Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 137: Vô Nhai lộ diện bản thể thực sự**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:27:57 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 137: VÔ NHAI LỘ DIỆN BẢN THỂ THỰC SỰ**

Gió rít gào qua những kẽ hở của Thần Đô đổ nát, mang theo âm hưởng của một thời đại đang lụi tàn. Trên đỉnh cao nhất của điện Vô Cực, nơi từng là biểu tượng của quyền lực tối cao nắm giữ vận mệnh chúng sinh, giờ đây chỉ còn là một đài quan sát sự diệt vong. Những cột trụ chống trời bằng ngọc tủy đã nứt toác, những bức phù điêu ghi lại công trạng của Thần Đế Vô Nhai bị nhuộm đen bởi tro bụi và máu của những thần quan vừa ngã xuống.

Diệp Phi đứng đó, tà áo bào đen tung bay trong huyết phong. Ánh mắt anh không còn một chút gợn sóng, tĩnh lặng đến mức khiến người ta cảm thấy nghẹt thở. Trấn Thiên Kiếm trong tay anh lúc này không phát ra hào quang vạn trượng, mà ngược lại, nó đang hút lấy toàn bộ ánh sáng xung quanh vào lưỡi kiếm đen ngòm, tạo thành một vùng hư vô luân chuyển không ngừng.

"Ngươi… ngươi thật sự đã làm được." Giọng nói của Vô Nhai vang lên, không còn sự trầm ổn, uy nghiêm như trước, mà mang theo một loại âm thanh ma sát chói tai, như tiếng móng tay cào vào mặt kim loại.

Vô Nhai đứng ở rìa vực thẳm của đại điện, mái tóc dài bạc trắng giờ đã rối loạn, khuôn mặt anh tuấn thường ngày đang dần hiện lên những vết nứt vỡ tím tái. Tay hắn nắm chặt Thiên Đạo Chi Ấn, chiếc ấn vàng ròng đại diện cho quyền năng tối thượng của Thiên Đạo đang run rẩy kịch liệt, tỏa ra những luồng khí tức hỗn loạn.

"Thiên mệnh đã định, ngươi chỉ là một kẻ phản nghịch phá hoại sự cân bằng của vũ trụ!" Vô Nhai gầm lên, đột nhiên vung chiếc ấn lên cao. "Thiên Đạo Chi Võng, phong sát cho ta!"

Từ chiếc ấn, hàng triệu sợi tơ vàng kim vọt ra, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới khổng lồ bao phủ lấy vạn dặm không gian. Mỗi sợi tơ đều chứa đựng quy luật của không gian và thời gian, có khả năng trói buộc linh hồn và nghiền nát ý chí của bất kỳ sinh linh nào. Đây chính là thứ công cụ mà Vô Nhai đã dùng để giam cầm Luân Hồi suốt tám kiếp qua.

Diệp Phi khẽ ngước mắt. Một ký ức từ kiếp thứ ba – đời Kiếm Thánh bỗng nhiên trỗi dậy trong tâm thức. Anh khẽ xoay cổ tay, Trấn Thiên Kiếm vẽ ra một đường vòng cung đơn giản đến cực điểm.

"Nhất kiếm… Trảm Nhân Quả."

Hưu!

Không có tiếng nổ long trời lở đất, chỉ có một đường kiếm ý mảnh như sợi tóc xẹt qua. Thế nhưng, khi đường kiếm ấy chạm vào tấm lưới vàng kim, toàn bộ "Thiên Đạo Chi Võng" vốn tưởng chừng bất khả chiến bại bỗng nhiên như gặp phải khắc tinh, từng sợi tơ một tự động đứt lìa, hóa thành những đốm sáng tàn tro.

"Rắc!"

Một tiếng động khô khốc vang lên. Chiếc Thiên Đạo Chi Ấn trên tay Vô Nhai nứt đôi, rơi rụng xuống đất như một hòn đá bình thường. Quyền năng Thiên Đạo mà hắn hãnh diện bấy lâu, trong khoảnh khắc này, đã bị một kiếm của Diệp Phi chém đứt toàn bộ sợi dây liên kết.

