Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 26: ** Tô Thanh Tuyết làm \”Nông dân thực tập\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:22:52 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 26: TÔ THANH TUYẾT LÀM "NÔNG DÂN THỰC TẬP"**

Ánh ban mai nhuộm hồng đỉnh núi Thanh Vân, xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ thung lũng ngoại môn. Giữa bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm, tiếng "ken két" của chiếc cần múc nước bằng tre già vang lên đều đặn.

Diệp Phi thở dài một tiếng, đặt hai thùng nước đầy ắp xuống đất. Đừng nhìn hai thùng nước này bình thường, thực chất chúng được làm từ gỗ Trầm Hương vạn năm, nặng cả ngàn cân. Mỗi bước chân của hắn đi trên nền đất bùn đều không để lại dấu vết, đây chính là "Ngự Thủy Bộ Pháp" mà hắn đã luyện đến mức đại viên mãn sau khi trồng xong ba mẫu ruộng rau muống linh cấp.

"Hệ thống, hôm nay tuổi thọ tăng bao nhiêu?"

Trong đầu hắn vang lên âm thanh máy móc khô khốc: 【 Ký chủ hôm nay gánh nước tưới rau, rèn luyện gân cốt, tăng thêm 3 ngày tuổi thọ. Hiện tại tổng tuổi thọ: 15.600 năm. 】

Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, gương mặt vốn thanh tú nhưng lại luôn cố tỏ ra khắc khổ lầm lì: "Có mười lăm ngàn năm thôi sao? Vẫn chưa an toàn. Ngộ nhỡ ngày mai có vị Tiên Đế nào đó đi ngang qua rồi hắt hơi một cái, năng lượng dư thừa chắc cũng đủ thổi bay mười ngàn năm của mình. Phải cày cuốc chăm chỉ hơn thôi."

Nhị Cẩu nằm dưới gốc cây héo, đôi tai cụp xuống giả vờ ngủ, nhưng thực chất cái mũi nó đang hếch lên ngửi ngửi mùi hương từ củ cải vừa chín dưới đất. Nó lén nhìn chủ nhân, trong lòng khinh bỉ: *Cẩu thì cứ nói là cẩu, còn bày đặt sợ Tiên Đế hắt hơi. Cả cái thế giới này làm gì có Tiên Đế nào rảnh rỗi thế.*

Đang lúc Diệp Phi định vác cuốc ra đồng, một luồng hàn khí nhàn nhạt từ phía xa tiến lại gần. Diệp Phi rùng mình, quẻ bói trong đầu lập tức xoay chuyển: "Tây Bắc có khí lạnh, không phải sát khí, nhưng là… rắc rối!"

Hắn vừa định quay lưng chạy vào hầm trú ẩn "Phương án 32" thì một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc vang lên:

"Diệp đạo hữu, xin dừng bước."

Diệp Phi cứng người, từ từ quay đầu lại. Trước mắt hắn là Tô Thanh Tuyết – Thiên kiêu của Thanh Vân Tông, "Băng sơn nữ thần" mà hàng ngàn đệ tử thầm thương trộm nhớ. Hôm nay nàng không mặc y phục chiến đấu của tông môn, mà diện một bộ váy lụa trắng giản dị, mái tóc đen tuyền buông xõa ngang vai, khí chất thoát tục khiến vạn vật trong vườn rau dường như cũng rạng rỡ hơn.

Nhưng trong mắt Diệp Phi, đây không phải mỹ nhân. Đây là một quả bom nổ chậm!

"Tô sư tỷ… sao người lại tới đây?" Diệp Phi nở một nụ cười khổ, giữ khoảng cách đúng mười thước. "Tiểu đệ đang chuẩn bị bón phân chuồng cho rau, mùi vị hơi nồng, sợ làm bẩn tiên khí của sư tỷ."

Tô Thanh Tuyết nhìn chằm chằm vào thung lũng xanh mướt, ánh mắt nàng hiện lên sự kinh ngạc không thể che giấu. Cách đây mấy ngày, nàng trúng phải độc của Ma tộc, suýt thì phế đi tu vi. Thế nhưng chỉ sau khi ăn một bát canh rau của Diệp Phi, không những độc tố tiêu tán mà nút thắt Kim Đan của nàng cũng bắt đầu lung lay, có dấu hiệu đột phá.

Nàng không tin đây là sự trùng hợp.

"Diệp đạo hữu, ta đến đây là muốn xin người… cho ta ở lại giúp một tay." Tô Thanh Tuyết khẽ cắn môi, hạ giọng nói.

Diệp Phi suýt thì làm rơi chiếc cuốc: "Cái gì? Sư tỷ, người là thiên tài tương lai của tông chủ, còn tôi là một tên tạp dịch hạng bét. Người ở lại đây tưới rau thì cả tông môn sẽ kéo đến san phẳng vườn rau của tôi vì ghen tị mất! Không được, tuyệt đối không được!"

