Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 69: ** Con gà mái của Diệp Phi đẻ trứng vàng

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:00:09 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 69: CON GÀ MÁI CỦA DIỆP PHI ĐẺ TRỨNG VÀNG**

Sương sớm tại thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông còn chưa kịp tan, Diệp Phi đã thức dậy theo đúng múi giờ sinh học của một "lão nông" gương mẫu. Hắn vươn vai một cái, xương cốt toàn thân phát ra những tiếng "răng rắc" trầm đục như tiếng sấm đêm đông, nhưng ngay lập tức, hắn vận công ép toàn bộ khí thế đó xuống, trở lại bộ dạng một thiếu niên gầy gò, tu vi Luyện Khí tầng 3 "vững vàng như bàn thạch" suốt mười năm qua.

Việc đầu tiên Diệp Phi làm không phải là súc miệng, mà là lấy ra một cái mai rùa xám xịt và ba đồng xu sứt mẻ.

"Rắc… rắc… rắc…"

Sau một hồi gieo quẻ, Diệp Phi nín thở nhìn vào vị trí các đồng xu.

"Quẻ trung bình. Hướng Đông có mây mù, hướng Tây có chim bay, điềm báo hôm nay không nên xuất môn, dễ gặp người quen, dễ dính nhân quả."

Diệp Phi lẩm bẩm gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Tốt lắm, xem ra hôm nay chỉ nên ở nhà bón phân cho cải bắp. Ra ngoài làm gì cho mệt, vạn nhất gặp phải tên tu sĩ nào đó tâm tình không tốt, rồi hắn liếc mình một cái, mình lỡ tay đánh chết hắn, thế là kết thù với cả tông môn nhà hắn… Nghĩ thôi đã thấy phiền phức rồi."

Hắn bước ra sau sân, nơi có một "vườn rau" mà nếu bất kỳ một vị tông sư trận pháp nào nhìn thấy cũng sẽ phải quỳ lạy. Những hàng rào bằng tre cũ kỹ thực chất được bố trí theo "Thập Phương Tuyệt Sát Trận", mỗi gốc cải xanh mướt đều đang hô hấp theo nhịp điệu của linh mạch dưới lòng đất.

Góc vườn có một cái chuồng nhỏ lợp bằng rạ. Bên trong, một con gà mái với bộ lông đỏ sẫm hơi xơ xác đang gật gù ngái ngủ. Đây là con gà mà Diệp Phi nhặt được trong rừng ba năm trước khi nó đang bị một con diều hâu truy đuổi. Thấy nó tội nghiệp, lại nghĩ đến việc có con gà trong nhà cho thêm chút "không khí khói lửa nhân gian", hắn mang về nuôi.

Nhưng có một điều lạ, con gà này từ khi về đây chẳng bao giờ kêu "cục tác", mà toàn phát ra những tiếng kêu trầm đục nghe như tiếng phượng gáy vút tận trời xanh. Có điều, mỗi lần nó định kêu to, Nhị Cẩu đang nằm dưới gốc cây cổ thụ lại hé một con mắt ra, gừ một tiếng lạnh sống lưng, thế là con gà lại thu cổ lại, hóa thành một "thôn phụ" gà mái chính hiệu.

"Tiểu Hồng, dậy ăn sáng thôi."

Diệp Phi xách một cái xô nhỏ, bên trong là loại cám mà nếu để bên ngoài, dám chắc các đại trưởng lão của Trung Châu sẽ lao vào cướp phá đến sứt đầu mẻ trán. Đó là cám được xay từ hạt của Ngũ Sắc Linh Đao và băm nhỏ lá của Trường Sinh Thảo.

Con gà mái, thực chất là một đầu Chu Tước vạn năm vừa trải qua Niết Bàn thất bại, đang lờ đờ mở mắt. Khi nhìn thấy đống "thức ăn gia súc" của Diệp Phi, đôi mắt chim của nó bỗng chốc sáng rực lên như hai hòn than lửa.

