Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 159: Tổ chức \”Vạn Cổ Minh\” lộ diện.**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:40:42 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 159: TỔ CHỨC "VẠN CỔ MINH" LỘ DIỆN

Hư Vô Hải gầm thét, những cơn bão không gian cuốn xoáy dữ dội như muốn nghiền nát bất cứ sinh linh nào dám băng qua ranh giới giữa hai tầng trời. Thế nhưng, giữa vùng hỗn độn ấy, một bóng dáng thanh gầy, khoác trên mình huyết y rách nát, tay cầm thanh kiếm gãy, vẫn vững vàng tiến bước. Mỗi bước chân của Diệp Phi đạp lên hư không đều khiến không gian dưới chân nứt toác, hóa thành những đóa liên hoa đen kịt, sinh rồi lại diệt, mang theo khí tức luân hồi luân chuyển không ngừng.

Thạch Hùng đi phía sau, dù đã thức tỉnh huyết mạch Man Hoang nhưng áp lực của Trung Tam Giới đổ xuống vẫn khiến khung xương của hắn kêu răng rắc. Hắn cắn chặt răng, đôi mắt đỏ rực như lửa nhìn chăm chăm vào tấm lưng của Diệp Phi. Đối với hắn, Diệp Phi không chỉ là chủ nhân, mà là vị thần duy nhất dẫn lối trong bóng tối của định mệnh.

“Thiếu chủ, phía trước chính là kết giới Linh Hoang.” Thạch Hùng gầm nhẹ một tiếng, đôi tay trần siết chặt lấy thanh trọng chùy đầy những vết sẹo chiến tranh.

Diệp Phi không quay đầu lại, đôi mắt anh xuyên qua tầng mây dày đặc của lôi kiếp không gian. Ở đó, một luồng linh khí tinh thuần nhưng đầy rẫy sự đè nén đang cuộn trào. Đó chính là Linh Hoang Giới – nơi mà 8 kiếp trước anh đã từng vô số lần nhuộm máu.

“Tiêu Lão, lão nói xem, lần này Vô Nhai sẽ chuẩn bị món quà gì để đón tiếp ta?” Diệp Phi nhếch môi, giọng nói lãnh đạm đến cực điểm.

Trong Luân Hồi Châu, Tiêu Lão thở dài một tiếng, âm thanh già nua vang lên trong tâm thức Diệp Phi: “Tiểu tử, ngươi vừa thu nạp ba đạo tàn hồn của các Nghịch Mệnh Giả từ kỉ nguyên trước, khí tức đã bị rò rỉ. Vô Nhai chắc chắn đã cảm nhận được sự dao động của Luân Hồi Bàn. Nhưng đừng lo lắng về hắn vội, ở Linh Hoang Giới này, kẻ ngươi cần phải đề phòng nhất chính là những kẻ núp trong bóng tối của chính nó.”

“Ý của lão là…”

“Vạn Cổ Minh.” Tiêu Lão trầm giọng, hai chữ này vừa thốt ra như khiến không gian trong Luân Hồi Châu cũng lạnh đi vài phần. “Đó là một tổ chức kỳ quái đã tồn tại qua ít nhất ba cuộc Đại Thanh Trừng của Thiên Đạo. Họ không theo Thiên Đạo, cũng chẳng hẳn là Nghịch Mệnh Giả. Họ là những kẻ tôn thờ sự trường tồn bất diệt bằng những cách thức… bẩn thỉu nhất.”

Đúng lúc này, ranh giới không gian phía trước đột ngột bị xé toạc. Một vệt sáng màu bạc hung bạo chém xuống, ngăn cách Diệp Phi và Linh Hoang Giới.

“Uỳnh!”

Sức mạnh kinh hồn bạt vía đánh bật Diệp Phi lùi lại ba bước. Anh khẽ nhướn mày, Trấn Thiên Kiếm trên tay phát ra tiếng ngân rung sắc lạnh.

Phía sau màn sương mù không gian của Linh Hoang Giới, một hòn đảo lơ lửng dần hiện ra. Đó là biên cảnh của Trung Tam Giới – nơi được gọi là Lạc Thần Uyên. Tại đó, hàng trăm chiến thuyền khổng lồ phủ đầy phù văn đen tối đang dàn trận, vây quanh một tế đàn cổ xưa.