Tô Thanh Tuyết dường như đã đoán trước được sự từ chối của hắn. Nàng không nói gì, từ trong túi trữ vật lấy ra một chiếc hộp ngọc cổ xưa. Khi nắp hộp mở ra, một luồng linh khí hỗn độn thoát ra, khiến đám cải bắp gần đó đều đồng loạt vươn lá hướng về phía này.

"Đây là hạt giống 'Càn Khôn Thiên Tuế Diệp', di vật từ một tòa bí cảnh thượng cổ. Ta nghe nói nó cực kỳ khó trồng, dù là trưởng lão Linh Thảo viên cũng phải bó tay. Diệp đạo hữu… người có muốn thử không?"

Ánh mắt Diệp Phi vốn đang đầy vẻ đề phòng, lập tức dán chặt vào hạt giống kia.

【 Đinh! Phát hiện hạt giống Thần cấp 'Càn Khôn Thiên Tuế Diệp'. Nếu trồng thành công, phần thưởng: 500 năm tuổi thọ, 100 điểm Căn cơ, mở khóa thuộc tính 'Vạn Vật Sinh'. 】

Tiếng chuông của hệ thống như mật ngọt rót vào tai Diệp Phi. Hắn đấu tranh tư tưởng dữ dội. Một bên là sự an toàn, "cẩu" đến cùng; một bên là hạt giống hiếm có thể giúp hắn thăng tiến thần tốc mà không cần ra ngoài phiêu lưu.

"Chỉ là giúp một tay thôi sao?" Diệp Phi nuốt nước bọt.

"Chỉ là tưới nước, bón phân. Ta cam đoan sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì về nơi này, cũng không cho ai khác đến phiền nhiễu." Tô Thanh Tuyết kiên định nói.

Diệp Phi trầm ngâm một lát, rồi ra vẻ miễn cưỡng thở dài: "Thôi được, nhưng chúng ta phải có thỏa thuận. Sư tỷ phải che giấu tu vi, mặc đồ nông dân, không được dùng pháp thuật để trồng rau, vì rau ở đây chúng… ghét nhất là linh lực thô bạo."

Thực tế là Diệp Phi sợ nàng dùng pháp thuật làm chấn động trận pháp ngụy trang của hắn.

Tô Thanh Tuyết mừng rỡ gật đầu: "Được, theo ý người."

Mười phút sau.

Một cảnh tượng mà nếu đệ tử Thanh Vân Tông nhìn thấy chắc chắn sẽ phát điên: Nàng tiên trong lòng họ, Tô Thanh Tuyết, đang mặc một bộ áo vải thô màu xám của đệ tử tạp dịch, chân đi giày cỏ, tay cầm một chiếc gáo dừa nhỏ, đang loay hoay bên cạnh vũng nước.

"Đừng tưới như thế!" Diệp Phi đứng trên bờ ruộng, tay chống nạnh, dáng vẻ như một lão nông thực thụ. "Tưới rau phải dùng tâm. Mỗi giọt nước phải rơi vào kẽ lá một cách tự nhiên nhất. Ngươi dùng lực quá mạnh, củ cải nó sẽ cảm thấy bị đe dọa, vỏ nó sẽ cứng lại, ăn không ngon!"

Tô Thanh Tuyết hơi lúng túng. Nàng vốn là thiên chi kiều tử, từ nhỏ chỉ biết cầm kiếm chém người, giờ bảo nàng dùng "tâm" tưới rau, thực sự là thử thách lớn. Nàng hít sâu một hơi, cố gắng điều hòa hơi thở, thả lỏng cơ thể.

Vừa lúc đó, Diệp Phi đưa cho nàng một chiếc cuốc gỉ: "Sư tỷ, xới đất bên kia đi. Nhớ kỹ, lưỡi cuốc không được chạm vào rễ, cách gốc ba tấc là tốt nhất."

Tô Thanh Tuyết nhận lấy chiếc cuốc. Ngay khi chạm vào cán gỗ đen xì, đồng tử nàng co rụt lại.

"Nặng quá!"

Nàng suýt thì không cầm nổi. Chiếc cuốc này dường như nặng tới vạn quân, linh lực trong cơ thể nàng vừa chạm vào nó đã bị hút cạn, buộc nàng phải dùng sức mạnh thể chất thuần túy.

*Đây không phải chiếc cuốc bình thường! Đây là trọng khí thái cổ!* Tô Thanh Tuyết kinh hãi trong lòng. Nàng nhìn sang Diệp Phi, thấy hắn đang cầm một chiếc tương tự, vung lên nhẹ nhàng như đang cầm một chiếc lá tre.

"Diệp đạo hữu này… tu vi rốt cuộc là bao nhiêu? Luyện Khí tầng 3? Có đánh chết ta cũng không tin!"

Nàng cắn răng, dồn hết sức lực bình sinh vào cánh tay để bổ nhát cuốc đầu tiên.

