện Khí tầng 3 suốt mười năm nay, thiên lôi nào rảnh rỗi mà đi tìm một thằng trồng rau? Ra ngoài gió to lắm, ta cứ ở đây là an toàn nhất."

Đúng lúc này, từ xa có một tiếng bước chân dồn dập kèm theo tiếng thở dốc. Diệp Phi ngay lập tức thu hồi mọi khí tức, cơ thể hắn run nhẹ, tu vi hiển thị trên người sụt giảm thê thảm xuống mức Luyện Khí tầng 3 yếu ớt, sắc mặt cũng trở nên có chút xanh xao như người lâu ngày không ăn đủ chất.

"Diệp… Diệp lão đệ! Ngươi về rồi thật sao?"

Một lão già râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào của trưởng lão nhưng lại lếch thếch như một lão say rượu lao tới. Đây chính là Lý trưởng lão, "người hàng xóm" hay sang ăn chực của Diệp Phi.

"Lý trưởng lão, ngài sao lại vội vàng thế?" – Diệp Phi cười khổ, rót một chén nước lọc (thực chất là Linh dịch vạn năm) đưa cho lão.

Lý trưởng lão cầm chén nước uống ực một hơi, rồi đột nhiên đứng sững lại. Một luồng linh lực mãnh liệt như sóng thần tràn vào đan điền của lão, những vết thương cũ từ hàng trăm năm trước bỗng chốc được chữa lành hoàn toàn, cảm ngộ về thiên đạo bỗng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

Lão trừng mắt nhìn Diệp Phi, môi run rẩy: "Cái này… chén nước này…"

Diệp Phi gãi đầu: "À, nước giếng hơi lạnh, ngài uống từ từ thôi. Có phải ngài lại định nói ta là đại năng chuyển thế không? Khổ quá, ta đã nói rồi, ta chỉ là một đệ tử ngoại môn số nhọ, chỉ biết trồng rau thôi mà."

Lý trưởng lão hít một hơi sâu, tự dặn lòng: *Đúng rồi, tiền bối lại đang đóng kịch. Ngài ấy đã ẩn cư mười năm qua, chắc chắn là muốn tìm kiếm chân lý trong sự bình thường nhất. Ta không được làm hỏng chuyện của ngài ấy.*

Nghĩ đoạn, lão lập tức thay đổi vẻ mặt, cười ha hả: "Phải, phải! Diệp lão đệ nói đúng. Ta chỉ là nhớ cái vị rau cải nhà ngươi thôi. Ngươi đi mười năm, ta ăn gì cũng thấy không ngon."

Lão vừa nói vừa liếc mắt nhìn vườn rau, đột nhiên trợn trừng khi thấy mấy cây hành lá xanh mởn đang cắm dưới đất. Lý trưởng lão dù tu vi không quá cao nhưng cũng có chút kiến thức, lão thấy khí tức của đám hành kia bén nhọn đến mức chỉ cần nhìn lâu một chút, thần thức cũng cảm thấy đau đớn.

*Đó chẳng lẽ là… Thiên Nhân Kiếm Thảo trong truyền thuyết? Một cây có thể chém đứt hư không? Vậy mà tiền bối lại đem đi làm… gia vị nấu canh?* – Lòng Lý trưởng lão gào thét, nhưng ngoài mặt lão vẫn cố giữ vẻ trấn định.

"Diệp lão đệ, mười năm qua thiên hạ bên ngoài đại loạn lắm." – Lý trưởng lão bùi ngùi nói – "Thương Lam Giới linh khí ngày càng cạn kiệt, các tông môn lớn bắt đầu tranh giành địa bàn. Thanh Vân Tông chúng ta may mắn nằm ở vùng hẻo lánh nên chưa bị cuốn vào, nhưng nghe đâu mấy ngày nữa sẽ có một vị thiên kiêu từ Trung Châu đến đây để 'thăm hỏi'."

Diệp Phi vừa nhổ cỏ vừa đáp lời, giọng điệu chẳng chút quan tâm: "Lo gì, trời sập có kẻ cao người lớn lo. Ta chỉ lo năm nay sương muối nhiều, cải bắp dễ bị héo thôi."

Lý trưởng lão nghe xong, trong lòng lại bắt đầu "não bổ": *Tiền bối nói 'trời sập có kẻ cao lo', chẳng phải là đang ám chỉ ngài ấy sẽ gánh vác cả bầu trời này sao? 'Sương muối' và 'cải bắp' chắc chắn là thuật ngữ ám chỉ những kẻ ngoại đạo đang lăm le phá hoại nền móng của giới tu tiên. Tiền bối quả là thâm sâu khó lường!*

"À mà này…" – Lý trưởng lão như nhớ ra chuyện gì đó – "Thanh Tuyết nha đầu kia… mười năm nay năm nào cũng tới vườn rau này của ngươi ngồi thẫn thờ vài ngày đấy."

Tay Diệp Phi hơi khựng lại một chút. Hình ảnh cô gái xinh đẹp lạnh lùng nhưng lại cực kỳ cuồng ăn cà rốt của hắn hiện lên trong trí nhớ. Tô Thanh Tuyết, đó là "phiền phức" lớn nhất mà hắn từng gặp phải. Nếu không vì cô ấy cứ vô tình kéo thêm kẻ thù đến, có lẽ Diệp Phi đã sớm đạt đến cảnh giới phi thăng từ lâu rồi.

"Nàng ấy hiện giờ ra sao?" – Hắn hờ hững hỏi.

"Thiên phú của nàng quá kinh người, hiện đã là Kim Đan tầng 9, đang chuẩn bị đột phá Nguyên Anh. Nhưng nghe nói nàng gặp chút tâm ma, luôn nhắc đến một loại hương vị canh rau cải mà không ai nấu được." – Lý trưởng lão thở dài.

