Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 64: ** Mê cung ngô lại phát huy tác dụng

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:55:12 | Lượt xem: 2

Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Thanh Vân còn chưa tan hẳn, Diệp Phi đã dậy từ lúc canh năm. Hắn cầm theo chiếc bình tưới nước rỉ sét, chậm rãi đi dọc theo những luống rau xanh mướt. Sau lưng hắn, Nhị Cẩu lững thững đi theo, thỉnh thoảng lại dừng lại, nhấc một chân sau lên đánh dấu lãnh thổ vào gốc một cây bắp cải to bằng cái thúng.

Diệp Phi bỗng dừng bước, ánh mắt lười biếng chợt lóe lên một tia sáng rất nhạt, rồi lập tức thu hồi. Hắn lấy từ trong túi áo ra một miếng mai rùa đen kịt, thảy nhẹ ba lần lên lòng bàn tay.

“Cạch. Cạch. Cạch.”

“Quẻ tượng Đại Hung!”

Diệp Phi hít một hơi lạnh, da đầu tê dại: “Rõ ràng ta đã đóng cửa cài then, mười ngày không ra khỏi thung lũng, tại sao lại có đại hung? Chẳng lẽ là vì hôm qua ta lỡ tay bón phân hơi nhiều cho khóm hành lá, khiến linh khí tiết lộ ra ngoài ba phần?”

Hắn lập tức thu lại dáng vẻ thong dong, bước chân thoăn thoắt đi tới góc phía Đông của trang trại. Nơi đó là một vườn ngô cao quá đầu người, lá xanh rì, bắp to tròn trĩnh. Nhìn qua thì đây chỉ là một vườn ngô trúng mùa của lão nông dân bình thường, nhưng chỉ có Diệp Phi biết, đây là “Bát Quái Kim Ngô Mê Trận” mà hắn đã dành ra ba năm để trồng tỉa.

“Nhị Cẩu, trông cửa cho kỹ. Có kẻ đang mò tới.” Diệp Phi dặn dò, sau đó lẩn vào trong sương mù, khí tức hoàn toàn biến mất, không khác gì một hạt bụi ven đường.

Nhị Cẩu lườm chủ nhân một cái đầy khinh bỉ. Nó thừa biết cái gọi là “Quẻ tượng Đại Hung” của Diệp Phi thường chỉ có nghĩa là có một con kiến định bò vào sân. Tuy nhiên, nhìn thấy chủ nhân đã tiến vào trạng thái “Cẩu đạo cao nhất”, nó cũng đành tìm một chỗ râm mát, nằm bò ra giả chết, cái đuôi thi thoảng vẩy một cái đuổi ruồi.

Lúc này, ở rìa ngoài của vườn ngô, một bóng đen đang lén lút tiếp cận.

Hắn là Triệu Thiết, một sứ giả đặc biệt của Lâm Hải trưởng lão. Triệu Thiết vốn là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ trung giai, sở hữu tốc độ cực nhanh, chuyên phụ trách ám sát và thám thính. Lần này, Lâm Hải bị chiếc cuốc gỉ của Diệp Phi đánh cho mất trí nhớ một thời gian, vừa tỉnh lại liền sinh lòng sợ hãi xen lẫn tham lam cực độ, lập tức phái tâm phúc là Triệu Thiết tới tìm hiểu hư thực.

“Chính là chỗ này?” Triệu Thiết nhìn thung lũng yên tĩnh trước mắt, hừ lạnh một tiếng: “Khí tức linh khí tuy có phần tinh khiết, nhưng mỏng manh thế này thì làm sao có đại năng nào trú ngụ? Chắc chắn tên tạp dịch này có bảo vật trấn giữ thung lũng.”

Triệu Thiết không vội vàng xông vào ngay. Hắn là một kẻ cẩn thận. Hắn quan sát địa hình, thấy phía trước là một vườn ngô bát ngát.

“Một đám thực phẩm của phàm nhân mà cũng bày biện che chắn?” Triệu Thiết nhếch môi cười nhạt, trực tiếp thi triển thân pháp, lao thẳng vào giữa những hàng ngô.

Ngày thứ nhất.

Triệu Thiết vừa bước vào vườn ngô, tầm mắt lập tức bị che khuất bởi những phiến lá rộng màu xanh thẫm. Hắn định bay lên không trung để quan sát toàn cục, nhưng vừa vận chuyển linh lực lên bàn chân, một áp lực vô hình từ trên cao đè xuống khiến hắn suýt chút nữa là quỳ sụp xuống đất.

“Cấm không đại trận?” Triệu Thiết biến sắc: “Thì ra bên trong có cao nhân bố trí trận pháp. Nhưng chỉ dựa vào chút trò vặt này mà đòi giữ chân ta?”

Hắn rút ra một đoản kiếm, định chém đứt những cây ngô chắn đường để mở lối đi. Nhưng lạ thay, thanh đoản kiếm pháp bảo trung phẩm của hắn chém lên lá ngô chỉ vang lên tiếng “keng” như chạm vào kim loại cực cứng. Lá ngô không đứt, ngược lại còn cứa nhẹ vào tay áo hắn, làm rách một mảng lớn.

Triệu Thiết giật mình, thu lại sự khinh địch, bắt đầu dùng bộ pháp để lách qua các hàng ngô. Tuy nhiên, dù hắn có đi thế nào, xoay sở ra sao, sau một canh giờ, hắn lại thấy mình đứng trước một bắp ngô có vết rách ở vỏ mà chính tay hắn vừa mới đánh dấu lúc trước.

Ngày thứ hai.

Triệu Thiết bắt đầu toát mồ hôi hột. Hắn đã dùng đủ mọi loại pháp thuật hỏa hệ để thiêu rụi vườn ngô này, nhưng ngọn lửa vừa chạm vào cây ngô liền bị hấp thụ hoàn toàn. Những bắp ngô không những không cháy mà còn có vẻ chín thơm hơn, tỏa ra mùi hương bùi ngậy quyến rũ khiến cái bụng của một tu sĩ Trúc Cơ cũng phải biểu tình.

Hắn định hái một bắp để ăn, nhưng ngay khi ngón tay vừa chạm vào lớp vỏ bên ngoài, bắp ngô đột ngột “nổ” một tiếng nhẹ. Không phải là vụ nổ phá hủy, mà là linh khí tích tụ bên trong giải phóng ra, hất văng Triệu Thiết ra xa mười trượng.

Ngày thứ ba.

Triệu Thiết lạc lối hoàn toàn. Trong tai hắn bắt đầu vang lên những âm thanh kỳ quái. Tiếng lá ngô cọ xát vào nhau dưới gió nhẹ lại giống như tiếng hàng ngàn người đang thì thầm: “Muốn ăn ngô không? Muốn ra ngoài không? Ngươi là ai? Sao ngươi lại ở đây?”

Hắn bắt đầu cảm thấy không gian bị bóp méo. Có lúc hắn thấy một hàng ngô dài vô tận dẫn đến một cung điện vàng son, nhưng khi lao tới thì chỉ là một bãi đất trống khô cằn. Có lúc hắn thấy bóng dáng Diệp Phi đang thong dong tưới nước cách đó mười bước chân, nhưng dù hắn có hét khản cả cổ, dùng hết sức bình sinh để đuổi theo, khoảng cách mười bước chân đó lại dài như thiên sơn vạn thủy.

Ngày thứ tư.

Cơn đói và cơn khát linh lực bắt đầu hành hạ Triệu Thiết. Ở trong trận pháp này, hắn không thể hấp thụ linh khí từ thiên địa, ngược lại, mỗi lần hắn cử động, linh lực trong đan điền lại bị những cây ngô chung quanh “hít” mất một chút.

Nhị Cẩu thi thoảng lại lững thững đi ngang qua, đứng ở hàng ngô bên cạnh nhìn Triệu Thiết đang bò lổm ngổm dưới đất. Triệu Thiết thấy Nhị Cẩu như thấy cứu tinh, gào lên: “Chó tiền bối! Cứu mạng! Làm ơn dắt ta ra ngoài!”

Nhị Cẩu ngoáy tai, để lại một cái hắt hơi đầy khinh bỉ rồi biến mất trong sương mù. Với Nhị Cẩu, tên này chẳng qua là một loại “phân bón di động” mà chủ nhân nó nuôi để làm giàu cho đất thung lũng thôi.

Ngày thứ năm.

Triệu Thiết đã không còn ra hình người. Đầu tóc hắn bù xù, quần áo rách tả tơi như xơ mướp. Hắn bắt đầu nảy sinh ảo giác nặng nề. Hắn thấy những bắp ngô không còn là thực vật nữa, mà là những vị tiên nhân khoác bào vàng đang đứng trang nghiêm nghị luận về hắn.

Hắn quỳ xuống lạy một bắp ngô to nhất: “Đại năng bệ hạ, tiểu nhân biết lỗi rồi! Tiểu nhân không nên có ý đồ với linh thực của ngài! Xin hãy tha cho tiểu nhân!”

Đúng lúc đó, một giọt nước sương từ lá ngô rơi xuống trán hắn. Đối với Triệu Thiết lúc này, giọt nước đó nặng như thái sơn, khiến hắn ngất đi trong sự kinh hoàng tột độ.

Ngày thứ sáu.

