Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 193: ** Thanh Vân Tông trở lại là một tông môn nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:35:16 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 193: THANH VÂN TÔNG TRỞ LẠI LÀ MỘT TÔNG MÔN NHỎ

Mùa thu ở biên viễn Đông Hoang luôn mang theo chút se lạnh của những cơn gió khô cằn, nhưng ở sâu trong thung lũng của ngoại môn Thanh Vân Tông, khí xuân lại dường như vĩnh hằng. Mùi đất ẩm quyện với hương thanh tân của linh thực, tạo nên một bầu không khí khiến bất cứ tu sĩ nào bước vào cũng cảm thấy lỗ chân lông toàn thân giãn nở, tu vi dập dờn như muốn đột phá.

Diệp Phi đang lom khom dưới nắng sớm, hai ống quần xắn cao quá đầu gối, bàn chân trần lấm lem bùn đất. Hắn đang cẩn thận dùng một chiếc thìa gỗ nhỏ để tỉa bớt những lá vàng của khóm “Cải Bắp Kim Cương”.

“Chậc, vẫn là hơi lộ liễu.”

Hắn khẽ lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự lo âu không phù hợp với không gian yên bình này. Chỉ vài ngày trước, trận mưa linh khí do hắn vô tình “hắt nước” dập bụi đã khiến cả vạn tu sĩ đồng loạt đột phá tại cổng tông môn. Chuyện này đối với kẻ khác là thần tích, là công đức vô lượng, nhưng đối với kẻ mang hội chứng “sợ bị hại” giai đoạn cuối như Diệp Phi, đó là một thảm họa về bảo mật thông tin.

Ngay đêm hôm đó, hắn đã không ngủ mà thức trắng để bố trí lại toàn bộ hệ thống phòng ngự quanh vườn rau.

Hiện tại, nếu có một vị đại năng cấp Hóa Thần trở lên nhìn vào thung lũng này, họ sẽ chỉ thấy một vùng đất khô cằn, linh khí mỏng manh đến mức đáng thương. Một nông phu có tu vi Luyện Khí tầng 3 đang hì hục cuốc đất, bên cạnh là một con chó vàng gầy trơ xương đang ngoáy đuôi đuổi ruồi.

Sự che giấu này tiêu tốn của Diệp Phi mười tám bộ “Thiên Cơ Trận”, ba mươi sáu lớp “Mê Tung Chướng” và chín cái “Cửu U Quyển Trục” cực phẩm.

“Như vậy mới an tâm được chút đỉnh.” Diệp Phi phủi tay, hài lòng nhìn vào giao diện của Hệ Thống Thần Nông Bất Tử hiện ra trong đầu.

【 Loại thực vật: Cải Bắp Kim Cương (Bốn mùa). 】
【 Trạng thái: Sắp chín. 】
【 Tác dụng: Tăng cường độ dẻo dai của gân cốt, có xác suất 5% lĩnh ngộ ‘Bất Diệt Thần Thể’. 】
【 Điểm thuộc tính nhận được: +50 Điểm Thể Chất, +10 Năm Tuổi Thọ. 】

“Vẫn là trồng rau an toàn hơn.” Diệp Phi thở dài. “Ba ngày trước bói một quẻ, nói là có ‘Hồng quang sát tinh’ từ phương Nam tới, chắc chắn là do danh tiếng của Thanh Vân Tông quá nổi khiến người ta chú ý rồi.”

Vừa dứt lời, từ phía con đường mòn dẫn vào thung lũng, một bóng người thấp thoáng đi tới. Diệp Phi ngay lập tức điều chỉnh hơi thở, tu vi trong nháy mắt rớt từ trạng thái tiệm cận Tiên nhân xuống đúng chuẩn Luyện Khí tầng 3, khuôn mặt lộ ra vẻ khắc khổ, thật thà của một kẻ làm công tác tạp dịch lâu năm.

“Diệp lão đệ! Diệp đạo hữu! Có món gì ngon không, lão Lý ta sắp nhịn không nổi rồi!”

Tiếng gọi sang sảng của Lý Trưởng Lão vang lên. Lão già này, một thời là trưởng lão ngoại môn oai phong, nay lại xách theo một bầu rượu nát, bước chân tập tễnh như một lão nông về hưu. Chỉ có điều, dưới ánh mắt nhìn thấu bản chất của Diệp Phi, lão thấy được trong cơ thể Lý Trưởng Lão đang cuộn trào một nguồn năng lượng kinh hồn, kinh mạch được tẩy tủy sạch sành sanh bởi đống “canh rau thừa” mà Diệp Phi hay đổ cho lão.