Diệp Phi lắc đầu: "Ăn uống chỉ là vật ngoài thân, tu hành mới là chính đạo. Ngài về bảo nàng ấy, nếu rảnh thì qua đây phụ ta bón phân, đừng có nghĩ ngợi linh tinh."

Lý trưởng lão nghe mà suýt ngã ngửa. *Bảo một vị thiên kiêu Kim Đan kỳ chuẩn bị thành Nguyên Anh đi bón phân? Chỉ có Diệp tiền bối mới dám nói ra những lời như vậy!* Thế nhưng lão cũng hiểu, đây có lẽ là cách tiền bối chỉ điểm cho nàng ấy vượt qua tâm ma.

Tiễn Lý trưởng lão ra về, bóng chiều đã bắt đầu ngả dài trên vườn rau. Diệp Phi dọn dẹp xong xuôi, vào trong gian nhà tranh đơn sơ nấu cho mình một bát mỳ hành lá.

Sợi mỳ trắng trong, nước dùng thơm lừng, bên trên rắc thêm vài cọng hành xanh ngắt tỏa ra linh khí dày đặc. Nhị Cẩu ngồi dưới chân giường, mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào cái bát.

Diệp Phi xới một nửa cho vào bát của Nhị Cẩu: "Ăn đi, từ mai lại bắt đầu công việc cày cuốc rồi. Đừng có tưởng mười năm qua ta đi vắng mà vườn rau không cần dọn dẹp. Cỏ dại trong kẽ đá cũng phải nhổ sạch nghe chưa?"

Nhị Cẩu vừa liếm láp bát mỳ vừa gâu lên một tiếng yếu ớt. Thực ra trong mười năm qua, nó đã "ăn thịt" không biết bao nhiêu vị trưởng lão Ma môn lẻn vào vườn rau, nhưng giờ đây, ăn bát mỳ hành của Diệp Phi mới là hạnh phúc lớn nhất của một con thần thú thôn phệ.

Diệp Phi tựa lưng vào khung cửa, nhìn ra mảnh vườn xanh mướt dưới ánh trăng bạc. Ánh trăng chiếu lên chiếc cuốc gỉ, khiến nó tỏa ra một vầng hào quang nhàn nhạt, huyền bí.

Trong sự yên lặng của đêm tối, Diệp Phi bỗng nghe thấy tiếng "crack" rất khẽ từ dưới lòng đất sâu. Hắn nhíu mày, bói một quẻ bằng những hạt ngô khô.

"Quẻ hung?" – Diệp Phi giật mình – "Phía Đông Nam có điềm báo động đất? Không đúng, đây là khí tức của tiên gia bảo vật sắp xuất thế?"

Hắn lập tức đứng dậy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. Hắn ghét nhất là bảo vật xuất thế, vì bảo vật xuất thế nghĩa là sẽ có vô số tu sĩ kéo đến tranh giành, đồng nghĩa với việc vườn rau của hắn sẽ gặp nguy hiểm.

"Hừ, muốn phá hoại giấc ngủ của ta à?" – Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, hắn cầm chiếc bình tưới nước bước ra góc vườn, chỗ giáp với vách núi phía Đông Nam.

Hắn đổ một chút nước lên mặt đất, rồi dùng cái cuốc gỉ gõ nhẹ ba cái vào không trung. Một gợn sóng vô hình lan tỏa, khiến toàn bộ thung lũng dường như bị tách biệt khỏi thế giới hiện tại. Một đại trận mang tên "Vạn Cổ Trường Tồn" – thứ có thể ngăn cản ngay cả những cú đánh mạnh nhất của Tiên Đế – được kích hoạt một cách âm thầm dưới dạng một hàng rào tre mới dựng.

"Xong rồi, giờ thì thiên tiên xuống đây cũng đừng mong thấy được một cọng cỏ ở chỗ này." – Diệp Phi phủi tay, vẻ mặt lại trở về vẻ lười biếng vốn có.

Hắn trở vào nhà, tắt đèn đi ngủ. Ngày mai, hắn còn phải dậy sớm để gieo hạt giống "Dưa Hấu Ngộ Đạo" mà hắn mới kiếm được. Một vạn năm trước, vì một hạt dưa hấu này mà cả Tiên Giới từng bị nhấn chìm trong biển máu, nhưng với Diệp Phi, mục tiêu lớn nhất của hắn hiện tại chỉ là làm sao để dưa mọc thật to, vỏ thật mỏng và nước thật ngọt để ăn cho đỡ nóng trong mùa hè sắp tới.

Gió đêm vẫn thổi, Nhị Cẩu nằm ở hiên nhà, một con mắt nhắm, một con mắt mở trừng trừng canh chừng bóng tối. Trong vườn rau, những cây cải bắp bỗng nhiên khẽ lay động, tỏa ra một lớp sương mờ bảo vệ lấy căn nhà nhỏ.

Bình yên của mười năm trước, bình yên của mười năm sau, có lẽ đối với Diệp Phi, đó mới chính là trường sinh chân chính nhất. Mặc kệ thế gian đại biến, mặc kệ thần tiên đánh nhau, hắn chỉ muốn làm một người nông dân bình thường, sống một đời cẩu thả và thong dong giữa một tiên giới đầy rẫy hiểm nguy này.

Chương này khép lại bằng tiếng ngáy đều đều của vị "Độ Kiếp Kỳ cao nhân" đang mơ về một vụ mùa bội thu. Và có lẽ, đây là nơi an toàn duy nhất trên toàn bộ Thương Lam Giới này, một nơi mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải e dè không dám bước chân vào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8