Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 87: ** Tô Thanh Tuyết tặng Diệp Phi một chiếc khăn quàng
**CHƯƠNG 87: TẶNG KHĂN GIỮ ẤM, CHỈ SỢ PHIỀN PHỨC ĐẾN TẬN CỬA**
Tiết trời Đông Hoang bắt đầu vào mùa đại hàn.
Những đợt gió rít qua khe núi Thanh Vân Tông không còn là hơi mát dịu nhẹ của mùa thu, mà mang theo cái lạnh thấu xương, có thể làm đông cứng cả linh lực của những tu sĩ Luyện Khí kỳ sơ cấp. Tuyết bắt đầu rơi, từng bông, từng bông trắng xóa phủ lên những rặng thông già, biến cả tông môn thành một thế giới bạc trắng u huyền.
Thế nhưng, tại dược viên ngoại môn ở phía sau thung lũng, cảnh tượng lại hoàn toàn khác biệt.
Một lớp màn sương mỏng nhạt, thoạt nhìn như sương mù buổi sớm nhưng thực chất là "Thiên Địa Chướng Nhãn Trận" cấp cao nhất, bao phủ hoàn toàn khu vườn. Bên trong, không khí vẫn ấm áp như mùa xuân. Những luống Cải Bắp Kim Cương vẫn xanh mướt, lá cây cứng cáp tỏa ra ánh kim nhàn nhạt. Những củ Cà rốt Tuyết Ngọc thì rung rinh trong đất, thỉnh thoảng lại phun ra một ngụm linh khí tinh thuần để… sưởi ấm cho nhau.
Diệp Phi mặc một bộ áo vải thô kệch, tay cầm chiếc bình tưới nước bằng gốm trông rất cũ kỹ. Hắn điềm nhiên tưới cho mấy gốc hành lá vốn sắc bén như kiếm khí.
"Báo cáo ký chủ: Cây hành thứ 10.000 đã trưởng thành. Thưởng: 100 ngày tuổi thọ, 5 điểm phòng ngự vĩnh cửu."
Tiếng máy móc của hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Phi hài lòng nhẹ gật đầu. Hắn thở ra một hơi dài, nhìn làn khói trắng tan vào không trung.
"Mười năm rồi…" Hắn lẩm bẩm. "Hệ thống, kiểm tra trạng thái."
[Ký chủ: Diệp Phi]
[Tu vi hiện thị: Luyện Khí tầng 3]
[Tu vi thực tế: Bán Bộ Độ Kiếp (Tiến độ: 99.9%)]
[Tuổi thọ: 125.600 năm]
[Trạng thái: An toàn tuyệt đối (Đã quét sạch 108 loại bùa chú, 47 loại sát khí, 12 tên sát thủ núp cách 10 dặm đã bị Nhị Cẩu hắt hơi thổi bay).]
Diệp Phi xoa xoa cằm, vẻ mặt đầy lo lắng: "Bán bộ Độ Kiếp vẫn là quá nguy hiểm. Độ Kiếp Kỳ có Thiên Lôi, ta chưa chuẩn bị đủ 3000 kiện hộ giáp cấp Tiên, tuyệt đối không được đột phá. Phải tiếp tục trồng rau, lấy thêm điểm thuộc tính kháng sét."
"Gâu!"
Một tiếng sủa lười biếng vang lên từ gầm chiếc bàn đá dưới gốc cây cổ thụ. Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò năm nào giờ đã mập mạp thêm một vòng – đang dùng chân sau gãi tai. Nó liếc mắt nhìn chủ nhân với vẻ khinh bỉ cực độ. *Lão đại à, người ta sắp tu lên tiên rồi, ngài vẫn còn sợ Thiên Lôi? Ngài không biết là năm ngoái ngài dùng cái cuốc gỉ đập vỡ một đám mây đen, thực chất đó là thiên kiếp của một vị lão quái phương nào vô tình đi ngang qua sao?*
Nhị Cẩu hừ một tiếng, lại nằm xuống ngủ tiếp. Công việc của nó rất đơn giản: khi Diệp Phi ở nhà thì nó giả chết, khi Diệp Phi đi vắng (thường là ra sau núi hái nấm), kẻ nào dám bước vào vườn một bước thì nó liền cho kẻ đó thấy thế nào là "nhân sinh vô thường".