"Không… không thể nào!" Vô Nhai lảo đảo lùi lại, nhìn mảnh vỡ của chiếc ấn với ánh mắt dại ra. "Ta là Thần Đế, ta là hiện thân của Thiên Đạo! Sao ngươi có thể trảm được ta?"

Diệp Phi tiến lên một bước, mỗi bước chân đều khiến không gian dưới chân rung chuyển, như thể cả thế giới đang cúi đầu xưng thần dưới bước chân anh.

"Vô Nhai, ngươi chưa bao giờ là hiện thân của Thiên Đạo." Giọng Diệp Phi lạnh lùng như từ địa ngục vọng về. "Ngươi chỉ là một con ký sinh trùng bám vào quy luật để hút máu chúng sinh. Ngươi dùng 'Vận Mệnh' để che đậy cho sự tham lam của mình, dùng 'Luân Hồi' làm nhà tù để nuôi dưỡng linh hồn cho chính mình. Hôm nay, cái lớp vỏ bọc Thần Đế ấy nên lột xuống rồi."

Vô Nhai đột nhiên cười điên cuồng, tiếng cười khàn đục lan rộng khắp Thần Đô đang sụp đổ. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn màu vàng kim lúc này đã chuyển sang một màu đỏ tươi kinh dị, mạch máu trên mặt hắn bắt đầu phình to, chuyển động như những con giun đang bò dưới da.

"Nuôi dưỡng? Đúng! Ngươi nói đúng!" Vô Nhai vung tay ra hai bên. "Ngươi có biết tại sao Thần Giới này lại linh khí dồi dào đến thế không? Tại sao mỗi mười vạn năm lại phải có một lần Đại Thanh Trừng? Vì ta cần chúng! Tất cả linh hồn của chúng sinh, từ vĩ đại đến nhỏ bé, đều là món ăn của ta!"

Nói đoạn, Vô Nhai đột nhiên xé toạc lồng ngực mình.

Cảnh tượng tiếp theo khiến ngay cả một người đã đi qua chín kiếp sinh tử như Diệp Phi cũng phải nheo mắt kinh tởm. Bên dưới lớp da thịt của vị Thần Đế vĩ đại, không phải là xương trắng hay nội tạng, mà là một khoảng không đen ngòm nhung nhúc những khuôn mặt người.

Hàng vạn, hàng triệu khuôn mặt nhỏ xíu hiện lên trong cơ thể Vô Nhai, gào khóc, oán thán, rên rỉ. Đó là linh hồn của những cường giả, những anh hùng, những thiên tài từ tám kỷ nguyên trước đã bị Vô Nhai lừa sát hoặc bắt giữ.

"Bát kiếp trước của ngươi, ta không giết ngươi sớm là vì ta muốn ngươi tu luyện đến đỉnh phong, để linh hồn luân hồi của ngươi trở nên ngọt ngào nhất, tinh túy nhất!" Vô Nhai liếm môi, nước da hắn bắt đầu rụng từng mảng lớn, để lộ ra một lớp biểu bì sần sùi như da trăn. "Bản thể của ta, chính là 'Cửu Thiên Phệ Hồn Thú' – thực thể sinh ra từ oán niệm của luân hồi bị lỗi!"

Gào!

Một tiếng rống không giống bất kỳ loài sinh vật nào trên thế giới này phát ra từ cổ họng Vô Nhai. Thân hình hắn bắt đầu phồng to một cách biến thái, cao lên hàng trăm trượng, đâm xuyên qua mái điện điện Vô Cực. Quần áo thần thánh rách nát, để lộ ra những xúc tu đen sì mọc ra từ lưng, mỗi đầu xúc tu là một cái miệng rộng đầy răng nhọn, đang không ngừng đớp vào không khí để tìm kiếm linh khí còn sót lại.

Khuôn mặt của Vô Nhai biến dạng hoàn toàn, mũi co rút lại, hàm răng chìa ra ngoài như nanh thú, bốn cái mắt mọc lên trên trán, tỏa ra sát ý đen tối bao trùm cả bầu trời Thần Giới. Lúc này, hắn không còn là vị Thần Đế tôn quý nữa, mà là một con quái vật được nuôi bằng linh hồn, một thực thể của sự ô uế và tà ác tận cùng.

