Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 29: ** Rau của ta không phải để luyện đan

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:25:11 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 29: RAU CỦA TA KHÔNG PHẢI ĐỂ LUYỆN ĐAN**

Trong thung lũng xanh mướt của ngoại môn Thanh Vân Tông, bầu không khí vốn dĩ bình lặng bỗng chốc đông đặc lại như mặt hồ bị đóng băng giữa mùa đông khắc nghiệt. Tiếng thét xé lòng của Lâm Hải – trưởng lão chấp pháp khét tiếng là nghiêm khắc và hống hách – vẫn còn âm vang, dội vào vách đá khiến đám đệ tử đi theo gã rùng mình kinh hãi.

Lâm Hải quỳ gục dưới đất, tay ôm lấy cổ chân đang chảy máu đầm đìa. Gã không thể tin được vào mắt mình. Đường đường là một cao thủ Trúc Cơ kỳ tầng thứ năm, chân nguyên hộ thể của gã cứng như nham thạch, vậy mà vừa rồi chỉ là một phiến lá xanh biếc, mỏng manh như tơ lụa quẹt qua, lại dễ dàng cắt đứt lớp phòng ngự ấy như dao nóng cắt mỡ.

Gã trừng mắt nhìn vật "hung khí" dưới chân. Đó là một khóm hành lá. Đúng vậy, một khóm hành lá xanh mướt, đầu lá vẫn còn vương những hạt sương sớm long lanh. Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy mỗi phiến lá hành ấy đều toát ra một luồng kiếm ý sắc lẹm, ẩn hiện như rồng cuộn hổ ngồi.

"Kiếm… Kiếm khí thiên nhiên?" Lâm Hải lắp bắp, khuôn mặt tái dại.

Phía đối diện, Diệp Phi đang cầm một chiếc khăn tay trắng muốt, vốn định vẫy lên để ra hiệu "đầu hàng cho nó lành", nay lại cứng đờ giữa không trung. Đầu óc hắn hoạt động với tốc độ ánh sáng, điên cuồng tìm cách giải thích cho tình huống quỷ dị này.

*Hỏng rồi! Đại hỏa rồi!* Diệp Phi thầm rủa trong lòng. *Cái đám hành lá này, tối qua mình lỡ tay tưới hơi nhiều nước Cam Lộ, không ngờ tụi nó lại mọc ra kiếm khí nhanh như vậy. Lâm Hải này cũng thiệt tình, đường lớn không đi, cứ thích dẫm vào mép vườn làm gì cơ chứ?*

Diệp Phi nhanh chóng nặn ra một khuôn mặt còn hoảng sợ hơn cả Lâm Hải. Hắn quăng chiếc khăn trắng đi, chân nam đá chân chiêu chạy tới, giọng run rẩy:

"Lâm… Lâm trưởng lão! Ngài có sao không? Khổ quá, tôi đã bảo rồi, thung lũng này địa thế hiểm trở, cỏ dại mọc lung tung, có loại cỏ mang tên Kiếm Sát Cỏ, nhìn rất giống hành lá nhưng thực chất là tàn dư kiếm khí từ vạn năm trước tụ lại. Ngài không sao chứ? Để tôi đỡ ngài!"

Vừa nói, Diệp Phi vừa đưa tay định đỡ, nhưng đôi mắt hắn lại liếc sang Nhị Cẩu đang nằm dưới gốc cây cổ thụ. Con chó vàng gầy gò ấy lúc này đang lim dim mắt, cái đuôi ngoe nguẩy một cách vô cùng đắc chí, rõ ràng là đang xem kịch hay.

Lâm Hải thấy Diệp Phi tiến lại gần, trong lòng dấy lên một nỗi sợ vô hình. Lão nhìn thấy cái cuốc gỉ trên vai Diệp Phi, tuy rỉ sét loang lổ nhưng không hiểu sao lại tỏa ra một áp lực khiến gã khó thở.

"Ngươi… ngươi đứng lại đó! Đừng lại gần ta!" Lâm Hải gầm lên, bàn tay run rẩy rút ra một viên đan dược màu xanh thẫm, vội vàng nuốt xuống để cầm máu.

Đám đệ tử đi cùng thấy vậy cũng định xông lên, nhưng nhìn thấy vết thương trên chân trưởng lão, lại nhìn vào thung lũng tĩnh lặng đến đáng sợ kia, tất cả đều chùn bước. Trong mắt bọn họ, Diệp Phi vốn là một tên đệ tử tạp dịch phế vật, tu vi lẹt đẹt Luyện Khí tầng 3 suốt mười năm. Nhưng hiện tại, thung lũng của hắn giống như một cái miệng thú khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng bất cứ ai bước vào.

