Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 75: ** Cảnh tượng kỳ lạ: Thiên tài đi gánh phân
**CHƯƠNG 75: CẢNH TƯỢNG KỲ LẠ: THIÊN TÀI ĐI GÁNH PHÂN**
Sương mù buổi sớm tại Dược Viên Ngoại Môn của Thanh Vân Tông vốn dĩ phải là một dải lụa trắng thanh bình, uốn lượn quanh những hàng rào tre cũ kỹ. Nhưng sáng hôm nay, bầu không khí tĩnh mịch ấy bị phá vỡ bởi những tiếng bước chân rầm rập và tiếng thở dốc nặng nề.
Diệp Phi vừa đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp bước ra sân, tay cầm chiếc bình tưới bằng thiếc đã rỉ sét, định bụng tưới nốt mấy luống cải bắp sớm. Nhưng ngay khi vừa đặt chân xuống bậc thềm, cảnh tượng trước mắt khiến hắn đứng hình, chiếc bình tưới trên tay suýt chút nữa rơi thẳng xuống chân.
“Cơ thiếu chủ, huynh là kiếm tu, lực tay ổn định, nhưng gánh nước phải dùng ‘ý’, dùng ý điều khiển trọng tâm, nếu không nước sẽ sóng sánh mất đi linh tính!”
“Lục sư đệ, ngươi đừng có dùng linh lực để bao bọc đôi giày đó nữa. Tiền bối đã nói rồi, tu hành là phải hòa mình vào đại địa, chân không chạm đất, tâm sao chạm Đạo? Cởi giày ra!”
Ở góc sân, vốn là nơi chứa thùng gỗ chứa nước tưới rau, nay lại biến thành một “chiến trường” kịch liệt.
Cơ Vô Đạo – Thiếu chủ của Vô Cực Kiếm Tông, thiên tài được mệnh danh là “Kiếm tâm thông minh”, mười năm một thanh kiếm quét sạch kiêu hùng vùng Đông Hoang – lúc này đang xắn tay áo bào lụa vân vàng đắt giá lên tận nách. Đôi vai vốn để gánh vác vận mệnh của một tông môn, giờ đây đang oằn xuống dưới sức nặng của hai thùng nước lớn.
Điều đáng nói là, Cơ Vô Đạo không dùng bất kỳ một chút linh lực nào. Hắn đi chân trần trên con đường mòn đầy sỏi đá, mỗi bước chân đều run rẩy nhưng ánh mắt lại bốc lên ngọn lửa kiên định chưa từng thấy.
Cách đó không xa, vài vị thiên tài của các gia tộc lớn khác cũng không kém cạnh. Kẻ thì cầm chổi tre quét lá khô, người thì khom lưng nhổ cỏ dại với vẻ mặt thành kính như đang nhặt lấy bảo vật trong bí cảnh.
Diệp Phi dụi dụi mắt, lẩm bẩm:
– Nhị Cẩu, ta vẫn còn đang ngủ mơ đúng không? Hay là ta vừa vô tình lạc vào một cái ảo trận của ma đầu nào đó rồi?
Nhị Cẩu đang nằm phủ phục dưới gốc cây lê, nghe thấy tiếng chủ nhân thì uể oải ngóc đầu dậy. Nó nhìn đám người đang quần quật làm việc kia bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ, sau đó thản nhiên liếm chân một cái, rồi lại nằm ẹp xuống, cái đuôi gầy gò đập đập vào nền đất khô khốc. Nó như muốn nói: "Chấp nhận thực tế đi chủ nhân, đám ngốc này bị chập mạch hết rồi."
Diệp Phi hít một hơi lạnh, tiến lên vài bước, giọng run run:
– Cơ… Cơ đạo hữu? Ngươi đang làm cái gì vậy?
Nghe thấy giọng nói của Diệp Phi, Cơ Vô Đạo lập tức dừng bước. Vì dừng lại đột ngột mà nước trong thùng sóng sánh, bắn cả lên bộ trường bào lộng lẫy nay đã lấm lem bùn đất của hắn. Cơ Vô Đạo không hề tức giận, ngược lại còn lộ ra vẻ hối lỗi sâu sắc, cúi đầu thật thấp trước Diệp Phi:
– Diệp tiền bối! Vãn bối thật sự vô dụng! Gánh nước thôi mà cũng để nước rơi vãi, làm uổng phí linh tuyền của ngài. Đây quả thực là đạo tâm của vãn bối chưa vững, lực kiểm soát kiếm khí vẫn còn quá thô thiển!
Diệp Phi há hốc mồm:
– Không phải… ý ta là, ngươi là Thiếu chủ Vô Cực Kiếm Tông, làm việc này để làm gì? Nước này là nước giếng thường thôi, ngươi cần gì phải cực khổ thế? Để ta tự làm là được rồi.