Trên tế đàn, hàng ngàn tu sĩ đang quỳ lạy trong tuyệt vọng. Linh hồn của họ bị hút ra ngoài bởi một loại pháp trận kỳ quái, tụ hội về phía một nam tử mặc hắc bào đang đứng trên không trung. Trên ngực áo hắn thêu một biểu tượng kỳ lạ: Một con mắt mù nằm giữa vòng tròn âm dương bị xé nát.

“Dấu ấn của Vạn Cổ Minh!” Tiêu Lão kinh hốt kêu lên. “Chúng đang thực hiện ‘Vạn Hồn Tế Cách’ để nuôi dưỡng thứ gì đó!”

Nam tử hắc bào đột ngột xoay người, ánh mắt hắn lạnh lẽo như vũng nước đọng, quét qua hư không và dừng lại đúng vị trí của Diệp Phi. Hắn không hề ngạc nhiên, trái lại còn lộ ra một nụ cười quỷ dị:

“Luân Hồi Giả đời thứ chín… cuối cùng ngươi cũng đến. Vạn Cổ Minh chúng ta đã đợi ngươi hơn mười vạn năm rồi.”

Giọng nói của hắn như tiếng kim loại cọ xát, mang theo một loại ma lực khiến huyết dịch trong người tu sĩ bình thường phải đông cứng. Diệp Phi nhìn những linh hồn đang bị hút đi trên tế đàn, đôi mắt anh dần trở nên thâm trầm. Anh nhận ra trong số đó có không ít tu sĩ của Hạ Tam Giới – những người đã hy sinh mọi thứ để thăng thiên, chỉ để trở thành vật tế cho một lũ tà đạo ngay khi vừa đặt chân tới đây.

“Đợi ta để làm gì?” Diệp Phi bước lên một bước, mỗi bước chân tỏa ra sát khí ngút trời. “Đợi ta tới để đưa các ngươi xuống hoàng tuyền sao?”

Nam tử hắc bào cười lớn, âm thanh chói tai vang vọng: “Ngạo mạn! Ngươi tưởng mình vẫn là Thần Đế của đời thứ nhất sao? Ngươi bây giờ chỉ là một phế vật đang tìm cách vá víu linh hồn mà thôi. Ta là Hắc Diệu, sứ giả của Vạn Cổ Minh. Chúng ta không muốn giết ngươi, chúng ta muốn mời ngươi tham gia vào vĩnh hằng.”

Hắc Diệu đưa tay về phía tế đàn, hàng ngàn linh hồn gào thét bị nén lại thành một viên đan dược màu tím thẫm, tỏa ra khí tức u ám đến cực điểm.

“Nhìn thấy không? Đây là tinh túy của vạn kiếp. Chỉ cần ngươi giao ra Luân Hồi Châu và bí pháp Cửu Chuyển, Minh Chủ sẽ ban cho ngươi vị trí Phó Minh Chủ, cùng hưởng thụ sự bất tử qua các Kỷ Nguyên Diệt Thế. Ngay cả Thiên Đạo cũng không làm gì được chúng ta!”

“Bất tử?” Diệp Phi cười nhạt, thanh Trấn Thiên Kiếm trên tay anh bắt đầu bốc lên ngọn lửa màu xám trắng – Luân Hồi Chi Hỏa. “Thứ bất tử xây trên xác chết của hàng vạn đồng bào, ta không cần. Thứ bất tử núp dưới bóng của Thiên Đạo như chuột nhắt, ta càng không thèm.”

“Tìm chết!” Hắc Diệu nổi giận, phất tay một cái.

Ngay lập tức, hàng chục chiến thuyền phía sau đồng loạt khai hỏa. Những luồng đạo quang hắc ám mang theo sức mạnh phá hủy quy tắc lao về phía Diệp Phi.

Thạch Hùng gầm lên, thân hình cao lớn của hắn đột ngột phồng lên, hóa thành một tòa tháp thịt khổng lồ chắn trước mặt Diệp Phi. Hắn vung trọng chùy, tạo ra một cơn bão kình khí xé toạc những luồng đạo quang kia.