"Diệp Phi, ngươi…" Lâm Hải nén đau, cố gắng lấy lại uy nghiêm. "Số linh dược này, rõ ràng chứa đựng linh lực cực kỳ tinh khiết. Ngươi lại dùng chúng để… để trồng thành rau củ? Ngươi có biết đây là hành vi phí phạm thiên vật không? Nếu đưa số linh thực này cho Đan Đường, ít nhất cũng luyện ra được mấy lò Kim Đan thượng phẩm!"

Diệp Phi gãi gãi đầu, vẻ mặt vô tội: "Lâm trưởng lão, ngài nói gì vậy? Đan dược là thứ thuốc đắng ngắt, lại có chứa đan độc. Tôi vốn tư chất kém cỏi, ăn đan dược vào thì chẳng khác nào tự sát. Trồng mấy thứ rau này, vừa để ăn qua ngày, vừa để tinh thần thoải mái. Luyện đan gì chứ, tôi có biết lò luyện là cái gì đâu?"

Lâm Hải nghẹn họng. Gã nhìn quanh, thấy cà chua đỏ mọng như máu rồng, bắp cải cuộn chặt chứa đựng năng lượng thổ hệ dày đặc, lại nhìn khóm hành vừa chém gã một nhát. Một ý nghĩ tham lam lóe lên, nhưng ngay lập tức bị nỗi sợ đè bẹp. Gã nhận ra, chỉ cần Diệp Phi đứng đó, gã không tài nào chiếm được vườn rau này bằng vũ lực.

"Hừ! Ngươi hãy đợi đấy! Ta sẽ bẩm báo chuyện này lên Tông chủ!" Lâm Hải nghiến răng, được hai đệ tử dìu đi, lết cái chân đau rút khỏi thung lũng.

Khi bóng dáng đám người khuất hẳn sau màn sương mù núi, vẻ mặt sợ hãi của Diệp Phi lập tức biến mất, thay vào đó là một tiếng thở dài thườn thượt.

"Mệt tim quá… Nhị Cẩu, ngươi thấy chưa? Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn. Ta đã nói là phải thu liễm, phải giấu mình mà!"

Nhị Cẩu hừ lạnh một tiếng, từ từ đứng dậy, dùng mõm hếch về phía căn nhà gỗ nhỏ phía sau vườn. Nó đang nhắc nhở chủ nhân rằng trong nhà vẫn còn một "phiền phức" lớn hơn cả Lâm Hải.

Tô Thanh Tuyết, thiên kiêu chi nữ của Thanh Vân Tông, Băng sơn nữ thần trong mắt vạn người, lúc này đang lờ mờ tỉnh dậy trên chiếc giường tre đơn sơ.

Hương thơm thanh khiết của đất trời hòa quyện với mùi thức ăn chín tới lan tỏa khắp gian phòng nhỏ. Cô cảm thấy vết thương ở ngực vốn do yêu thú cấp cao gây ra, khiến kinh mạch tê liệt, giờ đây lại có một dòng ấm lưu kỳ lạ chảy qua, chữa lành mọi tổn thương.

Diệp Phi bước vào, trên tay bưng một bát canh rau nóng hổi. Khói trắng bốc lên nghi ngút, mang theo một thứ mùi hương mà Tô Thanh Tuyết chưa từng được ngửi qua ở bất cứ nơi nào, kể cả những yến tiệc sang trọng nhất của tông môn.

"Đạo hữu tỉnh rồi? Ăn chút canh đi, rau nhà tự trồng, sạch sẽ lắm." Diệp Phi cười hì hì, cố ý giấu đi khí tức, hiện rõ bộ dạng của một đệ tử ngoại môn tầm thường.

Tô Thanh Tuyết đón lấy bát canh, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào những lá rau xanh mướt nổi trên làn nước trong vắt. Cô thận trọng múc một thìa nhỏ đưa lên miệng.

Trong khoảnh khắc chất lỏng ấy chạm vào đầu lưỡi, đồng tử Tô Thanh Tuyết co rút lại.

Không phải là linh lực bùng nổ một cách thô bạo như đan dược, mà là một sự dịu dàng nhu hòa như mưa xuân thấm vào đất cằn. Linh khí tinh khiết đến mức không có lấy một hạt bụi tạp chất, trực tiếp chuyển hóa thành tu vi, lấp đầy đan điền của cô. Vết sẹo khó lành nhất trên kinh mạch của cô vậy mà chỉ nhờ một ngụm canh này liền tan biến hoàn toàn.

"Đây là… linh thực loại nào?" Tô Thanh Tuyết bàng hoàng hỏi. "Hương vị này… linh lực này… chẳng lẽ đây là vạn năm Linh Sâm nấu thành?"

Diệp Phi suýt thì sặc nước bọt: "Đạo hữu nói quá lời rồi. Đó chỉ là bắp cải tôi trồng ở khoảnh vườn thứ ba phía đông thôi. Tưới chút nước giếng, bón chút tro bếp, có gì đâu mà linh sâm vạn năm?"

Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy nghi hoặc. Cô không phải kẻ ngốc. Một đệ tử ngoại môn bình thường làm sao có thể sở hữu thứ tài nguyên thiên nhiên đáng sợ thế này? Mỗi một lá rau ở đây, nếu đem ra ngoài, e là các vị Thái Thượng Trưởng lão của lục đại môn phái sẽ đánh nhau sứt đầu mẻ trán để giành lấy một miếng.

"Vì sao ngươi không luyện chúng thành đan?" Cô hỏi, giọng điệu đã dịu xuống, mang theo một chút tò mò sâu sắc. "Với dược tính này, nếu có một vị Luyện Đan Sư cấp tông sư ra tay, thậm chí có thể luyện ra Cửu Chuyển Trường Sinh Đan."

Diệp Phi ngồi xuống chiếc ghế đẩu gỗ, nhàn nhạt nói: "Đạo hữu xem, tu hành là để làm gì? Không phải là để sống thọ, sống vui sao? Đan dược tuy mạnh, nhưng là vật bị gò ép bởi hỏa diễm, là tinh hoa bị cô đặc một cách cưỡng cầu. Ăn đan dược, chẳng khác nào nhét một khối sắt nóng vào người, bắt ép cơ thể phải tiêu hóa. Rau củ của ta khác, chúng thuận theo tự nhiên, lớn lên nhờ khí trời, chín nhờ nắng hạ. Nấu thành canh, ăn vào là thấy cái phong vị của núi rừng, cái thanh thản của mây trời. Rau của ta, sinh ra là để ăn ngon, không phải để làm cái viên thuốc đắng ngắt ấy."

Tô Thanh Tuyết lặng đi. Những lời này nghe qua thì có vẻ ngây ngô, nhưng trong tai một kẻ đang bế tắc ở đỉnh cao Kim Đan như cô, nó chẳng khác nào một lời ngộ đạo chân lý.

"Thuận theo tự nhiên… Thuận theo tự nhiên…" Cô lẩm bẩm, ánh mắt dần trở nên trong suốt.

Cùng lúc đó, bên ngoài vườn, một lão già lụ khụ, áo quần xộc xệch, mũi đỏ au vì men rượu đang lò dò đi tới. Đó là Lý Trưởng Lão, lão hàng xóm "não bổ" duy nhất mà Diệp Phi không nỡ đuổi đi vì lão hay mang cho hắn mấy loại hạt giống lạ.

Lý Trưởng Lão vừa bước vào cửa đã thấy Lâm Hải và đám đệ tử đang tháo chạy trối chết ở phía xa. Lão nhìn lại vườn rau, thấy Diệp Phi đang ngồi trò chuyện cùng một đại mỹ nhân, lại thấy Nhị Cẩu đang nằm nghênh ngang.

Lão nheo mắt, vuốt chòm râu thưa thớt, gật đầu tâm đắc: "Ta hiểu rồi! Diệp tiểu hữu quả nhiên là đại năng chuyển thế. Lão già Lâm Hải kia chắc hẳn đã vô tình chạm vào kiếm trận \'Vạn Hành Quy Tông\' của tiểu hữu rồi. Haiz, tội nghiệp, đã bảo là tiểu hữu đang trải nghiệm hồng trần, trồng rau chính là trồng tâm, sao bọn người này cứ không hiểu cơ chứ?"

Lý Trưởng Lão đi vào trong sân, không khách sáo ngồi xuống bên cạnh Diệp Phi, tự rót cho mình một chén nước từ chiếc bình tưới của Diệp Phi (hắn vừa dùng bình tưới đổ vào bình trà).

"Khà! Nước của tiểu hữu vẫn là ngon nhất. Diệp lão đệ, hôm nay có món gì mới không? Lão già này thèm cái vị cà rốt hầm của ngươi quá!"

Diệp Phi cười khổ: "Lý lão, ngài lại sang đúng lúc thế. Tôi vừa nấu xong nồi canh bắp cải, ngài dùng tạm nhé."

"Tốt, tốt lắm!" Lý Trưởng Lão nhìn sang Tô Thanh Tuyết, ánh mắt tinh tường nhận ra thân phận của cô, nhưng lão chỉ cười hà hà: "Tô丫 đầu, ngươi có phúc khí lắm mới được nếm canh của tiểu hữu đấy. Đừng có nghĩ đến mấy viên thuốc đắng của Đan Đường nữa, đống đó chỉ dành cho bọn phàm phu tục tử thôi."

Tô Thanh Tuyết kinh ngạc: "Lý trưởng lão, ngài cũng biết sao?"

