Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 72: ** Diệp Phi dùng phân bón trấn áp yêu ma
**Chương 72: Diệp Phi dùng phân bón trấn áp yêu ma**
Sương mù buổi sớm tại Dược viên ngoại môn của Thanh Vân Tông thường dày đặc hơn những nơi khác. Đây vốn dĩ là một thung lũng bị bỏ hoang, linh khí mỏng manh đến mức những đệ tử thiên tài chỉ cần nhìn qua một cái đã muốn quay đầu bỏ đi. Thế nhưng đối với Diệp Phi, đây lại là thiên đường.
Sáng sớm, Diệp Phi đã thức dậy theo đúng đồng hồ sinh học từ kiếp trước. Hắn vươn vai một cái, xương cốt phát ra tiếng kêu “răng rắc” giòn tan như gỗ mục gặp lửa. Hắn nhìn sang bên cạnh, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò với bộ lông xơ xác – vẫn đang nằm sấp trên đống cỏ khô, một chân gác lên khúc xương trắng hếu mà nó nhặt được từ cái hang sâu vạn trượng dưới lòng đất mấy hôm trước.
“Nhị Cẩu, dậy đi. Hôm nay là ngày trọng đại, chúng ta phải ủ phân.”
Nhị Cẩu hé một con mắt, khinh thường liếc nhìn chủ nhân một cái, rồi lại hừ hừ trong mũi, xoay người ngủ tiếp. Nó thừa biết, mỗi khi Diệp Phi nói đến chuyện “ủ phân”, cả cái thung lũng này sẽ biến thành một nơi mà đến cả gián cũng không dám bén mảng tới.
Diệp Phi không để ý đến thái độ của con chó phản chủ. Hắn xắn ống tay áo, đi đến góc vườn, nơi có mấy cái lu gốm lớn đang bốc lên những làn khói màu tím sậm kỳ quái.
Thực ra, Diệp Phi cũng rất đau khổ. Sau mười năm trồng rau, hệ thống Thần Nông Bất Tử của hắn đã đạt đến một đẳng cấp mà hắn cũng không thể kiểm soát nổi. Mấy hôm trước, hắn mới thu hoạch một đợt “Linh Ớt Cửu Thiên”. Loại ớt này cay đến mức chỉ cần để gần lỗ mũi là linh hồn muốn thăng thiên, còn thân cây sau khi hái quả thì lại biến thành một loại phế phẩm có chứa hỏa độc cực mạnh.
“Theo nguyên lý tuần hoàn của nông nghiệp hiện đại, rác thải hữu cơ không nên vứt bỏ, mà phải biến chúng thành chất dinh dưỡng.” Diệp Phi tự nhủ, tay cầm chiếc gáo gỗ khuấy mạnh vào trong lu.
Bên trong lu là một hỗn hợp gồm thân cây Linh Ớt, lá cây Bắp Cải Kim Cương bị héo, cộng thêm một ít “sản vật đặc biệt” do Nhị Cẩu cung cấp sau khi nó ăn vụng mấy quả Tiên Đào của hắn.
Vừa khuấy được vài vòng, một mùi hương – nếu có thể gọi đó là hương – bùng phát ra ngoài. Nó không hẳn là mùi thối, mà là một sự kết hợp kinh hoàng giữa vị cay nồng xộc thẳng lên não, vị nồng nặc của linh lực bị nén quá mức và một chút gì đó giống như mùi lưu huỳnh từ địa ngục.
Diệp Phi nhanh chóng đeo lên mặt ba lớp khẩu trang tự chế, bên trong còn tẩm thêm nước của “Cỏ Thanh Lương” để giữ cho mình không bị ngất xỉu tại chỗ. Hắn nhìn vào lu phân bón, lẩm bẩm: “Hơi nồng một chút, nhưng chắc chắn là phân bón chất lượng cao. Để tưới cho đám Cà Chua Nổ, chúng sẽ thích lắm đây.”
Hắn không hề biết rằng, ngay dưới lòng đất nơi hắn đang đứng, cách đó khoảng một nghìn mét, một biến cố kinh thiên động địa đang xảy ra.
