Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 110: Trấn Thiên Kiếm tái sinh**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:12:23 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 110: TRẤN THIÊN KIẾM TÁI SINH**

Gió lạnh rít gào qua những kẽ đá nứt nẻ của phế tích Thiên Đạo Minh. Mùi khét lẹt của lôi hỏa vẫn còn vương vất trong không khí, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng đậm. Giữa tâm chấn của cuộc hủy diệt, Diệp Phi nằm đó, lồng ngực phập phồng một cách khó khăn. Từng lỗ chân lông trên cơ thể anh đều rỉ máu, đó là cái giá phải trả khi cưỡng ép vận dụng sức mạnh vượt quá giới hạn của kiếp này để trảm đứt ý chí Thiên Đạo.

"Diệp ca… anh đừng làm sao… xin anh…"

Tiếng khóc nghẹn ngào của Vân Hiểu Nguyệt vang bên tai. Nàng quỳ dưới đất, mặc cho bùn đất lấm lem dải lụa đào thanh khiết, đôi bàn tay ngọc ngà run rẩy truyền vào cơ thể Diệp Phi những luồng Thái Âm chi lực mát lạnh. Những luồng khí này như dòng suối nhỏ chảy vào mảnh đất khô cằn, xoa dịu đi những kinh mạch đang bốc cháy của anh.

Bên cạnh nàng, Thạch Hùng giống như một ngọn tháp đen sừng sững, ánh mắt cảnh giác quét nhìn xung quanh. Gân xanh trên trán hắn giật liên hồi, đôi tay nắm chặt cán búa, sẵn sàng nghiền nát bất cứ kẻ nào dám bén mảng lại gần trong lúc đại ca của hắn suy yếu nhất.

"Khục…"

Diệp Phi phun ra một ngụm máu bầm, đôi mắt nặng nề từ từ hé mở. Hình ảnh đầu tiên anh thấy là gương mặt đẫm nước mắt của Hiểu Nguyệt. Trái tim vốn đã rèn giũa qua tám kiếp băng giá bỗng thắt lại. Anh khó khăn đưa tay lên, gạt đi giọt lệ trên khóe mắt nàng, giọng khàn đục:

"Đừng khóc… ta mạng lớn… Thiên Đạo còn không thu được… thì diêm vương nào dám nhận…"

"Nhóc con, đừng có ở đó mà khoác loác nữa. Nếu không phải nha đầu này có Thái Âm Chi Thể giúp ngươi ổn định linh hồn, ngươi đã sớm hồn phi phách tán từ lúc nãy rồi!"

Một luồng khói xanh từ chiếc nhẫn cũ kỹ trên tay Diệp Phi bay ra, hóa thành bóng dáng hư ảo của một ông lão mặc trường bào rách rưới, tóc tai bù xù nhưng đôi mắt lại tinh anh như thấu tận hồng trần. Tiêu Lão nhìn Diệp Phi, vừa thở phào vừa không nhịn được mà mắng mỏ.

Diệp Phi gượng cười, dựa lưng vào một tảng đá vỡ: "Tiêu Lão, ông cũng biết đấy, không chém con mắt đó, chúng ta ai cũng đừng mong rời khỏi đây."

Ánh mắt Diệp Phi chợt đanh lại, anh nhìn sang thanh Trấn Thiên Kiếm đang nằm lăn lóc cách đó không xa. Thanh kiếm vốn đã gãy đôi nay càng thảm hại hơn. Những vết nứt li ti bao phủ khắp thân kiếm, ánh hào quang màu đồng cổ xưa đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại vẻ xám xịt như một thanh sắt rỉ. Trong trận chiến vừa rồi, nó đã thay Diệp Phi gánh chịu phần lớn áp lực từ quy luật của Thiên Đạo. Linh tính bên trong thanh kiếm đang rên rỉ, yếu ớt đến mức gần như sắp lịm tắt.

"Trấn Thiên…" Diệp Phi thì thào, nỗi đau xót dâng trào.

Tiêu Lão thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc nói: "Tình hình thanh kiếm này rất tệ. Nó đi theo ngươi qua nhiều kiếp, vốn đã mang thương tích đầy mình. Lần này đối đầu trực diện với Thiên Đạo Chi Nhãn, thần cốt bên trong kiếm đã bị chấn nát. Nếu không tái sinh nó ngay bây giờ, nó sẽ vĩnh viễn trở thành phế sắt, và cái gọi là Cửu Chuyển Luân Hồi của ngươi cũng sẽ khuyết đi một phần quan trọng nhất."

Diệp Phi gật đầu, ánh mắt bỗng chốc trở nên kiên định lạ thường. Anh quay sang Thạch Hùng: "Hùng tử, canh gác cho ta. Trong vòng ba dặm, kẻ nào bước vào, giết không tha!"

"Rõ, đại ca!" Thạch Hùng gầm lên một tiếng, sức mạnh Man Hoang từ trong cơ thể hắn bùng nổ, hóa thành một lớp màng bảo hộ màu huyết sắc bao trùm lấy khu vực tâm chấn.

Diệp Phi quay lại nhìn Hiểu Nguyệt, nhẹ giọng: "Hiểu Nguyệt, ta cần Thái Âm khí của nàng để trấn áp hỏa độc. Trận này, chúng ta cùng chiến đấu."

Vân Hiểu Nguyệt gật mạnh đầu, nàng lau nước mắt, ngồi kiết già đối diện với anh.

"Tiêu Lão, bắt đầu đi."

Tiêu Lão bay lơ lửng trên không, tay bắt quyết, từ trong Luân Hồi Châu, hàng loạt món bảo vật quý hiếm mà Diệp Phi đã thu thập được trong suốt thời gian qua bay ra: Vạn Năm Hàn Thiết, Huyết Tinh Thạch của Thần Sứ, và đặc biệt là những mảnh vỡ linh hồn chứa đầy oán khí của những kẻ thù đã chết dưới tay Diệp Phi.

"Trình tự rèn kiếm thông thường là dùng lửa đúc cốt, dùng nước tôi thân. Nhưng Trấn Thiên Kiếm của ngươi không phải kiếm phàm, nó cần dùng **'Kiếp'** để rèn!" Tiêu Lão quát khẽ, "Diệp Phi! Vận hành Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết, thức tỉnh ký ức của Kiếp Thứ Sáu – Binh Thần cho ta!"

Diệp Phi nhắm mắt lại. Trong thức hải mênh mông, những sợi xích của luân hồi bắt đầu rung chuyển dữ dội. Một cánh cửa cổ xưa và nặng nề từ từ mở ra. Hình ảnh một người đàn ông trung niên, tay cầm búa, lưng trần giữa biển lửa vô tận hiện ra. Người đó chính là Diệp Phi của kiếp thứ sáu, người từng dùng sức một mình rèn ra vạn thanh thần binh cho thần giới.

Một luồng khí tức trầm mặc, nặng nề như núi thái sơn từ cơ thể Diệp Phi bốc lên. Mái tóc đen của anh bắt đầu chuyển sang màu bạc li ti, đôi bàn tay dù đầy vết thương nhưng mỗi lần chuyển động đều mang theo một quy luật kỳ lạ.

"Hỏa tới!"

Diệp Phi hô lớn. Anh không dùng linh hỏa thông thường, mà là dùng chính máu huyết tâm mạch của mình làm mồi lửa. Một ngọn lửa màu tím đen bùng lên từ giữa lòng bàn tay, bao bọc lấy thanh Trấn Thiên Kiếm gãy nát.

Thanh kiếm bắt đầu rung động. Những vết rỉ sét bị bong tróc, lộ ra lớp thần chất nguyên thủy bên trong.

"Mảnh vỡ quy luật, dung!"

Diệp Phi vẫy tay, những hạt máu vàng của Thiên Đạo rơi xuống trước đó bị anh hút lấy, ép vào trong ngọn lửa luân hồi. Đây là sự điên rồ tột độ – dùng chính máu của kẻ thù đã đánh trọng thương mình để rèn kiếm cho mình.

"Keng! Keng! Keng!"

Trong không gian yên tĩnh, bỗng vang lên những tiếng nện búa vang dội linh hồn. Mỗi tiếng vang lên, sắc mặt Diệp Phi lại trắng thêm một phần. Anh không dùng búa thật, mà dùng ý chí và thần hồn lực để đập nện. Từng nhát búa là một lần xé rách ký ức, mỗi một lần nện xuống là mang theo tất cả nỗi căm hận và ý chí nghịch thiên của chín kiếp tích tụ lại.

