Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 84: ** Ma tộc xâm lấn

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:10:58 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 84: MA TỘC XÂM LẤN**

Ánh rạng đông uể oải len lỏi qua những tầng mây xám xịt của Tuyết Kiếp, đổ những tia sáng nhợt nhạt xuống thung lũng Dược Viên.

Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, tiếng xương cốt kêu "rắc rắc" giòn tan. Hắn đẩy cửa bước ra sân, hơi lạnh tràn vào phổi khiến hắn khẽ rùng mình. Tuy nhiên, chỉ cần bước chân vào phạm vi vườn rau, một luồng khí ấm áp như xuân về ngay lập tức bao phủ lấy cơ thể. Đây là hiệu ứng từ "Đại Trận Giữ Ấm" mà hắn dày công thiết kế, thực chất chỉ là vài đường khắc nguệch ngoạc trên mấy hòn đá cuội để… ngăn rau cải bị đông đá.

"Nhị Cẩu, dậy đi con sâu lười này. Sáng rồi!"

Diệp Phi đá nhẹ vào mông con chó vàng đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây dưa hấu vạn năm. Nhị Cẩu hé một bên mắt, khinh bỉ nhìn chủ nhân một cái, sau đó ngáp dài, để lộ hàm răng trắng nhởn mà nếu có cao thủ nhìn thấy, chắc chắn sẽ kinh hãi nhận ra mỗi chiếc răng đều ẩn chứa quy tắc không gian cực kỳ khủng bố.

Nó lười biếng đứng dậy, lững thững đi ra góc rào, nhấc chân sau lên định làm một bãi "tưới tiêu" buổi sáng. Nhưng đột nhiên, tai nó dựng đứng, ánh mắt lờ đờ biến mất, thay vào đó là một tia sắc lạnh nhìn chằm chằm vào khoảng không phía sau hàng rào tre.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên, giống như tiếng gương vỡ. Khoảng không gian cách vườn rau chưa đầy mười trượng đột nhiên xuất hiện những vết nứt đen kịt, giống như một con quái vật khổng lồ đang dùng móng vuốt xé toạc bầu trời.

Hắc khí đặc quánh như mực từ trong vết nứt trào ra, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và âm khí lạnh thấu xương.

Diệp Phi đang cầm chiếc bình tưới nước, thấy cảnh này thì giật nảy mình, tim đập lô tô: "Mẹ kiếp! Cái gì thế kia? Chẳng lẽ khí thải môi trường ở tu tiên giới cũng nghiêm trọng đến mức này sao? Hay là… thủng tầng Ozon?"

Hắn run rẩy đặt bình tưới xuống, tay lén lút bấm quyết. Trong lòng hắn thầm gào thét: *Quẻ bói sáng nay nói là Tiểu Hung, tại sao thực tế nhìn giống Đại Hung thế này! Mau chuẩn bị phương án tẩu thoát thứ 69: Độn thổ xuyên lục địa!*

Trong lúc Diệp Phi đang chuẩn bị tìm đường chuồn lẹ, thì từ trong khe nứt đen kịt kia, một cái đầu khổng lồ với hai chiếc sừng cong vút bước ra. Theo sau đó là hàng trăm, hàng ngàn bóng đen cao lớn, mặc giáp trụ đen ngòm, tay cầm trường đao rỉ máu.

Đó là Ma tộc. Và đây chính là một "Không Gian Toa" – khe nứt giữa Ma giới và Thương Lam Giới, tình cờ lại mở ra ngay cạnh vườn rau của hắn.

Tên Ma Tướng dẫn đầu, một gã Hóa Thần kỳ đỉnh phong, nhe răng cười sướng nanh nọc:
"Ha ha ha! Cuối cùng cũng phá vỡ được rào cản! Linh khí của nhân giới quả nhiên tươi mới. Các dũng sĩ của Ma tộc, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu từ thung lũng này, đồ sát sạch sẽ…"

Tiếng cười của hắn đột ngột khựng lại.

