Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 139: Vân Hiểu Nguyệt dùng Thái Âm Chi Lực hỗ trợ**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:29:01 | Lượt xem: 1

**Chương 139: Thái Âm Chuyển Thế, Trăng Lạnh Tẩy Trần**

Giữa hư không vô tận của Thần Giới, nơi mà từng là thánh địa của vạn vật linh khí, giờ đây chỉ còn lại một màu đen đặc quánh như mực tàu. Trận chiến giữa Diệp Phi và quân đoàn bóng tối dưới trướng Thần Đế Vô Nhai đã biến nơi này thành một luyện ngục thực thụ.

Tà khí từ Thiên Đạo Chi Võng, sau khi bị Vô Nhai điên cuồng kích phát, đã biến hóa thành "Cửu U Thiên Ma Chướng" – một loại tà năng có khả năng ăn mòn cả thần hồn và pháp tắc. Những sợi xích đen ngòm, mang theo hơi thở của sự hủy diệt và thối rữa, không ngừng luồn lách trong không trung, tìm kiếm kẽ hở trong hộ thân cương khí của Diệp Phi.

Diệp Phi đứng sừng sững giữa vòng vây, tay nắm chặt Trấn Thiên Kiếm. Thanh kiếm gãy giờ đây đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì nó đang phải chống chọi với sức ép nghẹt thở từ u minh tử khí. Trên trán Diệp Phi, mồ hôi lạnh lăn dài. Luân Hồi Châu trong đan điền đang xoay chuyển điên cuồng, nhưng mỗi khi anh định mượn lực từ các kiếp trước, tà khí lại như những con đỉa đói, bám lấy và làm nhiễu loạn mạch suy nghĩ của anh.

"Diệp Phi, đừng cố chấp nữa!" Giọng nói của Vô Nhai vang vọng từ bốn phương tám hướng, âm trầm và ma mị. "Ngươi trảm nhân quả, nghịch thiên mệnh, thì kết cục duy nhất chính là bị tà hỏa này thiêu rụi thành tro bụi. Thiên đạo đã mục nát, hãy để ta hóa thân thành đạo mới, còn ngươi… chỉ là một quân cờ hết giá trị mà thôi!"

Tà khí càng lúc càng dày đặc, kết tụ thành những hình thù gớm ghiếc, la hét thảm thiết quanh tai Diệp Phi. Đó là tiếng gào khóc của chúng sinh qua hàng vạn kỷ nguyên bị Vô Nhai hy sinh, giờ đây bị hắn biến thành hung linh để phản phệ lại kẻ đang muốn cứu rỗi họ. Áp lực nặng nề khiến huyết mạch trong người Diệp Phi bắt đầu đảo lộn, sát ý từ kiếp thứ hai – Sát Thần – đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nếu không thể kìm nén, anh sẽ phát điên, trở thành một con quái vật chỉ biết chém giết, đúng như mong đợi của kẻ thù.

Ngay vào khoảnh khắc tâm trí Diệp Phi bắt đầu rơi vào hố đen u uất, một đạo hào quang thanh khiết, lãnh đạm như ánh trăng mùa thu đột ngột xé toạc màn đêm.

Vân Hiểu Nguyệt.

Nàng bước ra từ vòng bảo hộ của Thạch Hùng, thân hình mỏng manh như một cánh hoa tuyết rơi giữa đêm đông, nhưng khí thế lại mang một vẻ uy nghiêm cổ xưa không thể xâm phạm. Mái tóc dài của nàng bay múa, tỏa ra những sợi linh quang bạc nhạt. Đôi mắt nàng, vốn luôn mang một nỗi buồn man mác, giờ đây lại sáng rực như hai vầng trăng khuyết.

"Phi… dù vạn kiếp có luân chuyển, dù cả thế giới này có sụp đổ trước mặt chúng ta, em vẫn sẽ là ánh sáng dẫn lối cho anh."

Giọng nói của nàng nhẹ nhàng nhưng có sức xuyên thấu kỳ diệu, xoa dịu đi cơn đau buốt trong thần hồn của Diệp Phi.

Nàng khép hờ mắt, hai tay kết ấn thần bí trước ngực. Một tiếng "Vong" nhẹ nhàng thốt ra từ đôi môi anh đào, và ngay lập tức, một cột sáng màu bạc từ trên đỉnh Cửu Thiên giáng xuống, xuyên qua mây mù tà khí, bao phủ lấy cơ thể nàng.

"Thái Âm Chi Thể, Khai!"

Ầm!

Một luồng khí tức thanh lãnh, tinh khiết đến mức cực đoan từ người Vân Hiểu Nguyệt bùng phát. Đây không phải là sức mạnh của tu vi thông thường, mà là sức mạnh khởi nguyên của Nguyệt Tộc, là bí thuật mà nàng đã đánh đổi bằng chính tinh huyết của tàn hồn kiếp trước để kích hoạt.

