Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 48: ** Bụi bẩn quá, phải tưới nước thôi

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:40:48 | Lượt xem: 2

Sáng sớm, mây mù bao phủ thung lũng phía sau Thanh Vân Tông.

Diệp Phi khoác một chiếc áo vải thô, chân xỏ đôi giày cỏ đã sờn rách, tay cầm theo một cái gàu gỗ nhỏ dạo bước trong vườn rau. Ánh mặt trời bắt đầu le lói, chiếu rọi xuống những luống "Ớt Hỏa Diệm" đỏ rực như được đúc bằng san hô quý hiếm. Những cây cải bắp ở góc vườn lúc này lại đang rung rinh, lớp sương sớm đọng trên lá chúng không phải là nước bình thường, mà là linh dịch cô đặc, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ khiến tâm hồn người ta thanh thản.

"Nhị Cẩu, đừng có liếm mấy cái mầm đó, tao mới bón phân xong đấy!"

Diệp Phi quát khẽ một tiếng. Một con chó vàng gầy trơ xương đang định đưa cái lưỡi dài ra liếm một gốc linh thảo nghìn năm liền rụt cổ lại, đôi mắt nó tỏ vẻ khinh thường rõ rệt, quay ngoắt mông bỏ đi, tìm một chỗ bóng râm dưới gốc cây cổ thụ nằm bò ra.

Thực chất, con "chó gầy" này đang âm thầm vận chuyển công pháp Thôn Phệ, hấp thụ tàn dư của đạo vận từ vườn rau. Nhưng trong mắt Diệp Phi, nó vẫn chỉ là con chó lười biếng mà hắn nhặt được dưới chân núi 10 năm trước.

"Haiz, sống ở cái giới tu tiên này khổ thật đấy." Diệp Phi lẩm bẩm, tay cuốc đất, tay lau mồ hôi. "Hôm qua vừa bói một quẻ, quẻ nói hôm nay có hung sát hướng về phía Đông Bắc. Phía Đông Bắc chẳng phải là cổng tông môn sao? Lạy trời lạy phật, mong bọn họ đánh nhau thì đánh, đừng có bay qua đây làm hỏng mấy củ cà rốt của tôi."

Diệp Phi lúc nào cũng vậy. Tu vi thực tế của hắn đã sớm vượt qua ranh giới của nhân gian, nhưng mỗi ngày hắn vẫn kiên trì đóng vai một tên đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng 3. Hắn sợ, thật sự rất sợ. Sợ rằng chỉ cần lộ ra một chút khí tức, những lão quái vật nghìn năm sẽ tìm đến xin công pháp, hoặc tệ hơn là bắt hắn đi luyện đan.

Hắn thích trồng rau. Cứ trồng thêm một loại rau mới, hệ thống lại thông báo tuổi thọ tăng thêm vài trăm năm, điểm thuộc tính cộng vào "Phòng ngự" và "Ẩn giấu" đến mức chính hắn cũng chẳng biết mình trâu bò đến nhường nào.

Đúng lúc này, từ phía xa truyền đến những tiếng nổ vang dội.

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Không trung rung chuyển. Những tia chớp tím xanh xé toác tầng mây. Khí tức cuồng bạo từ phía cổng chính Thanh Vân Tông tràn đến như sóng thần.

Diệp Phi dừng tay cuốc, cau mày nhìn lên bầu trời: "Lại nữa rồi. Đã bảo là phải biết tiết chế, sao cứ thích động chân động tay thế không biết?"

Lúc này, tại cổng Thanh Vân Tông, một khung cảnh thảm khốc đang diễn ra.

Hàng trăm phi thuyền chiến đấu phủ kín bầu trời, trên mỗi cánh buồm đều thêu biểu tượng của "Lăng Thiên Kiếm Phái" và "Thánh Địa Dao Quang". Đây đều là những thế lực cấp bậc đại môn phái ở Trung Châu, tùy tiện phái ra một trưởng lão cũng đủ để san phẳng cả vùng Đông Hoang.

"Vân Trung Tử, giao nạp bảo vật và 'vị tiền bối ẩn cư' kia ra đây, bằng không hôm nay Thanh Vân Tông sẽ trở thành bình địa!"