"Rầm!"

Một nhát cuốc xuống đất, đất đá không hề bay tứ tung như nàng tưởng tượng. Ngược lại, mặt đất phát ra một tiếng kêu "u u", một luồng khí tức đại địa màu vàng nâu cuộn trào lên, thấm vào lỗ chân lông của nàng.

"Cái này…" Tô Thanh Tuyết sững sờ. Chỉ một nhát cuốc, nàng cảm thấy gân cốt mình như được tẩy lễ. Những tạp chất tích tụ do uống quá nhiều đan dược đột phá bấy lâu nay đang bị ép ra ngoài theo mồ hôi.

Diệp Phi nhìn thấy nàng đứng ngẩn ra, bèn nhắc nhở: "Sư tỷ, tập trung vào. Đừng nhìn đất bằng mắt, hãy nhìn bằng tai. Khi đất mềm, tiếng cuốc sẽ thanh thoát. Khi đất cứng, tiếng cuốc sẽ trầm đục. Trồng rau cũng là một cách đối thoại với trời đất."

Lý Trưởng lão ở bên hàng rào nấp từ bao giờ, nghe đến đây thì run bần bật, lấy sổ tay ra hí hoáy chép: *"Bí kíp: Dùng cuốc đối thoại trời đất. Không dùng linh lực, dùng lực thể phách cảm ứng đại địa. Diệp tiền bối đang dạy đạo chân chính! Tô nha đầu này vận may thật lớn!"*

Cả buổi sáng, Tô Thanh Tuyết hì hục trên cánh đồng. Từ một tiên nữ không dính bụi trần, giờ đây mặt nàng dính đầy bùn đất, áo đẫm mồ hôi. Nhưng kỳ lạ thay, đôi mắt nàng ngày càng sáng, khí chất lạnh lùng biến mất, thay vào đó là một sự điềm tĩnh và trầm lắng lạ thường.

"Nghỉ tay đi, ăn trưa thôi." Diệp Phi hô lớn.

Hắn bưng ra một chiếc bàn gỗ nhỏ đặt dưới gốc cây cổ thụ. Trên bàn chỉ có một đĩa rau cải luộc xanh ngắt, một bát súp ngô vàng óng và vài củ khoai tây nướng thơm lừng. Đơn giản đến mức cực đoan.

Tô Thanh Tuyết ngồi xuống, đón lấy bát canh ngô. Khi nàng đưa một thìa canh lên miệng, cả thế giới như bùng nổ trong vị giác. Luồng linh khí tinh khiết đến mức không một sợi tạp chất nào chảy dọc theo cổ họng, hóa thành những dòng suối ấm áp lan tỏa khắp kinh mạch.

"Vù… vù…"

Tiếng gió rít nhẹ vang lên xung quanh Tô Thanh Tuyết. Diệp Phi hốt hoảng: "Này! Đã nói là không được đột phá ở đây mà! Cái rắc rối này… Nhị Cẩu, mau dùng 'tất' của ngươi che lại!"

Nhị Cẩu lười biếng há miệng, hít một cái. Toàn bộ linh lực dư thừa tỏa ra từ người Tô Thanh Tuyết lập tức bị hút sạch vào bụng nó, không để rò rỉ ra ngoài thung lũng một chút nào.

Tô Thanh Tuyết bừng tỉnh, nhận ra mình vừa chạm đến ngưỡng cửa Kim Đan trung kỳ. Nàng nhìn bát canh, rồi nhìn Diệp Phi đang cau mày vì sợ rắc rối, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Ở đây, một bát canh rau còn quý giá hơn cả những viên đan dược tứ phẩm mà tông môn cấp phát.

"Diệp đạo hữu… cảm ơn người."

"Cảm ơn cái gì? Ăn xong thì rửa bát đi." Diệp Phi thản nhiên đáp. "Muốn làm nông dân của tôi không dễ đâu. Chiều nay chúng ta phải đối phó với thỏ rừng. Lũ thỏ này tinh ranh lắm, chúng có thể né được cả kiếm ý của Nguyên Anh đại năng đấy."

Tô Thanh Tuyết nhìn sang Nhị Cẩu đang nằm gãi tai, lại nhìn vườn rau tràn đầy sức sống, khẽ mỉm cười. Một nụ cười chân thành nhất trong suốt mấy chục năm tu luyện của nàng.

"Được, rửa bát cứ để ta."

Bóng chiều tà đổ dài trên vườn rau. Giữa một thế giới tu tiên tàn khốc, tranh giành từng tấc linh thạch, có một "đại năng" nhát gan và một "thiên kiêu" đang cùng nhau rửa bát bên bờ suối. Một khởi đầu mới cho "đội ngũ trồng rau" đã bắt đầu như thế, báo hiệu cho những kẻ thù sắp tới một tương lai không thể thảm hại hơn khi dám đặt chân vào thung lũng này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8