Nó mổ "cạch cạch" xuống máng tre, mỗi miếng nuốt vào là một luồng hỏa linh lực tinh khiết như muốn nổ tung, chữa lành từng vết nứt trong thần hồn của nó. Chu Tước thầm nghĩ: *"Chủ nhân rốt cuộc là tồn tại cấp độ nào? Tiên Đế sao? Không, Tiên Đế cũng chẳng bao giờ lấy Trường Sinh Thảo cho gà ăn! Ta đường đường là Nam Phương Chưởng Quản Thần Thú, thế mà ở đây còn không bằng một cọng rau của hắn!"*

Ăn xong, con gà bỗng nhiên cảm thấy trong bụng có một luồng nhiệt lượng dâng trào không thể kìm nén. Nó xoay tròn ba vòng, bộ lông đỏ bỗng chốc dựng đứng lên, đôi mắt hiện lên đồ đằng lửa rực cháy.

"Cục… cục… tác!"

Một tiếng kêu vang dội thoát ra. Ngay lập tức, từ phía dưới của con gà, một đạo kim quang chói mắt bắn ra.

Diệp Phi đang tưới nước cho mấy cây hành tây bên cạnh, bị luồng sáng làm giật mình. Hắn quay đầu lại, dụi mắt: "Cái gì thế? Cháy nhà à?"

Hắn bước đến chuồng gà, cúi xuống nhặt món đồ vừa mới "ra lò".

Đó là một quả trứng. Nhưng không phải màu trắng hay nâu bình thường, mà là một quả trứng bằng vàng ròng, to gấp đôi trứng thường, bề mặt lấm tấm những hoa văn cổ xưa như mây bay khói lượn, và điều kinh dị nhất là nó tỏa ra một nhiệt lượng khiến không khí xung quanh méo mó.

"Ôi chu choa…" Diệp Phi nhấc quả trứng lên, sức nặng của nó khiến cổ tay hắn hơi trầm xuống. "Nặng thế? Chắc phải cả chục cân. Tiểu Hồng, mày bị bệnh táo bón à? Sao đẻ ra cái quả trứng gì nhìn như cục gạch thế này? Lại còn sốt cao nữa, chết rồi, chắc là gà này bị cúm rồi."

Chu Tước nằm bẹp dưới đất, toàn thân vô lực, thầm gào thét: *"Táo bón cái đầu ngươi! Đó là Chu Tước Chân Nguyên Trứng! Là tinh hoa vạn năm ta vừa kết tụ được nhờ đống linh thảo kia đấy! Một quả này nếu đem ra ngoài, có thể trực tiếp tạo ra một vị Hóa Thần cường giả hỏa hệ trong vòng một đêm!"*

Diệp Phi xoay quả trứng vàng trên tay, vẻ mặt đầy lo lắng: "Trứng này vàng chóe thế này, chắc chắn là do dư thừa kim loại nặng. Để ta xem, nếu ăn vào có khi bị ngộ độc không?"

Hắn bỗng nhiên thấy tiếc. Nuôi ba năm trời, hôm nay mới đẻ được quả trứng đầu tiên, kết quả lại là trứng "đột biến".

"Gừ…"

Nhị Cẩu từ xa chạy lại, cái mũi đen thui hít hà quả trứng, đôi mắt nó hiện lên sự thèm thuồng rõ rệt. Nó cảm nhận được, quả trứng này nếu ăn vào, lớp vảy rồng ẩn dưới lớp da chó của nó sẽ cứng thêm mấy phần.

"Nhị Cẩu, không được ăn linh tinh!" Diệp Phi mắng. "Quả trứng này màu sắc bất thường, để ta nghiên cứu đã. Vạn nhất mày ăn vào rồi lăn đùng ra chết, lấy ai trông nhà cho ta?"