Một lão giả mặc đạo bào dát vàng đứng trên hư không, tay cầm trường kiếm tỏa ra kiếm khí lạnh lẽo thấu xương. Đó là Thái Thượng Trưởng Lão của Lăng Thiên Kiếm Phái, một cường giả Hóa Thần cảnh thực thụ.

Tông chủ Thanh Vân Tông – Vân Trung Tử, lúc này máu thấm đẫm vai, sắc mặt nhợt nhạt đang cố sức duy trì đại trận hộ tông cùng các vị trưởng lão khác.

"Thiên Huyền lão tổ, ngài quá lời rồi! Thanh Vân Tông chúng ta làm gì có bảo vật hay tiền bối nào? Đó chỉ là lời đồn thổi vô căn cứ của đám thương nhân linh dược mà thôi!" Vân Trung Tử nghiến răng nói, trong lòng thầm kêu khổ.

Lão biết "tiền bối" kia chính là Diệp Phi ở vườn rau phía sau núi, nhưng tiền bối đã dặn không được lộ danh tính, lão có chết cũng không dám nói. Nhìn nhìn mấy củ cải bắp bay đầy trời hôm nọ đã vỗ chết trưởng lão Hỏa Vân Các, Vân Trung Tử biết rằng người đó tuyệt đối không thích bị làm phiền.

"Hừ, còn chối! Hương thơm tiên khí phát ra từ núi sau của các ngươi, dù có cách vạn dặm lão phu cũng ngửi thấy. Toàn quân tấn công!"

Thiên Huyền lão tổ phất tay. Một đạo kiếm quang khổng lồ dài tới nghìn trượng chém xuống.

*Oanh!*

Đại trận hộ tông nứt toác. Bụi bẩn, gạch đá, và sát khí nổ tung thành một đám mây đen đặc kịt, theo hướng gió cuồn cuộn bay thẳng về phía thung lũng vườn rau.

Tại vườn rau của Diệp Phi.

Hắn đang đứng giữa luống rau muống, tay chống cuốc, nheo nheo mắt nhìn đám "mây đen" đang kéo tới.

"Trời ơi! Đám người này đánh nhau không biết giữ vệ sinh gì cả!" Diệp Phi giậm chân kêu lên. "Nhìn xem, nhìn xem cái đống bụi bặm đó kìa. Cát đá bay mù mịt, lại còn lẫn cả mùi lưu huỳnh và sát khí hôi thối. Bám vào đám hành lá mà tôi mới rửa xong là hỏng hết, hỏng hết rồi!"

Nhị Cẩu cũng ngẩng đầu lên, hắt hơi một cái "hắt xì" cực lớn. Một luồng sóng âm vô hình tỏa ra, nhưng Diệp Phi tưởng nó chỉ bị cảm lạnh.

"Cẩu tử, mày thấy chưa? Bụi bay cả vào mũi mày rồi kìa. Thật là không chịu nổi mà."

Diệp Phi quay người chạy vào trong gian nhà tranh. Hắn không định đi đánh nhau, hắn chỉ muốn "dọn dẹp" một chút.

Lúc sau, hắn xách ra một cái bình tưới nước màu đen cũ kỹ. Chiếc bình này nếu rơi vào tay những kẻ am hiểu thần khí Thái Cổ, chắc chắn sẽ khiến giới tu tiên điên cuồng, bởi đây chính là "Cửu Thiên Cam Lộ Hồ" có khả năng chứa cả một biển linh dịch và gột rửa vạn vật.

Nhưng với Diệp Phi, nó là món đồ mua được trong cửa hàng hệ thống với giá "99 điểm nông nghiệp", dùng để tưới nước hàng ngày cho bắp cải.

"Nước này là Cam Lộ ta dành dụm từ sương đêm, quý giá lắm đấy. Nhưng thôi, để bảo vệ mấy cây cải thảo sắp thu hoạch, đành phải lãng phí một chút vậy."

Diệp Phi trèo lên một mỏm đá cao ở cạnh hàng rào, nhìn xuống đám bụi bặm đang cuồn cuộn bò lên sườn núi.

Hắn giơ bình tưới lên cao, tư thế rất tùy ý, như thể một người nông dân đang chuẩn bị tưới nước cho mấy cây hoa mười giờ trước hiên nhà.

