Cổ Thần Vô DanhChương 4: Cuộc Đào Tẩu Trong Đêm
Luồng gió lạnh như lưỡi dao sắc lướt qua gò má Thẩm Vấn, cuốn theo mùi ẩm mốc của đất rừng và thoang thoảng hương lá mục. Hắn lướt đi giữa không trung, ánh mắt sắc bén quét qua từng tán lá, từng thân cây cổ thụ chằng chịt rễ. Phía sau hắn, hai tu sĩ cấp dưới cũng đang cố gắng giữ tốc độ, nhưng rõ ràng không thể bì kịp với sự nhanh nhẹn của trưởng đoàn.

“Tên nhóc đó… tốc độ thật quỷ dị,” một tu sĩ cấp dưới lẩm bẩm, hơi thở dốc. “Hắn không có chút Nguyên Khí nào, sao có thể nhanh đến vậy?”
Thẩm Vấn không đáp lời, nhưng lòng hắn cũng không khỏi kinh ngạc. Thiên La Khí Cảm Kính đã chỉ điểm chính xác vị trí của Kiên, một vệt sáng bạc mờ nhạt nhưng kiên cố, tựa như một ngọn lửa nhỏ đang cháy leo lét giữa màn đêm. Nhưng điều khiến hắn bận tâm hơn là bản chất của luồng năng lượng đó. Nó không phải Nguyên Khí, cũng không phải tà thuật mà Giáo Đoàn thường đối phó. Nó mang theo khí tức cổ xưa, một cảm giác nguyên thủy đến mức khiến hắn, một tu sĩ đã đạt đến cảnh giới Ngưng Khí trung kỳ, cũng phải cảm thấy rùng mình.
*Năng lượng cấm kỵ… Đây chính là thứ mà Giáo Hoàng đã cảnh báo sao?* Thẩm Vấn nghĩ, bàn tay siết chặt lại. *Một thứ có thể phá vỡ trật tự hiện tại của Thiên Đoạn.*
Hắn nhớ lại những lời răn dạy từ Giáo Hoàng, về những thế lực cổ xưa bị chôn vùi, về sự hỗn loạn trước khi Giáo Đoàn Bảo Vệ Trật Tự được thành lập để duy trì hòa bình. Kẻ mang trong mình loại năng lượng như vậy, bất kể vô tội hay không, đều là mối đe dọa tiềm tàng. Nhiệm vụ của hắn là phải bắt giữ, hoặc tiêu diệt. Không có lựa chọn thứ hai.
“Tăng tốc!” Thẩm Vấn gằn giọng, nhãn quang ánh lên vẻ tàn khốc. “Không được để hắn thoát! Ta cảm nhận được hắn đang ở rất gần!”
—
Kiên chạy. Hắn không biết mình đã chạy bao xa, chỉ biết phổi như muốn nứt toác, từng thớ thịt như muốn rã rời vì mỏi mệt. Mặc dù dòng năng lượng viễn cổ đã tái tạo cơ thể, ban cho hắn thân thể cường kiện, tốc độ phi phàm, nhưng hắn vẫn chỉ là một thiếu niên chưa từng thực sự chiến đấu hay chạy trốn với cường độ cao như vậy. Mỗi bước chân là một sự dồn nén của ý chí, một cuộc đấu tranh với giới hạn của bản thân. Hơi thở hắn dồn dập, nóng ran nơi cuống họng, và mồ hôi lạnh vã ra, thấm đẫm tấm áo vải thô.
Tiếng lá cây xào xạc phía sau, tiếng cành cây gãy rắc, và những luồng Nguyên Khí lướt qua không khí tựa những mũi tên vô hình. Chúng như những con chó săn khát máu, không ngừng rút ngắn khoảng cách. Kiên cảm thấy hơi thở của chúng ngày càng gần, tựa như một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ hắn. Hắn cố gắng sử dụng bản năng lẩn trốn trời sinh, lách qua những rễ cây cổ thụ khổng lồ, luồn lách qua các bụi rậm gai góc. Mùi ẩm mốc của đất, mùi nhựa cây nồng nồng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh hoang dã. Hắn nghe rõ tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim đêm kêu thảm thiết, nhưng tất cả đều bị lu mờ bởi tiếng tim đập dồn dập, tựa trống trận.