Toàn bộ Thần Đô rung chuyển dữ dội. Những thần binh, thần tướng còn sót lại nhìn thấy cảnh này đều rụng rời tay chân. Kẻ mà họ tôn thờ bấy lâu nay, hóa ra lại là một con ma vật kinh tởm như vậy.

"Phi tử… nhìn cho kỹ đi! Đây mới là hình dáng thật sự của kẻ đã thao túng cuộc đời ngươi!" Vô Nhai (lúc này đã là một cự thú) phát ra âm thanh ầm ầm như sấm động.

Từ Luân Hồi Châu trong thức hải của Diệp Phi, linh hồn của Tiêu Lão run lên bần bật: "Tiểu tử… cẩn thận! Hắn đã nuốt chửng linh hồn của quá nhiều cường giả. Hắn không chỉ có sức mạnh của bản thân, mà còn có thể sử dụng tất cả thần thông của những kẻ đã bị hắn nuốt mất. Đây chính là 'Vạn Hồn Nhất Thể'!"

Đúng như lời Tiêu Lão, hàng ngàn xúc tu của Vô Nhai bắt đầu kết ấn. Mỗi xúc tu là một môn pháp thuật khác nhau. Có cái tỏa ra lôi điện xanh ngắt, có cái mang theo hàn băng vạn năm, có cái lại chứa đựng kịch độc ăn mòn không gian.

Hàng ngàn đòn tấn công đồng loạt oanh tạc về phía Diệp Phi.

Diệp Phi đứng giữa trung tâm của cơn bão hủy diệt, Trấn Thiên Kiếm run rẩy kịch liệt như đang hưng phấn. Anh cảm nhận được oán niệm cuồn cuộn từ bản thể của Vô Nhai. Anh nghe thấy tiếng kêu cứu của những thuộc hạ cũ từ các kiếp trước đang bị giam cầm trong cơ thể con quái vật ấy. Anh thấy cả bóng dáng của Thạch Hùng ở một đời nào đó, thấy cả những người đã từng hy sinh để bảo vệ anh.

Lửa giận vốn đã kìm nén sâu trong tim Diệp Phi nay bùng cháy lên, hóa thành một ngọn lửa luân hồi rực hồng bao quanh cơ thể.

"Sự tồn tại của ngươi chính là một sai lầm của luân hồi." Diệp Phi nói khẽ, giọng anh vang vọng khắp không gian, lấn át cả tiếng rống của ma thú. "Kiếp này, ta không chỉ vì chính mình mà chiến đấu. Ta vì tất cả những linh hồn đã bị ngươi vấy bẩn."

Diệp Phi đột nhiên biến mất tại chỗ. Tốc độ của anh đã vượt xa khái niệm của không gian.

Bùm! Bùm! Bùm!

Những xúc tu của Vô Nhai bị cắt đứt hàng loạt. Mỗi khi Trấn Thiên Kiếm chém xuống, một đám linh hồn đen tối bị thanh tẩy, hóa thành những đốm sáng trắng bay lên trời cao.

Vô Nhai đau đớn gầm rú, bốn cái mắt điên cuồng tìm kiếm bóng dáng của Diệp Phi. Hắn đột nhiên há miệng rộng, một luồng hắc quang chứa đựng toàn bộ oán niệm tích lũy qua chín kỷ nguyên bắt đầu tụ lại, không gian xung quanh miệng hắn sụp đổ, tạo thành một lỗ đen nhỏ.

"Chết đi! Tất cả tan biến vào hư vô cho ta!"

Luồng hắc quang bắn ra, quét sạch mọi thứ trên đường đi của nó, san phẳng toàn bộ tàn tích của Thần Đô trong chớp mắt. Đây là đòn tấn công tuyệt mệnh của Vô Nhai, chứa đựng sức mạnh đủ để phá hủy một đại giới.

Thế nhưng, giữa luồng hắc quang hủy diệt ấy, một bóng dáng vẫn hiên ngang tiến tới. Diệp Phi không tránh né, anh đi thẳng vào giữa luồng sáng. Xung quanh anh, ảo ảnh của tám kiếp trước đột nhiên hiện ra.