Bỗng nhiên, hàng rào tre ở cổng dược viên khẽ rung rinh.
Diệp Phi giật nảy mình, lập tức lùi lại ba bước, tay trái nắm chặt cái bình tưới nước (sẵn sàng ném ra trận pháp "Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt"), tay phải thủ sẵn lá bùa "Vạn Lý Độn Địa".
"Ai?" Diệp Phi quát khẽ, giọng đầy cảnh giác.
Một bóng người từ trong tuyết trắng bước ra. Nàng mặc một bộ cung trang màu xanh nhạt, vạt áo thêu những đóa mai trắng tinh khôi. Khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng như băng giá nghìn năm giờ đây lại thoáng hiện một chút ửng hồng vì lạnh – hoặc vì một lý do nào đó khác.
Tô Thanh Tuyết.
Vị "Băng Sơn Nữ Thần" của Thanh Vân Tông, người mà cả ngàn đệ tử tinh anh muốn gặp một lần cũng khó, nay lại đứng trước vườn rau nhỏ này với vẻ mặt hơi ngập ngừng.
Diệp Phi thở phào, thu hồi lá bùa độn địa nhưng vẫn không buông bình tưới nước ra. Cẩu đạo có câu: *Phụ nữ càng đẹp, rắc rối mang lại càng lớn.*
"Là Tô sư tỷ sao? Trưa nắng… à không, tuyết rơi đầy trời thế này, sư tỷ không bế quan luyện kiếm, lại rảnh rỗi đến thăm vườn rau của đệ làm gì?" Diệp Phi giả vờ cười khổ, bộ dạng thấp hèn của một đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng 3 diễn ra rất mượt mà.
Tô Thanh Tuyết đi tới gần hàng rào, nhìn vào trong vườn. Nàng vẫn không khỏi kinh ngạc khi thấy linh khí nơi này nồng đậm đến mức hóa thành sương mù. Dưới chân nàng là những lớp tuyết dày, nhưng chỉ cần bước vào phạm vi của dược viên, hơi ấm lập tức bao phủ lấy nàng.
"Diệp… Diệp sư đệ," nàng nhỏ giọng gọi, âm thanh thanh thót như tiếng chuông gió. "Ta nghe nói Đông Hoang năm nay lạnh nhất trong vòng một trăm năm qua. Thanh Vân Tông chúng ta dù có đại trận bảo vệ nhưng khu vực ngoại môn này linh khí loãng, hàn khí rất dễ xâm nhập."
Diệp Phi xua xua tay: "Đa tạ sư tỷ quan tâm, đệ có vườn rau này cũng coi như có chỗ sưởi ấm, ổn cả mà."
Tô Thanh Tuyết im lặng một chút. Nàng nhớ lại những ngày trước, nhờ có mấy bát canh rau cải của Diệp Phi mà vết thương do kiếm khí vỡ nát trong kinh mạch của nàng đã hồi phục hoàn toàn, thậm chí còn giúp nàng trực tiếp đột phá. Trong mắt nàng, Diệp Phi là một vị "vị ẩn sĩ đại năng" đang trải nghiệm hồng trần. Nhưng dù hắn có là đại năng đi chăng nữa, thì nhìn bộ dạng quần áo vải thô, tóc tai bù xù của hắn, nàng vẫn thấy… thương cảm lạ lùng.
Nàng đưa tay vào trong tay áo rộng, lấy ra một vật nhỏ được bọc cẩn thận trong tấm lụa trắng.
