Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 33: ** Lời từ chối phũ phàng
**CHƯƠNG 33: LỜI TỪ CHỐI PHŨ PHÀNG**
Ánh ban mai nhuốm màu vàng mật rót xuống thung lũng nhỏ nằm ở rìa ngoài cùng của Thanh Vân Tông. Nơi này linh khí loãng đến mức đáng thương, đá sỏi lởm chởm, vốn dĩ là nơi ngay cả đệ tử tạp dịch cũng chẳng muốn đặt chân đến. Thế nhưng, giữa sự hoang vu ấy, lại hiện hữu một mảnh vườn rau xanh mướt đến lạ lùng, tách biệt hẳn với sự khô khốc của ngoại giới.
Diệp Phi mặc một bộ quần áo vải thô đã sờn rách ở gấu, hai ống quần xắn cao, đôi chân trần đạp trên nền đất ẩm mềm mại. Hắn đang cầm một chiếc bình tưới nước bằng gỉ sắt, bước chân khoan thai, nhịp nhàng như đang thực hiện một nghi thức thần thánh nào đó.
Mỗi khi vòi nước nghiêng xuống, một làn sương mù mỏng manh, trong vắt như sương sớm Thiên Sơn rải đều lên những tán lá bắp cải tròn trịa. Nếu có một đại năng Hóa Thần kỳ ở đây, hẳn sẽ phải lồi mắt ra vì kinh hãi: Thứ nước "vô danh" kia chính là Cam Lộ Tinh Khiết cực kỳ quý hiếm, vốn chỉ sinh ra ở đỉnh núi cao nhất vạn năm mới có một giọt, vậy mà đang được thanh niên này dùng để… tưới rau bắp cải.
"Ngoan nào, uống nhiều một chút. Hôm nay nắng hơi gắt, các ngươi mà héo thì ta lấy gì mà nấu canh." Diệp Phi lầm bầm, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương dành cho những luống rau hơn là dành cho tiên lộ trường sinh.
Dưới gốc cây liễu già ở góc vườn, Nhị Cẩu đang nằm phủ phục, hai chân trước gác lên nhau, đôi mắt lim dim hưởng thụ. Trông nó chẳng khác gì một con chó cỏ gầy gò, lông lá lổm chổm, nhưng mỗi nhịp thở của nó lại vô tình tạo ra một vòng xoáy linh khí nhỏ xíu, cuốn sạch bụi bặm trong bán kính mười trượng. Nó hé mắt nhìn chủ nhân, khịt mũi một cái như thể đang cười nhạo sự "diễn sâu" của hắn, rồi lại tiếp tục giấc nồng.
Đột nhiên, từ phía lối mòn dẫn vào thung lũng, một đạo kiếm quang xanh thẳm như ngọc bích từ trên trời giáng xuống. Kiếm khí sắc lẹm lướt qua không trung, mang theo một luồng khí tức lạnh lẽo khiến những bụi cỏ dại ven đường lập tức bị phủ một lớp sương giá.
Diệp Phi hơi nhíu mày, tay cầm bình tưới khựng lại một nhịp. Trong lòng hắn lập tức nảy ra hàng loạt suy nghĩ: *“Người tới có tu vi Kim Đan kỳ trở lên. Tốc độ phi kiếm đạt 300 dặm/giờ. Kiếm ý thuộc hệ băng. Căn cứ theo khí tức, 99% là Tô Thanh Tuyết. Bói quẻ buổi sáng nói là ‘Tiểu Cát’, nhưng thấy mỹ nhân đến nhà thường là tiền đề của rắc rối lớn. Phải cẩn thận, phải hết sức cẩn thận!”*
Kiếm quang tản đi, để lộ một nữ tử tuyệt mỹ trong bộ y phục trắng muốt như tuyết. Tô Thanh Tuyết đứng đó, thanh trường kiếm đeo sau lưng vẫn còn rung động khe khẽ, phát ra những tiếng ngâm nga trầm thấp. Nàng nhìn quanh mảnh vườn, ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc khi thấy những cây cải bắp ở đây dường như còn xanh tươi hơn cả linh thảo trong nội môn, nhưng sau đó lập tức thu lại vẻ nghiêm nghị vốn có.
"Diệp đạo hữu, biệt lai vô dạng." Tô Thanh Tuyết khẽ gật đầu, giọng nói thanh lãnh như tiếng ngọc rơi vào mâm bạc.
Diệp Phi lập tức trưng ra bộ mặt hiền lành, ngơ ngác của một tu sĩ Luyện Khí tầng 3: "A, Tô sư tỷ! Cơn gió nào thổi người tới nơi hẻo lánh này vậy? Người xem, đất cát bẩn thỉu, đừng để lấm bẩn đôi hài thêu của người."