“Lý lão, ngài lại tới nữa rồi.” Diệp Phi giả vờ lau mồ hôi. “Trong vườn chẳng có gì cả, chỉ còn mấy củ khoai tây nảy mầm, ăn vào đau bụng đấy.”

Lý Trưởng Lão cười hắc hắc, không hề khách sáo mà ngồi bệt xuống một tảng đá phẳng phiu (thực chất là một miếng Vạn Niên Huyền Thạch được Diệp Phi dùng để kê chân). Lão liếc nhìn con chó vàng đang nằm giả chết dưới gốc cây, đáy mắt thoáng qua một sự kính sợ vô bờ bến.

Lão vẫn còn nhớ, cách đây không lâu, khi một tên gian tế từ trung tâm Châu lục định lén lút vào thung lũng này để thăm dò, chính con chó vàng kia chỉ hắt hơi một cái thôi, mà tên sát thủ Nguyên Anh kỳ đó đã tan biến như bọt xà phòng, ngay cả sợi tóc cũng không còn lại. Từ đó, Lý Trưởng Lão càng kiên định một niềm tin: Diệp Phi chính là một vị đại năng thượng cổ chuyển thế, đang mượn việc trồng rau để diễn hóa đại đạo thái sơ!

Mỗi lời Diệp Phi nói, với lão, đều là đạo chỉ tối cao.

“Diệp tiểu hữu, ngươi nghe nói gì chưa? Tin tức về việc Thanh Vân Tông ta đột ngột sa sút danh tiếng đang lan truyền khắp Đông Hoang rồi.” Lý Trưởng Lão thần bí nói.

Diệp Phi đang nhổ cỏ, tai hơi vểnh lên: “Sa sút? Thế thì tốt quá, chẳng lẽ thiên hạ đã quên chúng ta rồi sao?”

Lý Trưởng Lão thở dài, gương mặt đầy sự “não bổ”: “Đúng vậy! Mọi người đều nói Thanh Vân Tông chỉ là một ánh chớp rồi tắt, các đại tông môn trung tâm cử người đến kiểm tra đều thấy linh khí nơi đây cạn kiệt, đệ tử thì lười nhác, tài nguyên nghèo nàn. Hiện giờ họ đã xóa tên chúng ta khỏi danh sách các thế lực cần chú ý. Thanh Vân Tông… giờ thực sự lại trở thành một tông môn hạng ba bé nhỏ, không ai thèm ngó ngàng.”

Nói xong, lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy thán phục. Lão thầm nghĩ: *Chiêu thức này của Diệp tiền bối thật quá cao thâm! Ngài ấy lại có thể thay đổi cả vận mệnh của một tông môn, khiến cả thiên hạ đều nhìn lầm, dùng sự suy yếu để che giấu thực lực đáng sợ. Đây chẳng phải là chân lý ‘Đại ẩn ẩn ư lâm’ sao?*

Diệp Phi nghe xong, trong lòng mừng rỡ khôn xiết. Hắn cầm cái cuốc gỉ lên, cười rạng rỡ: “Đúng! Tông môn nhỏ mới tốt, bình an mới là nhất. Những kẻ ngoài kia cứ việc tranh giành đi, chúng ta cứ trồng rau là được rồi.”

Nhưng sự yên bình của hắn chẳng kéo dài được lâu. Từ phía rặng trúc xào xạc, một bóng hồng lướt tới như gió tuyết.

Tô Thanh Tuyết mặc một bộ y phục giản dị, nhưng khí chất “Băng sơn nữ thần” vẫn không thể nào che giấu nổi. Nàng đáp xuống bên cạnh Diệp Phi, trên tay lại cầm theo một thanh bảo kiếm sáng lòa.

“Diệp Phi, ta đến rồi.” Giọng nói của nàng lạnh lùng nhưng lại mang theo chút nóng nảy của kẻ… đang đói.

Diệp Phi trố mắt nhìn thanh kiếm trong tay nàng: “Thanh Tuyết sư tỷ, hôm trước ta không phải đã nói sao? Muốn ăn canh cà rốt thì phải dùng hạt giống đến đổi, tỷ cầm kiếm ra đây làm gì? Ta không thu mua sắt vụn đâu.”

Khóe miệng Lý Trưởng Lão giật giật. Thanh Vân Kiếm – trấn tông bảo khí của phái, tượng trưng cho quyền lực tối thượng – vậy mà trong mắt Diệp Phi lại là “sắt vụn”.