“Chúng là ai? Tại sao lại truy đuổi ta?” Kiên tự hỏi, tâm trí quay cuồng. Hắn biết, mọi chuyện bắt đầu từ viên đá xoắn ốc kia, từ cái phế tích cổ xưa đã đánh thức thứ năng lượng nguyên thủy trong huyết mạch hắn. Thứ năng lượng đó, giờ đây, không còn là một bí ẩn mơ hồ nữa, mà là một gánh nặng, một lời nguyền. Nó đã biến hắn từ một “phế vật bẩm sinh” thành một “kẻ bị truy lùng”.
Hắn lao qua một thảm thực vật dày đặc, những cành lá khô quất vào mặt, rách toạc lớp da mỏng manh. Một cảm giác lạnh buốt đột ngột ập đến, không phải từ gió, mà là từ một khoảng không rộng lớn phía trước. Hắn ngẩng đầu. Phía trước hắn là một vách đá dựng đứng, cao sừng sững như một bức tường thành của thế giới. Phía dưới là một con suối nhỏ chảy xiết, nước va vào đá tạo nên âm thanh rì rầm đầy ám ảnh.
Kiên chết lặng. Hắn đã bị dồn vào đường cùng. Không còn lối thoát.

Ngay lập tức, Thẩm Vấn và hai tu sĩ cấp dưới xuất hiện từ phía sau, bao vây Kiên. Ánh mắt Thẩm Vấn sắc lạnh, chứa đầy sự khinh miệt và quyết đoán, tựa như thần linh giáng thế phán quyết phàm nhân. Hắn đứng đó, dáng người cao lớn, áo giáp đen bóng loáng, biểu tượng con mắt đang mở trên ngực như đang nhìn thẳng vào linh hồn Kiên.
“Kẻ mang năng lượng cấm kỵ kia, ngươi không thể trốn thoát!” Thẩm Vấn cất giọng lạnh lẽo, uy hiếp, giọng nói hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu, tựa tiếng vọng của tử thần. “Ngươi đã gây ra sự hỗn loạn, và Giáo Đoàn sẽ không dung thứ!”
Kiên lùi lại một bước, lưng chạm vào vách đá lạnh lẽo. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang siết chặt lấy mình. Hắn không có vũ khí, không có kinh nghiệm chiến đấu, chỉ có bản năng sinh tồn và dòng năng lượng hỗn loạn trong huyết mạch.
“Đại nhân, để thuộc hạ bắt hắn!” Một tu sĩ cấp dưới hăng hái nói, giơ tay. Một luồng Nguyên Khí xanh lam bắn ra, nhanh như điện xẹt, tạo thành một sợi dây thừng năng lượng siết chặt lấy chân Kiên.
“A!” Kiên khẽ kêu lên một tiếng, loạng choạng, ngã khuỵu gối xuống đất. Sợi dây Nguyên Khí thô bạo siết chặt, cắt vào da thịt hắn, gây ra một cơn đau nhói. Nhưng cơn đau thể xác không thấm vào đâu so với cơn đau bùng lên từ vết bớt xoắn ốc trên ngực. Nó nóng ran, tựa như một khối than hồng đang cháy âm ỉ bên trong lồng ngực hắn, báo hiệu nguy hiểm cận kề, một nguy hiểm không chỉ đến từ bên ngoài mà còn từ chính bản thân hắn.
Thẩm Vấn từ từ tiến lại gần, vẻ mặt tự mãn. Hắn giơ tay, một luồng Nguyên Khí màu đen tuyền bao bọc lấy lòng bàn tay, tạo thành một quả cầu năng lượng nhỏ đang xoay tròn, sẵn sàng bắt giữ Kiên. “Năng lượng này không thuộc về ngươi. Nó là nguồn gốc của mọi hỗn loạn. Hãy ngoan ngoãn đi theo ta, có lẽ ngươi còn giữ được cái mạng. Nếu chống cự, hậu quả sẽ không thể lường trước.”
Hắn nói, giọng điệu kiêu ngạo, như thể hắn là người nắm giữ sinh mạng của Kiên.
Kiên ngẩng đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng vào Thẩm Vấn. Trong ánh mắt hắn, không còn là sự sợ hãi của một thiếu niên yếu đuối, mà là một sự quật cường đến kinh ngạc. Hắn không muốn bị bắt, không muốn bị Giáo Đoàn kiểm soát, không muốn trở lại cuộc sống vô vọng, bị gọi là “phế vật bẩm sinh”. Hắn đã chịu đựng quá đủ. Một tiếng gầm gừ vô thanh, tựa như tiếng gầm của một con thú bị dồn vào đường cùng, vang vọng trong tâm trí hắn.