Vừa nói, hắn vừa kín đáo dùng chân đá một hòn đá nhỏ sang bên cạnh, thực chất là để che đi một trận pháp thu thập linh khí ngầm dưới đất.
Tô Thanh Tuyết không để ý đến tiểu tiết đó. Nàng đi thẳng vào vấn đề, tay lật nhẹ, một chiếc lệnh bài màu kim sáng lóa hiện ra trong lòng bàn tay. Trên lệnh bài khắc hai chữ "Thanh Vân" cổ kính, tỏa ra uy áp khiến người thường phải nín thở.
"Chúc mừng Diệp đạo hữu. Tông chủ và Hội đồng Trưởng lão đã họp bàn suốt ba ngày đêm qua. Vì những đóng góp thầm lặng của ngươi cho tông môn trong việc chăm sóc dược viên, cộng với 'duyên phận' kỳ lạ mà ngươi sở hữu, tông môn quyết định đặc cách phong ngươi làm Đệ tử Hạch tâm, trực tiếp tiến nhập nội môn, thụ hưởng linh mạch thượng phẩm. Đây là Thanh Vân Kim Lệnh, vật chứng cho thân phận mới của ngươi."
Diệp Phi nhìn chằm chằm vào chiếc lệnh bài vàng chói lọi kia, trong lòng không có nửa điểm vui mừng, trái lại như thấy một quả bom hẹn giờ sắp nổ.
*Hạch tâm? Nội môn? Linh mạch thượng phẩm?*
Đùa gì thế! Vào nội môn đồng nghĩa với việc mỗi tháng phải đi báo danh một lần, mỗi quý phải tham gia thi đấu tông môn, còn phải chịu sự quản lý của mấy lão già mũi thính hơn chó. Chưa kể, nếu trở thành Đệ tử Hạch tâm, danh tiếng của hắn sẽ bay xa, thế nào cũng có kẻ tìm đến thách đấu để lấy danh tiếng, hoặc bị cử đi tham gia mấy cái mật cảnh tử địa. Đó chính là con đường ngắn nhất dẫn đến cái chết!
Trồng rau không tốt sao? Sống đến vạn tuổi không sướng sao? Tại sao phải đi tu tiên cho khổ sở?
Diệp Phi hít một hơi thật sâu, mặt lộ vẻ vô cùng thống khổ và tiếc nuối: "Tô sư tỷ, thật sự cảm tạ ơn dày của Tông chủ và các vị trưởng lão. Nhưng… đệ tử không thể nhận lệnh bài này được."
Tô Thanh Tuyết khựng lại, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu: "Ngươi nói gì? Ngươi biết đây là cơ hội bao nhiêu người cầu mà không được không? Tiến vào nội môn, ngươi sẽ có pháp bảo, có đan dược, có sư phụ chỉ điểm. Tu vi Luyện Khí tầng 3 của ngươi… có lẽ sẽ sớm được đột phá."
Diệp Phi lắc đầu liên tục, chỉ tay vào luống bắp cải đang tắm mình trong nắng: "Sư tỷ nhìn xem, những cây cải này sắp đến kỳ thu hoạch rồi. Chúng vốn tính mộc, rất nhạy cảm với khí hậu. Nếu đệ tử rời đi, không có ai mỗi sáng tưới nước, mỗi tối trừ sâu, mỗi đêm trò chuyện tâm tình với chúng, chúng sẽ uất ức mà chết mất."
Nói đoạn, hắn làm ra vẻ thành khẩn đến rơi nước mắt: "Đời này Diệp Phi tôi không có chí hướng cao xa. Đỉnh cao tiên đạo quá lạnh lẽo, không ấm áp bằng bát canh bắp cải nóng hổi. Ta bận tưới nước cho cải bắp rồi, thật sự không có thời gian để tu tiên hay vào nội môn gì đó đâu. Sư tỷ hãy mang lệnh bài này về cho ai cần hơn đi."
Tô Thanh Tuyết sững sờ. Nàng đã chuẩn bị tâm thế nhìn thấy sự hân hoan, cuồng nhiệt, thậm chí là quỳ lạy cảm ơn của Diệp Phi. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới trường hợp có một kẻ lại từ chối cơ hội đổi đời chỉ vì mấy cây rau bắp cải rẻ tiền.
"Diệp đạo hữu, ngươi có biết mình đang nói gì không? Rau bắp cải quan trọng hơn tu vi trường sinh sao?"
"Trường sinh để làm gì khi không được làm điều mình thích hả sư tỷ?" Diệp Phi lại tiếp tục triết lý "Cẩu" đạo: "Tiên nhân sống ngàn năm rồi cũng chỉ là cát bụi. Cải bắp của tôi chỉ sống vài tháng, nhưng nó đem lại niềm vui cho cái bụng. Cái gì thật thì ta chọn, cái gì ảo ảnh thì ta buông thôi."