Tô Thanh Tuyết không giận, nàng hừ một tiếng rồi thu kiếm vào vỏ: “Đừng có giả bộ. Chỗ của ngươi có linh khí dày đặc nhất, dù ngươi có dùng trận pháp che giấu thì cảm giác khi ăn rau của ngươi trồng là không bao giờ sai được. Đây, hạt giống ‘Linh Vũ Tiên Liên’ mà ngươi dặn ta tìm từ cực Bắc Hải, đổi một bát mì hành lá!”

Diệp Phi nhìn mấy hạt giống tỏa ra khí tức băng giá thần kỳ, mắt sáng rực lên. Thứ này nếu trồng xuống, chắc chắn Hệ Thống sẽ ban tặng không ít thuộc tính kháng băng vĩnh viễn.

“Được thôi, nhìn sư tỷ thành ý như vậy, mời vào trong ngồi đợi.” Diệp Phi nhanh tay cất hạt giống vào chiếc bình tưới nước (thực chất là một lò luyện bảo khổng lồ trá hình).

“Nhị Cẩu, đón khách!” Hắn đá khẽ vào mông con chó vàng.

Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng, miễn cưỡng đứng dậy, vẫy đuôi một cái theo kiểu máy móc rồi dẫn Tô Thanh Tuyết vào gian nhà tranh. Nó liếc mắt nhìn Lý Trưởng Lão như thể muốn nói: *Lão già, còn không mau rót trà cho hai vị tổ tông này đi?*

Lý Trưởng Lão vội vàng bật dậy, lật đật vào nhà nấu nước. Cảnh tượng này nếu bị người ngoài nhìn thấy, chắc chắn sẽ khiến cả Tiên giới rúng động: Một vị Kim Đan thiên kiêu và một Nguyên Anh lão tổ lại đang phục vụ một tên đệ tử ngoại môn trồng rau.

Diệp Phi đứng trong vườn, nhìn bóng dáng của họ khuất sau cửa, một nụ cười hiền lành lộ ra. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn lạnh lùng hẳn lên, liếc về phía một góc râm mát ngoài hàng rào trúc.

“Vẫn còn một vài con ruồi không biết sống chết.”

Cách thung lũng khoảng một dặm, hai bóng đen đang nép mình trong bóng tối của những gốc cổ thụ. Họ là “Huyết Sát Nhị Quỷ”, những sát thủ lừng danh từ phương Nam, tu vi đều đạt tới Kim Đan hậu kỳ, chuyên đi săn lùng những địa điểm có dấu hiệu bảo vật cổ đại.

“Đại ca, ta thấy kỳ lạ. Cứ theo la bàn linh khí thì chỗ này phải là một tiên cảnh đầy ắp bảo vật, nhưng sao nhìn vào chỉ thấy một đống phân xanh với một tên đệ tử phế vật?” Tên gầy hơn lên tiếng, giọng đầy nghi hoặc.

Tên to lớn hơn nheo mắt: “Ngươi chưa nghe lời đồn sao? Nơi đây có đại năng ẩn cư. Nhưng nhìn thế nào cũng thấy đây là một cái bẫy để lừa người. Có lẽ vị ‘đại năng’ đó đã bỏ đi rồi, hoặc vốn dĩ chỉ là một vở kịch do Thanh Vân Tông tự dàn dựng để giữ chân kẻ thù. Đi, lẻn vào xem, nếu thấy không có gì, giết tên đệ tử kia rồi rút.”

Hai bóng đen như khói lướt tới. Khi họ bước vào phạm vi hàng rào trúc của Diệp Phi, bỗng nhiên có một âm thanh “Vụt!” vang lên.

Một bù nhìn rơm bình thường đang đứng đuổi quạ ở rìa vườn bỗng nhiên xoay đầu 180 độ. Cặp mắt rơm của nó tóe lên hai luồng hào quang rực rỡ như hỏa nhãn kim tinh.

“Gì vậy?” Một trong hai tên sát thủ thảng thốt.

Hắn còn chưa kịp phản ứng, một cọng hành lá gần đó bỗng rung động, tự động tách ra khỏi mặt đất và phóng lên không trung. Cọng hành ấy tỏa ra một kiếm ý có thể xé toạc hư không, sắc bén hơn bất cứ thần binh nào trên thế giới.

*Phập!*

Chỉ là một cọng hành bình thường, nhưng nó lướt qua vai một tên sát thủ nhẹ nhàng như cắt một miếng đậu phụ. Toàn bộ hộ thân linh khí và pháp bảo của hắn tan nát như pha lê vụn.