*Không! Ta không phải phế vật! Ta sẽ không bị các ngươi kiểm soát!*
Vết bớt xoắn ốc màu bạc trên ngực Kiên bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, không kiểm soát. Ánh sáng bạc chói lòa xuyên qua lớp áo rách, chiếu rọi cả một góc rừng. Cơn đau nhói từ vết bớt trở thành cơn đau xé da thịt, như thể có một thứ gì đó vô hình, khổng lồ, đang muốn phá vỡ lồng ngực, thoát ly khỏi thân thể hắn. Từng mạch máu, từng thớ gân trên cơ thể Kiên căng cứng đến cực hạn, tựa như sắp đứt lìa.
Một dòng năng lượng nguyên thủy cuộn trào, không phải là Nguyên Khí thông thường mà Thẩm Vấn từng biết. Nó không đi theo kinh mạch hay bất kỳ quy tắc tu luyện nào. Nó là một thứ sức mạnh cổ xưa, hoang dại, tràn ngập sự hủy diệt và tái sinh, một năng lượng hỗn loạn nhưng cũng thuần khiết đến đáng sợ. Nó không phải là thứ có thể bị điều khiển bằng ý chí đơn thuần, mà là một phản ứng tự vệ bản năng, một lời gào thét của linh hồn.
Kiên gầm lên một tiếng đau đớn, không phải tiếng gào thét của phàm nhân, mà là một âm thanh vang vọng, trầm hùng, tựa như có gì đó cổ xưa, vĩ đại đang bùng nổ từ sâu thẳm linh hồn hắn, từ trong huyết mạch đang sôi sục.
“Biến!”
Một làn sóng xung kích vô hình nhưng mạnh mẽ, mang theo ánh bạc lấp lánh, quét ra từ cơ thể Kiên. Làn sóng năng lượng ấy vượt ngoài lẽ thường, nó uốn lượn, xoáy tròn, mang theo một sức ép khủng khiếp. Cỏ cây xung quanh bị bẻ gãy, thân cây cổ thụ rung chuyển dữ dội, đá vụn bắn tung tóe. Con suối phía dưới vách đá bị một lực vô hình đánh trúng, nước bắn tung tóe lên cao hàng trượng.

Hai tu sĩ cấp dưới đứng gần Kiên nhất bị làn sóng đánh trúng, tiếng kêu thảm thiết vang lên. Họ văng ra xa, va vào cây cối với một lực cực mạnh, rên rỉ đau đớn. Áo giáp đen bóng loáng của họ xuất hiện những vết nứt nhỏ, Nguyên Khí phòng hộ mà họ đã dày công tu luyện bị phá vỡ một cách thô bạo. Họ nằm vật ra đất, toàn thân đau nhức, không thể đứng dậy.
Thẩm Vấn cũng bị đẩy lùi vài bước. Hắn cố gắng ổn định thân hình, Nguyên Khí màu đen tuyền quanh tay hắn bị đẩy tan tác. Hắn kinh ngạc nhìn Kiên, ánh mắt đầy bất ngờ và tức giận. Hắn cảm nhận một luồng sức mạnh hỗn loạn mà hắn chưa từng gặp. Nó không mang theo sự hung bạo của tà thuật, cũng không có sự cân bằng của Nguyên Khí thuần túy, mà là một sự hoang dã, nguyên bản, tựa như một phần của chính thế giới đang nổi giận.
“Thứ năng lượng gì thế này?” Hắn thốt lên, giọng nói xen lẫn sự dè chừng và một chút sợ hãi khó nhận thấy. “Mạnh mẽ… và hỗn loạn!” Hắn chưa từng nghĩ rằng một thiếu niên “phế vật” lại có thể bộc phát ra thứ sức mạnh kinh hoàng đến vậy. Sự nguy hiểm của Kiên, trong mắt hắn, đã tăng lên gấp bội.
Kiên cảm thấy toàn thân rã rời, đau đớn tột cùng sau khi năng lượng bộc phát. Hắn chưa thể kiểm soát nó, nó tựa như một con thú hoang vừa thoát khỏi lồng, cắn trả mọi thứ xung quanh. Nhưng bộc phát này đã cho hắn một cơ hội duy nhất.
—
“Đồ vô dụng!” Thẩm Vấn gầm lên, quay sang hai tu sĩ cấp dưới đang rên rỉ. Hắn không thể tin được rằng mình lại bị một tên nhóc không có Nguyên Khí đẩy lùi. Sự tức giận bùng lên trong hắn, thiêu đốt mọi sự dè chừng. “Mau đứng dậy! Không được để tên nhóc đó thoát! Kẻ mang năng lượng cấm kỵ không được phép sống!”