Lý Trưởng Lão cười bí hiểm: "Biết, sao không biết? Tiểu hữu đây chính là lấy ruộng làm lò, lấy đất làm khuôn, lấy thiên địa linh khí làm lửa. Mỗi cây cải bắp ở đây, thực chất chính là một viên đan dược thượng phẩm chưa được đóng gói. Đây mới là cảnh giới cao nhất của Đan Đạo: Vạn Vật Thành Đan!"

Diệp Phi đang húp canh, nghe thấy câu "Vạn Vật Thành Đan" suýt nữa thì phun sạch ra ngoài.

*Cái gì mà Vạn Vật Thành Đan? Lão già này lại bắt đầu rồi! Ta chỉ là thấy rau nó tươi thì nấu canh thôi mà! Sao qua miệng lão, ta lại thành ông tổ nghề luyện đan thế này?*

Diệp Phi vội vàng xua tay: "Không có, không có! Lý lão đừng nói bừa. Tôi chỉ là đệ tử ngoại môn trồng rau thôi. Đạo hữu Tô đây đừng nghe lão ấy nói bậy."

Nhưng Tô Thanh Tuyết nhìn bát canh rau cải mờ ảo linh sương, rồi lại nhìn vẻ mặt bình thản như không có gì xảy ra của Diệp Phi, trong lòng càng thêm khẳng định lời của Lý Trưởng Lão. Một vị cao nhân ẩn dật, không màng danh lợi, dùng thiên hạ làm vườn, dùng cỏ cây làm đạo. Đây chẳng phải là hình tượng về những vị Chân Tiên thời thượng cổ sao?

Càng nghĩ, cô càng thấy Diệp Phi bí ẩn vô cùng. Chiếc cuốc gỉ kia chắc chắn là Thần Khí bị phong ấn, con chó vàng kia hẳn là linh thú thủ hộ vườn tiên, còn cái bình tưới nước… có lẽ chứa đựng Nhược Thủy từ trên thiên giới rơi xuống.

Bầu không khí trong thung lũng lại trở về vẻ yên bình, nhưng trong thâm tâm của ba con người, những làn sóng khác nhau đang trỗi dậy.

Diệp Phi thì lo sốt vó: *Không ổn, danh tiếng của vườn rau này càng ngày càng lớn. Lão Lâm Hải chắc chắn sẽ không bỏ qua. Mình phải chuẩn bị phương án dự phòng. Có lẽ nên trồng thêm một ít Ớt Cay Bùng Nổ quanh lối vào, đứa nào bước tới là cho nó sặc tận mây xanh.*

Tô Thanh Tuyết thì kiên định: *Từ hôm nay, ta sẽ xin ở lại thung lũng này. Không phải để luyện kiếm, mà là để học cách… trồng rau. Đạo của ta, có lẽ nằm ở bát canh này.*

Lý Trưởng Lão thì mơ màng: *Hôm nay lại được hưởng ké linh khí của đại năng. Cảm giác sắp đột phá Nguyên Anh đến nơi rồi. Tiểu hữu ơi tiểu hữu, ngươi cứ giả vờ đi, lão già này sẽ phối hợp diễn kịch với ngươi đến cùng!*

Chỉ có Nhị Cẩu là bình thản nhất. Nó liếc nhìn đống lá hành bị dẫm nát ngoài cổng, lẩm bẩm trong miệng (dưới dạng ngôn ngữ linh thú): "Đúng là một lũ ngốc. Đan dược là cái thá gì? Ăn rau của chủ nhân, ngay cả một con chó như ta còn có thể nuốt cả bầu trời, huống chi là mấy tên tu sĩ thấp kém này."

Bóng chiều tà ngả dần xuống thung lũng, nhuộm vàng cả vườn rau bạt ngàn. Diệp Phi nhìn những cây rau mơn mởn, lòng chợt thấy nhẹ nhàng. Mặc kệ thế giới ngoài kia tranh giành quyền lực, mặc kệ đại kiếp sắp đến hay Tiên đế hạ phàm, với hắn, chỉ cần hôm nay thu hoạch được một lứa bắp cải ngọt lịm, đó đã là viên mãn lớn nhất rồi.

"Ăn đi, nguội hết rồi." Diệp Phi cười, múc thêm cho Tô Thanh Tuyết một muỗng canh nữa.

Và thế là, trong khi giới tu tiên Thương Lam Giới đang điên cuồng tìm kiếm linh dược để đối phó với sự suy giảm linh khí của thiên địa, thì tại một thung lũng hẻo lánh của Thanh Vân Tông, có một vị "cao nhân" đang hì hục giải thích rằng hành lá của hắn thực chất chỉ để cho vào bát canh cho nó thơm.

Nhưng cuộc đời mà, ngươi càng nói thật, người ta lại càng không tin. Sự hiểu lầm vĩ đại nhất trong lịch sử tu tiên, cứ thế mà bắt đầu từ một bát canh bắp cải.


**Hết chương 29.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8