"Đây là…" Tô Thanh Tuyết bước tới, trao nó cho Diệp Phi qua khe hở của hàng rào. "… là ta tự tay dệt. Dùng tơ của Băng Tinh Nhện vạn năm ở cực bắc, có tác dụng ôn dưỡng tâm thần và giữ nhiệt tuyệt đối. Tu sĩ dưới Kim Đan nếu không có linh lực hộ thân, rất dễ bị cảm lạnh. Ngươi… ngươi hãy dùng đi."
Diệp Phi ngẩn người. Hắn mở tấm lụa ra. Bên trong là một chiếc khăn quàng cổ màu xám giản dị, đường dệt hơi vụng về ở đoạn cuối nhưng sợi tơ tỏa ra một luồng khí tức ấm áp, nhu hòa vô cùng.
Hệ thống lập tức cảnh báo trong đầu:
"Phát hiện vật phẩm: Khăn Quàng Băng Tinh Nhện.
Thuộc tính: Giữ ấm +1000, Chống ảo cảnh cấp 5, Tăng tốc độ hồi phục linh lực.
Độ nguy hiểm: 0%.
Lưu ý: Chứa đựng tâm ý nồng đậm của một vị nữ tử, có khả năng kích hoạt 'Nhân Quả Chi Xiềng'. Đề nghị ký chủ cẩn thận."
Diệp Phi co giật khóe mắt. *Nhân quả chi xiềng? Ý mày là nếu tao nhận cái này thì sau này cô ta gặp nạn tao phải đi cứu chứ gì? Phiền phức! Quá phiền phức!*
Hắn nhìn chiếc khăn, lại nhìn đôi mắt trong veo đang mong chờ của Tô Thanh Tuyết. Một "Cẩu nhân" thực thụ sẽ nói: "Đa tạ sư tỷ, nhưng đệ có bắp cải sưởi ấm rồi, tỷ mang về đi."
Thế nhưng, khi nhìn thấy những đầu ngón tay của Tô Thanh Tuyết có vài vết đỏ nhỏ – có lẽ là do bị tơ nhện băng tinh đâm phải khi dệt – lòng Diệp Phi bỗng mềm lại. Một nhân viên văn phòng thời hiện đại chết vì làm việc quá sức như hắn, kiếp trước làm gì có ai quan tâm đến việc hắn lạnh hay nóng.
Hắn khẽ thở dài, nhận lấy chiếc khăn rồi quàng lên cổ.
"Rất ấm," Diệp Phi mỉm cười, một nụ cười thật lòng hiếm hoi. "Đa tạ Tô sư tỷ."
Gương mặt của Băng Sơn Nữ Thần lập tức rạng rỡ hẳn lên, giống như băng tuyết gặp nắng xuân mà tan chảy. Nàng cúi đầu, nói lí nhí: "Ngươi thích là tốt rồi… Ta… ta đi trước đây."
Nàng quay người, lướt đi trong tuyết như một con bướm trắng. Nhưng đi được vài bước, nàng lại dừng lại, quay đầu dặn dò: "Tuyệt đối không được cởi ra đâu đấy!"
Diệp Phi đứng nhìn theo bóng lưng nàng khuất hẳn sau rặng thông. Hắn đưa tay sờ lên mặt khăn mịn màng, cảm nhận hơi ấm đang lan tỏa.
"Chậc chậc," Nhị Cẩu chẳng biết từ bao giờ đã đứng cạnh chân Diệp Phi, cái đuôi ngoáy tít. "Lão đại, người ta đem tình cảm đặt vào đấy đấy. Cái khăn này mà mang ra đấu giá ở Trung Châu, chắc mấy lão quái Hóa Thần cũng đánh nhau sứt đầu mẻ trán để giành cho con cháu mình đấy."