Nhưng Kiên không cho hắn thêm cơ hội nào. Hắn tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn và sự bất ngờ của kẻ địch, đứng dậy khó nhọc. Từng thớ thịt trên cơ thể hắn đau nhức, nhưng ý chí sống sót mạnh mẽ hơn tất cả. Hắn không do dự, quay lưng, lao mình xuống con suối phía dưới vách đá.
Dòng nước lạnh giá như một cái ôm siết chặt, nhưng cũng là lối thoát duy nhất. Hắn lặn sâu vào dòng nước tối đen, cố gắng bơi đi xa nhất có thể. Dòng nước chảy xiết giúp hắn che giấu tung tích, cuốn trôi mọi dấu vết. Hắn bơi, bơi mãi, cho đến khi phổi như muốn nứt toác, cho đến khi hắn không còn nghe thấy tiếng truy đuổi phía sau.
Thẩm Vấn và các tu sĩ vội vàng tiếp cận vách đá, nhưng Kiên đã biến mất dưới dòng nước. Hắn không nghĩ rằng tên nhóc đó lại có thể liều mạng đến vậy.
“Khốn kiếp!” Thẩm Vấn gầm lên, đấm mạnh vào vách đá, khiến một mảnh đá nhỏ vỡ vụn. Hắn nhìn về phía Làng Huyễn Vô, ánh mắt lạnh lẽo và tàn nhẫn. Sự thất bại này khiến hắn phẫn nộ, và hắn cần phải trút giận lên một thứ gì đó. “Phong tỏa toàn bộ khu vực! Không được để tên nhóc đó thoát khỏi Làng Huyễn Vô! Tìm kiếm mọi ngóc ngách! Nếu cần, lục soát từng nhà! Ai dám chứa chấp kẻ cấm kỵ sẽ bị xử lý theo luật Giáo Đoàn!”
Lời của Thẩm Vấn vang vọng trong đêm, tựa như một bản án tử hình cho cả ngôi làng. Hắn không quan tâm đến số phận của những người dân vô tội, chỉ muốn tìm ra Kiên bằng mọi giá.
Trong lúc đó, Kiên bơi trong dòng nước lạnh giá, cuối cùng trồi lên ở một bờ suối xa hơn, khuất khỏi tầm mắt kẻ truy đuổi. Hắn run rẩy, ướt sũng, toàn thân lạnh cóng, nhưng vẫn còn sống. Hắn thở hổn hển, cố gắng lấy lại hơi thở.
Hắn nhìn về phía Làng Huyễn Vô, ánh đèn lờ mờ của nó là dấu hiệu cuối cùng của một cuộc sống mà hắn đã từng biết. Một cảm giác đau đớn, cô độc dâng lên trong lòng. Đây là nơi hắn bị khinh miệt, bị gọi là “phế vật”. Nhưng cũng là nơi duy nhất hắn gọi là nhà, nơi có những ký ức mơ hồ về cha mẹ nuôi, về những năm tháng cô độc lớn lên. Giờ đây, thậm chí cả nơi này cũng không còn dung thứ cho hắn nữa. Giáo Đoàn sẽ không buông tha cho làng nếu hắn không bị bắt. Hắn biết, mình không thể quay lại.
Hắn sờ lên vết bớt xoắn ốc trên ngực, nó vẫn âm ỉ nóng, là lời nhắc nhở về định mệnh mới, về gánh nặng của sức mạnh mà hắn không hiểu, không thể kiểm soát. Thứ sức mạnh này đã cứu hắn, nhưng cũng đã đẩy hắn vào một con đường không thể quay đầu.
Kiên hít một hơi thật sâu, nuốt xuống nỗi đau và sự cô độc. Hắn quay lưng lại với làng, với quá khứ, với tất cả những gì hắn từng biết. Bước chân hắn, dù còn yếu ớt, nhưng vững vàng tiến vào màn đêm đen kịt của khu rừng sâu, hướng về phía chân trời vô định.
Hắn biết, từ giờ trở đi, hắn chỉ có một mình, một mình với sức mạnh hỗn loạn trong huyết mạch. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng chứa đựng sự thật về bản thân và huyết mạch cổ xưa, về tiếng vọng “Kẻ Đánh Thức” mà hắn đã nghe thấy.
Bóng hình gầy guộc của Kiên dần khuất vào bóng tối, mang theo sức mạnh cổ thần mới thức tỉnh và nỗi cô độc của một kẻ bị ruồng bỏ, dấn thân vào cuộc hành trình tìm kiếm định mệnh.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: