Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 1: Diệp Gia phế vật
**CHƯƠNG 1: TRẦN AI TỈNH GIẤC, NGHỊCH MỆNH KHỞI NGUYÊN**
Thanh Vân Thành, một đêm mưa vùi gió dập.
Giữa màn đêm đặc quánh, một tia lôi điện xé toạc tầng mây xám xịt, ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo rạch ngang trời, soi rọi vào góc khuất nhất của Diệp gia phủ đệ. Đó là một căn phòng củi xập xệ, mái ngói vỡ nát khiến nước mưa rỉ rả thấm xuống, hòa cùng mùi gỗ mục và ẩm mốc nồng nặc.
"Hự… khụ khụ!"
Trên đống rơm rạ vương vãi, một thiếu niên chừng mười sáu tuổi đột ngột co giật mạnh. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội như một ống bễ đã rách nát, mỗi nhịp thở đều kéo theo âm thanh khò khè, đứt quãng đầy đau đớn. Đôi mắt hắn chậm rãi mở ra, nhưng đồng tử không hề có tiêu cự, chỉ là một khoảng không xám xịt, sâu thẳm và mang theo một nỗi tang thương dường như đã tích tụ qua hàng vạn năm.
Diệp Phi không cảm thấy lạnh, dù nước mưa đang thấm đẫm tấm áo vải rách rưới. Hắn chỉ thấy đau. Một cơn đau linh hồn vượt xa mọi cực hình thể xác.
Trong thức hải của hắn, hàng vạn mảnh vỡ ký ức đang va chạm vào nhau như những hành tinh sụp đổ, tạo thành những cơn sóng thần tâm linh kinh hoàng.
Kiếp thứ nhất, hắn là Thần Đế vạn cổ, đứng trên đỉnh Cửu Trọng Thiên, vạn tộc quỳ phục, chúng sinh bái lạy. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn chạm tay vào chân lý của Luân Hồi, kẻ huynh đệ kết nghĩa mà hắn tin tưởng nhất – Vô Nhai, đã đâm một nhát kiếm xuyên tim hắn từ phía sau. Máu của Thần Đế nhuộm đỏ cả dải ngân hà.
Kiếp thứ ba, hắn là một Kiếm Thánh cô độc, lấy thanh sắt vụn làm bạn, chém đứt mọi nhân quả thế gian. Nhưng khi kiếm ý đạt đến đỉnh phong, Thiên Đạo lại giáng xuống vạn trượng lôi kiếp, thiêu rụi cả người lẫn kiếm thành tro bụi vì tội "vượt quá quy luật".
Kiếp thứ năm, hắn là Đan Thần cứu khổ phò nguy, luyện ra thần đan có thể cải tử hoàn sinh cho cả một vương quốc. Vậy mà, hắn lại bất lực nhìn người con gái mình yêu nhất tan biến trong vòng tay, để rồi uất nghẹn mà tự bạo linh hồn giữa rừng lửa nghìn năm.
Tám kiếp luân hồi. Tám lần đứng trên đỉnh cao chót vót của nhân gian, và cũng là tám lần bị cái gọi là "Mệnh Vận" bóp nghẹt ngay khi hy vọng vừa chớm nở. Mỗi một kiếp người đều kết thúc bằng sự phản bội, sự cô độc hoặc cái chết thảm khốc.
"Đây là… kiếp thứ chín?"
Giọng nói khàn đục, nghe như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau, vang lên trong căn phòng vắng.
Diệp Phi gắng gượng chống tay ngồi dậy. Mỗi cử động nhỏ đều khiến hắn cảm thấy cơ thể này như một đống đổ nát sắp tan tành. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay gầy gò, đầy những vết chai sạn của lao dịch và những vết bầm tím mới chồng lên sẹo cũ. Sức mạnh kinh thiên động địa có thể dời non lấp bể, ý niệm có thể xoay chuyển càn khôn của những kiếp trước đã hoàn toàn tan biến. Hiện tại, hắn chỉ là một phàm nhân yếu ớt đến đáng thương.
Diệp Phi khép hờ mắt, bắt đầu nội thị cơ thể hiện tại. Sau một thoáng, khóe môi hắn run rẩy, một nụ cười cay đắng hiện rõ trên gương mặt tái nhợt.
"Kinh mạch bế tắc hoàn toàn, đan điền vỡ nát, linh căn bị tước đoạt… Phế vật? Không, đây còn tệ hơn cả phế vật. Đây rõ ràng là một cái xác không hồn đang chờ ngày thối rữa."
Theo dòng ký ức của thân thể này cuồn cuộn ùa về, hắn nhận ra mình hiện tại là Diệp Phi – đích tôn của Diệp Gia tại Thanh Vân Thành. Ba năm trước, hắn từng là thiên tài chói lọi nhất vùng, sở hữu "Thanh Vân Linh Căn" hiếm thấy. Nhưng vào một đêm mưa máu, hắn bị kẻ bịt mặt tập kích, không chỉ cướp đi linh căn thiên bẩm mà còn dùng thủ đoạn tàn độc phế đi toàn bộ tu vi.
Từ thiên tài rơi xuống vực thẳm, cha mất tích, mẹ lâm bệnh nặng vì u uất, Diệp Phi trở thành trò cười cho cả gia tộc. Hắn bị xua đuổi khỏi chính viện, sống chui lủi trong căn phòng củi này, chịu đựng sự sỉ nhục từ chính những người mang dòng máu họ Diệp.
Vết thương chí mạng khiến hắn suýt chết đêm nay là do Diệp Hổ – con trai của nhị trưởng lão – ban cho. Chỉ vì Diệp Phi dám đứng ra ngăn cản gã sỉ nhục mẹ mình, Diệp Hổ đã dùng "Toái Cốt Quyền" đánh hắn gãy xương ngực, sau đó ném vào đây tự sinh tự diệt.
"Khá khen cho Thiên Đạo, khá khen cho Mệnh Vận…" Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo như băng vạn năm. "Cứ mỗi lần luân hồi, ngươi lại dành cho ta một sự khởi đầu nghiệt ngã hơn. Ngươi muốn ta gục ngã ngay từ bước đầu tiên? Ngươi muốn ta phải cúi đầu trước sự sắp đặt của ngươi?"
Hắn run rẩy vươn tay vào sâu trong ngực áo, lấy ra một viên châu đen ngòm, không chút ánh sáng. Viên châu trông giống như một hòn đá ven đường vô giá trị, nhưng khi ngón tay Diệp Phi chạm vào, một luồng khí lạnh thấu xương lan tỏa, cộng hưởng với linh hồn vốn đã rách nát của hắn.
**Luân Hồi Châu.**
Vật báu duy nhất đi theo hắn qua tám kiếp gian truân. Đây là khởi nguồn cho mọi nỗi đau, nhưng cũng là tia hy vọng duy nhất để hắn thực hiện lời thề nghịch thiên.
"Tiểu tử… ngươi rốt cuộc cũng tỉnh lại rồi à? Lão phu cứ ngỡ ngươi định ngủ luôn đến lúc linh hồn tan biến đấy."
Một giọng nói hóm hỉnh, khàn khàn đột ngột vang lên trực tiếp từ trong tâm trí Diệp Phi. Ánh sáng từ viên châu lóe lên nhạt nhòa, hóa thành một bóng người ảo ảnh lơ lửng giữa không trung. Đó là một lão già nhỏ thốn, râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt lại tinh anh vô cùng, đang ngồi xếp bằng, tay chống cằm nhìn Diệp Phi đầy châm chọc.
"Tiêu Lão." Diệp Phi trầm giọng, không chút ngạc nhiên. Trong suốt những năm tháng đen tối nhất của các kiếp trước, chỉ có linh hồn già nua này là người bạn duy nhất của hắn.
"Ai da, đừng dùng cái bộ mặt đưa đám đó nhìn lão phu. Ta đã bảo ngươi rồi, 'Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết' là con đường nghịch thiên, càng về sau cái giá phải trả càng lớn. Kiếp thứ chín này là 'Chung Cực Luân Hồi', nếu ngươi không thể từ trong vũng bùn này bò lên, linh hồn của ngươi sẽ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi Luân Hồi Chi Bàn. Lúc đó, đến cơ hội làm súc sinh cũng không có đâu."
Diệp Phi nhếch môi, một tia kiên định hiện lên: "Lão già, ông thôi mỉa mai tôi đi. Tình trạng này của tôi, ông có cách gì không?"
Tiêu Lão vuốt râu, bay vòng quanh Diệp Phi một lượt rồi bĩu môi: "Tệ, quá tệ! Đan điền vỡ như bát mẻ, kinh mạch dính tịt như mạng nhện. Kẻ ra tay không chỉ muốn phế tu vi, mà còn muốn ngươi mỗi ngày đều phải chịu cảnh khí huyết nghịch lưu, sống không bằng chết. Một tâm địa độc ác đấy."
Tiêu Lão dừng lại trước mặt Diệp Phi, vẻ mặt bỗng chốc trở nên nghiêm túc chưa từng có: "Nhưng, bọn chúng lại vô tình giúp ngươi một việc lớn. Muốn tu luyện *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* tầng thứ chín, điều kiện tiên quyết chính là 'Phá nhi hậu lập'. Nếu đan điền ngươi còn nguyên vẹn, linh căn còn tồn tại, ngươi mãi mãi không bao giờ đạt đến cảnh giới 'Vô' để chứa đựng sức mạnh tích lũy của tám kiếp trước."
Đôi mắt Diệp Phi lóe sáng: "Ý của ông là… dùng sự hủy diệt để khởi đầu?"
"Phải. Dùng cái thân xác nát bét này làm lò luyện, dùng máu và oán khí của tám kiếp làm linh dược. Diệp Phi, ngươi có dám đập nát toàn bộ xương cốt để rèn lại một lần cuối không?"
"Có gì mà không dám?" Diệp Phi lãnh đạm trả lời. "Ta đã chết tám lần, chứng kiến những người bên cạnh ta tan biến thành tro bụi tám lần. So với nỗi đau đó, việc rèn lại thân xác này chỉ như một vết kiến cắn."
Vừa dứt lời, Diệp Phi lập tức ngồi xếp bằng theo tư thế ngũ tâm hướng thiên. Dù cơn đau từ lồng ngực như muốn xé xác hắn ra, nhưng ý chí của một vị Thần Đế từng đứng đầu chúng sinh đã giúp hắn duy trì sự tỉnh táo đến đáng sợ.
"Cửu Chuyển Luân Hồi – Nhất Chuyển: Khai Mạch!"
Hắn bắt đầu vận hành khẩu quyết, Luân Hồi Châu trên tay đột ngột phát ra âm thanh ù ù như tiếng vọng từ địa ngục. Một luồng hắc khí u uất từ viên châu tràn vào lồng ngực Diệp Phi. Đó không phải là linh khí của thế giới này, mà là **Luân Hồi Lực** – thứ sức mạnh vượt ra ngoài quy luật tự nhiên.
"Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt rạn vỡ vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm áo rách rưới, từng thớ thịt trên mặt Diệp Phi giật mạnh vì quá đau. Luồng sức mạnh luân hồi hung hạo lao đi trong kinh mạch bế tắc, mạnh mẽ phá tan mọi vật cản như nước lũ phá đập.
Máu đen bắt đầu ứa ra từ lỗ chân lông, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Đây là tạp chất và độc tố tích tụ suốt ba năm qua trong cơ thể phế vật này.
Tiêu Lão đứng bên cạnh, nụ cười châm chọc biến mất, thay vào đó là sự nể phục âm thầm: "Thật là một tên điên. Khai mạch bình thường là dùng linh khí thấm nhuần từ từ, hắn lại dùng Luân Hồi Lực trực tiếp tông cửa mà vào. Đúng là phong cách của kẻ không còn gì để mất."
Cơn đau kéo dài liên tục suốt hai canh giờ. Khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai lọt qua khe hở của mái nhà, Diệp Phi đột nhiên mở mắt.
Một tiếng "ầm" trầm đục vang lên sâu trong cơ thể hắn.
Mười hai chính kinh, tám mạch kỳ kinh đồng loạt khai mở! Không chỉ có vậy, Luân Hồi Lực sau khi quét qua đã tôi luyện các mạch máu trở nên rộng lớn và dẻo dai hơn người thường gấp mười lần, lấp lánh một lớp ánh sáng màu xám nhạt huyền bí.
Cảm nhận được luồng khí lưu yếu ớt nhưng vô cùng tinh khiết đang chuyển động, Diệp Phi thở hắt ra một hơi dài.
"Luyện Thể tầng thứ nhất… xem như đã có chút vốn liếng để sinh tồn."
Nhưng niềm vui chưa kịp lan tỏa thì tiếng bước chân thình thịch từ bên ngoài truyền đến. Tiếng cửa gỗ bị đá tung ra một cách thô bạo, va vào vách tường tạo thành âm thanh chói tai.
"Diệp Phi! Thằng phế vật kia, mày còn sống hay đã chết rồi?"
Ba tên gia nhân mặc trang phục của Diệp gia xông vào, dẫn đầu là một gã to con với bộ mặt đầy mụn thịt. Hắn nhìn thấy Diệp Phi đang ngồi đó, dù cả người toàn máu đen và mùi hôi nhưng đôi mắt lại sáng quắc như kiếm mang, khiến hắn bất giác giật mình lùi lại một bước.
"Mẹ kiếp, còn sống thật sao? Mạng thằng này lớn thật, bị Nhị thiếu gia đánh cho ra nông nỗi kia mà vẫn chưa tắt thở." Gã to con khinh khỉnh nhổ bãi nước bọt xuống sàn. "Nghe đây, Nhị trưởng lão có lệnh, từ hôm nay mẹ con mày không được ở trong cái chuồng này nữa. Đám lợn ở phía sau vừa mới bán hết, chỗ đó vừa hay thích hợp cho loại phế vật như mày trú ngụ. Mau cuốn gói xéo đi!"
Diệp Phi từ từ đứng dậy. Hắn không nhìn đám gia nhân, mà chỉ nhìn chằm chằm vào vết bẩn dưới sàn do gã gia nhân vừa tạo ra. Ánh mắt hắn lạnh đến mức khiến không khí trong căn phòng dường như đông cứng lại.
"Mày… mày nhìn cái gì? Muốn chết à?" Gã to con bị nhìn đến lạnh gáy, liền hét lớn để lấy lại tinh thần, rồi vung tay tát mạnh về phía mặt Diệp Phi.
Trong mắt gã, Diệp Phi vẫn là cái bao cát để bọn chúng tùy ý chà đạp suốt ba năm qua. Nhưng lần này, gã đã lầm.
Diệp Phi không né tránh. Hắn khẽ nghiêng người, bàn tay gầy guộc vươn ra nhanh như chớp, bóp chặt lấy cổ tay của gã to con.
"Rắc!"
Tiếng xương gãy vang lên thanh thúy.
"Áaaa!"
Gã gia nhân gào lên thảm thiết, toàn bộ cơ thể đổ gục xuống sàn. Hai tên đi theo sững sờ, không tin nổi vào mắt mình. Tên phế vật bị cả thành phố cười chê, sao lại có thể bẻ gãy cổ tay của một gã gia nhân Luyện Thể tầng thứ hai chỉ bằng một tay?
"Mày dám phản kháng? Anh em, lên giết chết nó!" Hai tên còn lại định xông tới.
Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, một luồng uy áp vô hình bỗng chốc bùng nổ. Tuy tu vi hiện tại của hắn cực thấp, nhưng đó là uy áp của một vị Thần Đế tích lũy qua tám kiếp, là sát khí của một kẻ từng bước qua núi xương sông máu.
Chỉ một ánh mắt ấy thôi, khiến hai tên gia nhân đứng khựng lại, đôi chân run rẩy như bị đóng đinh tại chỗ. Bọn chúng nhìn thấy sau lưng Diệp Phi dường như có vô số ảo ảnh kinh hoàng, một biển máu mênh mông đang cuồn cuộn đổ về phía mình.
"Cút."
Chỉ một từ đơn giản, nhưng mang theo sức nặng ngàn cân.
Ba tên gia nhân sợ đến mức hồn vía lên mây. Tên bị gãy tay cố nén đau, loạng choạng cùng đồng bọn tháo chạy khỏi căn phòng, không dám ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Diệp Phi đứng đó, nhìn xuống bàn tay mình, cảm giác tê rần vì lực phản chấn của cơ thể yếu ớt.
"Cơ thể này quả thật quá kém cỏi, mới vận chút kình lực đã suýt rạn xương." Hắn khẽ thở dài, rồi nhìn về hướng chính viện của Diệp Gia – nơi những kẻ từng phản bội và hãm hại hắn đang ngự trị trong vinh hoa.
"Ba năm trước, các ngươi cướp của ta Linh Căn, phế đi tu vi của ta. Ba năm qua, các ngươi sỉ nhục ta, hành hạ người mẹ bệnh tật của ta."
Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt hướng về bầu trời xa xăm, nơi Thiên Đạo Minh và Thần Đế Vô Nhai đang nhìn xuống vạn giới như nhìn xuống những quân cờ.
"Tất cả, mới chỉ bắt đầu thôi."
Trong không gian ý thức, Tiêu Lão gật gù đắc ý: "Không tệ, không tệ. Có chút phong thái của kiếp thứ nhất. Nhưng tiểu tử, đừng vội đắc ý. Luân Hồi Châu vừa thức tỉnh đã gây ra biến động nhỏ về không gian. Nếu lão phu không lầm, trong cái phủ này chắc chắn có kẻ sở hữu thần thông dò tìm, sớm muộn gì chúng cũng sẽ tìm tới đây."
Diệp Phi không nói gì, hắn bước tới góc phòng, nhặt một thanh kiếm gãy bám đầy rỉ sét. Đây là di vật duy nhất người cha mất tích để lại cho hắn – Trấn Thiên Kiếm. Ở những kiếp trước, đây chính là thanh thần kiếm trấn giữ luân hồi, dù giờ đây chỉ còn là một mẩu sắt vụn không chút linh tính, nhưng Diệp Phi vẫn cảm nhận được sợi dây nhân quả mỏng manh đang rung động.
Hắn dùng một mảnh vải rách lau sạch bụi trần trên kiếm gãy.
"Thạch Hùng, nếu kiếp này ngươi vẫn còn trên đời này, hãy chờ ta. Hiểu Nguyệt… dù linh hồn nàng bị xé nát thành vạn mảnh, kiếp này ta nhất định sẽ tìm lại đủ, dù có phải lật tung cả Luân Hồi Hải."
Một lời thề của Thần Đế vang vọng, mây đen trên trời lại một lần nữa kéo đến, dường như muốn trừng phạt kẻ vừa dám thốt ra lời nghịch thiên. Nhưng Diệp Phi chỉ đứng đó, tay cầm thanh kiếm gãy, lưng thẳng như thương, đối diện với uy nghiêm của trời đất mà không chút lay chuyển.
Ở kiếp thứ chín này, hắn không còn muốn trở thành Thần. Hắn muốn trở thành người định đoạt vận mệnh của Thần.
"Diệp Phi thiếu gia, mẹ cậu… mẹ cậu ngất xỉu rồi!"
Một giọng nói hớt hải của một nha hoàn trẻ tuổi vang lên bên ngoài, khiến sát khí trong mắt Diệp Phi đột ngột biến mất, thay vào đó là sự lo lắng tột độ. Hắn ngay lập tức lao ra khỏi phòng củi, lao về phía gian phòng rách nát của mẹ mình.
Trong kiếp luân hồi đầy tàn khốc này, tình thân là thứ duy nhất khiến trái tim hắn còn giữ được một chút ấm áp, cũng chính là "nghịch lân" mà không ai được phép chạm vào.
"Vô Nhai, Thiên Đạo… các ngươi cứ đợi đó. Kiếp này, ta sẽ không để mất bất cứ ai!"