Câu nói của Diệp Phi vừa dứt, không gian xung quanh đột nhiên im bặt.
Lý Trưởng lão – người nãy giờ đang đứng núp sau bụi chuối để quan sát, chợt vuốt râu cười đắc ý, thầm nghĩ trong lòng: *"Quả nhiên là đại năng! Mỗi một lời nói đều là cạm bẫy để thử thách lòng người. Ngài ấy nói là nước giếng thường, thực chất là muốn xem các ngươi có nhận ra chân lý 'đại xảo nhược chuyết' (khéo léo cực hạn trông như vụng về) hay không. Đứa nào mà bỏ đi là mất trắng cơ duyên!"*
Cơ Vô Đạo sắc mặt tái nhợt, càng cúi thấp hơn:
– Tiền bối không cần thử vãn bối nữa! Hôm qua sau khi nghe ngài nói về việc ‘thu hoạch phải thuận theo tự nhiên’, vãn bối về nhà đã thức trắng đêm trăn trở. Vãn bối nhận ra mình bấy lâu nay quá chú trọng vào hoa mỹ mà quên đi gốc rễ. Gánh nước này chính là để rèn luyện thăng bằng, quét rác này chính là để thanh lọc bụi trần trong lòng! Vãn bối xin ngài, hãy để vãn bối được tiếp tục chuộc lỗi vì sự vô lễ hôm qua!
Diệp Phi cảm thấy đầu óc choáng váng. Hắn thật sự chỉ muốn đám người này biến đi cho khuất mắt để hắn yên ổn trồng rau. Ra gió dễ trúng tuyển, nổi tiếng quá dễ bị kẻ thù ám sát, đây là châm ngôn sống của hắn mà!
Hắn đảo mắt một vòng, nhìn thấy đống phân hữu cơ mà hắn vừa ủ từ chất thải linh thú và linh thực mục nát ở góc vườn. Một ý niệm ác độc hiện lên trong đầu.
*“Các người muốn làm nông dân chứ gì? Được, ta sẽ cho các người làm cái việc mà dù có là đại năng cũng phải chạy mất dép.”*
Diệp Phi hắng giọng, cố tỏ vẻ nghiêm nghị, lấy chiếc cuốc gỉ ra gõ gõ xuống đất:
– Được rồi, nếu đã quyết tâm như thế, ta cũng không ngăn cản. Nhưng gánh nước hay quét lá đều chỉ là những việc hời hợt bên ngoài. Muốn thực sự hiểu về cái ‘Đạo’ của mảnh đất này, các ngươi phải chạm vào thứ cốt lõi nhất.
Diệp Phi chỉ tay về phía đống phân ủ bốc mùi hăng hắc phía xa, tàn nhẫn nói:
– Đống phân kia đã ủ xong rồi. Giờ cần người gánh đến từng gốc cây để bón. Ai làm được thì làm, không làm được thì mời ra khỏi thung lũng của ta. Ta không nuôi kẻ nhàn hạ.
Vừa dứt lời, Diệp Phi thầm đắc ý: *"Hừ, lũ thiên tài các người bình thường đi đến đâu hoa rơi đến đó, kẻ hầu người hạ, mùi nước hoa thơm lừng. Bây giờ bảo các người đi gánh phân bốc mùi, ta không tin các người không bỏ chạy!”*
Tô Thanh Tuyết lúc này cũng vừa mới đến, cô đứng ở lối vào vườn rau, chứng kiến cảnh này thì tim khẽ đập nhanh. Cô biết Diệp tiền bối là người thanh cao, nhưng không ngờ khảo nghiệm của ngài lại "đời" đến thế. Cô nhìn về phía đống phân, mũi thính như cô cũng ngửi thấy mùi hương nồng nặc đó, sắc mặt khẽ biến.
Tuy nhiên, phản ứng của đám thiên tài lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Diệp Phi.
Một sự im lặng kéo dài ba hơi thở. Sau đó, Cơ Vô Đạo – kẻ phản ứng nhanh nhất – đột nhiên vứt hai thùng nước sang một bên, gầm lên một tiếng như thể vừa nhìn thấy Thần binh cấp Đế:
– Của ta! Các ngươi đừng có tranh với ta! Tiền bối đang truyền dạy chân pháp 'Tẩy tủy hoán cốt, hóa hủ bại thành thần kỳ'!
Cơ Vô Đạo chưa kịp dứt lời, Tôn đại thiếu – con trai một gia tộc buôn linh thạch giàu có, vốn tính tình cao ngạo nhất – đã lao ra như một mũi tên, vừa chạy vừa hét:
– Cơ Vô Đạo, ngươi đã gánh nước rồi! Đống linh bảo… à không, đống phân kia phải để gia môn chúng ta bón! Ta trả 100 vạn linh thạch để được quyền gánh trước!