Phía sau lưng nàng, một vầng trăng tròn khổng lồ, trắng ngần và không một chút tỳ vết hiện ra. Ánh trăng chiếu rọi đến đâu, tà khí đen đặc bị đẩy lùi đến đó. Những sợi xích u minh chạm vào ánh bạc này liền tan rã như tuyết gặp lửa hồng, phát ra những tiếng xì xèo thảm hại.

"Hỗn xược! Chỉ là một tàn hồn thấp kém, dám phá hỏng đại kế của ta sao?" Vô Nhai gầm lên kinh tởm. Hắn phất tay, điều khiển hàng vạn bóng ma hung linh lao về phía Vân Hiểu Nguyệt.

Nhưng Hiểu Nguyệt không hề nao núng. Nàng lơ lửng giữa không trung, hai tay dang rộng. Từng hạt bụi sáng từ cơ thể nàng thoát ra, hóa thành những đóa hoa sen trắng bằng ánh sáng, trôi bồng bềnh khắp chiến trường. Đây là "Thái Âm Thanh Tẩy Khúc" – thần thông có thể thanh lọc mọi oán niệm trên thế gian.

"Trăng thanh tựa nước, gột rửa u uất!"

Khi ánh trăng của Hiểu Nguyệt chạm vào Diệp Phi, anh cảm thấy một luồng cảm giác mát lạnh chảy xuôi vào kinh mạch. Những dòng sát khí đỏ ngầu trong mắt anh bắt đầu nhạt đi, thay vào đó là sự tỉnh táo và uy nghiêm của một vị Thần Đế thực thụ. Tà khí đang gặm nhấm linh hồn anh bị một lực lượng dịu dàng nhưng vô cùng mạnh mẽ đẩy bật ra ngoài.

Linh hồn của Tiêu Lão bên trong Luân Hồi Châu cũng thở phào một tiếng: "Tiểu nha đầu này… hóa ra đây mới là bản chất thật sự của Thái Âm Chi Thể. Diệp Phi, con còn đợi gì nữa? Có nàng hộ trì tâm mạch cho con, hãy phát huy toàn bộ sức mạnh của Cửu Chuyển đi!"

Diệp Phi nhìn bóng lưng của Vân Hiểu Nguyệt, lòng anh rung động mãnh liệt. Nàng đang đốt cháy linh hồn mình để giữ cho anh một mảnh đất tịnh thổ giữa vòng vây quân thù. Gương mặt nàng tái nhợt đi vì kiệt sức, nhưng đôi mắt vẫn kiên định nhìn về phía anh, đầy sự tin tưởng tuyệt đối.

"Hiểu Nguyệt, chờ anh."

Diệp Phi gầm nhẹ một tiếng, Trấn Thiên Kiếm trong tay bỗng nhiên bùng phát hào quang rực rỡ hơn bao giờ hết. Nhờ sự thanh tẩy của Thái Âm Chi Lực, anh đã có thể kết nối hoàn hảo với ký ức của kiếp thứ ba – Kiếm Thánh vô địch. Một đạo kiếm ý ngút trời vươn thẳng lên mây xanh, hòa quyện cùng ánh trăng của Hiểu Nguyệt tạo thành một cảnh tượng tráng lệ chưa từng có: Một thanh thần kiếm xuyên qua mặt trăng lớn, mang theo sức mạnh vừa cường bạo vừa thanh khiết.

Vô Nhai tái mặt. Hắn cảm nhận được quyền năng kiểm soát thời không của mình đang bị một loại lực lượng mới mẻ phá vỡ. Đó là lực lượng của tình yêu chân chính và sự hy sinh, thứ mà một kẻ ích kỷ như hắn vĩnh viễn không thể hiểu được.

"Các ngươi… muốn nghịch thiên sao?" Vô Nhai điên cuồng gào thét, dồn hết sức mạnh còn lại tạo thành một quả cầu đen khổng lồ nhằm vào hai người.

Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười, một nụ cười thanh thoát như tiên tử. Nàng không lùi bước, mà ngược lại, nàng tiến về phía trước một bước, áp sát vào lưng Diệp Phi. Bàn tay nhỏ bé, lạnh giá của nàng đặt lên vai anh, truyền toàn bộ lượng Thái Âm nguyên lực cuối cùng vào cơ thể người đàn ông nàng yêu.

"Phi, giết hắn!"

Hào quang trắng và vàng giao thoa, phủ kín cả bầu trời Thần Giới. Toàn bộ tà khí quanh quẩn trong phạm vi mười vạn dặm bị quét sạch sành sanh trong tích tắc. Ánh trăng của nàng đã tạo nên một con đường huy hoàng, thanh tẩy mọi trở ngại, để Diệp Phi tung ra nhát kiếm quyết định.

Trong khoảnh khắc ấy, Thần Giới u tối bỗng trở nên sáng rực như ban ngày. Những hạt ánh sáng từ cuộc chiến rơi xuống phàm trần như một cơn mưa sao băng, báo hiệu cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi mà bóng tối của Thiên đạo cũ không còn có thể che lấp được ánh trăng thanh khiết của lòng người.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8