Lúc này, Lý trưởng lão – lão hàng xóm hay sang "ăn chực" – cũng từ đâu lù lù xuất hiện từ phía sau hàng rào, tay cầm bầu rượu, tai vểnh lên nghe ngóng. Nghe đến câu này của Diệp Phi, lão bỗng nhiên khựng người lại, bầu rượu suýt nữa rơi khỏi tay.
Trong đầu Lý trưởng lão, một luồng sấm sét nổ vang.
*"Cái gì thật thì chọn, cái gì ảo ảnh thì buông? Trời đất ơi! Đây chính là đạo lý 'Phản phác quy chân' trong truyền thuyết! Diệp tiểu hữu đang ám chỉ rằng những hư danh nội môn, những tu vi ngoài thân đều là phù du, chỉ có bản tâm nguyên sơ nhất mới là chân lý tối thượng sao?"*
Lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy sùng bái. *“Vị đại năng này lại đang dùng hình ảnh tưới rau để răn dạy thế nhân! Hắn từ chối Kim Lệnh, không phải vì hắn lười, mà vì nội môn Thanh Vân Tông quá nhỏ hẹp, không chứa nổi đại đạo của hắn! Đúng rồi, chắc chắn là vậy!”*
Lý trưởng lão run rẩy bước tới, chắp tay cúi đầu thật thấp trước sự ngơ ngác của cả Diệp Phi và Tô Thanh Tuyết: "Diệp đạo hữu… lão hủ thụ giáo rồi! Một câu 'Không có thời gian tu tiên' của người đã đánh thức lão hủ khỏi cơn mê ngàn năm. Tu chính là không tu, không tu chính là tu. Đỉnh cao của đạo chính là sự bình thường đơn giản nhất! Thanh Tuyết, đừng ép buộc Diệp đạo hữu nữa, vị trí Đệ tử Hạch tâm đối với người, chẳng khác gì gông xiềng đối với rồng thiêng!"
Tô Thanh Tuyết nghe Lý trưởng lão nói vậy, lại nhìn vào phong thái điềm tĩnh (thực chất là đang cố nén đau lòng vì tiếc mấy lá rau bị giẫm) của Diệp Phi, nàng cũng bắt đầu thấy lung lay. Nàng nhìn vào những cây bắp cải kia, đột nhiên cảm thấy chúng tỏa ra một loại linh vận mà ngay cả Linh Dược vạn năm cũng không có được.
*Phải chăng mình đã quá coi trọng thực lực mà quên đi tâm tính?*
Tô Thanh Tuyết hít một hơi sâu, gập người hành lễ theo kiểu hậu bối: "Đa tạ Diệp đạo hữu đã khai sáng. Là Tuyết nhi nông cạn, không hiểu được chí hướng của tiền bối."
Diệp Phi: "…" *Tiền bối cái gì? Ta là tiền bối lúc nào? Đừng có tự suy diễn nữa mà!*
"Ta thật sự chỉ là muốn tưới rau thôi…" Diệp Phi yếu ớt biện minh.
"Vâng, chúng ta hiểu. Người cứ tiếp tục tưới đi ạ, chúng ta không dám làm phiền thanh tu của người nữa." Lý trưởng lão cười hì hì, rồi kéo Tô Thanh Tuyết lùi lại mấy bước, như sợ hơi thở của mình làm ô nhiễm không khí trong vườn rau.
Nhị Cẩu ở gốc liễu khẽ nấc một cái rõ to, như thể vừa nuốt phải thứ gì đó mắc nghẹn. Nó thương hại nhìn cái đám người đang "tự bổ não" kia. Nó biết rõ nhất, chủ nhân của nó từ chối đơn giản là vì… hắn sợ chết, và vì cái vườn rau này thực chất được bón bằng "phân" là xác của mấy con quái vật cấp Đế mà hắn vô tình tiện tay dọn dẹp khi đi dạo đại dương bên ngoài. Rời đi chỗ này thì đào đâu ra mảnh đất "bổ dưỡng" như thế?
"Nhưng mà Diệp đạo hữu," Tô Thanh Tuyết chợt dừng lại trước khi rời đi, "Lâm Hải trưởng lão bên Chấp Pháp Đường dạo này đang theo dõi khu vực ngoại môn rất gắt gao. Ngươi từ chối Kim Lệnh, e rằng lão ta sẽ lấy cớ ngươi coi thường tông môn để gây khó dễ. Lão này lòng dạ hẹp hòi, người phải cẩn thận."
Diệp Phi nghe đến tên Lâm Hải, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo, nhưng rất nhanh lại biến mất sau nụ cười ngây ngô: "Sư tỷ yên tâm, ta chỉ là một lão nông trồng rau, Lâm trưởng lão bận trăm công nghìn việc, sao để mắt đến tiểu nhân được."