"Bụi bẩn quá… phải tưới nước thôi!"

Hắn lật ngược chiếc bình, hắt mạnh một cái từ đỉnh núi ra ngoài hướng về phía cổng tông môn.

*Rào!*

Hành động này trông cực kỳ tầm thường, nhưng ngay khoảnh khắc nước từ trong bình thoát ra, không gian dường như ngưng đọng lại.

Dòng nước ban đầu chỉ là những tia nhỏ li ti, nhưng khi vừa rời khỏi tầm mắt của Diệp Phi, chúng bỗng chốc nở rộ giữa hư không, hóa thành một trận mưa rào thần thánh bao trùm cả bầu trời Thanh Vân Tông.

Mỗi giọt nước không còn là nước bình thường, mà là một khối "Tiên Khí" thuần túy nhất, chứa đựng quy luật của sự sinh sôi và thanh lọc.

Dưới cổng núi, Thiên Huyền lão tổ đang định giáng xuống đòn quyết định thì bỗng nhiên sững người.

Lão cảm thấy một áp lực thiên địa từ trên cao đổ ập xuống. Nhưng áp lực này không mang theo sát khí, mà lại ấm áp như hơi thở của mẹ, thanh khiết như ngọc thạch.

*Xào xào xào…*

Trận mưa rào đổ xuống. Đám bụi bẩn do chiến tranh tạo ra, những đám mây đen sát khí, thậm chí là cả những vết rạn nứt trong không gian do kiếm khí để lại… tất cả đều biến mất chỉ trong một nhịp thở.

Một đám tu sĩ của các tông môn trung tâm đang la hét xông lên, bỗng nhiên khựng lại. Nước mưa rơi lên đầu bọn họ, xuyên qua lớp hộ thể linh khí, thấm sâu vào da thịt, chảy vào trong kinh mạch.

"Cái… cái gì thế này?!" Một vị Kim Đan tu sĩ trợn tròn mắt. "Tu vi của ta… rào cản Kim Đan mười năm không nhúc nhích, sao bỗng dưng lại nứt ra?"

"Trời ơi! Ta đột phá rồi! Ta từ Luyện Khí tầng 9 đột phá lên Trúc Cơ rồi!"

"Linh khí… Linh khí đậm đặc đến mức hóa lỏng! Đây là Tiên dịch! Là Tiên dịch thượng giới!"

Khắp chiến trường, cảnh tượng vốn dĩ là đao quang kiếm ảnh bỗng biến thành một buổi "đại hội đột phá". Những kẻ địch vừa nãy còn đòi giết người đoạt bảo, lúc này đều buông kiếm, ngồi xếp bằng ngay trên phi thuyền, vội vã vận công hấp thụ món quà từ trời ban này.

Thái Thượng Trưởng Lão Thiên Huyền lão tổ của Lăng Thiên Kiếm Phái là người chịu ảnh hưởng nặng nhất. Lão bị một "tia nước" bắn trúng trán. Ngay lập tức, tâm ma trong lòng lão bị quét sạch, gương mặt già nua trở nên hồng hào, thăng cấp thẳng từ Hóa Thần tầng 3 lên tầng 6 chỉ trong vài giây.

Lão đứng lặng người trên không trung, run rẩy nhìn về phía sau ngọn núi – nơi khởi nguồn của trận mưa.

"Thần thông… 'Vạn Vật Tế Thế'? Chỉ là một cú hắt nước tùy ý lại có thể xua tan sát nghiệt, ban tặng linh căn cho người phàm, tăng tiến tu vi cho vạn người… Vị tiền bối này, thực lực đã đến cảnh giới nào rồi?"

Lão quỳ sụp xuống giữa hư không, hướng về phía thung lũng của Diệp Phi mà dập đầu lia lịa.

"Vãn bối Thiên Huyền, có mắt không tròng mạo phạm tiên uy! Tạ ơn tiền bối đại từ đại bi, dùng nước thần tỉnh ngộ chúng ta! Chúng ta xin rút lui ngay lập tức, không dám bén mảng tới nửa bước!"

Cả vạn tu sĩ khác thấy lão tổ quỳ xuống, cũng đồng loạt quỳ lạy. Tiếng tung hô "Tạ ơn đại năng cứu độ" vang động cả tầng mây, át cả tiếng gió mùa hạ.