Dưới tầng hầm thứ nhất của “Vạn Cổ Mộ” – cái nơi mà Diệp Phi vẫn gọi là “kho lưu trữ phế thải” – hàng ngàn bộ xương khô và linh thể u minh đang run rẩy. Hôm nay là ngày cực âm trong năm, theo lý thuyết, âm khí sẽ đạt đỉnh và các yêu ma, quỷ hồn từ thượng cổ bị trấn yểm dưới này sẽ có cơ hội phá vỡ phong ấn để tràn lên mặt đất.
Lão Quỷ Vương Thiên Sát, một linh thể đã sống sót qua hai kỳ Huyết Tế, đang tập hợp các lâu la quỷ ảnh. Hắn đứng trên một chiếc quan tài bằng đá hắc thạch, giọng nói vang lên như tiếng rít của gió qua khe hẹp:
“Hỡi những linh hồn bị lãng quên! Mười vạn năm qua, chúng ta bị giam cầm trong bóng tối, làm phân bón thầm lặng cho kẻ bên trên. Hôm nay, thiên đạo xuất hiện kẽ hở, khí vận của Thương Lam Giới đang suy yếu. Hãy theo ta, phá tan cái tầng đất này, nhuộm đỏ cả Thanh Vân Tông bằng máu!”
Đám tiểu quỷ rống lên đầy phấn khích. Chúng đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi. Ở ngay phía trên đầu chúng là thung lũng ngoại môn, một nơi dường như chỉ có một gã đệ tử tạp dịch yếu ớt. Phá cái tầng đất này chỉ là chuyện trong chớp mắt.
“Xông lên!”
Thiên Sát Quỷ Vương dẫn đầu, biến thành một luồng hắc khí hung mãnh, mang theo oán niệm tích tụ vạn năm lao thẳng lên phía trên.
Ba trăm mét…
Hai trăm mét…
Chỉ còn cách mặt đất đúng một trăm mét, nơi mà rễ của đám Cải Bắp Kim Cương của Diệp Phi đang đâm sâu xuống. Thiên Sát Quỷ Vương đã ngửi thấy mùi không khí của trần gian, hắn đã sẵn sàng để hít lấy hơi thở linh khí đầu tiên.
Thế nhưng, đột nhiên, một thứ gì đó rỉ ra từ kẽ đất.
Đó là một dòng nước màu vàng nâu, sền sệt, nhìn qua thì vô cùng tầm thường, nhưng ngay khi nó tiếp xúc với hắc khí oán niệm của Quỷ Vương, một âm thanh “xèo xèo” kinh người vang lên.
“Cái gì đây?! Á!!!”
Thiên Sát Quỷ Vương thét lên một tiếng kinh hoàng. Hắn cảm thấy mình không phải đang gặp phải nước thường, mà là đang bị tạt một loại axit cực mạnh có khả năng ăn mòn cả linh hồn. Cái mùi vị cay nồng vạn kiếp chưa từng thấy xộc thẳng vào ngũ quan quỷ dữ của hắn.
Lão Quỷ Vương – kẻ từng khiến cả vùng Đông Hoang run sợ – giờ đây đang ôm mũi, đôi mắt đỏ ngầu chảy ra hai dòng lệ quỷ màu xanh lá.
“Độc! Đây là độc dược thượng cổ!” Một con tiểu quỷ đứng sau kêu thét lên. “Không, không phải độc! Đây là… đây là tinh hoa hỏa diệm chí dương kết hợp với uế khí của thần thú! Mũi của ta… mũi của ta rụng rồi!”
Bên trên mặt đất, Diệp Phi vẫn thản nhiên đổ tiếp xô phân bón thứ hai xuống một cái rãnh mà hắn vừa cuốc xong.
“Haiz, mấy cây hành này dạo này trông hơi ẻo lả, phải bón thêm một chút nữa.”
Hắn đổ mạnh xô phân xuống. Dưới lòng đất, đó chẳng khác nào một cuộc thảm sát bằng vũ khí sinh hóa. Dòng phân bón hữu cơ thần thánh, được chưng cất từ những loại linh quả cấp Thần, qua tay “Hệ Thống Thần Nông” lọc bỏ tạp chất, thực chất đã biến thành một loại năng lượng chí dương tinh khiết nhất thế giới. Đối với cây cối, nó là thuốc đại bổ; nhưng đối với yêu ma, nó là chất độc thanh tẩy đáng sợ hơn cả Thiên Lôi.