Hắn mang quả trứng vào bếp, định bụng sẽ đem đi luộc thử xem bên trong có gì. Nhưng ngay khi hắn đặt quả trứng vào cái nồi cũ sứt quai, một giọng nói quen thuộc đã vang lên từ ngoài hàng rào:

"Diệp tiểu hữu! Có nhà không? Lão Lý tới thăm ngươi đây!"

Diệp Phi giật nảy mình, nhanh chóng ném một cái giẻ rách lên quả trứng vàng rồi lau tay vào áo.

"Khổ thật, quẻ bói đúng là không sai, mới sáng ra đã có người đến gây phiền phức."

Lý trưởng lão, một lão già râu tóc bạc phơ nhưng dáng vẻ lúc nào cũng có chút "phong trần" (thực chất là vì hay lén uống rượu), đang lảo đảo bước vào vườn. Theo sau lão là một bóng hồng xinh đẹp, lạnh lùng như băng tuyết — Tô Thanh Tuyết.

Hôm nay Tô Thanh Tuyết diện một bộ cung trang màu xanh nhạt, gương mặt thanh tú không một chút phấn son nhưng vẫn khiến trăm hoa trong thung lũng phải thẹn thùng. Chỉ có điều, hơi thở của nàng có chút rối loạn, sắc mặt trắng bệch hơn thường ngày.

"Lý trưởng lão, Tô sư tỷ, sao hai vị lại rảnh rỗi đến cái nơi hoang vắng này thế?" Diệp Phi nở nụ cười thương hiệu "vô hại", khẽ khom người chào.

Lý trưởng lão cười ha hả, mũi thính như mũi chó (thậm chí thính hơn cả Nhị Cẩu lúc bình thường), cứ hếch lên ngửi ngửi: "Diệp tiểu hữu, ngươi lại nấu cái gì mà thơm thế? Ta ở cách mười dặm đã nghe thấy mùi hỏa linh khí thuần khiết rồi. Có phải… có phải linh quả nào đó vừa chín không?"

Diệp Phi lòng thầm run rẩy, mặt vẫn không đổi sắc: "Trưởng lão nói giỡn rồi, tôi chỉ đang chuẩn bị luộc ít trứng gà ăn sáng thôi. Cơm đạm bạc, không đáng nhắc tới."

Tô Thanh Tuyết khẽ gật đầu chào Diệp Phi, ánh mắt nàng lướt qua khu vườn. Mỗi lần đến đây, nàng đều có cảm giác tâm hồn mình được tẩy rửa. Nhưng hôm nay, vết thương do đấu pháp với Ma đạo tu sĩ mấy ngày trước đang tái phát, hỏa độc trong người đang thiêu đốt kinh mạch khiến nàng vô cùng khó chịu.

Lý trưởng lão không khách khí, bước thẳng vào gian bếp nhỏ: "Trứng gà? Trứng gà của ngươi mà thơm thế à? Để lão phu xem qua…"

"Ấy, đừng!" Diệp Phi định ngăn lại nhưng không kịp.

Lý trưởng lão đã tốc cái giẻ rách ra.

Không gian trong bếp bỗng chốc im bặt.

Kim quang từ quả trứng tỏa ra chiếu sáng rực cả căn phòng ám muội. Một luồng uy áp cổ xưa, nóng bỏng như thái dương hừng hực tràn ra ngoài.

Lý trưởng lão hóa đá tại chỗ, đôi mắt già nua lồi ra như mắt cá vàng, miệng lắp bắp: "Đây… đây… đây là…"

Tô Thanh Tuyết cũng sững sờ, nàng cảm thấy hỏa độc trong người mình vừa gặp quả trứng này đã lập tức "run rẩy", như thể thần dân nhìn thấy vị quân chủ tối cao của mình.

"Diệp tiểu hữu… ngươi bảo cái này là trứng gà?" Lý trưởng lão quay đầu lại, giọng run run hỏi.

Diệp Phi gãi đầu, cười gượng gạo: "Vâng, là gà nhà tôi vừa mới đẻ. Có lẽ là do dạo này nó ăn hơi nhiều… cà rốt hỏa hệ nên trứng nó hơi đổi màu một chút. Trưởng lão biết đấy, gà nuôi công nghiệp giờ nó thế."

Lý trưởng lão suýt chút nữa là phun một ngụm máu vào mặt Diệp Phi. *"Nuôi công nghiệp cái nhà ngươi! Đây là đạo vận! Đây là chân linh khí tức! Đây rõ ràng là trứng của một đầu Thần Thú thuộc tính Hỏa đã đạt đến đẳng cấp Niết Bàn!"*

Lý trưởng lão nuốt nước bọt cái "ực", trong lòng bắt đầu màn "não bổ" đỉnh cao: *"Ta biết rồi! Diệp tiểu hữu chắc chắn thấy Tô nha đầu bị thương do hỏa độc Ma môn, nên cố ý lấy ra thần vật này để chữa trị cho nàng. Nhưng vì tính cách tiền bối vốn thích ẩn cư, không muốn phô trương, nên mới lấy cớ là trứng gà để chúng ta nhận lấy mà không thấy gánh nặng tâm lý! Ôi, tiền bối thật là dụng tâm lương khổ!"*

Nghĩ đến đây, Lý trưởng lão xúc động đến rơi nước mắt, lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy sùng bái: "Diệp tiểu hữu, tấm lòng của ngươi… lão phu đã hiểu. Tô nha đầu, ngươi còn đứng đó làm gì? Mau đến tạ ơn Diệp đại… khụ, tạ ơn Diệp sư đệ đi!"

Tô Thanh Tuyết tuy tính tình băng lãnh nhưng không ngốc. Nàng nhìn quả trứng vàng, rồi nhìn vẻ mặt "khổ sở" của Diệp Phi, trong lòng cũng dấy lên một cơn sóng lớn. Một quả trứng chứa sức mạnh niết bàn như vậy, ở ngoài kia có khi phải đánh nhau đến máu chảy thành sông mới giành được, vậy mà hắn lại thản nhiên mang đi luộc?

"Diệp sư đệ, món quà này quá quý giá, Thanh Tuyết không dám nhận…" Nàng khẽ khàng lên tiếng.

Diệp Phi xua tay lia lịa: "Quý gì mà quý! Có mỗi quả trứng gà biến dị thôi mà. Tôi đang sợ nó bị hỏng đây, nếu Tô sư tỷ không chê, lát nữa tôi nấu bát cháo trứng, tỷ ăn một bát cho ấm bụng."

Trong mắt Lý trưởng lão: *"Tiền bối muốn trực tiếp luyện hóa dược lực thành cháo để nha đầu dễ hấp thụ! Đại tài! Đúng là thủ pháp của đại năng!"*

Trong mắt Tô Thanh Tuyết: *"Hắn vì mình mà chấp nhận hủy đi một thần vật cấp Niết Bàn để nấu thành cháo sao? Chân tình này… mình làm sao báo đáp?"*

Thế là, trong lúc Diệp Phi hì hục nhóm lửa luộc trứng, hai vị "khách quý" đứng ngoài hiên với tâm trạng vô cùng phức tạp.

Lúc quả trứng bắt đầu sôi trong nồi nước Cam Lộ (mà Diệp Phi gọi là nước giếng), một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Khói trắng bốc lên không trung không tan đi, mà tụ lại thành hình một con chim đỏ rực đang vỗ cánh bay lượn trên mái nhà của Diệp Phi.

"Nhìn kìa! Chu Tước hiến thụy!" Lý trưởng lão kinh hô, nhưng lão rất nhanh tay kết một cái ấn quyết, che giấu hào quang lại: "Diệp tiền bối đã cố ý ẩn cư, mình tuyệt đối không thể để người bên ngoài phát hiện ra dị tượng này phá hỏng thanh tĩnh của ngài."