"Kiếp thứ nhất, ta là Thần Đế, bị phản bội bởi tình huynh đệ. Nhát búa này, rèn lòng trung nghĩa!"
"Keng!" Kiếm thân bắn ra tia lửa tím.

"Kiếp thứ ba, ta là Kiếm Thánh, vạn kiếm quy tông nhưng không thắng nổi mệnh trời. Nhát búa này, rèn sự bất khuất!"
"Keng!" Kiếm gãy bắt đầu liền lại một cách thần kỳ.

"Kiếp thứ năm, ta là Đan Thần, cứu được vạn dân nhưng không cứu được người ta yêu. Nhát búa này, rèn sự thống khổ!"
"Keng!" Thanh kiếm ngân lên một tiếng bi ai, âm thanh lan xa hàng nghìn dặm, khiến những tu sĩ đang lén lút dò xét từ xa phải phun máu tai, kinh hoàng tháo chạy.

Vân Hiểu Nguyệt ngồi đối diện, nàng cảm nhận được từng đợt sóng cảm xúc cuồn cuộn từ phía Diệp Phi truyền tới. Đó là sự cô độc kéo dài hàng vạn năm, là nỗi đau nhìn người thân lần lượt ngã xuống mà không thể làm gì. Nước mắt nàng lại rơi, nhưng nàng lập tức cắn chặt môi, tăng cường xuất ra Thái Âm khí để làm dịu đi sự nóng nảy trong tâm thần Diệp Phi. Nàng chính là sợi dây thừng duy nhất ngăn không cho anh rơi xuống vực thẳm của sự điên loạn.

Thời gian dần trôi qua, từ hoàng hôn sang đến nửa đêm. Vùng đất chung quanh Thiên Đạo Minh đã biến thành một vùng đất chết đúng nghĩa, nhưng ở giữa đó, một nguồn sức mạnh mới đang tượng hình.

Thanh Trấn Thiên Kiếm lúc này đã không còn dáng vẻ gãy nát. Nó lơ lửng giữa không trung, rực cháy trong ngọn lửa tím đen. Thân kiếm trở nên thon dài hơn, dọc theo sống kiếm là một đường rãnh màu huyết sắc, giống như một con mắt chưa mở. Những mảnh vỡ tinh cầu và thần thiếc quý hiếm đã hoàn toàn tan chảy, thấm đẫm vào từng phân tử của kiếm.

"Bước cuối cùng!" Tiêu Lão hét lớn, giọng ông run rẩy vì phấn khích xen lẫn lo lắng, "Diệp Phi, rót Luân Hồi Ấn vào! Thành hay bại là ở bước này!"

Diệp Phi mở trừng mắt, đôi mắt anh lúc này không còn lòng trắng, mà là một vòng xoáy luân hồi vô tận. Anh gầm lên, bàn tay nắm chặt lấy lưỡi kiếm đang rực cháy. Máu tươi từ lòng bàn tay anh tuôn ra, không phải màu đỏ bình thường, mà là màu lấp lánh của tinh tú.

"Chín kiếp luân hồi, chỉ vì một đời nghịch mệnh! Trấn Thiên, hôm nay ta dùng hồn ta đúc lại thân ngươi, dùng máu ta rèn lại sắc bén của ngươi. Đi theo ta, chúng ta trảm nát thiên địa này!"

*Uỳnh!*

Một cột sáng khổng lồ màu xám tro từ vị trí của Diệp Phi vọt thẳng lên trời cao, xuyên qua tầng mây, đánh tan tất cả những tàn dư của lôi kiếp. Ánh sáng ấy mang theo một luồng uy áp cổ xưa, khiến tất cả linh thú trong toàn bộ Linh Hoang Giới đều phải phủ phục xuống đất, run rẩy không thôi.

Tại Thần Giới, bên trong cung điện xa hoa phủ đầy mây mù, một người đàn ông đang ngồi trên ngai vàng bỗng đứng bật dậy. Hắn có đôi mắt chứa đựng cả vạn dải ngân hà, nhưng lúc này, sự kinh ngạc không thể che giấu hiện rõ trên khuôn mặt.

"Cái khí tức này… Trấn Thiên Kiếm? Hắn… hắn thực sự đã làm được?"