– 100 vạn linh thạch? Ngươi khinh thường tiền bối à? Ta trả 200 vạn cộng thêm một khối 'Huyền Minh Thiết'! Để ta gánh! – Một tên thiên tài khác đỏ mắt xông vào.
Diệp Phi đứng chết lặng tại chỗ. Bình tưới trên tay hắn cuối cùng cũng rơi cái "keng" xuống đất.
Hắn nhìn một đám thiên tài, người thì mặc tơ lụa nghìn vàng, kẻ thì mang danh công chúa, thiếu chủ, lúc này đang lao vào cấu xé nhau, thậm chí dùng cả võ học tông môn để… giành giật chiếc đòn gánh cũ và mấy cái thúng dính đầy chất thải hữu cơ.
– Đây là phân thật đấy! Các người bị điên rồi hả? – Diệp Phi gào lên trong vô vọng.
Lý Trưởng lão ở bụi chuối không kìm được nữa, lao ra, nước mắt dàn dụa:
– Trần tiểu hữu! Ngươi thật vĩ đại! Ngươi lại đem bí quyết cường hóa linh thổ công khai thế này sao? Ngươi nhìn xem, đống phân kia khí tức đen bóng, nồng nặc đến mức gây tê liệt thần trí, đây chắc chắn là 'Vạn độc quy tông tinh chất' do ngài chế luyện ra để tẩy tạp chất cho linh dược. Hèn gì rau của ngài lại tốt như thế! Để lão phu giúp một tay!
Nói xong, vị trưởng lão quyền cao chức trọng của ngoại môn Thanh Vân Tông nhảy vào vòng chiến đấu, dùng linh lực hóa thành một cái thủ trảo, chụp lấy chiếc xẻng cũ:
– Tránh ra hết lũ tiểu bối này! Để lão phu nếm thử cái ‘đắng’ của tu hành trước đã!
"Phập!"
Lý Trưởng lão một xẻng xới xuống, mùi nồng nặc của phân hữu cơ (thực chất là được trộn với nước Cam Lộ dư thừa mà Diệp Phi đổ đi) bốc lên. Nhưng trong mắt những kẻ này, cái mùi hôi đó đột nhiên trở nên "tinh khiết" lạ kỳ. Bởi vì ẩn sau cái hôi ấy là linh khí dày đặc như thể có thể hóa lỏng thành mưa.
Cơ Vô Đạo giành được một chiếc thúng, hắn hít một hơi sâu, mặt lộ vẻ thỏa mãn tột cùng, giọng run lên vì xúc động:
– Đúng rồi… cảm giác này… Đây không phải là phân, đây chính là Đại Đạo đang thối rữa để tái sinh! Cảm ơn tiền bối đã chỉ điểm!
Cơ Vô Đạo đặt đòn gánh lên vai, hiên ngang bước đi về phía luống hành lá. Mỗi bước chân của hắn giờ đây không còn run rẩy, vì hắn tin rằng mình đang gánh vác tương lai của kiếm đạo.
Diệp Phi đứng giữa vườn rau, gió thu thổi qua làm mái tóc hắn hơi rối bời. Nhị Cẩu tiến lại gần, dụi đầu vào chân hắn, rồi nhìn về phía đám người đang "đắm mình" trong công việc nặng nhọc với vẻ mặt vô cùng… đồng cảm.
Diệp Phi ôm đầu, ngồi thụp xuống:
– Xong rồi… Danh tiếng của ta xong đời rồi. Sáng mai toàn bộ giới tu tiên sẽ đồn rằng ta có sở thích bắt thiên tài đi gánh phân. Ngày kia có khi Ma Tôn cũng tìm đến để xin làm nông phu thực tập mất…
Hắn nhìn lên bầu trời, thầm gọi hệ thống trong lòng: *"Này hệ thống, ngươi có thuốc nào giúp xóa ký ức của cả một thế giới không? Ta muốn bán trang trại này, ta muốn dọn nhà ngay lập tức!"*
*“Tinh! Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: ‘Kẻ thống trị tâm hồn nông phu’. Phần thưởng: Hạt giống Cà Chua Bùng Nổ. Công dụng: Ăn vào tăng hỏa hệ kháng tính, ném ra nổ tương đương tu sĩ Hóa Thần toàn lực nhất kích.”*
*“Ghi chú: Sức ảnh hưởng của ký chủ đã lan rộng. Tu vi ẩn giấu thăng cấp lên Luyện Hư tầng 5 (Biểu hiện vẫn là Luyện Khí tầng 3). Chúc mừng ký chủ đã tiến gần hơn đến con đường ‘Thần Nông Cẩu Thắng’.”*
Diệp Phi chết trân nhìn bảng thông báo. Luyện Hư tầng 5? Hắn nhớ một tháng trước mình mới "vô tình" lên Hóa Thần cơ mà? Trồng rau kiểu gì mà thăng cấp còn nhanh hơn ngồi tên lửa thế này?