Ở góc vườn, con gà mái (Chu Tước thật) thấy cảnh tượng tinh hoa của mình bị đem đi luộc, lòng đau như cắt nhưng không dám ho he một tiếng, chỉ biết cúi đầu tiếp tục mổ đống lá Trường Sinh Thảo cho đỡ buồn.

Khoảng một canh giờ sau, ba bát cháo nóng hổi được bưng ra bàn đá dưới gốc cây cổ thụ.

Bát cháo của Diệp Phi trông bình thường nhất. Bát của Lý trưởng lão và Tô Thanh Tuyết thì lấp lánh ánh kim, mỗi hạt gạo linh thực đều như một viên ngọc trai, và ở giữa là những miếng trứng vàng rực rỡ, tỏa ra hương thơm làm người ta chỉ cần ngửi một hơi cũng cảm thấy tuổi thọ tăng thêm vài năm.

"Mời, mời hai vị. Ăn tự nhiên, trứng nhà làm nên đừng ngại." Diệp Phi nhiệt tình mời mọc.

Tô Thanh Tuyết cầm thìa sứ, múc một miếng trứng đưa vào miệng.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng dịu mát nhưng cực kỳ mạnh mẽ bùng nổ trong khoang miệng nàng. Đó không phải là hơi nóng thiêu đốt, mà là một sức mạnh tái tạo thần kỳ. Hỏa độc cứng đầu trong kinh mạch nàng vừa chạm vào luồng năng lượng này liền như tuyết tan dưới nắng hè, bị đồng hóa và biến thành linh lực bản nguyên cực kỳ thuần khiết.

"Oanh!"

Một tiếng động nhỏ vang lên từ trong cơ thể nàng. Tu vi Kim Đan sơ kỳ vốn đang lung lay của Tô Thanh Tuyết bỗng chốc tăng vọt, đột phá lên Kim Đan trung kỳ, rồi hậu kỳ… và chỉ dừng lại khi chạm đến đỉnh phong Kim Đan.

Nàng buông thìa, toàn thân tỏa ra hào quang mờ ảo, đôi mắt mở ra đầy kinh hãi: "Vết thương của ta… khỏi rồi? Thậm chí tu vi còn đột phá hai tiểu cảnh giới?"

Lý trưởng lão lúc này cũng chẳng khá hơn. Lão vốn đã già, tiềm lực cạn kiệt, nhưng sau khi ăn nửa bát cháo, nếp nhăn trên mặt lão bỗng mờ đi, mái tóc bạc trắng bắt đầu hiện ra những sợi đen nhánh. Lão cảm thấy mình như trẻ lại trăm tuổi, thọ nguyên tăng mạnh!

"Thần tích… đúng là thần tích…" Lý trưởng lão nghẹn ngào, nhìn Diệp Phi bằng ánh mắt tôn kính đến cực điểm.

Diệp Phi thì đang vừa ăn vừa phàn nàn: "Sư tỷ, sao thế? Cháo không hợp khẩu vị à? Tôi đã bảo là cái trứng này vị nó hơi lạ mà, giống như ăn phải cục sắt vậy. Lần sau để tôi đổi con gà khác xem sao, con Tiểu Hồng này chắc đến tuổi mãn kinh rồi."

Chu Tước trong chuồng: *"Ta… ta mới có mười vạn tuổi! Vẫn còn là thiếu nữ trong giới thần thú có được không?!"*

Tô Thanh Tuyết đứng dậy, cúi người thật sâu trước Diệp Phi, giọng nói run run: "Đa tạ Diệp sư đệ ban ơn. Đại ân này, Thanh Tuyết vĩnh sinh khó quên."