Người đàn ông đó chính là Thần Đế Vô Nhai. Hắn siết chặt nắm đấm, sát ý trong mắt bùng lên như hỏa diệm: "Diệp Phi, ngươi thực sự khiến ta cảm thấy sợ hãi rồi đấy. Nhưng Trấn Thiên tái sinh thì đã sao? Chín tầng trời này, vẫn nằm trong lòng bàn tay ta!"

Quay trở lại với Hạ Tam Giới.

Hào quang dần thu lại. Diệp Phi đứng lặng giữa đống đổ nát, cánh tay phải buông thõng, máu vẫn còn nhỏ giọt. Nhưng ở bàn tay trái, anh đang nắm chặt một thanh kiếm mới.

Thanh kiếm không còn vẻ cũ kỹ, rỉ sét. Nó có màu đen huyền bí như đêm trường, nhưng khi nghiêng đi, lại thấy ánh lên những sắc thái lung linh của luân hồi. Thân kiếm phẳng phiu, sắc lẹm đến mức không gian xung quanh dường như cũng bị nó vô tình cắt rách.

Trấn Thiên Kiếm!

Nó ngân vang một tiếng nhẹ nhàng, như tiếng gọi của một người bạn cũ lâu ngày gặp lại. Một luồng liên kết máu thịt từ kiếm thân truyền vào trong cơ thể Diệp Phi, khiến tu vi của anh vốn đang kiệt quệ bỗng nhiên bùng nổ trở lại.

Cảnh giới Phàm Cảnh tầng đỉnh phong… phá!
Linh Cảnh… phá!
Kết Đan… Nguyên Anh…

Sức mạnh trong cơ thể Diệp Phi điên cuồng tăng tiến cho đến khi chạm đến ngưỡng của Hóa Thần Cảnh mới từ từ dừng lại. Việc rèn lại thanh kiếm này không chỉ khôi phục vũ khí, mà còn giúp anh tiêu hóa được một phần năng lượng tiềm tàng của Kiếp Thứ Sáu.

Tiêu Lão nhìn thấy cảnh này thì cười ha hả: "Tốt! Tốt lắm! Trấn Thiên Kiếm tái sinh, cộng với việc ngươi đột phá Hóa Thần, Linh Hoang Giới này, bắt đầu từ hôm nay sẽ phải run rẩy dưới chân ngươi!"

Vân Hiểu Nguyệt lúc này cũng đứng dậy, nàng đi đến bên cạnh Diệp Phi. Thấy anh tuy mệt mỏi nhưng ánh mắt đã lấy lại thần thái, nàng mỉm cười nhẹ nhõm, một nụ cười khiến trăm hoa cũng phải phai sắc.

"Chúc mừng ca."

Diệp Phi thu kiếm vào vỏ đeo sau lưng, anh cảm nhận được sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản. Anh nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà những kẻ mạnh mẽ của Linh Hoang Giới đang kéo đến.

"Hiểu Nguyệt, Hùng tử… chuẩn bị đi thôi."

Diệp Phi nhặt lấy một chiếc khăn choàng cũ, che đi gương mặt của mình.

"Từ giờ trở đi, thế gian này sẽ không còn Diệp thiếu gia phế vật của Thanh Vân Thành nữa. Chỉ có một người… sẽ quét sạch chín tầng trời."

Thạch Hùng tiến lại gần, vác chiếc búa lớn lên vai, hắc hắc cười lạnh: "Đại ca, đi đâu đây?"

Diệp Phi bước đi từng bước vững chãi trên phế tích, giọng nói của anh bình thản nhưng chứa đựng sức mạnh vạn quân:

"Trung Tam Giới. Chúng ta đi tìm lại những người cũ, và… lấy lại những gì thuộc về ta!"

Ánh trăng phía trên cao chiếu rọi bóng ba người đổ dài trên mặt đất. Cuộc hành trình nghịch mệnh của Cửu Thế Luân Hồi Giả chính thức lật sang một trang mới, tàn khốc hơn, máu lửa hơn nhưng cũng đầy hy vọng. Trấn Thiên Kiếm trong vỏ bọc khẽ run rẩy, dường như nó cũng đang háo hức chờ đợi được tắm máu của những kẻ tự xưng là "Thiên mệnh" sắp tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8