Hắn quay đầu nhìn lại vườn rau. Lúc này, Tô Thanh Tuyết đã đến bên cạnh hắn, cô nhìn đống hỗn độn nhưng đầy nhiệt huyết kia, khẽ cười:
– Diệp đạo hữu, ngài quả thực là người có cách giáo hóa độc nhất vô nhị. Trước đây ta cứ nghĩ tu tiên là phải cao cao tại thượng, nhìn mây ngắm trăng. Hôm nay nhìn Cơ Vô Đạo gánh phân, ta mới nhận ra… thì ra hương vị của đất cũng có thể thơm đến vậy.
Diệp Phi nhìn Tô Thanh Tuyết, nhìn nụ cười của vị băng sơn nữ thần đang bắt đầu có dấu hiệu bị "nhiễm bệnh não bổ", hắn thở dài một hơi thật dài:
– Tô cô nương, nếu cô cũng muốn gánh nước hay gánh phân thì cứ nói thẳng một tiếng. Đừng có dùng cái ánh mắt ‘sùng bái’ đó nhìn ta, ta sợ lắm…
Tô Thanh Tuyết đỏ mặt, lúng túng nói:
– Vãn bối không dám tranh công việc của họ. Vãn bối chỉ… chỉ mang tới một ít hạt giống linh quả lấy từ cấm địa phía Nam. Ngài xem xem có trồng được không?
Diệp Phi liếc nhìn túi hạt giống, trong lòng hơi gợn sóng. Đó là hạt giống của ‘Băng Hỏa Lưỡng Nghi Quả’, cực kỳ quý hiếm, nghe nói ngàn năm mới kết một lần. Nhưng hắn lại nghĩ: *"Hạt này trồng xong chắc chắn lại gây chấn động lớn. Phải trồng nó vào sâu trong góc tối nhất của vườn mới được."*
Hắn vơ lấy túi hạt giống, phất tay một cái như xua đuổi ruồi:
– Được rồi, được rồi, để đó đi. Còn đám người kia… các ngươi nghe đây! Bón phân xong thì đi rửa sạch sẽ rồi biến ngay cho ta! Ai dám để mùi này lọt vào gian phòng của ta, ta sẽ dùng cái cuốc này cho người đó ‘đầu thai’ tại chỗ!
Lý Trưởng lão nghe thấy, lập tức hét lớn điều phối:
– Các ngươi có nghe thấy không? Tiền bối dặn phải làm thật sạch sẽ, không được để ‘phong trần’ ám vào tịnh xá của ngài! Đứa nào lười biếng ta đánh gãy chân!
Khung cảnh hỗn loạn lại tiếp tục. Những thiên tài vốn tay không dính bụi trần, giờ đây tranh nhau múc từng xẻng phân ủ bón cho gốc cải. Một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu trong lịch sử Thanh Vân Tông: Một bầy sư tử gấm lại đang tranh nhau làm việc của những con bọ hung, và kẻ dẫn đầu lại là một lão già đang cười như điên dại.
Diệp Phi lững thững quay vào phòng, kéo chăn trùm kín đầu. Hắn tự nhủ: *"Mặc kệ họ, miễn là họ không phá hoại vườn rau của mình. Ngày mai mình sẽ đào một cái hầm bí mật sâu hơn, chuẩn bị thêm mấy trăm tấm phù dịch chuyển. Nơi này không ổn rồi, thực sự không ổn chút nào…"*
Nhưng hắn không biết rằng, ở Thượng giới xa xôi, một vị tiên nhân đang theo dõi tấm gương giám sát cũng phải dụi mắt ba lần khi thấy cảnh tượng dưới hạ giới. Vị tiên nhân đó lẩm bẩm: "Đây là thế giới tu tiên của chúng ta sao? Sao mà trông giống… nông trang kiểu mẫu thế này?"
Và ở góc thung lũng, cây lê già xào xạc lá, một đóa hoa nhỏ màu vàng đột ngột nở rộ, tỏa ra một làn hương nhẹ nhàng thanh lọc hoàn toàn mùi uế khí. Chỉ có Nhị Cẩu là nhận thấy điều đó, nó liếc mắt nhìn đóa hoa – thứ vốn chỉ nên mọc ở Tiên cung, nay lại nở rộ nhờ đám "phân ủ" kỳ lạ kia – rồi chán chường nhắm mắt lại.
Kỷ nguyên trồng rau của Diệp Phi, từ hôm nay, chính thức nâng lên một tầm cao mới – tầm cao của "Toàn dân làm nông"._