Cả một quân đoàn quỷ hồn hung hãn vừa nãy còn đòi nhuộm đỏ thế giới, giờ đây đang điên cuồng dẫm đạp lên nhau để tháo chạy xuống tầng sâu nhất của ngôi mộ cổ.
“Chạy đi! Phía trên có đại năng đang dùng ‘Thần Thủy Vạn Cay’ trấn áp!”
“Tông chủ Thanh Vân Tông quá thâm độc! Hắn lại dùng phân bón để sỉ nhục chúng ta!”
Thiên Sát Quỷ Vương bị ăn mòn mất một nửa thân thể, khóc không thành tiếng, cố gắng lết về chiếc quan tài đá của mình, sau đó tự tay đóng nắp quan tài lại, còn dùng linh lực hàn chết các kẽ hở.
“Đừng có ai gọi ta dậy nữa! Mười vạn năm tới, nếu cái mùi này chưa tan, ta sẽ không bao giờ ra ngoài!”
Dưới mộ cổ rốt cuộc đã trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, thậm chí còn yên tĩnh hơn cả mức bình thường. Những tà niệm vốn luôn lởn vởn trong các hành lang đá giờ đây biến sạch sành sanh, thay vào đó là một sự sợ hãi tột cùng trước cái “mùi vị” kinh dị từ phía trên.
Lúc này, ở rìa vườn rau, một bóng người già nua với bộ quần áo rách rưới đang run rẩy đứng nhìn. Đó là Lý Trưởng Lão.
Lý Trưởng Lão ban đầu định sang xin Diệp Phi chút rượu đào, nhưng vừa bước vào phạm vi một trăm trượng quanh vườn rau, lão đã cảm thấy một luồng áp lực vô hình khiến đầu gối lão muốn khuỵu xuống. Linh giác của một tu sĩ đã giúp lão nhận ra có điều gì đó cực kỳ không ổn.
“Cái này… cái cảm giác này là sao?” Lý Trưởng Lão trợn tròn mắt.
Lão thấy Diệp Phi đang hì hục đổ một thứ dung dịch màu vàng nâu vào gốc rau. Mỗi khi một xô dung dịch rơi xuống, Lý Trưởng Lão lại thấy đất trời rung chuyển (thực tế là dư chấn từ việc đám quỷ hồn dưới đất tháo chạy).
Lão dùng linh nhãn quan sát, bỗng thấy từ chỗ Diệp Phi đổ phân, những luồng hào quang màu tím vàng bốc lên ngùn ngụt, hóa thành hình dạng của một con chim thần phương Nam đang vỗ cánh, thiêu cháy mọi uế khí xung quanh.
“Trời đất ơi! Diệp lão đệ đang dùng ‘Chí Dương Tẩy Tủy Dịch’ để trấn áp đại kiếp của mộ cổ sao?”
Lý Trưởng Lão lập tức não bổ ra một kịch bản hào hùng: Hóa ra Diệp Phi đã biết trước hôm nay yêu ma sẽ nổi loạn, cho nên hắn mới vất vả thức đêm để điều chế loại thần dịch này. Mỗi hành động tưới cây của hắn, thực chất là một lần hạ thủ ấn trấn phong cực kỳ tinh diệu.
“Khủng khiếp! Quá khủng khiếp!” Lý Trưởng Lão lùi lại vài bước, nước mắt tràn trề cảm động. “Hắn vì muốn bảo vệ sự yên bình cho tông môn, vì muốn giấu kín tu vi mà không ngại làm cái công việc dơ bẩn, bốc mùi này. Hắn thà để cả thế giới hiểu lầm là một gã nông dân tạp dịch, cũng không muốn lộ ra một chút hơi thở của bậc chí tôn.”
Nhìn kìa, gã thiếu niên kia vừa đưa tay lên lau mồ hôi. Hào quang tỏa ra từ cái khăn tay ấy chẳng phải là tiên khí tinh khiết sao? (Thực tế chỉ là cái giẻ lau tay của Diệp Phi, nhưng vì hắn trồng linh quả quá lâu nên cái giẻ cũng thấm đẫm linh khí).