“Thiếu chủ, giao tên khốn này cho ta!” Thạch Hùng trừng mắt, gân xanh nổi đầy mặt.

“Không, ngươi đi đối phó với đám lâu la trên chiến thuyền. Tên này… hắn có hơi thở của kiếp thứ ba.” Diệp Phi lạnh lùng ra lệnh.

Kiếp thứ ba của Diệp Phi là Kiếm Thánh Vô Tình, kẻ đã từng bị phản bội bởi chính đệ tử thân tín nhất của mình. Mà tên Hắc Diệu này, chiêu thức ẩn chứa trong tay áo kia, chính là “Đoạn Tình Kiếm Pháp” thất truyền.

Diệp Phi nhắm mắt lại trong tích tắc. Khi anh mở mắt ra, đồng tử đã biến thành màu bạc sáng rực. Một khí thế sắc lẹm như muốn xẻ đôi cả thiên địa từ trên người anh bộc phát.

“Mượn lực: Kiếp thứ ba – Vạn Kiếm Quy Tông!”

Phía sau Diệp Phi, hư không rách ra, hàng vạn đạo kiếm ảnh từ quá khứ hiện về, bao quanh lấy anh như một vòng xoáy bạc. Trấn Thiên Kiếm tuy gãy, nhưng lúc này lại tỏa ra hào quang vượt xa bất cứ món thần binh nào.

Hắc Diệu biến sắc: “Làm sao có thể? Ngươi mới chỉ ở Linh Cảnh, sao có thể triệu hoán thần thông của kiếp trước!”

Diệp Phi không trả lời bằng lời nói. Anh chỉ vung kiếm.

Một đường kiếm quang giản đơn nhất, nhưng lại chứa đựng toàn bộ sự phẫn nộ và uất ức của một đời Kiếm Thánh bị phản bội. Kiếm quang đi đến đâu, không gian sụp đổ đến đó. Hàng ngàn đạo hắc quang của Vạn Cổ Minh chạm vào kiếm khí này đều tan chảy như tuyết gặp ánh mặt trời.

“Phụt!”

Hắc Diệu vội vàng đưa một tấm khiên đen ra chắn, nhưng thanh kiếm của Diệp Phi như cắt vào đậu hũ, chém đôi tấm bảo vật rồi xuyên thẳng qua vai hắn.

Máu đen phun ra, Hắc Diệu lùi lại hàng dặm, gương mặt tràn đầy vẻ không tin nổi: “Luân Hồi Quyết… thật sự đáng sợ như vậy sao? Không trách được Minh Chủ nói, ngươi chính là biến số lớn nhất của kỷ nguyên này!”

“Chưa xong đâu.” Diệp Phi xuất hiện ngay trước mặt hắn như quỷ mị, Trấn Thiên Kiếm kề sát cổ Hắc Diệu. “Nói, Minh Chủ của các ngươi là ai? Tại sao hắn lại có được mảnh vỡ của Trấn Thiên Kiếm?”

Diệp Phi đã nhận ra, trong tế đàn kia, tâm điểm của trận pháp chính là một mảnh vỡ nhỏ của Trấn Thiên Kiếm đời thứ nhất – thứ mà anh đang dốc sức tìm kiếm.

Hắc Diệu run rẩy, nhưng rồi lại cười một cách điên dại: “Ngươi muốn biết? Vậy thì hãy vào tận cùng của Luân Hồi Hải mà tìm! Vạn Cổ Minh không bao giờ sụp đổ, bởi vì chúng ta chính là nỗi sợ hãi của chính ngươi!”

Dứt lời, thân thể Hắc Diệu đột ngột phình to. Hắn muốn tự bạo để kéo theo Diệp Phi vào chỗ chết.

“Hừ, trước mặt ta mà muốn tự sát?” Diệp Phi hừ lạnh, ngón tay điểm nhẹ vào trán đối phương. “Cửu Chuyển Luân Hồi – Tịch Diệt!”