Đó là một vị tướng quân khoác chiến giáp rách nát, một vị đạo sĩ phiêu dật, một vị y sư hiền từ, một vị kiếm khách cô độc… Tám bóng hình ấy cùng Diệp Phi hòa làm một.

Sức mạnh của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết vào lúc này đã đạt đến mức viên mãn nhất từ trước đến nay.

Diệp Phi giơ tay lên, bắt lấy luồng hắc quang ấy bằng tay không. Những sợi tơ đen tối của oán niệm khi chạm vào bàn tay anh đều bị lọc bỏ, chỉ còn lại năng lượng thuần khiết bị anh bóp nát.

"Vô Nhai, kết thúc rồi."

Diệp Phi xuất hiện ngay trước một trong bốn con mắt của Vô Nhai. Trấn Thiên Kiếm lúc này dài ra vạn trượng, tỏa ra hào quang mờ ảo của sáu đường luân hồi.

"Cửu Chuyển Quy Nhất – Luân Hồi Thiên Hạ!"

Kiếm đâm vào giữa trán con quái vật. Một tiếng nổ lặng lẽ nhưng mang theo uy năng khủng khiếp bắt đầu lan tỏa từ bên trong cơ thể Vô Nhai. Lớp da sần sùi của hắn bắt đầu nứt ra, không phải là máu chảy ra, mà là ánh sáng trắng tinh khiết.

Hàng triệu linh hồn bị giam giữ bấy lâu nay bỗng chốc thoát ra khỏi xiềng xích, họ bay lượn xung quanh Diệp Phi như để gửi lời cảm ơn cuối cùng trước khi tan biến vào dòng chảy luân hồi thực sự.

"Không… ta không cam tâm… ta đã gần như đạt tới trường sinh…" Vô Nhai rền rĩ, thân hình to lớn của hắn bắt đầu vỡ vụn từng mảng như những hòn than tàn.

Diệp Phi nhìn con quái vật đang lụi tàn, lòng anh không có niềm vui của kẻ chiến thắng, chỉ có một nỗi buồn man mác. Sự phản bội của người huynh đệ năm xưa, cuộc săn đuổi kéo dài qua chín đời, cuối cùng chỉ để lại một bãi chiến trường hoang tàn này.

Trong giây phút cuối cùng của Vô Nhai, lớp vỏ quái vật biến mất, hắn lại trở về hình dáng một nam tử trung niên với gương mặt đầy sợ hãi và hối hận. Hắn nhìn Diệp Phi, đôi môi run rẩy như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi toàn bộ cơ thể hắn hóa thành tro bụi, bị gió thần giới thổi bay sạch sẽ.

Vận mệnh của Thần Đế Vô Nhai – kẻ từng thao túng cả vũ trụ – đã chấm dứt như thế. Không có lăng mộ, không có bia đá, chỉ có sự quên lãng vĩnh viễn.

Diệp Phi đứng giữa đống đổ nát, Trấn Thiên Kiếm cắm xuống đất. Phía chân trời, ánh mặt trời thực sự của một kỷ nguyên mới đang bắt đầu ló dạng, chiếu rọi lên vạn vật. Nhưng lòng anh lại đau thắt lại khi nghĩ về Vân Hiểu Nguyệt.

"Nguyệt nhi… ta đã thắng. Nhưng thế giới này không còn ngươi, thắng để làm gì?"

Đột nhiên, Luân Hồi Châu trong ngực anh rung động mạnh mẽ. Một mảnh vỡ nhỏ lấp lánh như ánh trăng từ sâu trong đống đổ nát của điện Vô Cực bay về phía anh.

Mắt Diệp Phi bỗng chốc sáng rực lên. Đó là… tàn hồn cuối cùng của nàng!

Trận chiến với Vô Nhai có lẽ đã kết thúc, nhưng hành trình tìm lại những gì đã mất của Cửu Thế Luân Hồi Giả chỉ mới thực sự bắt đầu bước vào chương mới quan trọng nhất. Hào quang của kỷ nguyên thứ chín bắt đầu lan tỏa, che phủ lấy bóng dáng cô độc nhưng kiên định của Diệp Phi giữa trời đất mênh mông.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8