Lý Trưởng Lão không chịu nổi áp lực nữa, lão quyết định phải đi tìm Tông chủ ngay lập tức. Lão phải báo cáo rằng thung lũng ngoại môn này chính là trụ cột bảo mệnh của toàn bộ Thanh Vân Tông, tuyệt đối không được để bất kỳ ai đến làm phiền Diệp Phi trồng rau.
Về phần Diệp Phi, sau khi đổ xong cái lu cuối cùng, hắn thở phào một hơi, cởi bỏ ba lớp khẩu trang.
“Haiz, cuối cùng cũng xong. Cái mùi này đúng là giết người mà. Hy vọng ngày mai đám bắp cải sẽ lớn thêm một vòng.”
Hắn nhìn xuống chân mình, thấy Nhị Cẩu đang đào một cái lỗ nhỏ rồi chôn đầu vào đó.
“Nhị Cẩu, ngươi đúng là lười biếng. Có chút mùi mà cũng chịu không nổi sao? Sau này sao có thể theo ta chinh phục thế giới nông nghiệp được?”
Nhị Cẩu từ dưới hố phát ra những tiếng kêu rên yếu ớt, tâm trí nó gào thét: *“Chủ nhân, người là đồ biến thái! Người không phải đang bón phân, người đang dùng rác thải hạt nhân để hủy diệt thế giới này thì có!”*
Diệp Phi ngồi xuống chiếc ghế dựa bên dưới gốc cây cổ thụ, hệ thống trong đầu vang lên tiếng tinh tinh quen thuộc:
*“Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: ‘Thanh Tẩy Vạn Cổ Mộ’. Điểm thuộc tính cộng thêm: Tuổi thọ +500 năm. Sức mạnh tinh thần +200. Bạn nhận được phần thưởng: Hạt giống Cải Củ Ma Thuật.”*
Diệp Phi ngẩn người: “Thanh tẩy cái gì? Ta chỉ bón phân cho rau thôi mà? Cái hệ thống này dạo này hình như cũng bị ám mùi phân hay sao mà lỗi nặng thế này?”
Hắn lắc đầu ngán ngẩm, lôi từ trong túi ra một quả dưa chuột giòn tan, cắn một miếng “rộp”. Vị ngọt thanh khiết lan tỏa, làm hắn quên hết những rắc rối.
Bầu trời Thanh Vân Tông dần sáng rõ, một ngày mới lại bắt đầu. Nhưng từ ngày hôm đó trở đi, người dân quanh vùng núi Thanh Vân đều truyền tai nhau một câu chuyện kỳ bí: Rằng vào những đêm cực âm, nếu ai có phúc duyên lớn sẽ ngửi thấy một mùi hương “đặc biệt” thoát ra từ thung lũng ngoại môn. Mùi hương đó khiến lũ quỷ dữ phải quỳ lạy, khiến những kẻ có tâm ma lập tức tỉnh ngộ (vì cay quá không nghĩ được gì nữa), và khiến cho những lão tổ đang bế quan cũng phải giật mình thức giấc.
Mà “kẻ tạo ra thần tích” ấy, lúc này đang lúi húi cầm cái bình tưới nước, lo lắng không biết củ cải mình mới gieo có bị sâu ăn hay không.
“Cẩu đến cùng, trồng rau mới là chân lý.” Diệp Phi lẩm bẩm, nụ cười trên môi thật hiền hòa, hòa quyện với cái mùi “kinh thiên động địa” vẫn còn vương lại trên áo gấm.
Dưới lòng mộ cổ sâu thẳm, Thiên Sát Quỷ Vương đang cầm bút lông viết lên vách đá bằng máu quỷ dòng chữ: *“Thiên hạ vạn vật, duy chỉ có phân bón là không thể địch lại. Từ nay về sau, phàm là nơi nào có mùi rau cải, chúng quỷ tránh xa!”*
Quyển sử ký của giới tu tiên sau này có lẽ sẽ không bao giờ ghi lại sự kiện này, nhưng nỗi kinh hoàng về “Trận chiến hóa học” tại Dược viên Thanh Vân Tông sẽ mãi mãi là vết sẹo không thể lành trong lòng giới yêu ma.