Diệp Phi đứng bên ngoài vườn ngô, tay cầm một củ cà rốt vừa nhổ, vừa nhai vừa tò mò nhìn vào trong: “Nhị Cẩu, tên kia vẫn chưa ra à? Ta chỉ trồng có vài trăm cây ngô theo trận pháp Bát Quái giản đơn thôi mà. Trí tuệ của tu sĩ thời nay sa sút đến vậy sao?”

Nhị Cẩu sủa một tiếng nhỏ, như muốn nói: *Ngài đừng có khiêm tốn giả tạo. Ngài bón bằng nước Cam Lộ, dùng cuốc Thần Khí xới đất, cây ngô này nó thành tinh từ lâu rồi.*

Diệp Phi gãi đầu: “Ta chỉ sợ hắn chết trong đó thì dơ bẩn vườn ngô của ta. Rau quả mà có oán khí thì vị sẽ không ngọt. Thôi, để ta tăng tốc độ cho hắn một chút.”

Nói đoạn, Diệp Phi nhặt một hòn sỏi, ném bừa vào một góc trong trận pháp.

Chỉ một hành động nhỏ này, toàn bộ “Bát Quái Kim Ngô Mê Trận” bỗng nhiên xoay chuyển dữ dội. Trong mắt Triệu Thiết, mặt đất bắt đầu lộn ngược, bầu trời trở thành một cánh đồng ngô khổng lồ ép xuống.

Ngày thứ bảy.

Sáng sớm ngày thứ tám, tại bìa rừng phía sau Thanh Vân Tông, có một bóng người run rẩy bò ra từ bụi rậm.

Đó là Triệu Thiết. Nhưng lúc này, không ai còn nhận ra sứ giả của Lâm Hải trưởng lão nữa. Đôi mắt hắn dại ra, miệng liên tục lẩm bẩm: “Vàng… vàng quá… nhiều hạt quá… lá sắc lắm… đừng ăn ta…”

Hắn bò đến bên một tảng đá, rồi đột ngột đứng phắt dậy, vơ lấy một nắm cỏ khô giơ lên trời như đang cầm bảo vật: “Ta có ngô thần rồi! Ta là Thần Ngô! Hahahaha!”

Triệu Thiết hoàn toàn hóa điên. Hắn cứ thế vừa chạy vừa cười, hướng về phía đại sảnh tông môn mà lao tới. Cứ gặp ai, hắn cũng vồ lấy rồi hỏi: “Ngươi có bao nhiêu hạt? Ngươi có mặc áo bào xanh không?”

Tin tức về việc một tu sĩ Trúc Cơ kỳ như Triệu Thiết hóa điên sau khi lạc vào một “vườn ngô phàm nhân” lập tức gây chấn động một góc ngoại môn. Khi Lâm Hải nhận được tin, lão sợ đến mức đánh rơi cả chén trà linh phẩm. Lão hiểu rằng, người ở thung lũng đó không phải là một tên tạp dịch may mắn, mà là một kẻ điên rồ và nguy hiểm đến mức không thể chạm tới.

Tại thung lũng yên bình.

Diệp Phi đang hì hục cầm cuốc xới lại mảnh đất ở lối vào vườn ngô. Hắn lẩm bẩm: “Vẫn là mê cung ngô này có vấn đề. Lần này mới nhốt được có bảy ngày đã để hắn chạy thoát. Nếu gặp phải kẻ thù mạnh hơn, chẳng lẽ chỉ nhốt được một canh giờ sao? Không ổn, quá không an toàn!”

Hắn lau mồ hôi, nhìn sang Nhị Cẩu đang nằm dài: “Nhị Cẩu, ngày mai ta sẽ trồng thêm một vòng ớt ở bên ngoài. Kẻ nào vượt qua được ngô thì sẽ phải nếm mùi ớt cay đến tận linh hồn. Chúng ta phải làm cho thung lũng này an toàn như một pháo đài thép!”

Nhị Cẩu nhìn chủ nhân mình đầy mệt mỏi, rồi nhìn vào đống "Bát Quái Kim Ngô" đang lung linh trong nắng sớm. Nó hiểu rằng, bất kỳ kẻ nào đen đủi bước vào đây trong tương lai, chắc chắn sẽ không chỉ hóa điên đơn giản như Triệu Thiết. Bởi vì chủ nhân của nó, kẻ “Cẩu” nhất thế gian, lại vừa mới bắt đầu gia cố thêm lớp phòng ngự thứ 109 của mình.

Gió thổi qua, vườn ngô lại xào xạc vang lên tiếng cười nhạt của một vị thần nông ẩn mình.

“Cứ trồng rau cho tốt đã, chuyện tu tiên ấy mà… để sau tính.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8