Phía sau sườn núi, Lý Trưởng Lão – người "láng giềng" vẫn luôn âm thầm theo dõi Diệp Phi – lúc này đang trốn sau một bụi rậm, hai mắt trợn ngược, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng.

Lão vừa tận mắt nhìn thấy tất cả.

Lão thấy Diệp Phi càu nhàu về chuyện bụi bẩn, thấy hắn xách bình nước ra hắt một cái nhẹ nhàng.

Trong trí não siêu cấp "não bổ" của Lý Trưởng Lão, hành động hắt nước đó không phải là tưới rau, mà là một loại bí pháp tuyệt thế mang tên "Sơ Rảy Trần Ai, Định Đoạt Luân Hồi".

"Trần tiểu hữu… à không, Diệp tiên nhân!" Lý Trưởng Lão lẩm bẩm, nước mắt ràn rụa vì xúc động. "Người quả nhiên là lo cho an nguy của chúng sinh. Người dùng trận mưa này để hóa giải chiến tranh mà không cần sát sinh, đây mới là chân chính là đại từ đại bi Tiên đạo. Mỗi giọt nước người hắt ra đều là một mảng quy luật pháp tắc, vậy mà người lại nói là… nước giếng pha đường? Người khiêm tốn đến mức khiến tiểu lão nhi này hổ thẹn muốn chết!"

Trong khi cả thiên hạ đang chấn động, "vị đại năng" trong truyền thuyết đang làm gì?

Diệp Phi thu hồi chiếc bình tưới, gõ gõ vào thành bình để rũ hết những giọt nước cuối cùng. Hắn nhìn ra phía xa, thấy bầu trời đã trong xanh trở lại, mây đen biến mất, không còn một hạt bụi nào bay tới vườn rau nữa.

"May quá, sạch rồi." Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm. "Cái bình nước này dùng tốt thật, hắt một cái là bụi bay đi sạch sẽ. Nhưng mà hình như nãy hắt hơi mạnh tay, nước bắn cả sang phía cổng tông môn rồi. Chắc là Vân Trung Tử tông chủ cũng không giận mình đâu, cùng lắm thì đền cho lão một rổ cà chua vậy."

Hắn bước xuống khỏi tảng đá, vỗ vỗ vào đầu Nhị Cẩu.

"Đi thôi cẩu tử, bụi hết rồi. Tao với mày đi thu hoạch cải bắp, tối nay xào mỡ lợn ăn cơm."

Nhị Cẩu nhìn cái dáng vẻ ngây ngô "thật sự nghĩ mình chỉ là nông dân" của chủ nhân, nó thở dài một tiếng bằng mũi. Nó liếc nhìn về phía cổng núi, thấy hàng vạn người đang quỳ lạy như tế sao, rồi lại nhìn đống "Tiên Cam Lộ" đọng trên lá bắp cải mà Diệp Phi coi như rác.

*Haiz, ông chủ lại bắt đầu giả vờ rồi.* Nhị Cẩu nghĩ thầm. *Nhưng mà cái cú hắt nước lúc nãy của lão, đúng là hơi… ngầu thật.*

Ngày hôm đó, một trang mới trong lịch sử tu tiên giới Đông Hoang được viết ra.

Người ta không gọi đó là một cuộc tấn công, mà gọi là "Buổi lễ Thanh Tẩy Cam Lộ". Thanh Vân Tông từ một môn phái hạng ba, bỗng chốc trở thành cấm địa linh thiêng nhất, nơi mà ngay cả các tông chủ đại phái cũng chỉ dám đứng ở chân núi vọng bái.

Còn Diệp Phi, sau khi ăn no một bữa cải bắp xào, hắn leo lên giường, bói thêm một quẻ nữa.

"Quẻ tượng: Bình an vô sự, ngủ ngon giấc lành."

Hắn mỉm cười hài lòng, kéo chăn qua đầu.

"Trồng rau thực sự là cách tu hành an toàn nhất trên đời này."

Tiếng ngáy của "vị đại năng gạt cả thiên hạ" đều đều vang lên trong gian nhà tranh nhỏ bé, mặc cho ngoài kia, thế giới vì một cái "hắt nước" của hắn mà đảo lộn hoàn toàn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8