Hắn nhìn thấy một con chó vàng gầy gò đang nhìn mình với ánh mắt giống như đang nhìn một đống phân thối. Sau đó, hắn nhìn thấy một thanh niên tu vi… Luyện Khí tầng 3, đang cầm một cái cuốc gỉ đứng run cầm cập.

"Chỉ là một tên tạp dịch và một con chó rách?" Ma Tướng cảm thấy lòng tự trọng bị xúc phạm. Hắn vung thanh đao to bản, hét lớn: "Ma binh, san phẳng cái vườn này cho ta! Lấy máu tên phàm nhân kia tế đao!"

Hàng trăm Ma binh rống lên, ma khí ngập trời lao về phía hàng rào tre.

Nhị Cẩu hừ lạnh một tiếng trong mũi. *Lũ sâu bọ này, dám phá rối giấc ngủ của bản đại gia?*

Nó nhẹ nhàng hắt hơi một cái.

*Hắt xì!*

Một luồng sóng xung kích không màu, không vị nhưng mang theo sức mạnh thôn phệ vạn vật đột nhiên bùng nổ. Những tên Ma binh đang lao tới chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã thấy cơ thể mình bị một lực lượng vô hình bóp nát, sau đó tan biến vào không trung như khói bụi.

Một cái hắt hơi, quét sạch năm trăm Ma binh tinh nhuệ.

Diệp Phi lúc này đang hoa mắt chóng mặt. Hắn không thấy Nhị Cẩu ra tay, hắn chỉ thấy một cơn gió mạnh thổi qua, rồi lũ "người đen" kia bỗng nhiên… bay sạch.

"Gió lớn thế nhỉ? May mà mình đóng cọc rào kỹ." Diệp Phi tự trấn an mình, nhưng nhìn tên Ma Tướng còn sót lại, hắn vẫn sợ run người: "Con quái vật này trông to con thế kia, chắc chắn là thú rừng bị nhiễm hắc khí rồi. Phải xử lý ngay không nó dẫm nát luống cà rốt của mình mất!"

Nghĩ đến việc luống cà rốt tâm huyết sắp bị phá, lòng can đảm của một người nông dân trong Diệp Phi bỗng chốc vượt qua cả sự sợ hãi chết chóc. Hắn cầm chặt chiếc cuốc gỉ – thứ mà hệ thống gọi là "Thần khí Thái Cổ" nhưng trong mắt hắn chỉ là một công cụ làm vườn cũ kỹ – và bước lên phía trước.

"Này cái ông kia! Đen hôi thế này chắc lâu ngày không tắm đúng không? Đừng có lại gần vườn nhà tôi! Cút ngay!"

Ma Tướng lúc này vẫn còn đang trong cơn chấn động vì toàn bộ thủ hạ bị biến mất bí ẩn. Nghe thấy lời mắng chửi của "tên Luyện Khí tầng 3", hắn tức điên người, ma lực toàn thân bùng nổ.

"Tìm chết! Thiên Ma Độc Sát Trảm!"

Thanh đao của hắn bốc cháy bằng ngọn lửa đen ngòm, chém xuống một nhát xé toạc mặt đất, nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Phi.

Diệp Phi chỉ thấy một tia sáng đen chói mắt bay tới. Theo bản năng, hắn đưa cái cuốc lên đỡ, miệng hét lớn: "Đã bảo là đừng có phá phách rồi mà!"

*Cộp.*

Một âm thanh khô khốc vang lên.

Thanh ma đao tuyệt thế của Ma Tướng chạm vào lưỡi cuốc gỉ của Diệp Phi. Chỉ trong một phần mười giây, một luồng kim quang rực rỡ từ chiếc cuốc bùng phát, giống như một vầng thái dương nhỏ bé xua tan mọi bóng tối.

"Cái… cái gì?" Ma Tướng trợn tròn mắt.