*“Cẩn thận? Ta vốn đã chuẩn bị 36 loại độc bột giấu trong bình tưới, 72 đạo kiếm trận ngụy trang dưới hầm phân, và một con chó có thể táp đứt đầu Hóa Thần rồi. Lâm Hải nếu dám tới, ta sẽ cho lão biết tại sao hoa lại có màu hồng và tại sao cải bắp của ta lại cần nhiều phân bón đến thế.”* – Diệp Phi thầm nghĩ trong đầu.
Tô Thanh Tuyết nhìn vẻ mặt "thành thật" của hắn, thở dài một tiếng rồi cùng Lý trưởng lão đạp kiếm rời đi.
Thung lũng trở lại yên tĩnh.
Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, bực bội lẩm bẩm: "Tu tiên cái gì chứ, mệt chết đi được. Tốn bao nhiêu nước bọt mới đuổi được đi. Nhị Cẩu, tối nay ăn bắp cải xào, ta thấy cây đằng kia đủ già rồi."
Nhị Cẩu nghe thấy từ "bắp cải xào", hai tai dựng đứng lên, vẫy đuôi rối rít. Đừng coi thường bắp cải của Diệp Phi, một miếng bắp cải đó chứa đựng tinh túy của đất trời, ăn vào một miếng có thể tẩy tủy phạt cốt, so với Linh Đan nhị phẩm còn tốt hơn gấp bội.
Hắn tiến đến chỗ cây bắp cải to nhất, vỗ vỗ vào tán lá cứng như thép: "Đừng sợ, có ta ở đây, không ai bắt ngươi đi đâu hết. Tu tiên? Hừ, có ăn được đâu mà ham."
Thế nhưng, Diệp Phi không ngờ rằng, sau lời từ chối phũ phàng đó, cái danh "Cao nhân ẩn dật cuồng trồng rau" của hắn đã chính thức khắc sâu vào tâm trí Tô Thanh Tuyết và Lý trưởng lão. Một tin đồn mới sắp sửa nổ ra tại Thanh Vân Tông, còn lớn hơn cả lần trước.
Tại một góc khuất gần đó, dưới gốc một tảng đá xám, một luồng hắc khí nhỏ xíu đang từ từ thu lại. Đó là một đạo ảnh tử của Lâm Hải trưởng lão dùng để giám sát.
Tất cả những gì xảy ra vừa rồi đã được ghi lại không sót một chi tiết nào.
Nội tâm của Lâm Hải tại Chấp Pháp Đường lúc này: *“Tưới nước cho cải bắp mà không có thời gian tu tiên? Ha ha! Diệp Phi, ngươi thật sự coi tất cả mọi người là quân cờ sao? Ngươi càng tỏ ra không quan tâm, ta lại càng tin chắc cái vườn rau đó giấu một bí mật chấn động thế gian. Chờ đó, đợi lúc ngươi sơ hở, ta sẽ nhổ tận gốc cái đám cải bắp của ngươi để xem bên dưới có gì!”*
Trận chiến giữa một kẻ mưu mô (tự tưởng tượng) và một kẻ Cẩu đạo đến xương tủy, xem chừng chỉ mới bắt đầu.
Trong khi đó, Diệp Phi đã thong thả gánh nước ra sau nhà, vừa đi vừa hát một giai điệu kỳ lạ từ kiếp trước: *"Ta trồng rau ở dưới chân núi, cuộc sống vui tươi không lo phiền…"*
Tiếng hát ngêu ngao vang vọng giữa thung lũng vắng, phối hợp với tiếng gió xào xạc của linh thụ và tiếng "Gâu gâu" hưởng ứng của Nhị Cẩu, tạo nên một khung cảnh kỳ dị nhưng bình yên đến lạ lùng giữa một Tiên giới đầy rẫy chém giết.
Phía dưới gốc cây bắp cải mà hắn vừa tưới, một con thỏ rừng vô tình lạc vào định cắn một miếng lá. Vừa chạm răng vào, một luồng phản chấn cực mạnh phát ra, con thỏ chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị hất văng xa mấy trăm trượng, rơi trúng một bẫy dính mà Diệp Phi đặt sẵn để… làm thịt thỏ nướng.
"A, tối nay có cả thịt thỏ nữa rồi. Nhị Cẩu, đúng là ngày lành mà!"
Diệp Phi mỉm cười hài lòng, hoàn toàn không hề biết rằng mình vừa "vô tình" xử lý một con yêu thú nhị cấp tương đương tu sĩ Luyện Khí tầng 7. Với hắn, đó chỉ là một con thỏ hư đốn dám đụng vào rau của mình.
Đúng như tôn chỉ của hắn: Ai động vào rau của ta, kẻ đó chính là kẻ thù thiên cổ. Ai muốn ta đi tu tiên, kẻ đó muốn ta tuyệt tự tuyệt tôn!