"Ngươi thì biết cái gì?" Diệp Phi gõ vào đầu Nhị Cẩu một cái rõ đau. "Đây là phiền phức! Là rắc rối! Ngươi xem, nhận đồ của người ta tức là nợ người ta một cái nhân quả. Nếu ngày mai cô ấy bị kẻ thù truy đuổi tới đây, ta có cứu không? Cứu thì lộ công lực, không cứu thì cái lương tâm này bị chó tha mất à?"
Nhị Cẩu nhe răng ra: "Ơ kìa, đừng nói là tôi tha chứ, tôi không thèm ăn lương tâm của ngài đâu, đắng lắm."
Diệp Phi hừ lạnh, định quay vào nhà thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân vội vã cùng tiếng la hét vang lên từ hướng ngoại môn.
"Tránh đường! Tránh đường! Lâm Hải trưởng lão chấp pháp có lệnh, kiểm tra toàn bộ dược viên để tìm kiếm linh thực hiếm, chuẩn bị cho đại tiệc nghênh đón sứ giả của Thiên Long Giáo!"
Vẻ mặt Diệp Phi lập tức trở nên lạnh lẽo. Hắn quấn chặt chiếc khăn quàng cổ thêm một vòng, ánh mắt nhìn ra phía xa nơi một đoàn tu sĩ áo đen đang tiến tới.
"Vừa nói rắc rối đến, là rắc rối đến ngay." Hắn lẩm bẩm. "Nhị Cẩu, hôm nay đừng để đứa nào sống sót ra khỏi hàng rào tre này… À không, làm thế thì quá lộ liễu. Dùng 'Di Hoán Đại Pháp', đứa nào bước vào vườn thì cứ dịch chuyển chúng nó tới hố xí của Lý Trưởng Lão cho ta."
Nhị Cẩu hào hứng sủa lên một tiếng: "Gâu! Giao cho tôi!"
Trận chiến bảo vệ sự yên bình của vườn rau và chiếc khăn quàng cổ mới nhận, xem ra sắp bắt đầu. Diệp Phi nhìn những mầm cải bắp đang rung rinh trước gió, thở dài: "Tại sao cứ muốn làm hỏng rau của ta cơ chứ? Ta chỉ muốn trồng rau thôi mà!"
Trên cổ hắn, chiếc khăn xám nhạt tỏa sáng nhẹ nhàng giữa làn tuyết trắng, như một sự khẳng định rằng, dù hắn có muốn "Cẩu" đến thế nào, thì sợi dây liên kết với thế giới này đã bắt đầu thắt chặt lại từ một chiếc khăn tay dệt vụng.
***
Lúc này, ở một ngọn núi cách đó không xa, Lý Trưởng Lão đang ôm vò rượu, tay cầm chiếc kính viễn vọng (thực chất là một linh bảo nhìn xuyên thấu) quan sát xuống thung lũng.
"Trời ơi! Khí đỏ bay lên trời! Nhân duyên đại trận?" Lý Trưởng Lão chấn động đến mức làm rơi cả chén rượu. "Diệp tiểu hữu không hổ là đại năng chuyển thế. Hóa ra chiếc khăn đó là 'Duyên Phận Kết Phù' do hắn cùng Tô nha đầu cùng nhau luyện chế để chống lại Thiên Đạo sao? Quá cao thâm! Quá thâm sâu! Ta phải về ghi lại vào quyển 'Diệp Phi Tu Tiên Ký', đây chắc chắn là một loại công pháp tình duyên mới!"
Nếu Diệp Phi nghe được lời này, chắc chắn hắn sẽ cầm cái cuốc đến gõ chết lão hàng xóm "não bổ" quá đà này ngay lập tức.
Nhưng hắn không biết. Hắn chỉ đang bận rộn… kiểm tra lại xem đống khoai tây nổ của mình đã được chôn đủ sâu chưa, chuẩn bị "đón tiếp" đám người của Lâm Hải trưởng lão. Mùa đông ở Thanh Vân Tông, xem ra vẫn còn nóng bỏng lắm.