Hắn thấy thanh đao của mình – vốn là ma khí được rèn từ tủy cốt tiên nhân – đang bắt đầu rạn nứt. Vết nứt lan nhanh như mạng nhện, rồi *rắc* một tiếng, thanh đao vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Sức mạnh phản chấn khiến cánh tay của Ma Tướng tan nát thành bụi cám. Hắn lùi lại, nhìn thanh niên trước mắt với ánh mắt kinh hoàng cực độ.

"Đại năng… Đây là Chí Tôn giấu mình sao? Một cái cuốc mà có thể đánh tan Ma khí vạn năm?"

Diệp Phi không dừng lại, hắn thấy tên này vẫn còn đứng đó, lại sợ hắn dùng chiêu gì đó khác nên liều mạng bổ thêm một cuốc nữa xuống đất, đúng vào vị trí chân tên Ma Tướng.

"Xới cho ngươi bay luôn này!"

*Uỳnh!*

Một cú cuốc của Diệp Phi không phải là xới đất, mà là xới tung toàn bộ quy tắc không gian tại chỗ đó. Đất đá bắn tung tóe, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy cả một dải ngân hà ẩn hiện dưới đường cuốc ấy. Ma Tướng ngay lập tức bị một lực lượng khổng lồ hất văng ngược trở lại cái khe nứt đen ngòm trên bầu trời.

Chưa dừng lại ở đó, cú cuốc của Diệp Phi quá mạnh, nó tạo ra một luồng khí kình mang theo hơi thở của vạn vật thái cổ, xông thẳng vào Không Gian Toa.

Ở đầu bên kia của khe nứt, tại Ma giới sâu thẳm.

Ma Hoàng đang ngồi trên ngai vàng, chờ đợi tin tức tốt lành từ đội quân tiên phong. Đột nhiên, ông ta thấy cái khe nứt đen ngòm bỗng rực sáng một màu vàng kim chói lọi.

*Ầm!*

Tên Ma Tướng bị đánh bay trở về, va vào cung điện Ma Hoàng khiến nó sụp đổ phân nửa. Một luồng khí thế "nông nghiệp" thanh thuần và mạnh mẽ theo sau đó tràn vào, khiến hàng vạn Ma dân ở Ma giới bỗng nhiên… cảm thấy muốn hướng thiện, thậm chí có đứa Ma quỷ bỗng nhiên nảy mầm cây trên đầu, tu vi Ma đạo bị tịnh hóa sạch sành sanh.

"Cái quái gì thế này? Nhân giới có ai mà mạnh đến mức đánh thẳng vào Ma giới của ta?" Ma Hoàng kinh hãi thất sắc, vội vàng ra lệnh: "Đóng cửa! Mau đóng cửa Không Gian Toa ngay lập tức cho ta! Đừng để luồng khí đáng sợ kia tràn vào thêm nữa!"

Ở thung lũng Dược Viên, Diệp Phi thấy cái khe nứt kia vẫn còn đang rỉ ra hắc khí đen ngòm. Hắn lau mồ hôi trên trán, nhìn xuống chân thì thấy một củ khoai tây to tướng vừa thu hoạch hôm qua đang nằm trong sọt.

"Mấy cái hố đen này ngứa mắt thật, cứ như rác rưởi của hàng xóm vứt sang nhà mình. Phải bịt nó lại mới được."

Hắn nhặt củ khoai tây lên. Đây không phải khoai tây thường, đây là "Thiên Địa Địa Long Quả" – một loại linh thực thần cấp có khả năng hấp thụ linh khí cực mạnh để sinh trưởng, do hệ thống thưởng cho hắn sau 10 năm trồng trọt.

Diệp Phi ném mạnh củ khoai tây về phía khe nứt trên bầu trời: "Bịt lỗ lại đi đồ rác rưởi!"

Củ khoai tây bay vào giữa Không Gian Toa.

Ngay khi chạm vào Ma khí, nó bỗng nảy mầm với tốc độ chóng mặt. Những sợi rễ vàng óng như rồng bay phượng múa, đâm xuyên qua không gian, quấn chặt lấy các kẽ nứt. Trong tích tắc, hàng triệu sợi rễ khổng lồ bao phủ lấy Không Gian Toa, biến nó thành một "bức tường rễ cây" cực kỳ vững chắc.

Luồng linh lực khổng lồ từ củ khoai tây bùng nổ, bóp nát hoàn toàn khe nứt không gian, ép nó đóng lại một cách thô bạo.

Bầu trời trở lại trạng thái xám xịt của Tuyết Kiếp, cái lỗ đen hung tợn hoàn toàn biến mất, chỉ còn sót lại một vài lá mầm xanh mướt rơi rụng giữa hư không.

"Phù… Cuối cùng cũng yên tĩnh."

Diệp Phi phủi tay, lẩm bẩm: "Dạo này bọn quái vật hay phá phách quá. Phải gia cố hàng rào tre lên thêm 3 mét mới được. Không thì mấy củ cải trắng bị trộm mất thì tiếc chết."

Lúc này, ở sườn núi cách đó không xa.

Lý Trưởng lão – người vừa mới định sang vườn Diệp Phi để xin chén rượu – đang đứng đờ đẫn như tượng gỗ. Lão vừa chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.

Đôi mắt lão trợn ngược, đôi môi run rẩy không ngừng:
"Ta… ta nhìn thấy gì thế này? Một bầy quân đoàn Ma giới, bị hắn… dùng cuốc xới đi như cỏ rác?"

"Sau đó… hắn dùng một củ khoai tây để bít lỗ hổng không gian? Trời ạ! Đó là 'Đại Đạo Mộc Quy Tắc' ở cảnh giới hoàn mỹ nhất sao? Một củ khoai tây có thể trấn áp cả một thông đạo giữa hai giới?"

Lý Trưởng lão cảm thấy thế giới quan của mình hoàn toàn sụp đổ. Lão nhìn bóng dáng Diệp Phi đang lui cui đi gom rác, lòng tôn kính dâng cao như nước thủy triều.

"Trần tiểu hữu… à không, Diệp tiền bối! Người quả nhiên là một đại năng nhàn rỗi ở nhân gian. Ngài sợ Ma giới làm bẩn vườn rau của mình, nên tiện tay quét sạch cả vạn quân? Khủng bố… Quá mức khủng bố!"

Lý Trưởng lão hít sâu một hơi, quay đầu chạy thục mạng về phía Tông chủ điện: "Tông chủ! Mau báo cho các trưởng lão khác! Chúng ta phải bảo vệ cái thung lũng này bằng mọi giá! Không, chúng ta phải quỳ cầu xin để được thung lũng này bảo vệ mới đúng!"

Trong khi cả Thanh Vân Tông lại một lần nữa xôn xao vì những hiện tượng "thần tích" do Lý Trưởng lão rêu rao, thì nhân vật chính của chúng ta – Diệp Phi – lại đang ngồi xổm cạnh Nhị Cẩu.

Hắn nhìn con chó vàng, cau mày nói: "Nhị Cẩu, từ mai ông không được hắt hơi mạnh thế nữa nghe chưa. Cát bụi bay đầy vào bát canh của tôi rồi đây này."

Nhị Cẩu nhìn bát canh, rồi nhìn chủ nhân, sau đó thản nhiên nằm xuống, ngoáy tai bằng chân sau. Nó thầm nghĩ: *Tên ngốc này, nếu ta không hắt hơi, đống rác kia đã phun bọt mép vào bát canh của ngươi từ lâu rồi.*

Diệp Phi thở dài, nhìn vườn rau vẫn xanh tốt giữa mùa tuyết trắng. Hắn lấy từ trong túi ra một nắm hạt giống mới, lẩm bẩm: "Quên chuyện mấy con quái vật đi. Hôm nay hệ thống yêu cầu trồng 'Cải Thảo Kiếm Khí'. Nghe tên có vẻ hơi sắc, hy vọng lúc thu hoạch không làm đứt tay."