“Kiếm… Kiếm ý viên mãn?! Trốn! Mau trốn!”

Cả hai kẻ đột nhập kinh hoàng tột độ, quay đầu bỏ chạy trối chết. Nhưng đúng lúc đó, tiếng sủa của Nhị Cẩu vọng ra từ trong nhà gỗ. Tiếng sủa đó không lớn, nhưng rơi vào tai hai tên sát thủ lại giống như tiếng nổ của vạn đạo lôi đình. Linh lực trong người họ ngay lập tức bị đóng băng, ngũ quan chảy máu, ngã gục ngay tại chỗ.

Bù nhìn rơm lạch bạch bước tới, kéo lê hai tên “khách không mời” quăng thẳng vào hố phân sau vườn để làm chất dinh dưỡng cho đợt hành tiếp theo. Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đầy mười nhịp thở, và quan trọng nhất là không có bất cứ chấn động linh khí nào thoát ra ngoài để làm phiền chủ nhân của thung lũng.

Bên trong gian nhà tranh, mùi mì hành thơm nức bốc lên. Diệp Phi bưng hai bát mì nóng hổi ra bàn, cười híp mắt: “Nào, nếm thử đi. Mì sợi nhà làm, hành tươi mới hái, tuyệt đối tinh khiết không độc hại.”

Tô Thanh Tuyết cầm đũa lên, nhìn những sợi mì óng ánh, lòng nàng bỗng dịu lại. Ở thế giới bên ngoài, nàng là nữ thần băng lạnh, gánh trên vai trọng trách tông môn, lúc nào cũng phải cảnh giác trước những mưu mô hiểm ác. Chỉ có ở cái thung lũng của tên đệ tử “nhát gan” này, nàng mới thấy mình thực sự là một con người.

Lý Trưởng Lão ăn một miếng mì, cảm nhận tu vi mình lại nhích thêm một phân nhỏ, lão sụt sịt: “Diệp tiểu hữu, bát mì này nếu đem ra ngoài, e là các tông chủ hạng nhất phải quỳ xuống mà cầu.”

Diệp Phi lắc đầu nguầy nguậy: “Lý lão đừng nói bừa. Mì bình thường thôi mà. Mà này, ta nhắc trước, sau khi ăn xong, mọi người tuyệt đối không được kể ra ngoài. Nếu có ai hỏi, cứ nói Thanh Vân Tông hiện giờ chỉ là một tông môn nhỏ nghèo nàn, tu sĩ ai cũng yếu ớt, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, nghe rõ chưa?”

Tô Thanh Tuyết liếc hắn một cái đầy ẩn ý, rồi chậm rãi gật đầu: “Ta hiểu ý ngươi. Chúng ta chỉ muốn sự yên tĩnh.”

Thực ra trong lòng nàng đang nghĩ: *Tông môn nghèo? Tu sĩ yếu? Để xem kẻ nào không biết sống chết dám đến gây sự, bát mì này sẽ biến thành lưỡi kiếm kết liễu đời chúng.*

Ngoài kia, ánh chiều tà phủ xuống Thanh Vân Tông. Ngôi tông môn này nhìn từ bên ngoài trông xác xơ và cũ kỹ, như một kẻ già nua sắp lâm chung. Nhưng không ai biết được, dưới lớp vỏ bọc nghèo nàn đó, là một nguồn năng lượng có thể làm lung lay cả thượng giới.

Mọi thứ trở về đúng với ý muốn của Diệp Phi. Hắn muốn Thanh Vân Tông trở lại thành một tông môn nhỏ. Một tông môn nhỏ sẽ không thu hút thiên kiêu, không có kẻ thù mạnh, không có gánh nặng chính trị.

Và quan trọng nhất, không có ai tranh giành phân bón với vườn rau của hắn.

“Thế này mới là cuộc sống chứ.” Diệp Phi dựa lưng vào vách tường, nhìn Nhị Cẩu đang tranh miếng cà rốt cuối cùng với Lý Trưởng Lão, mỉm cười mãn nguyện.

Dù ngoài kia có là đại kiếp huyết tế hay tận thế giáng lâm, chỉ cần hàng rào trúc của hắn còn đứng vững, thì nơi đây vẫn là nơi an toàn nhất thế gian. Một hầm trú ẩn vĩnh hằng trá hình trong dáng vẻ của một vườn rau nhỏ bé.

Một ngôi tông môn hạng ba bé nhỏ… nhưng là cấm địa đáng sợ nhất mà chưa một vị thần hay ma nào có thể thâm nhập thành công.

[Hết Chương 193]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8