Một luồng luân hồi lực len lỏi vào từng kinh mạch của Hắc Diệu, đóng băng mọi dòng chảy linh lực. Cái chết sắp đến của hắn bị ép buộc dừng lại ở trạng thái nửa sống nửa chết.

Từ trong Luân Hồi Châu, ba linh hồn Nghịch Mệnh Giả mà Diệp Phi thu nạp trước đó bỗng nhiên xao động mãnh liệt. Lão nhân tóc trắng – người đứng đầu nhóm đó – truyền âm đầy lo lắng: “Diệp Đế, hãy cẩn thận! Biểu tượng con mắt trên người hắn… đó là con mắt của Vô Nhai đời trước! Vạn Cổ Minh này, có lẽ chính là phế tích từ triều đại của chính ngươi bị biến chất mà thành!”

Diệp Phi khựng lại. Một cảm giác chua xót và phẫn nộ đan xen dâng trào trong lồng ngực. Hóa ra, những người anh từng bảo vệ, những kẻ từng thề chết trung thành với anh ở đời thứ nhất, sau khi anh ngã xuống, đã biến tướng trở thành một tổ chức tà ác như thế này sao?

“Thì ra là vậy…” Diệp Phi siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương. “Nếu là tàn dư của ta tạo ra vết nhơ này, ta sẽ tự tay gột rửa nó.”

Anh nhìn về phía những chiến thuyền đang tan tác dưới tay Thạch Hùng. Trung Tam Giới vừa mới chạm ngõ đã mang đến cho anh một cú sốc không nhỏ. Nhưng nó cũng khẳng định một điều: kẻ thù của anh không chỉ là Thiên Đạo cao cao tại thượng, mà còn là chính những cái bóng từ quá khứ huy hoàng của chính mình.

Bất chợt, từ sâu trong Lạc Thần Uyên, một hồi chuông cổ quái vang lên. Tiếng chuông trầm mặc, cổ xưa, như xuyên thấu cả thời gian và không gian. Những tu sĩ Vạn Cổ Minh còn sống sót lập tức quỳ sụp xuống, vẻ mặt cuồng tín.

Một bóng đen khổng lồ, cao tới hàng trăm trượng, dần hiện ra từ dưới vực sâu của Lạc Thần Uyên. Đó là một pho tượng đá cổ xưa, nhưng trên đỉnh đầu pho tượng lại cắm một lá cờ đen tung bay phần phật với ba chữ lớn rực lửa đỏ như máu:

**“NGHỊCH CHIẾN THIÊN”**

“Vạn Cổ Minh chỉ là cái tên giả…” Tiêu Lão run rẩy lên tiếng. “Diệp Phi, nhìn kỹ đi, đó chính là hiệu kỳ của quân đoàn mạnh nhất dưới trướng ngươi năm xưa! Họ không phản bội ngươi… họ đang điên cuồng tìm cách đưa ngươi trở lại theo cách sai lầm nhất!”

Diệp Phi đứng lặng giữa hư không. Gió của Linh Hoang Giới thổi tung mái tóc đen, che khuất đôi mắt đang dao động mãnh liệt của anh.

Phía trước là đồng đội cũ đã hóa thành ác ma, phía sau là thiên đạo muốn tận diệt, và bên cạnh là mảnh vỡ linh hồn của người con gái anh yêu nhất vẫn chưa tìm đủ.

Con đường kiếp thứ chín này, quả nhiên không chỉ là nghịch mệnh, mà còn là nghịch lại chính bản thân mình.

“Thạch Hùng, đi thôi.” Diệp Phi lên tiếng, giọng nói trầm ổn trở lại. “Chúng ta vào trung tâm Linh Hoang Giới. Ta muốn xem, kẻ đang điều khiển lá cờ kia, rốt cuộc là cố nhân nào của ta.”

Dưới chân họ, Lạc Thần Uyên vẫn sùng sục khí đen, báo hiệu cho một cuộc đại loạn sắp sửa nhấn chìm toàn bộ Trung Tam Giới. Luân hồi một lần nữa bắt đầu chuyển động, nhưng lần này, nó mang theo hương vị của sự trả thù và định mệnh tàn khốc hơn bao giờ hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8