Hắn lại tiếp tục cúi đầu, bắt đầu công việc cày cấy hằng ngày của mình. Một vị Chí Tôn đủ sức làm cả Ma giới run sợ, lúc này chỉ đang lo lắng xem hạt giống có đủ ẩm để nảy mầm hay không.

Tiên giới vẫn đang đại loạn, thảm cảnh Tuyết Kiếp vẫn đang diễn ra ngoài kia, nhưng tại góc thung lũng này, chỉ có tiếng cuốc đất đều đều và mùi thơm của linh thực đang nấu trong nồi đá.

Bỗng nhiên, từ xa một bóng trắng nhẹ nhàng đáp xuống cổng vườn. Tô Thanh Tuyết – "Băng sơn nữ thần" của Thanh Vân Tông – lúc này trên mặt vẫn còn vết máu từ trận chiến phòng thủ bên ngoài. Nàng nhìn thấy Diệp Phi vẫn thản nhiên cuốc đất, trong lòng một trận rung động.

"Diệp… Diệp sư đệ, huynh vẫn ổn chứ? Vừa rồi ta cảm nhận được ma khí cực mạnh ở phía này."

Diệp Phi ngẩng đầu lên, thấy đại mỹ nhân tới thì ngay lập tức lấy lại vẻ mặt "cẩn thận" và "nhút nhát" thường ngày.

"A, Tô sư tỷ! Ma khí gì ạ? À, chắc là khói bếp của nhà muội muội nào đó nấu nướng bị cháy thôi. Tôi vẫn ổn, đang trồng cải thôi mà. Sư tỷ vào làm bát canh không? Mới hâm nóng đấy."

Tô Thanh Tuyết nhìn quanh vườn, thấy mọi thứ vẫn bình yên một cách lạ lùng, dù ma khí trên bầu trời vẫn chưa tan hết hoàn toàn. Nàng nhìn bát canh xanh ngắt trên tay Diệp Phi, khứu giác ngay lập tức bị quyến rũ bởi một mùi thơm tinh khiết không thể diễn tả bằng lời. Toàn bộ sự mệt mỏi và thương tích trong người nàng bỗng nhiên dịu lại.

Nàng gật đầu nhẹ, che giấu sự thèm thuồng trong ánh mắt: "Vậy… vậy phiền huynh."

Diệp Phi cười hề hề dẫn nàng vào sân, trong khi Nhị Cẩu thở dài, lầm lũi đi ra cổng vườn nằm canh. Nó biết, hễ mỗi lần cái cô nàng "não ngắn" này đến, là chủ nhân của nó lại lãng phí một phần linh thực quý giá mà đáng ra nó có thể được ăn sạch.

Và như thế, trận đại họa suýt diệt tông của Ma tộc đã kết thúc một cách chóng vánh như vậy. Ma giới tổn thất hàng vạn tinh binh, còn Diệp Phi chỉ mất đúng một củ khoai tây và một bát canh rau cải.

Ở một nơi sâu thẳm của Thương Lam Giới, các vị đại năng cổ đại đang bế quan bỗng đồng loạt mở mắt. Họ cảm nhận được một luồng sức mạnh "trần tục" nhưng lại cực kỳ chí cao vừa xuất hiện.

"Ai? Ai đã dùng 'Mộc Chi Khởi Nguyên' để bít cổng Ma giới?"

"Hơi thở này… chẳng lẽ một vị Thần Nông từ thượng cổ vẫn còn sống sót?"

Những lời bàn tán này, Diệp Phi không biết, và hắn cũng chẳng quan tâm. Hắn đang bận nhìn Tô Thanh Tuyết ăn canh và thầm nghĩ: *Ăn nhiều thế này, lần sau phải bảo cô ấy mang thêm mấy bao phân bón lên trả mới được.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8