Diệp Phi vội vàng đỡ nàng dậy, lòng thầm kêu khổ: *"Lại nữa rồi, lại bắt đầu bài ca cảm ơn. Ta chỉ là cho các người ăn một quả trứng biến dị để đỡ phí thôi mà, làm gì như là ta vừa cứu cả tông môn thế này?"*

Hắn cười trừ: "Sư tỷ khách sáo quá. Chỉ là bát cháo thôi, nếu tỷ thích thì thi thoảng lại tới. Nhưng mà nói trước, con gà này chắc mười năm mới đẻ được một quả trứng như vậy, lần sau đến chưa chắc đã có đâu."

Lý trưởng lão nghe vậy liền hiểu ngay: *"Tiền bối đang nhắc nhở chúng ta, thần vật có hạn, đừng có tham lam mà kéo người khác đến phá quấy!"*

"Rõ! Rõ! Chúng ta hiểu mà!" Lý trưởng lão vỗ ngực đảm bảo. "Chuyện hôm nay, tuyệt đối không có người thứ tư biết được! Nếu ai dám tiết lộ, lão phu sẽ đánh gãy chân kẻ đó!"

Diệp Phi hài lòng: "Thế thì tốt, thế thì tốt. Tôi chỉ muốn trồng rau nuôi gà qua ngày, không muốn nổi tiếng đâu."

Tiễn hai vị khách ra về, Diệp Phi lau mồ hôi hột trên trán. Hắn quay lại nhìn Nhị Cẩu đang liếm cái bát không của Lý trưởng lão một cách thèm thuồng, rồi nhìn con gà mái đang nằm giả chết trong chuồng.

"Haiz, trồng trọt giờ càng lúc càng nguy hiểm. Ngay cả con gà mái cũng đẻ ra thứ kỳ quái như vậy."

Diệp Phi thở dài, lấy chiếc cuốc gỉ ra: "Thôi, để bảo đảm an toàn, tối nay phải đào cái hầm trú ẩn sâu thêm chút nữa. Vạn nhất có ngày con gà này nó đẻ ra một quả lựu đạn thì mình còn có chỗ mà trốn."

Hắn bắt đầu cuốc đất, mỗi nhát cuốc xuống là một đạo quy tắc của đất trời bị xới tung, nhưng dưới mắt hắn, đó chỉ là việc chuẩn bị cho vụ mùa tiếp theo.

Đêm đó, dưới ánh trăng thanh bình, Diệp Phi nhận được thông báo từ hệ thống:

*[Chúc mừng ký chủ đã thu hoạch được 'Chu Tước Niết Bàn Chân Nguyên'. Thưởng: 500 năm tuổi thọ, thuộc tính Hỏa Kháng +1000, nhận được kỹ năng bị động: 'Bất Diệt Hỏa Thân'.]*

Diệp Phi nhìn bảng thông báo rồi ngáp một cái dài: "Tuổi thọ lại tăng? Haiz, sống lâu thế này làm gì cho mệt, chỉ mong không có ai đến tìm mình gây sự là tốt rồi."

Hắn nằm xuống chiếc giường gỗ đơn sơ, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ. Ở một góc tối, Nhị Cẩu khẽ ngẩng đầu lên, nhìn về phía cổng tông môn nơi có vài đạo hơi thở xa lạ đang rình mò, rồi lại cúi xuống, tiếp tục giấc nồng. Với nó, chỉ cần chủ nhân muốn yên tĩnh, thì dù là thần hay ma bước vào thung lũng này, cũng chỉ có một kết cục: Làm phân bón cho vườn rau.

Trong chuồng, con gà mái bỗng nhiên rùng mình một cái. Nó cảm nhận được một luồng khí tức nóng bỏng mới đang thành hình trong bụng. Nó tuyệt vọng nghĩ: *"Lại sắp đẻ nữa rồi… Chủ nhân, cầu xin ngài đừng có mang ta đi luộc sả, ta sẽ cố gắng đẻ trứng vàng thường xuyên mà!"*

Một ngày bình yên của Diệp lão đệ lại trôi qua như thế, dù cho ngoài kia, thế giới tu tiên đang vì sự đột phá kỳ lạ của Tô Thanh Tuyết mà một phen đại loạn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8